Vân Nhàn bị Tiêu Vu – người nghe tin mà đến – bắt quay về khách điếm.
Nàng ngồi yên đó, do mắt tạm thời không nhìn thấy nên ngoan ngoãn hơn nhiều, thôi còn giống như một đứa trẻ hiếu động: “Mẹ, sao mẹ đến đây.”
Cây Thủ Lĩnh được nàng đeo ở thắt lưng, mọi người qua lại đều không dằn lòng được nhìn sang một chút.
Không bàn đến mấy cái khác, món đồ này thật sự… thật sự vô cùng không giống đồ tốt, bất kể từ phối màu, hình thức, hình dạng chuôi kiếm, hay là hơi thở này, nói nó là ma kiếm cũng chẳng quá đáng!
Nhưng Tiêu Vu ngồi canh đây, không ai dám nói bậy bạ.
“Cục cưng à, con dùng cái thanh ma... à không, thanh kiếm mới ra sao rồi.” Tiêu Vu lỡ lời một chút đã nhanh chóng sửa lại, “Vũ lực cấp Thiên sẽ có tính cách riêng, con phải rèn luyện với nó thật tốt.”
“Vẫn ổn ạ.” Vân Nhàn thử nhét táo vào chỗ quen thuộc, nói, “Con sẽ tạo dựng mối quan hệ với nó.”
Thái Bình chửi ầm lên: “Ngươi có bệnh hả!”
“Còn nữa, chuyện trong bí cảnh.” Có vẻ Tiêu Vu sắp bắt đầu lôi lại chuyện cũ, giọng điệu cũng nghiêm túc hơn nhiều, “Về chiêu thức mười tám đó, ta nhớ mình từng dạy con nhưng hình như con mãi không học được đấy thôi?”
Mặt Vân Nhàn không biến sắc, nàng đáp: “Đột nhiên ngộ ra chiêu thức tại chỗ, trong thoáng cái không thể kiềm chế nổi khí thế.”
“Ồ, ngộ ra chiêu thức? Thông minh quá này.” Tiêu Vu cười tủm tỉm, “Vậy bây giờ con thử dùng với ta xem nào.”
Vân Nhàn: “...”
Tiêu Vu: “Sao tự dưng con nhắm mắt lại vậy.”
“Con xin lỗi, vừa rồi vô tình ngủ thiếp đi.” Vân Nhàn bỗng tỉnh dậy, “Thương tích vẫn chưa lành, bây giờ không nên vận sức nếu không con sẽ hôn mê đấy.”
Tiêu Vu nhìn nàng với vẻ mặt hơi buồn bã: “Con gái đã có bí mật không muốn nói với mẹ, lớn thật rồi.”
Vân Nhàn tối sầm mặt mũi: “... Mẹ, chúng ta nên nói chuyện vui vẻ thì hơn.”
Con xin lỗi nhiều lắm, bây giờ con chỉ biết cày đất thôi.
Thôi được rồi, trước tiên hãy nói chuyện chính. Dĩ nhiên lần này Tiêu Vu đến không chỉ vì cứu nguy một phen. Bà biết chắc Đao Tông đã làm một ít chuyện nhơ bẩn, mỗi tội không tìm được bằng chứng và cũng biết tiếp theo rất có thể Vân Nhàn sẽ bị nhắm đến, vì vậy bà phải tới Bắc Giới một chuyến để khuấy đục nước.
Cơ Dung Tuyết mới rời đi chưa lâu, Rèn Thể Môn của họ quả là khác biệt khi thuê xe chở về chứ không phải cưỡi chim như Kiếm Các.
“Bé Nhàn.” Tiêu Vu nhìn bầu trời vàng rực bên ngoài khách điếm, lá rụng lớp lớp lả tả, hốt nhiên bà hỏi, “Con biết đại hiệp là gì không?”
Sao tự dưng lại triết lý thế nhỉ, Vân Nhàn thành thật đáp: “Người làm việc nghĩa hiệp, vì quốc vì dân...”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tuy Kiếm Các không dạy môn văn hóa nhưng ít nhất nàng vẫn thuộc lòng đáp án chuẩn mực này.
Tiêu Vu lại hỏi: “Con biết làm thế nào để trở thành đại hiệp không?”
Vân Nhàn nói: “Không biết ạ.”
Tiêu Vu: “Không biết là đúng rồi.”
Vân Nhàn đang chờ lời tiếp theo của mẹ, đợi mãi mà vẫn chẳng thấy đâu: “Mẹ, mẹ không định dạy con cách trở thành đại hiệp sao?”
“Dạy con?” Tiếng bước chân đi tới vang lên khá gần, Tiêu Vu như đứng dậy, mỉm cười với Vân Nhàn, “Nhưng mẹ không hề muốn con trở thành đại hiệp.”
Vân Nhàn tạm thời chưa hiểu ý nghĩa của câu nói này.
Làm đại hiệp không tốt ư? Nói không chừng giúp đỡ mọi người sẽ có danh tiếng, có thực lực, như vậy người khác mới nể nang, không dám xâm phạm.
Giọng nói lạnh lùng của đại sư huynh truyền tới: “Sư nương.”
“Không thể trì hoãn thời cơ, ta sắp phải đi rồi.” Tiêu Vu nói xong đã dặn dò Vân Nhàn ngay, “Trong khoảng thời gian này con sẽ rất bận. Có gì không hiểu cứ để đại sư huynh dạy cho con. Nhớ rằng trước khi hành động hãy suy nghĩ cho bản thân mình, bây giờ bên cạnh con chẳng còn Y tu, không phải tất cả Y tu đều nói năng chua ngoa nhưng mang tấm lòng yếu mềm tựa đậu hũ, mặc sức để dựa hơi như bé Tiết.”
Mẹ luôn bay đến bay đi như bóng chim tăm cá, Vân Nhàn cũng quen rồi, nàng ngẩng đầu đáp lời: “Dạ...”
Trước khi bà rời đi, nàng cảm nhận được một cái sờ nhẹ vào đầu mình.
Lòng bàn tay ấm áp quen thuộc và những vết chai mỏng trên ngón tay thon dài nhẹ nhàng chạm vào gương mặt của nàng, Tiêu Vu khẽ nói: “Lần sau khi mẹ gặp con, nhớ mập lại đấy.”
Tiếng gió lướt qua, người đã đi mất.
Vân Nhàn ngây người tại chỗ. Nàng vẫn nhất nhất không nhìn thấy, bình thường cũng không hay soi gương, giờ đưa tay sờ má đúng là gầy gò hom hỏm chưa từng có: “A!”
Túc Trì khựng lại, ngước nhìn nàng.
Số là cũng không đến nỗi nào, ăn nhiều hơn thì vài ngày nữa lại đầy đặn.
Tuy nhiên, đúng là khi mặt có da có thịt sẽ… sẽ tràn đầy sức sống hơn.
Hai người cứng đơ tại chỗ, không ai nói chi.
Chủ yếu Vân Nhàn cảm thấy bản thân thường có hai chế độ khác nhau trước mặt trưởng bối và người khác: có Tiêu Vu thì sẽ là phiên bản ngoan ngoãn, không có Tiêu Vu lại là phiên bản thả bay. Mỗi tội đối với đại sư huynh này, nói là trưởng bối thì cũng chỉ hơn mình vài tuổi, còn nói thả bay thì lại cảm thấy hơi kỳ cục.
Sao không có ai khác ở đây chứ?
Mẹ ơi, cứ thế giao phó con cho đại sư huynh sao? Mặc dù bây giờ tạm thời mình không xinh xắn như trước nhưng lỡ như đại sư huynh bị thu hút trước vẻ đẹp nhân cách của mình thì phải làm sao?
“À thì...” Vân Nhàn quay về phía không khí, khách sáo cất lời, “Sư huynh, trả lại cho huynh Khi Sương này.”
“Ta đã sửa xong thanh kiếm nọ của muội rồi.” Túc Trì lấy ra thanh kiếm nhỏ sắc màu đen vàng, đưa cho Vân Nhàn.
Hai người trao đổi kiếm xong lại tiếp tục bặt thinh tại chỗ.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hiện tại Vân Nhàn không nhìn thấy sẽ có ưu và nhược điểm. Ưu ở chỗ không nhìn thấy mặt Túc Trì, như vậy nàng sẽ không dễ bị sắc đẹp mê hoặc; nhược điểm là không nhìn thấy mặt Túc Trì, nàng hoàn toàn không tài nào đoán được biểu cảm của người này – tuy nhiên nghĩ lại, lúc nhìn thấy cũng có đoán ra được đâu, vậy là nàng thấy tốt hơn hẳn.
“... Đại sư huynh.” Vân Nhàn nói đầy chán nản, “Hay là phiền huynh dẫn ta đi tìm Tiết Linh Tú?”
“Sao vậy?” Túc Trì tiến đến gần nàng, “Chỗ nào không thoải mái à?”
“Muốn hỏi xem khi nào mắt sẽ khỏi.”
Cách lớp tay áo, chàng đặt tay lên cổ tay Vân Nhàn để dẫn đường vô cùng tự nhiên. Một làn hương lạnh buốt kéo đến, Vân Nhàn có chỗ choáng váng, thầm nghĩ sao đại sư huynh này còn thích làm màu hơn cả Tiết Linh Tú nữa. Bất thình lình đầu óc lại không sáng suốt, nàng thốt lên: “Sư huynh, người huynh thơm quá.”
Nói xong chính nàng cũng phải im bặt.
Vân Nhàn: “...”
Túc Trì: “...”
“Có phải ta vô tình quấy rối huynh không.” Vân Nhàn bình tĩnh thốt lên, “Sư huynh, ta không cố ý đâu.”
Nàng chỉ phạm phải sai lầm mà tất cả phụ nữ trên đời đều mắc phải.
“... Không sao.” Túc Trì khẽ ho, cũng không biết là thật sự thấy không sao hay giả vờ không sao, “Đi thôi.”
Vân Nhàn bị chàng nhẹ nhàng kéo đi, đi một mạch tới chỗ cần đến hệt thầy bói xem voi, thế mà không vấp ngã vào đâu.
Túc Trì ở phía trước, lúc nào cũng báo trước cho Vân Nhàn mỗi khi có hố hoặc bậc thang. Vân Nhàn đi được một nửa đường, lại không thể kìm nén bản tính trước đây, bắt đầu sôi nổi hẳn. Nàng nào hay rất nhiều người đang nhìn mình.
Đông Giới đoạt giải nhất, bấy giờ Vân Nhàn chính là tân binh non nớt vô địch thiên hạ, ngôi sao mới nổi được săn đón. Người ta có câu “người không có chuyện thì chuyện sẽ tự tìm đến”, tiếp theo đây chắc chắn sẽ có rất nhiều cơ hội lẫn rắc rối liên tiếp đến với nàng, phải xem liệu vị Kiếm tu trẻ tuổi này vượt qua được chăng.
Nhìn từ thái độ vội vàng rời khỏi của Bắc Giới có thể thấy được việc này vẫn chưa kết thúc. Làm sao một mình đối đầu với một gã khổng lồ cho được. Dẫu rằng nàng có tương lai rộng mở đến đâu vẫn cần cẩn thận đối phó, Tu Chân giới này không thiếu những ngôi sao mới nổi chết yểu.
Túc Trì đi được một nửa đường bỗng cảm thấy có một lực cản từ phía sau.
“Làm sao vậy?” Chàng xoay đầu lại thấy Vân Nhàn ở ì ngay đó không chịu đi mà chẳng tức giận mảy may, cứ vậy bình tĩnh hỏi, “Muội muốn gì?”
Lúc trước Vân Nhàn vừa mới đến Chúng Thành, trong túi không có tiền, ngoài vỏ cây du của Ma Giáo ra không mua được gì để ăn. Hiện tại tuy cũng không có tiền nhưng lại có đại sư huynh. Thế là nàng mặt dày trả lời: “Sư huynh, ta muốn mua chút đồ ăn nhưng...”
Túc Trì hiểu ý.
Chàng bảo: “Muội đợi ở đây, đừng đi lung tung.”
“Ta biết mà.” Vân Nhàn nói tiếp, “Huynh đi một lát sẽ trở lại, đúng chứ?”
Túc Trì: “Ừ.”
Vân Nhàn ở lại chỗ cũ buồn bực ngán ngẩm. Mới chỉ qua nửa nén hương nàng đã cảm thấy tay áo của mình bị ai đó nhẹ nhàng kéo lấy, dẫn nàng đi về phía trước.
Mới đây đã quay lại nhanh thế? Vân Nhàn vô thức bước theo đôi bước rồi vội vàng nhận ra điều bất thường, giật mạnh tay lại.
Giật không ra!
“Ngươi là ai?” Vân Nhàn hỏi tỉnh bơ, “Vừa gặp đã kéo tay người khác là không được hay lắm nhỉ?”
“Sao vậy? Hung dữ thế à?” Giọng nói của người xa lạ khó phân biệt nam nữ, người này cười khẽ, “Sư huynh của con thì kéo được còn ta thì không?”
“Nói nhảm.” Vân Nhàn nói không chút nể nang, “Chỉ với nhan sắc của sư huynh ta thôi, huynh ấy nắm tay ta là ta lời to. Chứ ai biết ngươi trông thế nào?”
Người lạ: “...”
Người áo đen đứng bên cạnh nhìn khuôn mặt nhọn và nhỏ của Vân Nhàn bằng ánh mắt khó tả, thầm nghĩ cũng có lý.
Tu vi của người lạ này ít nhất cao hơn nàng hai bậc trở lên, Vân Nhàn không những không thoát ra được mà còn bị buộc phải cất bước theo người ta về phía trước. Nàng tưởng mình sắp bị lôi vào hẻm nhỏ úp sọt, kết quả là người này không những không kéo nàng đến nơi vắng vẻ mà còn càng đi tới chỗ đông đúc, xung quanh cơ man là người.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Muốn hại người ở chỗ này thì quá lộ liễu, Vân Nhàn nhận ra người ta không có ác ý nên không giãy giụa nữa: “Ngươi tìm ta có việc gì?”
Người đó thong thả cho hay: “Con có biết đại hiệp là gì không?”
“...” Không lẽ gần đây câu hỏi này rất phổ biến à, hệt như câu “ngươi nhìn cái gì” vậy, Vân Nhàn lười biếng trả lời: “Biết.”
Người đó lại hỏi: “Vậy con có biết làm thế nào để trở thành đại hiệp không?”
Vân Nhàn: “Nếu ta biết thì giờ ta đã là thế rồi.”
“Vân Nhàn.” Tay người nọ di chuyển xuống từng chút một, vén tay nàng áo ra, nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay nàng và bộc bạch, “Tình hình hiện tại của con không được tốt lắm.”
Là bàn tay của một nữ tử. Lòng bàn tay có vết chai mỏng tại vị trí quen thuộc.
Chẳng lẽ người này cũng là Kiếm tu?
“V quốc vì dân gì đấy, tạm thời gác lại sang một bên đã.” Giọng nói của người lạ cũng ngày càng rõ ràng, mơ hồ nhận ra là giọng nữ, nói nhỏ nhẻ, “Nếu con bị Đao Tông truy sát, sẽ rất khó thoát thân nếu không có thế lực chống lưng. Tuy nhiên về phần Kiếm Các, hiện tại họ vẫn chưa thể tự rước họa vào thân.”
Kiếm Các đại diện cho Đông Giới, đây chính là lý do hai bên sợ “ném chuột vỡ bình”. Giả mà khai chiến, sẽ tương đương với việc hai giới trực tiếp đối đầu, điều này trái ngược với kế hoạch xâm lấn từ từ qua biên giới ngay từ đầu của Bắc Giới. Nhưng giờ Vân Nhàn đã phế bỏ Liễu Thế, mâu thuẫn này không thể dễ dàng hóa giải thế nữa.
“Minh Quang Tây Giới chỉ là một Phân Thần bình thường mà không ai dám tùy tiện động đến ông ta.” Nàng ấy nói tiếp, “Tại sao? Vì Phật Thôn có thực lực không tệ, ông ta đã làm rất nhiều việc lợi cho dân chúng, có uy tín, được mọi người kính trọng. Nếu coi thường ông ta tức là coi thường thể diện của những người này. Giả sử Bắc Giới ra tay với ông ta, họ sẽ không bịt nổi miệng người đời.”
Vân Nhàn: “...”
Chỉ là Phân Thần. Cô nương này, bây giờ ngươi dám nói “chỉ là Phân Thần”, ta không dám tưởng tượng tiếp theo ngươi sẽ nói gì nữa.
“Làm thế nào để bồi dưỡng thế lực của bản thân, giành được uy tín?” Dường như người lạ hoàn toàn không nhận ra mình vừa nói điều gì rất khủng khiếp, thay vào đó giãi bày, “Tại bốn giới này, mỗi lúc mỗi giờ đều xảy ra chiến tranh bỏ mạng, cướp bóc giết chóc, sự tồn tại của đại hiệp chính là nhằm ngăn chặn những chuyện này – đó là cách hiểu đơn giản nhất, phải không?”
Nói một cách đơn giản nhất chính là sử dụng tiêu chuẩn thống nhất để cân nhắc. Khi có người hoàn thành một việc và giả như đó là nhiệm vụ cấp Thiên của Huyền Bảo Các, môn phái người đó đại diện cho sẽ có thêm một cái chuông vàng. Bản thân giá trị chuông vàng không cao, tuy nhiên không cần nói cũng tỏ ý nghĩa kèm theo của nó. Mọi người dựa vào đây nhằm đánh giá thực lực của môn phái.
Chẳng hạn Phật Môn Tây Giới có tới 13 chuông vàng, 130 chuông bạc, chuông đồng không đếm xuể.
Chuông vàng không chỉ đại diện cho danh tiếng của môn phái mà còn là ngưỡng cửa tham gia các sự kiện quan trọng của môn phái. Ba tháng sau, Hội Đấu võ Càn Khôn và Bát Nghệ Linh Lung yêu cầu chỉ những môn phái có ít nhất một cái chuông vàng mới được phép tham dự.
Nhân đó nói luôn, đến nay Kiếm Các có 10 cái chuông đồng, trong đó có một cái được thêm vào bởi Vân Nhàn bắt được Quỷ hấp tinh trước khi tham chiến.
Nói chung không thể dùng từ “vô danh tiểu tốt” để hình dung, mà phải là dán ngay chót.
“Huyền Bảo Các mới có nhiệm vụ ngày hôm qua.”
Chợt người lạ dừng lại, Vân Nhàn đang suy nghĩ nên suýt nữa đụng đầu trúng người ta. Nàng nhận ra có một đôi tay như ma quỷ che lấy mắt mình, rồi tự dưng thấy sáng tỏ.
Mắt Vân Nhàn đau nhói, ánh sáng ùa vào.
Một người mặc áo đen rút tay lại, trước mắt nàng là một tờ giấy da bò, trên đó có hình ảnh một người nam tử.
Mày mắt sâu, anh tuấn tột cùng, trang phục của y cũng rất mát mẻ, có điểm tương đồng với Tức Mặc Xu.
“Gần đây có người tại bồn địa hẻo lánh Đông Giới phản ánh hoàng thất nội loạn bên trong vương quốc nhỏ, lửa lớn thiêu ba ngày ba đêm, Quận chúa sống không thấy người, chết không thấy xác.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đầu ngón tay của Các chủ Huyền Bảo Các ấn lên tờ da bò, nói: “Thật là đau đầu tốn trí. Không tìm thấy người khác đã đành chứ nếu không tìm thấy Quận chúa, sẽ không có ai tới đại hôn của Ma Tôn, như vậy y sẽ tức giận, tức giận rồi sẽ giáng xuống hình phạt, tiêu diệt quốc gia nhỏ này.”
“Ma Tôn?” Vân Nhàn hoang mang hỏi, “Y có liên quan gì đến Giáo chủ Ma Giáo.”
“Không có gì liên quan, chỉ là một Ma tu tầng Phân Thần thôi.” Các chủ đáp, “Không mạnh nhưng lại thích dựa hơi.”
Vân Nhàn cảm thán: “Tự xưng là Ma Tôn? Đủ trơ tráo.”
Còn biết khoác lác hơn cả nàng, ít nhất nàng – Kiếm tu số một tương lai – còn chưa xưng mình là Kiếm Tôn đâu đấy.
“Về phần do đâu ta muốn sắp xếp cho con đến đây, đương nhiên có lý do.” Đôi mắt dưới chiếc mũ rộng vành của Các chủ lóe lên ánh sáng âm u, nàng ấy nói, “Coi bộ tiểu quốc đó bị nguyền rủa, linh mạch đứt đoạn không còn dấu vết, không chỉ một trăm năm nay không ai sinh ra với linh căn, mà ngay cả tu sĩ khác đến đó cũng khó lòng vận dụng linh khí.”
“Vận dụng thì vẫn vận dụng được, tuy nhiên giữa trời đất không có linh khí để hấp thu, linh thạch sẽ dần bị đồng hóa thành hòn đá bình thường. Nói cách khác, linh khí hết rồi thì coi như xong, không khác người thường.”
Vân Nhàn hiểu ý của nàng ấy.
“Vì vậy ý ngươi là nếu có người Đao Tông truy đuổi muốn ra tay với ta.” Vân Nhàn nắm tay tiếp lời, “Ta sẽ kéo hắn xuống cùng một trình độ rồi dùng kinh nghiệm phong phú đánh bại hắn!”
Các chủ khen ngợi: “Không tệ. Nếu con nhận được cái chuông vàng này, cuối cùng sư huynh đệ của con sẽ có thể xuống núi tham gia hội đấu võ.”
Vân Nhàn nói: “Vậy tại sao ta phải làm theo lời ngươi?”
Người áo đen sững sờ.
Sự đề phòng trong mắt nàng như lưỡi dao chớ hề có ý định che giấu, cứ thế đâm thẳng vào khuôn mặt Các chủ dưới mũ trúc rộng vành.
Các chủ khẽ cười, lần đầu tiên lộ mặt trước người ngoài.
Mặt mày cong cong.
Lúc này người áo đen mới phát hiện ra điều bất thường, thay vì nói khuôn mặt Các chủ tương tự như Vân Nhàn, không bằng nói giống Tiêu Vu y như đúc, chẳng qua thêm mấy phần hững hờ, trông bớt đi vẻ lạnh lùng thấu xương.
“Quên nói, ta sẽ không hại con.” Các chủ ung dung che lại khuôn mặt bằng mũ rơm, cho biết, “Theo bối phận để tính, có lẽ con nên gọi ta là... dì?”
Tiêu Nguyên, một trong những thiên tài của Kiếm Các ba mươi năm trước, về sau bỗng dưng mai danh ẩn tích, chẳng tỏ đi đâu.
“Ai biết ngươi có dùng mặt nạ da người hay không, bớt bắt chước sao chép mẹ ta đi.” Vân Nhàn không hề dao động, “Ngươi nói gì là ta tin nấy ư? Ta đâu có ngu.”
Tiêu Nguyên lật tay, lấy ra một đống khế ước nhà đất vàng óng ra khỏi nhẫn trữ đồ.
“Bé Vân Nhàn.” Nàng ấy cười nói, “Con biết không, một phần ba Chúng Thành là tài sản của dì đấy.”
Người áo đen thầm nghĩ: lúc này lấy khế ước nhà đất làm gì, chẳng lẽ sẽ cắt nghĩa rõ được chuyện mặt nạ da người...
“Dì.” Ánh mắt của Vân Nhàn chợt trở nên sáng sủa hơn nhiều, “Vậy chúng ta sẽ tới đâu ăn thế ạ?”