Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 57: Có biệt danh



Túc Trì xách theo một túi đồ ăn vặt đủ loại, người dính đầy mùi mỡ lợn, vừa về đến đã phát hiện ra một sư muội to lớn ngần đó mất tăm.



Chàng cau mày, triệu hồi Khi Sương bảo: “Tìm.”



Gần đây Khi Sương luôn đi theo Vân Nhàn nên vẫn nhận ra hơi thở của nàng, khốn nỗi hiển nhiên thanh kiếm này không thích Túc Trì sai nó như chó, bởi vậy nó do dự trong một thoáng. Cuối cùng nó vẫn chỉ về phía trước dưới ánh nhìn lạnh như băng của chàng.



Là khu nhộn nhịp trong thành.



Túc Trì cất bước, đuổi theo hướng thanh kiếm chỉ.



“Ăn gì? Con muốn ăn gì cứ nói.” Tiêu Nguyên nhìn khuôn mặt quắt queo của nàng với nụ cười nửa miệng, cho biết, “Trước khi đến Đường Linh Quốc, dì sẽ dẫn con đi ăn thỏa thích.”



“Vịt quay ạ.” Là một người ăn no cả nhà không đói, lúc này Vân Nhàn lại bắt đầu được đà lấn tới, “Kiều Linh San và Phong Diệp cũng lâu rồi không ăn cơm, con có thể dẫn họ đi cùng không?”



Tiêu Nguyên trả lời: “Tất nhiên rồi.”



Vân Nhàn: “Không biết đại sư huynh có đến không. À còn nữa, con quỵt khá nhiều linh thạch của Tiết đạo hữu, tuy rằng con không định trả nhưng cũng nên gói một ít đồ ăn cho hắn.”



Tiêu Nguyên: “Có thể.”



“Cái thứ Thủ Lĩnh này quá lộ liễu, con định mang nó đến thợ rèn kiếm để thay vỏ, trông sẽ hiền lành hơn.” Vân Nhàn lần chần hỏi, “Không biết có được không...”



Người áo đen: “...” Ở đâu ra đứa chết bầm ở bên ngoài tới Huyền Bảo Các ăn xin?



“Đương nhiên là được.” Tiêu Nguyên chỉ dùng một câu để kết thúc trận đấu, “Số linh thạch này sẽ được trừ vào tiền thưởng cho nhiệm vụ lần này của con.”



“Lạ thật đấy.” Vân Nhàn nói tỉnh rụi, “Sao tự dưng con lại không thấy đói nữa nhỉ.”



Tiêu Nguyên bật cười.



Hiển nhiên nàng ấy biết Vân Nhàn không tin mình, cũng biết nếu có cơ hội chỉ e đứa trẻ này đã sớm vắt chân lên cổ chuồn đi đâu không biết, song tính cách này lại rất hợp với khẩu vị của nàng ấy.



Tu luyện mà, tất nhiên không thể quá sĩ diện. Một khi sĩ diện sẽ dễ ăn thiệt thòi.



Tiêu Nguyên chắp tay đi về phía trước, Vân Nhàn đi theo sau, lại hỏi: “Mẹ mới đi, sao dì nhỏ không tới hàn huyên?”



Trái lại hiện tại nàng có hứng thú, bắt đầu hỏi đây đó tìm hiểu tin tức.



Suy cho cùng Các chủ Huyền Bảo Các này quá bí ẩn, không nhân cơ hội hỏi thêm hai câu quả là uổng phí tợn.



“Hàn huyên? Da ta ngứa chắc?” Nghe giọng điệu của Tiêu Nguyên, rõ ràng nàng ấy cố ý đợi đến khi Tiêu Vu đi rồi mới xuất hiện, “Mẹ con biết ta ở đây mới dứt khoát đi như vậy.”



(P1)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Là vậy sao?” Vân Nhàn giữ thái độ nghi ngờ, “Con còn tưởng vì Túc Trì ở đây.”



“Sư huynh của con không đáng tin cậy lắm.” Tiêu Nguyên lơ đễnh cầm mũ trúc rộng vành, thuận miệng thêm mắm dặm muối, “Con đi lạc lâu thế mà vẫn không thấy nó đi tìm.”



Nói người người đến, vừa quay người đã thấy ngay thấy Túc Trì đứng trước mặt hai người, lạnh lùng gọi: “Vân Nhàn.”



Tay trái chàng vẫn xách túi đồ ăn vặt đủ màu sắc đã nguội lạnh, tay phải đã đặt lên chuôi kiếm, chàng nhìn về phía này.



Bầu không khí bỗng chốc lạnh lẽo.



Khó chơi rồi đây.



“Được rồi, coi như ta chưa nói gì.” Tiêu Nguyên lấy làm thú vị, “Sư huynh của con vẫn đáng tin cậy lắm.”



“Không không, đâu có, đâu có ạ.” Vân Nhàn nghe không nổi khi Tiêu Nguyên nói mình thế, thành ra nàng không tán thành, “Chỉ là tầng Phân Thần thôi, có gì đáng tin cậy hay không chứ.”



Tiêu Nguyên: “...” Biết cách học hỏi và vận dụng tốt nhỉ.



“Vân Nhàn.” Túc Trì đứng cách đó không xa, nhìn từ trên xuống dưới nàng một lượt, không phát hiện vết thương mới hỏi, “Người này là ai?”



Vân Nhàn chưa kịp mở miệng đã cảm thấy eo mình siết chặt, cả người bị ôm lấy, bay lên lơ lửng theo một hướng. Cảnh đường phố tấp nập trên đường lố Chúng Thành thu nhỏ trong nháy mắt, lướt qua tầm mắt nàng.



Thân pháp nhẹ nhàng tột cùng tựa chim én trở về vào xuân, yên lặng không tiếng động, thậm chí không một ai ngước mắt nhìn.



Vân Nhàn đón gió lớn, cụp mắt nhìn xuống. Dưới chân là một thanh bảo kiếm màu xanh nhạt, trên chuôi kiếm khắc vài bông sen, sống động như thật, thoang thoảng hương thơm thanh nhã quấn quýt tai mắt người.



Ừ, nàng nghĩ, hình như thanh kiếm này và kiếm của mẹ là cặp kiếm song sinh; thân pháp này là Khinh Yến Điểm Phổ quen thuộc, không làm giả được. Như vậy rất có thể người đang đứng trước mặt nàng lúc này chính là dì ruột...



“Vịt quay, con còn ăn không?” Tiêu Nguyên truyền âm đến, “Coi như là quà gặp mặt vậy.”



Vân Nhàn nhìn theo đại sư huynh sau lưng hóa thành một vệt sáng đuổi theo, suy nghĩ một lát đã trả lời: “Ăn ạ!”



“...”



Một lát sau, cuối cùng Vân Nhàn cũng được ngồi vào một phòng riêng ở quán rượu đắt đỏ nhất Chúng Thành.



Vịt quay được bày đầy một bàn, cũng có một bàn đóng gói mang đi. Có vẻ Tiêu Nguyên không mấy hứng thú với những thứ này, chỉ cầm bầu rượu lên hỏi: “Uống rượu không?”



“Con không uống đâu.” Vân Nhàn ăn đến đầy miệng mỡ, vội vàng lắc đầu.



“Sao lại không uống?” Tiêu Nguyên gặng tiếp, “Rượu là thứ tốt đấy.”



Vân Nhàn: “Không ngon, đắng lắm.”



Người áo đen ngồi im bên cạnh, thầm nghĩ: Đúng là một đứa trẻ con non nớt.



Nàng ta không tin khuôn mặt mà Các chủ lộ ra chính là khuôn mặt thật, bởi vì trước đây không có mười người thì cũng chín người bị Các chủ lừa dối như vậy, kết cục đều không mấy tốt đẹp.



Các chủ đâu chỉ giỏi kiếm pháp mà còn thông thạo các môn công pháp khác.



Tiêu Nguyên không biết thuộc hạ đang nghĩ gì, thay vào đó nhìn xa xăm về phía dưới quán rượu.



Túc Trì đứng trước cửa, đối mặt với cái nhìn của nàng ấy trong chốc lát rồi bình tĩnh rời đi.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chẳng rõ Vân Nhàn có nhận ra hay không nhưng xem ra Túc Trì đã nhận ra rồi. Tiêu Nguyên biết một số tin đồn về người này khi trước giờ chỉ phân biệt người dựa theo binh khí.



“Đường Linh Quốc đó.” Vân Nhàn vừa ăn vừa quan tâm đến nhiệm vụ, “Dì còn có tin tức gì thêm nữa không?”



Tiêu Nguyên khựng lại, cười nói: “Mới đó đã đồng ý rồi?”



Vân Nhàn không nói gì.



Khi nàng nhìn thấy Tiêu Nguyên lấy bức chân dung đó ra, nàng biết khéo khi đối phương không có ác ý.



Bởi vì ngay cả khi Tiêu Nguyên không nói, kế hoạch tiếp theo của Vân Nhàn cũng là đến nơi này.



Sau khi Đại Chiến Tứ Phương kết thúc, nàng đã nằm trên giường nhiều ngày, không kịp thời biết được động thái của Tức Mặc Xu và Trọng Trường Nghiêu, mãi đến khi tỉnh dậy nàng mới phát hiện hai người này đã đồng thời biến mất.



Tức Mặc Xu và đám người Ma Giáo biến mất là điều bình thường. Nếu không thừa dịp rối ren biến mất, với vị thế là kẻ thù chung, những tông môn của các tu sĩ tự do đã chết sẽ không bỏ lỡ cơ hội báo thù ngay cả khi người Chúng Thành không có ý kiến gì với nhóm Ma Giáo. Lúc này không chạy còn chờ tới bao giờ?



Chẳng qua lúc đó nhìn tình trạng của Tức Mặc Xu thì không biết nàng ấy còn sống sót hay chăng. Đám cổ trùng trong cơ thể nàng ấy đã nuốt chửng máu thịt, bùng phát hết, không phải là điều mà người bình thường mường tượng nổi.



Còn Trọng Trường Nghiêu...



Theo thoại bản, Trọng Trường Nghiêu đại diện cho Đông Giới tham gia Đại Chiến Tứ Phương để rồi nhanh chóng chinh phục trái tim Tức Mặc Xu, đột phá cấp tốc lên tầng Nguyên Anh nhờ sự hy sinh của Mị Yên Liễu. Bỏ qua tất cả những sự kiện về ấn ngọc, chiến trường viễn cổ, hắn đã thành công dẫn dắt Đông Giới áp chế mũi nhọn dồn hết sức của Bắc Giới, giành giải nhất trong tình huống hiểm nguy, từ đó trở thành lính mới nổi tiếng khắp thiên hạ, đặt nền móng quan trọng nhất cho con đường tu hành sau này.



Nhưng hiện tại, hắn đi theo Tiết Linh Tú của Nam Giới chỉ thu hút được một chút chú ý trong giai đoạn đầu khi làm việc nghĩa hiệp trong lúc độc hành. Sau khi gia nhập đội ngũ, hắn hoàn toàn biến mất từ đầu đến cuối; là một cao thủ nửa bước tới Nguyên Anh mỗi tội sự hiện diện còn mờ nhạt đến mức gần như không tồn tại.



Vân Nhàn không dám đoán già đoán non về người khác. Nếu một người như Trọng Trường Nghiêu nhận được đãi ngộ như vậy, chỉ e hắn sẽ khó chịu hơn cả việc muốn hắn chết.



Khi cuộc thi giành quán quân kết thúc, hắn lẽ ra nên nghỉ ngơi cùng với Nam Giới, do đâu đột nhiên biến mất vào lúc đó?



Hắn đã đi đâu?



Tưởng chừng như suy nghĩ rất nhiều nhưng thật ra chỉ trong một thoáng, Vân Nhàn ngước mắt lên thấy Tiêu Nguyên dời đi những đĩa thức ăn đầy ắp, từ tốn trải tấm giấy da bò lên bàn.



Đường Linh Quốc nằm ở một bồn địa hẻo lánh thuộc Đông Giới:



Trong phạm vi hàng ngàn dặm linh mạch không tồn tại, trăm năm không sinh ra được một đứa trẻ có linh căn, từ đó về sau tất cả mọi người đều không có duyên với con đường tu tiên. Đâu phải chưa từng có tu sĩ đến đây để tìm hiểu khốn nỗi họ không thể nán lại lâu. Đối với tu sĩ, linh khí giữa trời đất không còn chẳng khác gì tự chặt cánh tay, chim gãy cánh làm sao bay? Ở đó lâu ngày chỉ khiến tạp chất trong cơ thể càng thêm chất ứ, cuối cùng thậm chí ảnh hưởng đến linh căn.



Đúng là một nơi bị nguyền rủa kỳ lạ bực này.



Vân Nhàn cầm đùi vịt, tập trung nhìn vào nét mực trên giấy da bò.



Đúng vậy, không khác gì trong thoại bản.



Quận chúa Đường Vô Khả của Đường Linh Quốc là nữ tử đầu tiên được Trọng Trường Nghiêu đưa vào hậu cung sau Đại Chiến Tứ Phương.



Lúc bấy giờ Trọng Trường Nghiêu đang ở đỉnh cao phong độ, đánh cược với người khác trong Huyền Bảo Các, nhận lấy nhiệm vụ được xếp vào cấp Thiên vào thời điểm đó và một mình đến Đông Giới.



Nói là một mình chứ Tức Mặc Xu một mực lén lút đi theo.



Hắn nhận nhiệm vụ, bảo vì để lấy cây cỏ Đãng A làm phần thưởng nhằm chữa trị nội thương cho Tức Mặc Xu. Ấy nhưng dù hắn có tài năng thiên bẩm đến đâu, lúc đó hắn chỉ mới ở tầng Nguyên Anh trong khi tên Ma Tôn tự xưng kia lại thuộc tầng Phân Thần, ai nhìn vào cũng thấy hắn đi chịu chết. Vì vậy quản sự phụ trách tiếp nhận nhiệm vụ của Huyền Bảo Các vô cùng không nể mặt, cứ vậy mắng hắn trước mặt mọi người. Trọng Trường Nghiêu tức giận, một lần nữa tung ra cái rìu to bản kinh điển của mình!



Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---





Vân Nhàn thầm nghĩ: Phạm vi áp dụng câu nói này quá rộng, biết đâu còn dùng mãi đến lúc hắn xuống mồ. Này thì đừng khinh thiếu niên nghèo! Chớ bắt nạt trung niên hói đầu! Chớ lấn lướt người già hôi thối! Thuật tăng cao cỏ phần mộ! Sự run rẩy của hộp tro cốt!



Hiển nhiên, nói là đi tìm tiên thảo cho Tức Mặc Xu cần giải cứu Quận chúa khỏi việc bị Ma Tôn kéo đi thành hôn, vậy mà kết quả đến nơi lại phát hiện Quận chúa xinh đẹp tuyệt trần, đẹp không gì sánh bằng. Tuy nàng ta không mỹ miều bằng Tức Mặc Xu nhưng lại có thêm đôi phần đoan trang cao quý, khiến lòng người ngứa ngáy khó nhịn.



Thế nên hắn cứu đấy, mà là cứu vào phòng mình.



Vân Nhàn lật đi lật lại, phát hiện thậm chí nội dung còn thêm các phân đoạn như con rể, cưới Quận chúa, lại được cho cả một quốc gia nhỏ. Cần biết tuy quốc gia nhỏ đó không có linh khí, tuy nhiên tài nguyên khoáng sản lại phong phú khôn cùng, đến lúc đó tất cả sẽ thuộc về Trọng Trường Nghiêu, hắn sẽ không còn lo lắng về việc thiếu linh thạch.



Khoan đã.



Nội thương?



Hình như Vân Nhàn đã phát hiện ra một số manh mối. Trong thoại bản, rõ ràng Tức Mặc Xu không hề dùng cổ, vậy làm sao bị nội thương được?



Hay rồi, mỗi lần phát hiện ra manh mối vẫn chẳng ích gì. Tóm lại phần sau không viết tiếp về vấn đề này, thay vào đó toàn viết về chuyện Tức Mặc Xu và Đường Vô Khả tranh giành sủng ái của Trọng Trường Nghiêu như thế nào. Đọc mà nhức cả mắt.



“Đường Linh Quốc tồn tại đến nay không bị người ta xâm lược là có lý do. Trước hết là vì linh khí mỏng manh, đương nhiên điều này chưa đủ. Lý do thứ hai chính là Ma Tôn này.” Tiêu Nguyên cho biết, “Ma tu che chở tiểu quốc nhưng với điều kiện duy nhất là mỗi khi sinh ra một Quận chúa, Quận chúa lớn đến mười sáu tuổi sẽ phải lấy y.”



Tài phải biết, mười sáu tuổi còn không tha, Vân Nhàn ngạc nhiên hỏi: “Hắn muốn ăn thịt?”



Tiêu Nguyên: “Chưa rõ. Bên ngoài đồn chỉ đơn thuần vì háo sắc.”



“Người háo sắc không làm vậy.” Vân Nhàn không cần suy nghĩ đã lập tức phủ nhận, “Thành hôn chỉ cản trở bước chân của kẻ háo sắc.”



Người áo đen: “...”



Sao nào, ngươi biết nhiều nhỉ.



“Nếu con muốn đi hãy lên đường ngay tức thì. Chậm trễ thêm một khắc sẽ thêm một phần nguy hiểm.” Tiêu Nguyên cuộn giấy da bò lại, nhìn ra ngoài. Trên những con phố của thành trì thoang thoảng xuất hiện thêm nhiều luồng hơi thở mạnh mẽ bí ẩn.



Nàng ấy nói tiếp: “Nếu Đao Tông muốn giết con và với tính cách của Liễu Hân, chắc chắn họ sẽ làm càng sớm càng tốt, không thể để con sống đến ngày hôm sau. Tất nhiên bây giờ mọi người đã di tản, nếu con xui xẻo mắc nạn, dẫu rằng ai nấy đều biết có dắt dây đến Đao Tông, ngặt nỗi họ sống chết không thừa nhận thì làm được gì?”



Vân Nhàn tiếp lời: “Vì vậy con phải đi về Đông Giới.”



Ít nhất Đông Giới thuộc phạm vi ảnh hưởng của Kiếm Các, Bắc Giới có chỗ kiêng kỵ.



“Để che giấu tung tích thì đừng ngự kiếm, quá phô trương.” Tiêu Nguyên cười mà rằng, “Đại sư huynh của con cũng sẽ đi theo, nhớ kỹ bôi đen mặt nó đấy.”



Trong khoảng thời gian này, cam đoan Túc Trì sẽ đi theo Vân Nhàn.



Lá thư của Vân Lăng đã nhờ vả chàng từ lâu, dặn dò chàng phải chăm sóc sư muội thật tốt, không thể để người ta mất mạng.



Vân Nhàn nói: “Con hiểu.”



Tiêu Nguyên đứng dậy: “Vậy thì đi thôi.”



“Nhanh vậy ạ?” Vân Nhàn hơi miễn cưỡng, “Con còn chưa kịp tạm biệt mọi người.”



Ngay cả nàng còn thấy thật khó để tạm biệt những người đã có mối quan hệ giao hảo trong lúc sống còn.



Tuy nhiên cũng đúng thôi, vốn dĩ không phải là người cùng một giới, trước đây chưa từng tới lui, gặp nhau trên chiến trường chỉ là một đoạn duyên phận ngắn ngủi.



“Họp tan cũng có lúc, gặp lại cũng có kỳ.” Tiêu Nguyên nói lấp lửng và bình thản, “Biết đâu, chẳng mấy chốc con sẽ gặp lại mọi người.”



“Dạ.” Nói cũng đúng, Vân Nhàn ngẩng đầu lên buồn bã, “Dì, vậy về phần lộ phí và tiền ăn ở của con, dì có nên...”



Dáng người Tiêu Nguyên biến mất trước mắt nàng, vẫn để lại một câu nói yếu ớt:



“Đã nói rồi, biết đâu con sẽ sớm gặp lại mọi người.”



Vân Nhàn: “?”



Người đâu?? Này!



“Bằng không ngươi nghĩ do đâu Các chủ lại giàu có như vậy?” Người áo đen không lấy làm lạ, cũng đi theo xuống lầu, cho biết, “Thậm chí tới binh khí mà nàng ta còn chờ nó nứt tới mười đường mới đi sửa thì mời ngươi ăn một bữa cơm đã là tốt lắm rồi, nên biết hài lòng đi.”



Vân Nhàn: “...”



Dạo này đúng là càng keo càng giàu, càng phô trương càng nghèo rớt mồng tơi mà.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Trời nắng chói chang, Vân Nhàn, Kiều Linh San và Phong Diệp dọn dẹp hành lý từ căn phòng rách nát đó, chuẩn bị lên đường.



Vân Nhàn nhìn căn nhà rách nát, lòng đầy than thở.



“Lúc trước nhìn căn phòng này cứ mãi chê nó nát.” Vân Nhàn cảm thán, “Bây giờ nhìn lại. hóa ra nó còn nát hơn mình tưởng. Thật không biết lúc trước sao mình ở tiếp được nữa.”



Kiều Linh San: “...” Liệu đừng nói những điều kỳ quặc mãi được không?



Đàn cổ của Phong Diệp đã được sửa xong, bây giờ gã ôm chặt nó trong lòng, thân thiết hỏi: “Đại sư huynh đâu?”



“Đại sư huynh không đi cùng xe với chúng ta.” Kiều Linh San không đổi sắc mặt, “Huynh ấy chỉ cần ở gần âm thầm bảo vệ là được.”



“Cũng đúng ha.” Phong Diệp vừa mở miệng đã là một tràng khen ngợi, “Đại sư huynh có phong thái lả lướt bực này thì có dịch dung cũng không thể thay đổi nổi phong thái cả người, thật quá rõ ràng.”



“Chú ý lời nói.” Vân Nhàn đội lên đầu chiếc mũ trúc rộng vành do Tiêu Nguyên cung cấp, bảo, “Ngươi là đệ tử Cầm Phường, đây không phải là đại sư huynh của ngươi, cứ gọi đàng hoàng Túc đại nhân là được.”



Vân Nhàn tận dụng triệt để, nói với mọi người tin tức về việc mình sẽ trở về Đông Giới.



Tất nhiên nàng không tự kỷ, chẳng qua nàng cảm thấy khi mình đi rồi chắc chắn mọi người sẽ rất buồn, kết quả là Kỳ Chấp Nghiệp chỉ đáp: “Ờ.”



“Sao lại ‘ờ’?” Vân Nhàn không thể tin nổi, “Bình thường ngươi ít ăn táo của ta lắm à?”



Kỳ Chấp Nghiệp ngoan ngoãn đội mũ trong khoảng thời gian này, khốn nỗi Vân Nhàn đã lường trước được tính nết của gã, đa phần dưới mũ đều là những cục u to nhỏ do Đại sư Minh Quang đánh thành. Trên khuôn mặt diễm lệ của là vẻ không màng, gã cụp mắt cho hay: “Đâu phải thôi còn gặp lại nữa, chả lẽ ta còn phải khóc lóc xin ngươi đừng đi?”



Thôi được rồi, Vân Nhàn lại nhìn sang Tiết Linh Tú, thậm chí Tiết Linh Tú còn phản ứng lạnh nhạt hơn Kỳ Chấp Nghiệp: “Biết.”



Vân Nhàn: “Chỉ ‘biết’ thôi á?”



Tiết Linh Tú: “Đông Giới, Đường Linh Quốc, phải không?”



Vân Nhàn: “Đúng vậy. Sao ngươi biết được? Ta có nói với ngươi?”



“Ta nói biết rồi.” Tiết Linh Tú vẫy tay đuổi nàng đi như xua ruồi, “Ngươi có thể đi.”



Đúng là một lũ con bất hiếu, không nhiệt tình bằng nửa Cơ đại tiểu thư, phải biết rằng Cơ Dung Tuyết đã xoa bóp cơ cho nàng rất lâu trước khi đi. Vân Nhàn tức giận đội mũ trúc lên, bước lên xe ngựa, kêu: “Đi thôi.”



Ba người muốn đi dọc theo đường ranh giới để vào Đông Giới bèn thuê một chiếc xe ngựa bên ngoài thành. Phu xe ngựa là một ông lão lúc đọc báo phải đưa ra xa để xem, Vân Nhàn nghi mắt ông ta đã mờ.



Mặc dù không nhanh bằng ngồi chim nhưng nó hơn ở chỗ giản dị, kín đáo và cực kỳ rẻ, chẳng tốn bao nhiêu hào.



Vân Nhàn ngồi trên toa xe ngựa nhìn cảnh vật thay đổi chậm rãi, tò mò thò đầu ra ngoài.



Số là hình thức này cũng tốt. Vân Nhàn và Kiều Linh San chưa từng đi đâu ngoài Kiếm Các và chân núi Kiếm Các, lần đầu tiên rời núi đã vội vàng đến Chúng Thành, tiếp đó lại cấp tốc tiến vào bí cảnh Tứ Phương. Tới giờ họ không có cơ hội ngắm nhìn cảnh đẹp bên ngoài của thế giới này.



Mùa thu đã đến, tại vùng hoang dã bên ngoài của Chúng Thành là lá phong rụng từng lớp, nhuộm đỏ vàng cả một vùng đất. Trên đường đi ngang một quán trà, phu xe ngựa nhễ nhại mồ hôi, dừng lại gọi một chén trà. Đôi mắt già nua tò mò thấy chiếc đầu thò ra khỏi toa xe ngựa, ông ta thử dò hỏi: “Cô nương, cô nương có phải là...”



(P5)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San tức thì ấn mũ trúc của Vân Nhàn xuống.



Đã nói rồi, không được hé tỏ thân phận, phải hành động kín đáo!



Vân Nhàn tỏ ra hờ hững, thậm chí chớ hề né tránh. Nàng hỏi vặn: “Tôi có phải là gì?”



“Trông giống người đứng đầu Đại Chiến Tứ Phương, tên gì ấy nhỉ, Vân Nhàn, là một Kiếm tu.” Phu xe ngựa ngắm nghía rồi lại lắc đầu phủ nhận, “Lúc nãy nhìn giống, bây giờ nhìn lại thì không giống. Vân Nhàn mặt béo, còn cô thì gầy hơn. Ôi chao, sắp gầy thành cái dạng gì rồi đấy.”



Kiều Linh San: “...”



“Thật vậy sao? Được ví như nàng ấy thì vinh dự phải biết.” Vân Nhàn không đổi sắc mặt, bày tỏ, “Bác có ánh mắt tốt ghê!”



Phong Diệp lo nếu nàng tiếp tục nói nữa, có khi sẽ thổi phồng tới tung trời.



Mỗi tội rất nhanh Phong Diệp đã hoàn toàn dập tắt mối lo ngại này bởi vì mức độ nói dối của Vân Nhàn đã vượt ngoài sức tưởng tượng của con người.



Phu xe ngựa: “Hai đệ tử này là bạn đồng hành của cô à? Một Kiếm tu và một Cầm tu, đội hình này...”



Vân Nhàn: “Vừa vặn ghép thành một từ ‘đẹp’ đúng không ạ? Con tôi trông hơi khác tôi một tí, bác thông cảm nhé.”



Phu xe ngựa: “Đây là con của cô?!!”



Vân Nhàn: “Năm nay tôi sáu mươi, chỉ trông trẻ hơn so với tuổi thôi.”



Phu xe ngựa: “Cô đây định tới đâu ở Đông Giới...”



Vân Nhàn: “Tôi muốn đi tìm trượng phu số khổ đã thất lạc nhiều năm của mình, chàng đã chết khi vừa lên sáu.”



Phu xe ngựa: “???”



Phu xe ngựa mang theo vẻ mặt hoang mang lên ngựa lần nữa, nghi ngờ liệu đôi mắt lão viễn thị của mình đã ảnh hưởng đến cuộc sống rồi chăng.



Sau khi lừa gạt người khác đầy hoàn mỹ, Vân Nhàn nằm trong xe ngựa lăn lóc ăn bánh ngọt, tiện thể lấy tờ báo mua từ đứa bé bán báo tại trạm ven đường lúc nãy ra đọc.



Càng đọc, nàng càng tấm tắc lấy làm lạ.



Đúng là ngòi bút tri thức đủ giết người, chuyện Đại Chiến Tứ Phương đã truyền khắp bốn giới. Thời kỳ mới mẻ qua đi sẽ còn lại khâu “nhìn lắm thành quen”, chính là lúc công kích bằng mực!



Đao Tông đi câu không chỉ mất cả chì mà đi tong luôn chài, ném đi khối người, ném mất cả Thủ Lĩnh. Giờ đây họ không chỉ bị ba giới còn lại mắng chửi như chó mà còn bị chính người Bắc Giới một nhà mắng té tát, công kích không chừa một chỗ từ đầu đến chân; chớ hề có một lời tục tĩu nhưng lại vô cùng chanh chua, làm gì cũng sai. Có lẽ trong vài năm tới, họ sẽ không dám có hành động lớn nào nữa. Trái lại danh tiếng của Rèn Thể Môn ngày càng chuyển biến tốt đẹp, xem ra Cơ Dung Tuyết vừa về đã có tác dụng.



Vân Nhàn nhìn vào mẩu tin nhỏ trên báo đồn đoán mối quan hệ giữa Đao Tông và Ma Giáo, thầm nghĩ: Cam đoan giờ này Liễu Xương đã sứt đầu mẻ trán.



Nàng vui vẻ ăn bánh ngọt, đọc kỹ tất cả những bài báo mắng chửi Bắc Giới, đoạn, mới xem bài báo viết về mình.



Các loại báo lá cải đều xếp hạng các hiệp sĩ, ví dụ như “Bảng nam tử đẹp trai của năm” có đại sư huynh trước đây. Tờ báo lá cải là nơi nắm bắt xu hướng giang hồ chính xác nhất. Đúng như vậy, Vân Nhàn nhanh chóng nhìn thấy tên của Cơ Dung Tuyết trong “Bảng tân binh”.



(P6)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Vô cùng điềm tĩnh, trong tình huống đồng đội toàn là những kẻ ngu ngốc vô địch vẫn không hoang mang, âm thầm phát tài, phẩm chất cao quý.”



“Công pháp Luyện Thể Sư Tử nhuần nhuyễn, đặc biệt đặt biệt danh: ‘Cuồng Sư’!”



Vân Nhàn há hốc miệng. Còn có biệt danh nữa chứ! Tài ghê.



Nhìn lên trên nữa là Kỳ Chấp Nghiệp.



“Đến tột cùng có tâm Phật hay không, không ai biết được. Nhưng ta không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục đây.”



“Bất kể thế nào vẫn giữ vững bản tâm, đặc biệt đặt biệt danh: ‘Nghịch Sen’!”



Ôi, cái này còn tuyệt hơn!



Lại lướt lên nữa là Tiết Linh Tú.



Vân Nhàn còn ngạc nhiên trong một thoáng, nàng tưởng rằng Y tu rất dễ bị mọi người bỏ qua.



“Tâm tư tinh tế, một tay Trảm Tình Châm cải tử hoàn sinh, trong trường hợp đám đồng đội toàn là những tên quỷ sứ tột cùng vẫn gác lại hiềm khích lúc trước, đi khắp nơi cứu người.”



“Tấm lòng thầy thuốc, từ bi bác ái, đặc biệt đặt biệt danh: ‘Nhân Châm’!”



Vân Nhàn đọc đến mức tim đập rộn ràng, sắp đến lượt mình rồi, nàng vội vàng xoa xoa má, nhìn kỹ.



Nhìn lướt lên qua mấy vị trí, hai chữ to “Vân Nhàn” đứng đầu bảng tân binh.



Chỉ có tên của nàng được viết bằng chu sa.



Thật là kiêu căng quá, không cần phải thế đâu.



“Mặc dù coi bộ ngổ ngược nhưng thực chất tâm tư thông minh, luôn chuyển bại thành thắng vào những thời điểm quan trọng. Giỏi giấu dốt và trốn chạy nhất, tung ra đòn tàn nhẫn nhất!”



“Tĩnh như thỏ chết, động như chó dại, đặc biệt đặt biệt danh: ‘Cẩu Kiếm’!”



Vân Nhàn: “...”



Có ý gì?



Có ý gì!



Bỗng đâu từ bên ngoài thùng xe ngựa truyền đến tiếng xé gió, một ám khí lao thẳng về phía mặt nàng, gào thét xé toạc tờ báo lá cải. Thế nhưng, nó lại bị đóng đinh trước mắt nàng, bị bức tường linh khí chặn lại, không thể tiến thêm một phần nào.



Kiều Linh San rút tay về, lo lắng kêu: “Có người đến!”



Xem ra Tiêu Nguyên nói đúng, Đao Tông thật sự không thể chờ đợi thêm dù có là một khắc.



“... Đến đúng lúc lắm.” Nét mặt bực bội của Vân Nhàn chưa bao giờ rõ ràng đến vậy, nàng yếu ớt đứng lên, nhét tờ báo vớ vẩn không biết từ đâu đến vào miệng Thái Bình từng đợt từng đợt, hít một hơi cực sâu rồi gào lên, “ĐỠ TỐN CÔNG TA XÉ!”



………..



Lời tác giả:



Bé Nhàn là chó săn Beagle nhỉ.