Sau lưng Liễu Xương là Lê Phái và Đại sư Minh Quang đi theo sát, giờ đây họ không nói dông dài, trước tiên đi giải cứu đệ tử nhà mình.
Bấy giờ trình độ tĩnh trí của Y tu đã vượt trội hơn hẳn mọi người. Tiết Linh Tú chỉ bị thương nhẹ, vết thương lớn duy nhất là lúc đi hứng Vân Nhàn bị đệ tử Đao Tông rạch phải, chỉ cần xử lý một chút là không sao cả. Lòng hắn hãy còn lo lắng, thành thử Lê Phái vừa đến đã thấy tay mình bị nắm lấy.
Tiết Linh Tú: “Tam tỷ? Sao rồi?”
Lê Phái: “Muộn thêm một chút nữa là lành.”
“...”
Đại sư Minh Quang cũng vội vã đi về phía nhóm người Phật Thôn. Kỳ Chấp Nghiệp vốn đang ngồi vắt vẻo ở đó, thấy sư phụ lao tới như gió thì vụt nhớ ra điều chi, cấp tốc nhặt lên cây pháp trượng Đông Cực đã bị ném chỏng chơ dưới đất và cụp mắt kêu: “Sư phụ.”
Đại sư Minh Quang chẳng nói chẳng rằng, cứ vậy lấy ra một thứ như chùy Kim Cang từ trong ngực. Gã vô thức rụt cổ lại để rồi nhận ra đây là pháp khí dành cho Đại sư huynh, gã mím môi: “...”
Hên là Vân Nhàn không nhìn thấy, bằng không chắc chắn nàng ấy sẽ lại chế giễu gã.
Kỳ Chấp Nghiệp nhìn về phía đỉnh núi, Vân Nhàn vẫn nằm rũ trên vai Túc Trì, mắt nhắm nghiền, mặt không còn chút máu, càng không thể nhìn ra hình dạng ban đầu củ cánh tay trái – da thịt nứt nẻ, máu nhỏ từng giọt từng giọt xuống núi đá, nhuộm đỏ một mảng rêu phong.
Y tu do Tiêu Vu mang đến đang cau mày chữa trị cho nàng.
Tình trạng vô cùng thảm khốc nhưng còn có một người thảm hơn nàng.
Liễu Thế ngã gục ở đó, đan điền tại phần bụng chảy máu ồ ạt và liên tục lập lòe ánh sáng mờ nhạt, viên kim đan tu luyện bao năm đã bị nghiền nát, chẳng còn khả năng ghép lại.
Qua thêm nửa canh giờ nữa thôi, y sẽ trở thành một tên tàn phế chẳng còn tu vi.
Lúc trước cảnh tượng huy hoàng tới đâu thì giờ đây đã hóa hư ảo, hẳn Liễu Xương hiểu rõ điều này. Thậm chí ngay từ đầu, ông ta không đi cứu đứa cháu trai đã có kết cục bi thảm khó tránh trong tương lai, mà phóng tới Vân Nhàn với lửa giận ngút trời. Những nếp nhăn trên khuôn mặt già nua cứ run lên bần bật như thể tức giận và căm ghét tột độ. Ông ta nghiến răng: “Làm người ta tàn tật mất tu vi, đây là việc Kiếm Các các ngươi làm?!”
Thủ Lĩnh bị đoạt, bí cảnh đã tan vỡ, trời đất quay cuồng, mọi người lại trở về trong Chúng Thành, xung quanh đông đúc người và họ đang ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.
Kiếm rút nỏ căng, lửa bùng ngút trời.
Nhìn thế nào cũng như sắp đánh nhau đến nơi!
Đúng vậy, họ cũng cảm thấy khó tin, vẫn còn chìm đắm trong sự rúng động vừa qua.
Bằng sức bản thân xoay chuyển cục diện, đây là điều chưa từng xảy ra trong bất kỳ lần đại chiến trước đây. Mặc dầu họ đã biết từ lâu Kiếm tu có sức chiến đấu phi thường, khốn nỗi chiêu thức vừa rồi đã vượt ra khỏi phạm vi kinh ngạc, đó là điều phi thường đấy!
Nàng ta có bản lĩnh tiêu diệt toàn đội Đao Tông một mình nhường này thì cớ gì lúc đầu phải né tránh?
Vân Nhàn mạnh mẽ đến thế ư?!
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cơ mà ngẫm lại, nàng thật sự chưa bao giờ hé tỏ bất kỳ con át chủ bài nào của mình, thậm chí còn tung ra không ít hỏa mù. Không lên tiếng thì thôi, một khi hót lên là kinh người. Vân Nhàn quả thực thâm sâu khó lường, thậm chí Kiếm Các cũng vậy. Biết đâu, những hành động tưởng chừng như ngông cuồng, lố bịch trước kia chỉ là lớp vỏ bọc che giấu tai mắt người…
“Làm sao? Thắng thì được còn thua thì không?” Tiêu Vu tiến lên nửa bước, nhạt giọng chất vấn, “Đao Tông các ông truy sát người khác được, người khác phản kháng lại không được? Giờ đến nước ăn vạ cũng quang minh chính đại thế à, Liễu Thế làm xong tới lượt ông làm, cả nhà già trẻ ra trận hết?”
Người phụ nữ mang kiếm sau lưng, khuôn mặt giống hệt Vân Nhàn nhưng lại thêm vài phần sắc bén chực kiếm ra khỏi vỏ, cách nói chuyện cũng không nể nang ai: “Chính ông tuyên bố luật lệ đại chiến để giờ đổi ý, sống lâu mấy chục năm chỉ để tăng dộ dày cho da mặt thôi sao?”
Lê Phái: “Nói hay quá!”
Tiết Linh Tú: “...”
Tam tỷ, hay là cho tỷ vài hạt dưa hấu cắn nhỉ.
“Rốt cuộc ngươi là ai? Có tư cách gì đứng trước mặt ta la hét!” Liễu Xương bị bà mắng phủ đầu xối xả, càng không thể nhịn được nữa, “Từ bao giờ Đông Giới có hai người giám sát?”
“Ta thương Túc Trì ngồi mệt, đến thay ca không được hay gì??” Tiêu Vu không cho ông ta cơ hội lái sang chuyện khác, tiếp tục chĩa mũi dùi về phía Đao Tông, “Bắc Giới các ông hơn Đông Giới chúng ta mấy chục người, lúc đó không thấy bất công, giờ mới kêu ca cái gì?”
Các đệ tử Đao Tông sau lưng Liễu Xương vội vã chạy đến lôi Liễu Thế đang hôn mê bất tỉnh trở lại, động tác vội vàng, kéo người ta như kéo một con chó chết.
Thấy được Liễu Xương nổi cả gân xanh, lửa giận bốc lên phừng phừng.
Mọi người đâu ngờ Vân Nhàn sẽ thật sự xuống tay.
Nói là ngoài việc giữ lại mạng sống mọi thứ khác đều có thể làm, tuy nhiên suy cho cùng thân phận khác biệt, mọi người sẽ giữ lại chút tình mọn. Nếu chỉ là đệ tử Đao Tông bình thường thì không nói làm gì, đằng này dù Liễu Thế có ngu ngốc đến đâu cũng là con trai duy nhất của Liễu Phi Nhiên – Chưởng môn Đao Tông hiện tại, sau này rất có khả năng sẽ nắm quyền.
Vân Nhàn tung ra một kiếm này, không cần bàn nữa xem như Liễu Thế đã bị phế bỏ hoàn toàn, Đao Tông dù có ra sao cũng không thể để một người không có tu vi kế nhiệm chức Chưởng môn. Hơn nữa, hầu hết thế hệ trẻ mới được đưa ra ngoài đều bị Vân Nhàn đánh cho bị thương nặng, không nằm trên giường nửa tháng đừng hòng dậy nổi. Giờ đây Đao Tông vốn vất vả lắm mới yên ổn đã sắp xảy ra nội loạn một lần nữa, này thì tranh đoạt quyền lực, sóng cả mãnh liệt, rắc rối triền miên. Dẫu rằng Liễu Phi Nhiên không gây sự với Vân Nhàn, Liễu Hân cũng tuyệt sẽ không tha cho nàng.
Suy cho cùng Kiếm Các không thể để Túc Trì mãi ở bên cạnh Vân Nhàn, có điều giờ Vân Nhàn đã đoạt được Thủ Lĩnh, tình hình đã khác...
Mọi người trong Chúng Thành đều thở dài suy nghĩ, đúng là khí phách tuổi trẻ, làm việc không suy nghĩ đến hậu quả đây này.
Liễu Xương siết chặt ngón tay cầm vũ khí, run rẩy đến mức sắp chảy máu.
Ông ta nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trẻ trước mặt bằng đôi mắt già nua hung ác. Với tiền đề thất bại, Đao Tông không những không đoạt được Thủ Lĩnh mà còn bị dính một đòn đau, oai danh bị ảnh hưởng. Giả mà chỉ có Túc Trì – một người nửa bước Phân Thần ở đây, ông ta vẫn ra tay cứu vãn được một mảy, đằng này lại xuất hiện một cao thủ cấp Phân Thần từ đâu ra...
“Lúc đột nhiên Vân Nhàn tăng cường sức mạnh, nó ra kiếm còn có dị tượng giáng xuống.” Liễu Xương nói đầy chính trực, “Ta nghi ngờ rằng nó bị ma kiếm ký sinh, tâm trí rối loạn. Theo quy định, tu sĩ có dị tượng như vậy phải đi cùng ta về Đao Tông điều tra. Ngươi vẫn muốn ngăn cản sao?”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Nói bừa thế ư? Ta cũng biết đáy.” Tiêu Vu cười đáp, “Ta còn nói lúc trước Liễu Thế cấu kết với Ma Giáo, xâm nhập bí cảnh, biết trước tin tức về ấn ngọc và những thứ khác, lợi dụng sương độc của Ma Giáo che giấu sự thật mình giết hại đồng môn, đề nghị mang xác mọi người về Kiếm Các điều tra. Ông muốn ngăn cản sao?”
Liễu Xương rúng động trong thâm tâm, nói năng lộn xộn: “Vớ vẩn!! Ngươi có bằng chứng không?”
Tiêu Vu mỉa mai: “Ồ? Hỏi hay lắm, vậy Liễu trưởng lão có bằng chứng không?”
Đối chọi gay gắt, mọi người đều căng thẳng dõi theo, không dám dời mắt.
“Đừng có bẻm mép.” Dù sao hôm nay ông ta cũng phải đưa Vân Nhàn về bằng được, Liễu Xương u ám nhìn Vân Nhàn, nói, “Nếu đứa trẻ này không được cha mẹ dạy dỗ tử tế, hãy để ta là một trưởng bối làm thay.”
“Ông đang nguyền rủa ai chết trước mặt mọi người vậy?” Tiêu Vu nhướng mày, “Ta là mẹ của nó đấy. Mẹ ruột.”
Liễu Xương: “...”
Mọi người: “...”
Bảo sao. Là mẹ đấy!
Cuối cùng cũng tìm ra nguồn gốc của cảm giác ngứa đòn quen thuộc khiến người ta khó chịu này.
Vân Nhàn! Ngươi tới Đại Chiến Tứ Phương mà còn muốn mẹ đi kèm hả!
“Túc đạo hữu.” Y tu thu hồi linh lực trên tay, cau mày nói nhỏ, “Tình hình không tốt, cần phải về thành chữa trị trước. Bên trong cơ thể Vân cô nương mất máu quá nhiều giống như bị móc rỗng, không thể ở lại lâu, ở lại lâu nữa sẽ càng nghiêm trọng hơn.”
Túc Trì siết chặt đầu ngón tay, cụp mắt: “Ừ.”
Chàng cúi đầu nhìn Vân Nhàn nhắm nghiền mắt. Lúc này nàng dựa vào vai chàng khuôn mặt trắng trẻo ngày nào giờ đã trở nên xám xịt, ngay cả quầng thâm dưới mắt cũng xanh đen, mang lại cảm giác khô kiệt. Chàng nhíu mày truyền âm: “Sư nương, sư... Vân Nhàn phải trở về ngay.”
“Ngay lập tức.” Tiêu Vu cũng truyền âm trực tiếp, “Còn con nữa, đừng ôm con bé như vậy, ảnh hưởng không tốt.”
Có rất nhiều người đang nhìn, chuyện hôm nay sẽ lên báo lá cải của các giới ngày mai. Sau này con gái của bà còn phải đi gây hại cho các mỹ nam Tu Chân giới, giờ đây nếu quậy ra chuyện xấu thì biết làm sao?
Túc Trì: “Con hiểu.”
Đoạn Tiêu Vu nhìn chằm chằm Túc Trì đổi cách ôm sang kiểu bế trẻ con, nhẹ nhàng đặt tay Vân Nhàn lên cổ, nghiêm nghị bảo: “Sư nương, đi thôi.”
Tiêu Vu: “...” Thằng nhóc, con không cố ý đấy chứ?
“Muốn đi?” Liễu Xương khẽ hừ một tiếng, thật sự bày ra tư thế chiến đấu, vững vàng giơ đao lên, “Nó đã làm gì với Liễu Thế, ta muốn nó bồi hoàn lại tất cả.”
“Trẻ con đánh nhau bị thương nhẹ là chuyện bình thường, ông là người lớn thì tham dự làm gì? Mặt mũi đâu?” Tiêu Vu cũng lười nói dông dài với ông ta nữa, tiện tay vung kiếm lên đánh một tiếng “coong”, “Tuy nhiên nếu muốn đánh nhau, ta sẽ theo cùng!”
Lời không hợp ý không nói hơn nửa câu, Liễu Xương vung trường đao, các đệ tử Đao Tông sau lưng cũng dốc toàn lực lao tới. Tuy nhiên thấy rõ họ sợ hãi phải biết trước chiêu thức của Vân Nhàn lúc nãy, người nào người nấy đều đứng cách khá xa nhau.
Tiêu Vu nhìn dáng vẻ táng đởm của họ, lắc đầu nói: “Sợ hãi thế cơ à. Không dám thì đừng lên, cứ thích ra oai rồi lại chuốc họa vào thân.”
Liễu Xương: “Ngươi!”
“Huống hồ nghĩ rằng đứng xam là ta sẽ hết cách chắc?” Tiêu Vu cười khẩu, “Muốn đánh ông mà còn phải chọn chiêu thức?”
Tiếp đấy, đám người Chúng Thành thật sự trải nghiệm được thứ gọi là sức chiến đấu khủng khiếp của Kiếm tu.
Tiêu Vu rút kiếm đối đầu với Liễu Xương, hoàn toàn không có ý kính già yêu trẻ, đánh tới mức người ta liên tục bại lui. Túc Trì với một tay ôm đứa bé... à không, Vân Nhàn, càng như chém dưa thái rau, một kiếm một người. Hai người cứ thế đối mặt với sự bao vây của Đao Tông, một đường đánh trở về trong thành.
Suốt cả quá trình không hề đỏ mặt không hề thở dốc.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người Đông Giới vốn đã thưa người, hiện tại đều lộ mặt ra hết. Đệ tử tinh nhuệ của Đao Tông bị thương hơn non nửa, những người còn lại không ngờ mọi chuyện thành ra vậy, còn chưa kịp chạy đến nơi đã bị đè xuống đất chà xát trước mặt mọi người trong Chúng Thành. Chỉ còn lại Tây Giới, Nam Giới, và những người của Rèn Thể Môn vốn luôn có cảm giác tồn tại rất thấp.
Đương nhiên Tức Mặc Xu và đám người Ma Giáo đã không còn dấu vết, có muốn chết cũng không nán lại đây. Ấy vậy mà Trọng Trường Nghiêu cũng biệt tăm, chẳng tỏ hắn đã đi đâu.
Ai nấy nhìn nhau, bầu không khí nhất thời trở nên ngượng ngùng khó tả.
Cuối cùng đại đệ tử Phật Thôn tỉnh lại, giờ liên tục ho khan, nôn ra máu, cảm giác không khá khẩm hơn là bao. Lê Phái nhìn chằm chằm hồi lâu, luôn cảm thấy Đại sư Minh Quang không biết chữa thì thôi, rốt cuộc đang làm ba cái trò gì thế này? Khiến nàng ta cảm thấy toàn thân có chùy Kim Cang lăn qua lăn lại ngay lúc này. Thành thử nàng ta đưa tay ra ngoắc mấy cái: “Tiểu hòa thượng, đi qua đây ta xem nào.”
“...” Đại đệ tử Phật Thôn cứng nhắc trả lời, “Nam nữ thụ thụ bất thân, thí chủ, không cần thiết.”
Lúc này còn kén chọn, con lừa trọc này ương bướng muốn chết, Tiết Linh Tú mất kiên nhẫn mà rằng: “Vậy cứ đưa cho ta xem.”
“A Di Đà Phật.” Đại sư Minh Quang cụp mắt quay về phía Lê Phái thăm hỏi, “Thí chủ làm việc đại thiện.”
Kỳ Chấp Nghiệp ngồi dang chân, chiếc áo cà sa rực rỡ như con công đã rách một nửa, vết máu trên khóe môi chưa khô, trông giống hệt một tên sư hổ mang. Có lẽ Đại sư Minh Quang không muốn nhắc đến gã, có nói cũng vô ích, chỉ âm thầm cảm thấy đau mắt. Vậy nên ông ấy quay người lại, chuẩn bị thay mặt người giám sát bên Bắc tuyên bố kết quả cuối cùng của cuộc đại chiến.
Cơ Dung Tuyết và Thiết Đản ngồi xổm ở đó, nàng ấy hỏi lạnh đanh: “Học được chưa?”
“?” Kỳ Chấp Nghiệp không quen người này, nhưng vẫn nói được vài câu, “Học được gì?”
“Rõ ràng cùng mượn hơi Y tu.” Đôi mắt hơi xếch lên của Cơ Dung Tuyết nhìn gã, nàng ấy bình thản cho hay, “Sư phụ của ngươi còn dựa hơi tới mức không có dấu vết, tài ghê.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...” Cảm giác không giống như khen người lắm, nghe thêm vài lần nữa mà vẫn khó hiểu.
Hơn nữa, nếu không phải vì đám Y tu này nhìn thấy bệnh nhân là muốn chữa trị thì còn ở đó dựa hơi được đấy?
Trước đó tại bí cảnh, bên trong bản đồ Tứ Phương, dãy núi thuộc Đông Giới vẫn đang phun trào ánh sáng rực rỡ và như đang dần dâng cao.
Minh Quang một lần nữa gia cố phong ấn, cuối cùng bí cảnh Tứ Phương cũng chậm chạp khép lại, không gì phá nổi, chờ đợi đến kỳ mở cửa tiếp theo sau mười năm.
Giữa không trung bên trên đám đông, giọng nói già nua mang âm hưởng Phật giáo của Minh Quang vang vọng:
“Trải qua mười bốn ngày vượt mọi gieo neo phấn đấu, vào dịp mùa thu lá vàng mát mẻ này, rốt cuộc chúng ta đã có kết quả cuối cùng...”
Mọi người: “?”
Đại sư Minh Quang, nếu ông không biết tóm tắt thì cứ trực tiếp niệm kinh Phật là được.
Tại sao cảm giác về phong cách lập tụt dốc từ Đại Chiến Tứ Phương xuống thành thúc cúc* trong trường thế này!! Bảo sao không cho Tây Giới phát biểu!!
*Thúc cúc: là một trò chơi bóng đá cổ đại Trung Quốc. Trò chơi này được ghi nhận sớm nhất ở nước Tề thời Chiến Quốc và trở thành tổ tiên của môn bóng đá vào thời nhà Hán điều đã được Liên đoàn bóng đá thế giới (FIFA) chính thức công nhận là phiên bản lâu đời nhất của môn bóng đá ngày nay.
“A Di Đà Phật.” Sau chót cũng tra tấn xong lỗ tai của mọi người xong, Đại sư Minh Quang trang trọng tuyên bố, “Người đoạt Thủ Lĩnh lần này...”
“Đông Giới, Kiếm Các, Vân Nhàn!”
-
Kết quả ngoài dự đoán này truyền khắp bốn giới trong nháy mắt.
Đây đúng là một kết quả bất ngờ lồng trong kết quả bất ngờ. Không bàn tới chuyện khác, nghe đâu lúc trước có một người bí ẩn đã đặt cược 200,000 lượng cho Đông Giới trong sòng bạc của Chúng Thành. Khi ấy ai nấy cho rằng đầu óc người này có vấn đề, cứ vậy quăng ngân lượng trắng bóc xuống sông xuống biển. Giờ đây y đã kiếm được bộn tiền, không biết mua được bao nhiêu căn nhà ở trong Chúng Thành với số ngân lượng có được gấp đôi, quả là khiến người ta ghen tị đến đỏ mắt.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cuối cùng tên tuổi Kiếm Các Đông Giới cũng hé tỏ một góc, được mọi người ghi nhớ trong lòng.
Lúc người khác đến chúc mừng, Chưởng môn Cầm Phường mới tỉnh ngủ, người ngợm ngây ra.
Phong Diệp? Chính Phong Diệp đó sao? Lại còn là thí sinh được yêu thích? Không nghe nhầm chứ?
Kiếm Các càng ghê gớm hơn, biết tin này rồi, nhà ăn liên tục nấu vịt quay suốt hai tuần liền để ăn mừng. Dì múc cơm phấn chấn tinh thần, cảm thấy vinh dự, tay cũng không run nữa; Chưởng môn Vân Lăng càng đóng cửa không ra, sau một tuần mới xuất hiện trước mặt các đệ tử với hốc mắt vẫn sưng húp.
Ông đọc được thư của đạo lữ, vừa tự hào vừa cảm thấy con gái khổ sở phải biết, vừa cảm thấy con gái khổ sở phải biết nên là… hả? Đồ đệ à, rốt cuộc tại sao con lại phải ôm con bé? Lòng ông trăm mối ngổn ngang, vừa khóc rống vừa viết một lá thư dài ba ngàn chữ gửi lại, truyền về Chúng Thành một cách mau chóng.
Và lúc này, tâm điểm chú ý của mọi người, người khiến vô số người ngóng ruột nóng gan – Vân Nhàn:
Vẫn đang nằm liệt giường, nay chưa tỉnh.
Thanh Thủ Lĩnh cấp Thiên đang dựa bên gối của nàng, đôi mắt đỏ như máu trên chuôi kiếm chớp chậm rãi, nó khẽ gọi hăng máu giữa dòng người ra vào: “Vân Nhàn!”
Vân Nhàn nằm yên bất động tựa một người ngủ say.
Nói xấu xí thì xấu xí thật, rốt cuộc ai bị rút muốn cạn máu mà còn đẹp cho được? Khi nàng trở về đây, Lê Phái cũng vội vàng chạy đến nhằm lấy lòng, làm một đợt hội chẩn giữa các Y tu cùng với Tiết Linh Tú. Sau chót họ phong bế được mạch máu vẫn đang không ngừng tan vỡ trên cánh tay trái mới kìm hãm được việc mất máu của nàng.
Nhưng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, khuôn mặt vốn còn phúng phính mang vẻ trẻ con của nàng đã hóp lại, gầy đến mức xương gò má sắp lộ ra, mắt xanh đen, mặt không có huyết sắc, môi trắng như người chết.
Nhìn không khác gì một xác chết.
Tiêu Vu nhìn mà xót xa, nắm chặt tay Tiết Linh Tú và hỏi: “Bé Tiết này, khi nào con bé Nhàn mới tỉnh?”
“Phải vài ngày nữa mới được.” Tiết Linh Tú luôn cảm thấy nàng quá xương xẩu trông cực khó coi, thầm nghĩ sau này phải nhanh chóng bồi bổ lại cho nàng, đoạn hắn nói tiếp, “Bây giờ cần phải quan sát thêm vài ngày, sợ sau này để lại di chứng, không dễ chữa trị.”
Đôi bàn tay của Tiêu Vu đang nắm chặt tay hắn đột nhiên siết chặt, Tiết Linh Tú giật mình, trong lòng nghĩ chẳng lẽ bà ấy muốn gây chuyện, hắn không đủ để Tiêu Vu dùng một kiếm gọt đâu. Ấy nhưng hắn chỉ nghe thấy Tiêu Vu nghiến răng bộc bạch: “Nếu không chữa khỏi cho nó, ta sẽ bắt Đao Tông chôn cùng!”
Tiết Linh Tú: “...”
Oan có đầu nợ có chủ, xứng danh là mẹ của Vân Nhàn.
Thái Bình đổi sang giao diện Thủ Lĩnh giới hạn, giờ đây đã là một thanh kiếm có thân thể. Theo lý mà nói việc Vân Nhàn sống chết không liên quan gì đến nó nữa, nhưng nó vẫn lo lắng vô cớ, mỗi một khắc đều gào thét tru lên bên tai Vân Nhàn, cố gắng đánh thức nàng, nhưng hiệu quả không tốt cho lắm.
Túc Trì ra ngoài chuẩn bị dược thảo phối thuốc, đến rồi lại đi, bước chân vội vã.
Tiêu Vu luôn cảm thấy cái ôm đó không được trong sáng cho lắm, cũng có khi là bà quá nhạy cảm. Hiện tại nhìn thấy con gái đang ở thời điểm xấu xí nhất từ trước đến nay, bà bèn nhân cơ hội gọi Túc Trì đến thử dò hỏi: “Bây giờ con thấy sư muội thế nào?”
“Thế nào ạ?” Tựa như Túc Trì có vẻ hoang mang trước câu hỏi này, tuy nhiên vẫn trả lời một cách trung thực, “Không đủ sức sống.”
“Rồi.” Xem ra là mình nghĩ quá nhiều, Tiêu Vu an ủi, “Con đi được rồi.”
Ba ngày sau, Vân Nhàn thật sự tỉnh dậy vừa đúng lúc mọi người đều có mặt.
Chắc chắn Cơ Dung Tuyết phải lập tức trở về Rèn Thể Môn. Cam đoan giờ đây Đao Tông đang nội loạn, Rèn Thể Môn phải tăng cường phòng bị, xả xuống gỡ vài miếng thịt từ Đao Tông. Trước khi đi, nàng ấy đến thăm Vân Nhàn, kết quả lại đụng phải Kỳ Chấp Nghiệp.
Đôi bên nhìn nhau.
Bấy giờ Kỳ Chấp Nghiệp mới phát hiện vị tiểu thư này cao ngang ngửa mình.
Tức là cao hơn Tiết Linh Tú một chút?
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hai người không quen nhau nên nào có gì để nói, Cơ Dung Tuyết mở lời: “Ngươi cũng đến thăm Vân Nhàn?”
Hỏi thừa, Kỳ Chấp Nghiệp: “Chứ đến thăm Tiết Linh Tú à?”
Từ bên trong bay ra một chiếc kim châm, Tiết Linh Tú nói mang theo gió lạnh: “Ta không mượn ngươi đến thăm ta.”
Cũng chính vào lúc đi vào, họ mới phát hiện Kiều Linh San và Phong Diệp cũng đang ở bên giường. Phong Diệp nhìn Vân Nhàn gầy gò tiều tụy bèn khóc lóc với bộ dạng người ta sắp cưỡi hạc về Tây Phương tới nơi: “Vân Nhàn, Vân Nhàn, ngươi tỉnh lại đi!”
Thái Bình muốn tự sát trước tiếng ồn ã của gã.
Sau cùng kim đan của Kiều Linh San cũng giữ được, thương tích nhẹ hơn Vân Nhàn, đến trưa nàng ấy đã xuống giường đi lại nên tức thì đến đây.
Mọi người đùm túm trong một căn phòng, bầu không khí tĩnh lặng.
Đúng là chẳng có gì để nói, người có lời để nói thì đang cãi nhau.
Ngay lúc này, Vân Nhàn khẽ nhúc nhích mắt, cuối cùng mở mắt ra.
Ồ.
Nhiều người quá.
Vừa mở mắt, nàng đã muốn nói chuyện, khốn nỗi cổ họng như bị chùy Kim Cang đâm vào, cứ khàn đặc có thừa: “Linh Tú, cổ họng của ta...”
Tiết Linh Tú thẫn thờ: “Ta ở bên phải ngươi.”
“A!” Bấy giờ Vân Nhàn mới phát hiện điều bất thường, “Mắt ta không thấy gì cả!”
“Rất bình thường.” Tiết Linh Tú đã lường trước được điều này, Lê Phái đã nói cho hắn biết, “Mất máu quá nhiều, không chỉ có vấn đề về mắt, có phải ngươi còn cảm thấy đầu óc cũng trở nên chậm lụt hơn?”
“Không có.” Vân Nhàn khó hiểu, “Đầu óc bình thường lắm.”
Mọi người: “...” Nguy rồi, quên mất bình thường nàng ấy không động não!
Vân Nhàn vừa mới tỉnh dậy đã cố gắng vùng vẫy xuống giường, Kiều Linh San vội vàng đỡ lấy nàng, cau mày bảo: “Đừng xuống nữa, bây giờ cơ thể tỷ còn rất yếu.”
“Không được...” Tuy mắt không nhìn thấy nhưng sắc mặt Vân Nhàn kiên định lạ thường, “Ta nhất định phải ra ngoài xem...”
Kiều Linh San bị vẻ mặt của nàng lay động.
Hóa ra tỷ cũng vậy.
Nàng ấy dìu dắt Vân Nhàn đi từng bước ra khỏi con phố. Giờ đây chuyện Đông Giới đoạt giải nhất đã truyền khắp bốn giới, Chúng Thành có thêm nhiều làn gió mới, thậm chí việc buôn bán của Rèn Kiếm Sư cũng khởi sắc không ít.
Có luyện được đến mức mạnh như vậy hay không thì chưa bàn đến, nhưng đẹp trai là chuyện cả đời.
“Vân Nhàn, tỷ đã làm được.” Kiều Linh San mím môi, xúc động, “Bây giờ mọi người đều biết Đông Giới là một nơi không phải ai cũng giẫm đạp được, cũng có thiên tài!”
Vân Nhàn lặng lẽ đứng trên con phố tựa như đang lắng nghe điều chi.
Ai nấy đều cau mày.
Rốt cuộc nàng ấy muốn nghe gì?
Ngay lúc này, tiếng rao bán của một gánh hàng rong nhỏ vẳng đến từ xa:
“Tranh chân dung Vân Nhàn, Quán quân Đông Giới! Treo lên có thể đuổi địch, đặc biệt có hiệu quả với Đao Tông, giống đến tám phần, mười lượng bạc một bức, xin lỗi, không mặc cả!”
“Ta muốn ta muốn! Ta mua hết!”
“Ta cũng muốn một phần!”
“Sao đắt vậy, không thể vẽ dễ thương hơn được à? Trông hung ác quá đi, không giống chút nào.”
Cuối cùng Vân Nhàn cũng nghe được thứ mình muốn nghe, khóe miệng từ từ hiện rõ ý cười, nàng dang rộng hai tay, ngửa mặt lên trời thét to: “VÂN NHÀN TA CÓ CHẾT CŨNG KHÔNG HỐI TIẾC...”
Lời chưa dứt đã bị Kiều Linh San nhảy dựng lên véo lỗ tai: “Nhanh đi, đừng làm mất mặt nữa!!”
Mọi người: “...”
Cuối cùng cảm giác quen thuộc đã trở về.
Thật khó để đoán được suy nghĩ của người này. Thật đấy.
………..
Lời tác giả:
Bé Nhàn: Giờ tôi cũng là người có tranh chân dung rồi!