Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 54: Chiến trường viễn cổ (xong)



Sương mù tan đi, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc, xôn xao bàn tán.



Cảnh tượng như trời long đất lở, một khắc trước mọi thứ chưa thế này, mới chốc lát sau đã thành cục diện Đao Tông chiếm ưu thế hoàn toàn, quả thực khiến người ta ngỡ ngàng.



“Vậy nên Liễu Thế mới cố ý vào muộn một bước? Hắn đã biết trước hay là cao tay hơn một bậc?”



“Hắn có lường trước được việc mình bị tên Thiên phu trưởng kia đánh bay vì Vân Nhàn không? Chỉ có thể nói ngu si hưởng thái bình, đây gọi là may mắn, trách ai đây.”



“Ma Giáo đúng là kẻ thù chung của các giới, sau lần này còn nghiêm trọng hơn. Trong bí cảnh có biết bao nhiêu tiểu bối ưu tú của các giới mà giờ đây gục ngã hết ở bên trong. Bị yêu thú nuốt chửng đã đành, đằng này còn bị Ma Giáo giết hại. Dễ gì nuốt trôi cục tức này được??”



“Tại sao vận may của Đao Tông lại tốt như vậy? Nhặt nhạnh toàn chỗ tốt? Chẳng lẽ họ...”



“Ngươi hãy nhìn kỹ lại đi, trong sương mù dày không chỉ có hai ba đệ tử Đao Tông chết, chẳng lẽ có người điên rồ đến mức ra tay giết cả đệ tử tông môn của mình?? Đó chính là tệ tử cấp Kim Đan đấy!”



“Xem ra lần này Bắc Giới lại đoạt giải nhất rồi...”



Hiện tại trên chỗ ngồi của người giám sát đã hoàn toàn tĩnh lặng.



Mọi người không nói gì, ngược lại khiến cơ mặt Liễu Xương co quắp.



Ông ta nhìn khuôn mặt đắc ý, hả hê, vênh vang tột độ của cháu trai mình trong viên đá chiếu ảnh; rất nhanh coi bộ ông ta phát hiện ra điều gì đó, ngón tay siết chặt, tơ máu trong mắt tức thì trào lên!



Liễu Xương suýt chút nữa thốt thành lời qua kẽ răng.



Hồ đồ quá! Sao lại hồ đồ đến thế cơ chứ!



Với đầu óc của Liễu Thế, nó không có khả năng nghĩ ra kế hoạch này, cộng thêm cái thằng cha bỏ đi Liễu Phi Nhiên cũng không thể. Thủ đoạn độc ác không đường lui này luôn là phong cách của Liễu Hân.



Những năm gần đây, Liễu Xương dần dà mất sức ảnh hưởng và quyền hành đã chuyển giao ra ngoài. Ông ta lờ mờ cảm thấy dã tâm này quá mức bành trướng, nhưng chung quy mục đích ban đầu cũng là vì Đao Tông, thành thử ông ta vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ.



Khốn nỗi tại lúc này họ lại dám cấu kết với Ma Giáo! Trong tay Ma Giáo có bao nhiêu mạng người bên chính phái, dám làm ra chuyện này chẳng khác nào trở thành kẻ thù của ba giới. Nếu bại lộ...



Không được, tuyệt đối không thể để bại lộ.



Liễu Xương chậm rãi nghiến chặt răng, khóe miệng co giật, âm thầm quyết định.



Bất kể thế nào, tuyệt đối không thể để người khác biết chuyện này!



Mà lúc này, cả ba người đều không hề phát giác ra vị trí người giám sát của Đông Giới đã đổi người.



Tiêu Vu ngồi trên bục đá trước đây của Túc Trì, vẻ mặt lạnh đanh.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Túc Trì đứng bên cạnh bà, lạnh lùng nhìn bóng lưng Vân Nhàn trong đá chiếu ảnh, thấp giọng nói: “Sư nương, con nghi ngờ...”



“Không cần nghi ngờ nữa, điều con nghi ngờ chính là điều ta cũng nghi ngờ, nên có khi là thật. Nhưng tạm thời chúng ta không có bằng chứng.” Mặt Tiêu Vu không biểu lộ gì, song mẹ con đồng lòng, sao bà không lo lắng cho được.



Bà lạnh đanh bày tỏ: “Nếu bé Nhàn thật sự gặp chuyện gì không may, ta không ngại để những người khác trong Đao Tông xuống dưới đó chơi mạt chược với nó.”



Từ khi đồng ý cho Vân Nhàn tham gia Đại Chiến Tứ Phương, bà đã tỏ tường sẽ có hiểm nguy, tuy nhiên không có nghĩa là bà dung túng cho những thủ đoạn đê hèn này.



Túc Trì sửng sốt trong chốc lát rồi trầm ngâm.



Tiêu Vu: “Sao?”



Túc Trì không cảm xúc: “Đến lúc đó con sẽ giết Liễu Xương.”



Tiêu Vu vô cùng hài lòng: “Xứng là đồ nhi ngoan của ta, lại đây ngồi, lại đây ngồi.”



“...”



Ngoài sòng bạc, dòng người hối hả, cuối cùng những canh bạc vốn biến động đa đoan trở lại hình dạng ban đầu, Bắc Giới dẫn trước một khoảng cách xa, thậm chí trông còn chẳng có gì đáng ngờ.



Các chủ Huyền Bảo Các lại tiếp tục thêm 100 ngàn lượng vào Đông Giới dưới ánh mắt khó hiểu của người áo đen.



Người áo đen có phần lo âu: “Các chủ, ta biết ngài nhiều tiền, có điều cũng không thể đổ xuống sông xuống biển thế này được!”



“Còn nhớ khẩu hiệu của chúng ta không?” Các chủ nhìn xoáy vào bóng lưng Vân Nhàn, nói thủng thẳng, “Ba năm không mở cửa, mở cửa ăn ba năm.”



Thật không ngờ, Thái Bình cá tính như vậy mà còn cùng đi theo nó. Năm đó nàng ấy gặp Thái Bình tại Cõi Đao Kiếm còn bị nó đánh cho một trận tơi tả, lúc đi ra ngoài suýt khóc nức nở tại cổng.



Cũng không biết bé Vân Nhàn này sẽ kiếm được cho nàng ấy bao nhiêu tiền.



-



Bên trong bí cảnh vẫn là một bầu không khí tĩnh lặng đờ đẫn.



Liễu Thế canh gác trước thang mây, ngạo nghễ bộc lộ, trước mặt là một vùng tàn binh, mùi tanh máu tràn ngập.



Mặt đại đệ tử Phật Thôn như màu đất, khóe miệng dính máu, sau lưng hắn là Kỳ Chấp Nghiệp đang nhắm mắt truyền khí thay hắn. Cả hai đều bị thương không nhẹ.



Nếu không có hai người này, những đệ tử còn lại hoàn toàn chẳng có cách gì bày trận.



Tiết Linh Tú nhíu chặt mày khi thấy Vân Nhàn cõng Kiều Linh San máu me khắp người, hắn chất vấn: “Không phải ngươi nói hai người họ ở cùng với Kỳ Chấp Nghiệp ư? Sao giờ bị thương nặng vậy!”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Biến cố ập đến bất ngờ, hắn tìm khắp nơi không thấy Kiều Linh San và Phong Diệp mãi đến khi nghe nói hai người bọn họ ở cùng Kỳ Chấp Nghiệp, hắn mới tạm thời yên tâm.



Trọng Trường Nghiêu không nói nhiều, chỉ giải thích: “Có lẽ Kỳ đạo hữu không thể lo được cả hai.”



“Không thể lo được cả hai?” Tiết Linh Tú nhịn người này đã lâu, đến cả tác phong bên ngoài cũng không muốn giả vờ nữa, hắn nói lạnh căm, “Ngươi tưởng ai cũng giống mình?”



Hắn buông một câu, đoạn, gấp gáp đi sang.



May mắn thay Kiều Linh San đã được cứu kịp thời. Nếu rơi vào tay Liễu Thế, vết thương tuyệt đối sẽ không chỉ như thế này.



Trọng Trường Nghiêu đứng nguyên tại chỗ, lòng hờ hững, chỉ có ngón tay run run.



Theo thoại bản, Kiều Linh San vốn dĩ phải trở thành người tàn tật, giờ đây may mắn giữ được một viên kim đan đã không biết tốt hơn bao nhiêu, còn gì mà không hài lòng nữa?



Còn Phong Diệp kia, đáng lẽ đã chết từ đời nào, không phải giờ đây vẫn nhảy nhót tưng bừng như cũ đó sao.



Hắn ngẩng đầu nhìn Thủ Lĩnh đang hấp thụ khí máu trên đỉnh núi, hầu kết nhấp nhô trong chốc lát.



Chỉ một lát nữa thôi, hắn sắp sửa vang danh lẫy lừng ở đây, từ nay về sau danh chấn thiên hạ.



Người chưa từng bị thương ở đây chỉ có vẻn vẹn ba người Liễu Thế, Vân Nhàn và Trọng Trường Nghiêu.



Liễu Thế ngắm nhìn đỉnh núi nơi Thủ Lĩnh vẫn khi sáng khi tối, niềm vui trong lòng sắp sửa không che giấu được nữa.



Bây giờ với cục diện này, còn ai cản được y?



Lương Tiếu thật sự thấy ghê tởm trước bộ mặt này của y bèn tiến lên đối mặt. Liễu Thế cười khẩy, rút đao nghênh chiến. Đao Sát Lục được gia tăng sức mạnh trong tầng tầng lớp lớp khí máu, trên bề mặt chậm rãi xuất hiện những hoa văn khó lòng xem nhẹ, chỉ sau vài nhát ngắn ngủi đã cắt đứt chiếc khăn che mặt của Lương Tiếu.



Khăn lụa rơi xuống đất, y lừ mắt nhìn Lương Tiếu mà rằng: “Nơi phù hợp để ngươi đánh nhau với nam tử không phải ở đây.”



“...” Nói chuyện cứ nói chuyện sao còn bỗng dưng ngậm phân phun người, ngươi chết đi.Lương Tiếu siết tay, tiếng chuông bạc gieo lên, ấy nhưng đúng lúc này Vân Nhàn ở cách đó không xa cũng rút ra Khi Sương, lướt đến không nói một lời.



Tiết Linh Tú mới cho Kiều Linh San ăn đan dược, quay đầu lại nhìn đã thấy người ta đã bay đi mất, hắn tức thì choáng váng: “... Không phải lúc nãy vừa nói trước khi làm việc phải thông báo một tiếng hả??”



Kiều Linh San tỉnh dậy từ cơn hôn mê, bướng bỉnh càu nhàu: “Nếu tỷ ấy làm được đã không phải là Vân Nhàn.”



Phong Diệp tích cực hiến kế: “Có nên đi chữa cho Kỳ Chấp Nghiệp không?”



“Ai bảo gã không học Lồng Chuông Vàng.” Tiết Linh Tú cho hay, “Tốc độ chữa lành còn chậm hơn cả hòa thượng bình thường.”



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hắn lấy ra cả chục viên đan dược từ nhẫn trữ đồ, nhìn chăm chú vào Vân Nhàn.



Tí nữa nàng ấy tới thì đưa hết sang.



Một bàn tay vươn ra từ bên cạnh, Cơ Dung Tuyết ngồi xuống kế bên, đuôi ngoe nguẩy, tự nhiên đến mức không giống một người đến hưởng ké Y tu: “Bụng ta cũng đau lắm.”



Tiết Linh Tú: “...???”



Chẳng phải ngươi là người Bắc Giới ư?



Bên này chiến trường Y tu Tiết Linh Tú đang điên cuồng châm cứu, còn bên kia Vân Nhàn Đầu Sắt đang bị đánh.



Trên đường đi tới, nàng bị kẹt trong sương mù không biết bao lâu, vốn đã bị nội thương, ngay cả có thêm ấn ngọc vẫn khó lòng chống lại Liễu Thế lúc mạnh nhất. Hai người quần áo rách rưới, nhanh chóng bị thương. Lương Tiếu bị một nhát đao lia qua bụng, máu tức thì nhỏ giọt.



“Ngươi xuống đi,” Vân Nhàn tranh thủ nói với nàng ta, “Tìm Tiết công tử lấy thuốc, người mặc nguyên cây xanh lá ngay bên kia kìa.”



Lương Tiếu ngớ ra: “Hả, ồ…”



Lương Tiếu đi xuống tìm Tiết Linh Tú, áp lực của Vân Nhàn đột ngột tăng cao.



Vết nứt trên thân kiếm Khi Sương ngày càng dài, đao Sát Lục nện từng hồi lên lưỡi kiếm của nàng, Vân Nhàn buộc phải lùi lại vài bước, sau lưng không có lực cản làm nàng đụng ngay vào tường, cổ họng lập tức dâng lên mùi tanh tanh.



Liễu Thế cất lời: “Ta không ngờ lúc này ngươi không bóp nát phù ngọc để mau chóng trốn thoát mà còn dám đi lên. Ngươi đang nghĩ gì? Tìm chết à?”



“Ta đang nghĩ.” Vân Nhàn không đổi sắc mặt nuốt xuống ngụm máu đó, đáp trả, “Khi ngươi giết Liễu Lâm Song, ngươi có hổ thẹn không?”



Hắn đi theo Đao Tông đến Đại Chiến Tứ Phương, làm gì cũng nghĩ đến việc báo đáp tông môn của mình, khốn nỗi tông môn của hắn chỉ cần hắn nhanh chết đi.



Bắt đầu từ việc để hắn làm mồi nhử Thằn Lằn Băng Lớn, mạng sống của người này y cọng rơm, một cái bàn đạp, bị xóa bỏ bất cứ lúc nào bởi một lý do nực cười.



Chực như những tu sĩ tự do đã chết bên ngoài kia.



“...” Liễu Thế không trả lời thẳng thay vào đó cười khẩy, “Không hiểu ngươi đang nói gì.”



Vẻ mặt của y tỏ vẻ thật sự không hề quan tâm.



Y xoay đao Sát Lục, ngoan độc chém về phía cổ Vân Nhàn. Vân Nhàn xoay người né tránh, khốn nỗi một đệ tử Đao Tông khác chém đao tới từ giữa không trung làm nàng né không kịp, vai bị đâm trúng, cả người suýt bị đóng đinh vào tường.



Nàng không khỏi lộ ra vẻ đau đớn.



Tiếng nói lo lắng của Tiết Linh Tú vang lên bên tai nàng, không hiểu sao lại có phần xa vời: “Trở lại!”



“Mạnh được yếu thua là bản tính con người.” Liễu Thế rút cán đao cắm nơi xương vai nàng, hờ hừng bày tỏ, “Ai đủ mạnh, người đó sẽ là kẻ đứng đầu. Sức mạnh mới là thứ khiến con người ta trở nên vĩ đại, chẳng lẽ áy náy có thể làm được?”



“Yếu đuối thì đừng lấy cớ bằng những lời ngu xuẩn này. Chẳng phải ngoài miệng nói đạo đức quy tắc như thế để trói buộc cường giả à? Nếu ta không tuân theo quy tắc, ngươi làm gì được ta?”



Y nhìn về phía Kiều Linh San và Phong Diệp bên kia, lắc đầu chế giễu: “Nhìn xem Đông Giới các ngươi đi, toàn là một lũ ăn hại.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cơ Dung Tuyết đã thành công dựa hơi được Y tu, giờ đang vội vã chạy tới đây; Kỳ Chấp Nghiệp cũng chậm chạp chống pháp trượng đứng dậy. Liễu Thế chớ hề nao núng dầu một mảy, thay vào đó trừng trộ, găm cán đao vào thêm lần nữa!



Trong tiếng rên rỉ của Vân Nhàn, y hạ thấp giọng: “Ngoài Túc Trì ra, Đông Giới không xuất hiện thêm một thiên tài nào trong ba mươi năm. Chẳng lẽ vận may suy giảm đến bực này mà không chứng tỏ điều gì? Không phải ta muốn diệt ngươi mà là trời muốn diệt Đông Giới, chẳng qua Đao Tông chỉ đẩy nhanh tiến độ mà thôi.”



Tiêu Vu ngồi trên ghế giám sát, cười gằn: “Cũng không thèm che giấu nữa rồi.”



“Ngươi là ai?” Liễu Xương nhìn chằm chằm vào đá chiếu ảnh bằng đôi mắt già nua, hừ lấy, “Mạnh được yếu thua, vốn dĩ là vậy, nó nói sai gì?”



Đại sư Minh Quang: “... Hầy.”



Pháp trượng bay tới từ lưng trời, Liễu Thế rút đao xoay lại đối đầu với hai người Kỳ và Cơ. Vân Nhàn bị Tiết Linh Tú vươn tay kéo đi mất, cứ vậy mơ mơ màng màng bị lôi về phía sau.



Không ngờ Y tu có thể đích thân lên chiến trường cứu người, xem ra hắn cũng đang sốt ruột lắm. Vân Nhàn bị nhét đan dược đầy miệng, nhìn về phía cầu thang mây bên kia.



Ừ, xét theo thế lực.



Dưới thang mây có một đội đệ tử Đao Tông canh gác, hiện tại họ không bị thương, cộng thêm việc có Diêu Tinh ở đây, xem chừng còn có cả trận pháp nữa.



Liễu Thế lúc khỏe mạnh là nửa bước tới Nguyên Anh lại có đao Sát Lục gia tăng.



Hiện tại những người chiến đấu với y là Kỳ Chấp Nghiệp và Cơ Dung Tuyết, một người bị thương ngoài, một người bị thương trong, linh khí tổn hao quá lớn, lập tức rơi vào thế yếu.



Trọng Trường Nghiêu bên kia ư? Đoán chừng là lại đang ấp ủ ý định quỷ quái gì đó.



Đơn giản mà nói, chính là một đám tàn binh bại tướng.



Tiết Linh Tú đang rút châm chợt nghe thấy Vân Nhàn lẩm bẩm gì đó mà không nghe rõ, hắn ghé tai lại:



“Ban đầu ta nghĩ đơn giản muốn cầm Thủ Lĩnh thôi.” Vân Nhàn than thở, “Tại sao nhất định phải tạo cơ hội cho ta khiến mọi người kinh ngạc chứ, ta khiêm tốn lắm mà.”



Tiết Linh Tú: “...” Vừa rồi Liễu Thế còn đánh vào đầu nàng ấy nữa ư?



Rốt cuộc Thủ Lĩnh trên đỉnh núi đã hút hết chút không khí máu cuối cùng trên chiến trường, trong nháy mắt nó vang lên thành tiếng, máu tươi ùn ùn kéo đến, sắc mặt mọi người đều thay đổi, cùng nghiêm nghị hẳn.



Thủ Lĩnh xuất hiện!



Đây chính là mục đích duy nhất khiến mọi người đến đây. Nếu không vì tranh đoạt giải nhất, e rằng họ đã bóp nát phù ngọc truyền tống rời đi từ lâu.



Chiêu thức của Liễu Thế đột ngột trở nên mãnh liệt hơn nhiều, muốn thoát khỏi trận chiến dây dưa với hai người Kỳ và Cơ; những người còn lại tiến về phía thang mây nhưng bị trận pháp và đệ tử Đao Tông canh gác chặn lại ngay tức khắc, chỉ một thoáng mà đã bị thương nặng.



Khi không ai chú ý, Vân Nhàn nuốt trọn viên đan dược cuối cùng lại đặt viên Tiên Thảo đan mình mua chịu từ Tiết Linh Tú dưới lưỡi, khẽ kêu: “Thái Bình.”



Thái Bình chớ hề lên tiếng.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ta biết ngươi nghe thấy.” Vân Nhàn bình tĩnh bảo, “Ra đi.”



“Gọi ta cũng vô ích.” Kiếm Thái Bình không muốn quan tâm đến nàng, “Với tình trạng hiện tại của ngươi mà còn muốn dùng ta, cơ thể sẽ không chịu nổi.”



Vân Nhàn: “Ta không chịu nổi, họ cũng không chịu nổi.”



Thái Bình: “...?”



Tròng mắt nó lăn lộn, chạm phải đôi mắt chăm chú của Vân Nhàn, cặp đồng tử đó ánh lên màu máu dưới ánh sáng đỏ rực chiếu rọi làm nó có phần hoảng hốt.



Chẳng ngờ nó không đoán được cuối cùng người này đang nghĩ gì.



“Ngươi điên hay gì, muốn chết thì đừng kéo ta theo!”



“Ta chết rồi, ngươi đừng hòng sống.”



“... Quan trọng đến vậy cơ à? Ngươi không lấy nó vẫn chẳng sao cả!”



“Ta nhất định phải lấy.”



Nhất định phải lấy, chính vì vậy nàng mới xuống núi. Nàng không phải là người sắt, đương nhiên đến đây cũng có bối rối, có sợ hãi, có lo lắng, song đến giờ phút này, cả thảy những cảm xúc bị đè nén đều hóa thành chấp niệm.



Đây là đồ của nàng.



“Thấy chưa?” Vân Nhàn nhìn về hướng chân trời xa xăm, chậm rãi nói bằng một giọng điệu khó tả cùng cực, “Thủ Lĩnh vô hình, không có khí linh, lại là vũ khí cấp Thiên, so với ngươi còn yếu hơn một bậc, là lựa chọn tốt nhất. Ngươi không thể sống nhờ mãi trong cánh tay của ta chứ? Chả lẽ ngươi còn muốn nhất nhất chịu sự ép buộc của ta sao?”



Thái Bình: “... Ý ngươi là gì?”



“Ngươi giúp ta lần này.” Vân Nhàn nói khẽ, “Thân xác của Thủ Lĩnh này sẽ là của ngươi.”



Giọng nói của nàng mờ ảo, Thái Bình thinh lặng một lát mới cho hay: “Lần này có khả năng bị thương nặng, ngươi cũng cam tâm?”



Có vẻ như nó đã ngầm đồng ý.



Vân Nhàn nói: “Tới đi.”



Vừa dứt lời, bất thình lình da thịt lộ ra trên khắp cơ thể nàng biến thành màu trắng như tờ giấy, máu trào ra như cơn thủy triều, kinh mạch trên cánh tay trái bắt đầu phình to, nứt nẻ, đỏ tím đáng sợ.



Cơn đau như lửa thiêu da thịt nhấn chìm nàng tức thì, cơ thể nàng run rẩy trong một thoáng, nàng siết chặt nắm đấm.



Giữ tỉnh táo.



Vào thời khắc Liễu Thế xoay người lại thấy Vân Nhàn dần tiến đến cầu thang mây, y quát lạnh căm: “Cho ngươi hai lời khuyên, bây giờ rời đi hoặc là chết!”



Giữa lúc bát nháo, một làn gió nhẹ thổi qua đồi núi, Vân Nhàn nhịn cơn đau thấu trời, thật sự cười khẽ một tiếng.



Nàng không muốn giả vờ thật nhưng sao tình thế buộc phải... thôi được rồi, giả vờ thì có sao!



“Ta cũng cho các ngươi hai lời khuyên.”



Vân Nhàn xoay người về hướng phía dưới cầu thang mây nơi có hàng đệ tử Đao Tông dày đặc như bức tường thành, nói: “Thứ nhất, đừng đứng quá gần, dễ bị thương.”



Liễu Thế cau mày.



Lạ lùng nhỉ, ý gì đây?



“Thứ hai.” Vân Nhàn nhìn về phía Liễu Thế, chậm rãi nói lời rúng động, “Trước mặt ta, vị Kiếm tu đệ nhất thiên hạ trong tương lai, Chưởng môn đúng chuẩn mực của Kiếm Các Đông Giới, sư muội duy nhất được Túc Trì công nhận, trước mặt đại sứ giao tiếp tại bí cảnh Tứ Phương, ngươi dám cũng dám xưng là ‘đệ nhất’? Ai cho ngươi cái mặt chó đó vậy!”



Đúng là ngạo mạn!



Ấy, hình như cái danh xưng phía trước…



Nàng vừa dứt lời, mặt đất bỗng chốc rung động dữ dội chực khúc nhạc đệm cho một con quái to lớn thời tiền sử sắp sửa phá vỡ lòng đất. Ai nấy táng đởm, chỉ có Vân Nhàn đứng yên tại chỗ, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nàng bấm tay tạo kiếm quyết, hé môi khẽ nói, lời nói như tiếng nỉ non: “Ta chỉ ra một chiêu!”



Giọng nói nhỏ nhẻ quá đỗi, lời vừa dứt, mặt đất đã run rẩy, vô số luồng kiếm khí sắc bén dày đặc đâm thẳng lên trời từ lòng đất, ngưng tụ thành hiện hữu không giống ảo ảnh. Ánh lửa tỏa ra tứ phía, kiếm khí nhảy vọt, nhuộm đỏ cả một vùng trời thành màu luyện ngục ngay chớp mắt.



Thì ra là chiêu thức thất truyền đã lâu – Yến Lượn Mười Tám!



Tất cả đệ tử Đao Tông nào ké kịp, bị bức tường thẳng đứng đè bẹp toàn bộ, đồng loạt đổ rạp xuống, hú lên thảm thiết khắp nơi trên mặt đất.



Chỉ vỏn vẹn một chiêu đã diệt toàn đội.



Liễu Xương trừng trộ muốn nứt mắt, đứng bật dậy: “Sao có thể?!”



“Sao lại không thể?” Tiêu Vu bình thản tiếp lời, “Ta dạy, nó biết thức Mười Tám là chuyện bình thường thôi.”



Lê Phái không ưa Đao Tông từ lâu, giờ đây giả lả hưởng ứng: “Đúng là phượng hoàng ắt sinh ra phượng hoàng!”



Túc Trì: “…”



Sư nương véo đùi chàng hơi đau.



“Cái gì?!” Liễu Thế ngỡ ngàng trong chốc lát, nghiến răng chất vấn, “Không phải ngươi bảo không biết à?!”



“Lừa ngươi đấy.” Vân Nhàn rút Khi Sương ra, mặt trắng như tờ, chỉ có đôi mắt như được tôi luyện.



Trong nháy mắt nàng lướt qua đám đông vun vút, bóng kiếm nối liền liên miên ập về phía Liễu Thế: “Giống như câu ta chỉ ra một chiêu vậy.”



Liễu Thế vung đao chống cự, kinh ngạc trước sức lực truyền đến từ thanh đao: “Cho dù ngươi có đánh bại ta, thì ngươi cũng cướp được của những người khác sao?!”



Vân Nhàn không nói gì.



Quả là Thái Bình không lừa nàng, giờ đây toàn thân nàng đã cứng đờ đến lạnh ngắt, linh khí sắp cạn kiệt, tuy nhiên nàng vẫn bán mạng dồn hết sức lực còn lại, nhìn thấu, rút kiếm đâm vào nơi sơ hở của Liễu Thế. Y được trang bị cho pháp bảo bảo vệ tim, dù ra sao mũi kiếm của Vân Nhàn vẫn không thể đâm sâu vào, chỉ có thể khua khoắng keng keng một mạch...



Kim đan trong hang cơ quan, nếu nó vỡ nát chỉ e cả đời này không còn duyên với con đường tu tiên.



Tim đập thình thịch, dự cảm chẳng lành chưa bao giờ mãnh liệt như vậy, Liễu Thế chỉ biết ráng sức chống cự. Khốn nỗi bấy giờ chỉ có y đơn độc chiến đấu, tất cả mọi người đã bị Vân Nhàn quét sạch. Khuôn mặt vặn vẹo, y cố gắng nặn ra lời từ kẽ răng: “Ta là con trai độc nhất của Chưởng môn Đao Tông, ngươi tưởng mình thật sự...”



Vân Nhàn không cho y nhiều cơ hội để nói, cứ vậy lạnh lùng găm sâu lưỡi kiếm vào trong hang cơ quan của y, linh khí bùng nổ!



Cuối cùng viên kim đan đang liên tục xoay tròn đã nứt ra một đường mỏng rồi vỡ vụn.



Nàng muốn cho y một kết cục như Kiều Linh San lúc ấy.



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Liễu Xương hét to: “Con nhãi, ngươi dám!!!”



Đại sư Minh Quang la to: “A Di Đà Phật!!!”



“Mạnh được yếu thua là bản tính trời cho con người. Đây là lời ngươi nói, vậy hãy học cách gánh chịu đi.”



Vân Nhàn luôn thể rút Khi Sương vừa đâm ra, nhìn y lần cuối bằng cái nhìn dành cho đồ bỏ đi: “Điều duy nhất ta không thể làm chính là không thể bỏ qua cho ngươi.”



Cơ thể vạm vỡ đột ngột ngã gục, nàng giẫm lên đầu Liễu Thế, nhẹ nhàng bước lên cầu thang mây.



Bốn bề là tay của mọi người, lời nói của mọi người. Gió lướt qua khóe mắt, nàng cảm thấy trước mắt dần xuất hiện hai bóng chồng, không phân biệt được rõ âm thanh, hơi thở nặng nề, bước chân ngày càng nặng, ngày càng mất cảm nhận, xem ra đã đến giới hạn.



Cuối cùng, nàng hạ cánh trên đỉnh núi.



Còn suýt chút nữa bị trẹo chân.



Bên trong bên ngoài bí cảnh có muôn người chú ý, nín thở tĩnh lặng.



Thủ Lĩnh đứng bên cạnh, Vân Nhàn vươn tay ra, ánh sáng đỏ kia cản trở khiến nàng suýt chút nữa ngã xuống vách núi. Tuy nhiên nàng mau chóng lấy lại thăng bằng.



Đã không còn máu để nuốt, hiện tại Vân Nhàn chỉ cảm thấy từ phần cổ trở xuống trống rỗng.



Nàng một lần nữa nắm lấy chuôi kiếm Thủ Lĩnh, sức mạnh còn sót lại của Thái Bình không ngừng cắn nuốt, luồng sáng đỏ kia ngày càng yếu dần, ảm đạm, sau chót biến mất, biến thành một thanh trường kiếm đỏ ngòm, trông vô cùng sắc bén, vô cùng đáng sợ, vô cùng...



Vô cùng không giống đồ tốt.



Trên chuôi kiếm, một con mắt hẹp dài mở ra, đôi mắt đỏ quét nhìn mọi người một cách vô cảm.



Thủ Lĩnh nhận chủ, thiên hạ vô song.



Vân Nhàn nắm chặt Thủ Lĩnh, nhìn xuống dưới, cất tiếng: “Còn ai không phục?”



Một sự im lặng bao trùm.



Cũng chính lúc này, Kỳ Chấp Nghiệp bỗng cảm thấy cổ họng hơi nhói, gã khó hiểu cụp mắt nhìn xuống, sờ thấy một vết xước do móng tay xẹt qua.



Rất mảnh, để lại một vệt máu.



Lúc nãy trước khi Vân Nhàn đối đầu với Liễu Thế, tốc độ nàng nhanh đến đáng sợ, gã chỉ cảm nhận được một cơn gió lớn lướt qua bên mình, nào ngờ Vân Nhàn lại để lại dấu ấn này trên cổ họng gã.



Dùng ngón tay thay kiếm, ý là: nếu muốn ta đã giết ngươi từ lâu.



Gã vô cớ cong môi, ném pháp trượng xuống đất, đánh keng một tiếng.



Lợi hại đấy.



Cơ Dung Tuyết dùng móng vuốt sờ vết ngón tay trên cổ họng, nhìn Vân Nhàn với vẻ mặt kỳ lạ, cuối cùng không nói gì chỉ thu móng vuốt lại.



(P8)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chỉ có Tiết Linh Tú câm nín: “...”



Hay lắm cái đứa bất hiếu! Ngay cả hắn mà cũng bị quẹt cho một đường là có ý gì?! Chẳng lẽ hắn còn tranh với nàng ấy được??



Trọng Trường Nghiêu nuốt nước bọt, vào khoảnh khắc mọi người đều bỏ cuộc, dù thế nào hắn cũng không thể lên tiếng.



Vân Nhàn...



Vân Nhàn cứ thế đứng uy nghi trên đỉnh cao trên mọi người, bặt thinh.



Bất thình lình phong ấn giữa bí cảnh Tứ Phương và bên ngoài tan vỡ, dãy núi đại diện cho Đông Giới xa xa phát ra một tia sáng vàng, trên vách đá hiện ra kết quả cuối cùng của Đại Chiến Tứ Phương lần này...



Quán quân, Kiếm Các Đông Giới, Vân Nhàn!



Nhìn thấy những chữ lớn này, sau rốt Vân Nhàn thở phào nhẹ nhõm, đoạn nàng dứt khoát xoay đầu lại đầy bất thường, ngã thẳng xuống vách núi.



Không chịu nổi nữa rồi, dù gì sẽ có người tới đỡ thôi.



Nàng đoán đúng, khi nàng vừa rơi xuống, Kiều Linh San bổ nhào tới trước, Tiết Linh Tú cũng theo ngay sau; Kỳ Chấp Nghiệp mới định vươn tay ra thì người gần nhất là Cơ Dung Tuyết đã vươn móng vuốt nhanh hơn. Đương nhiên, không ai đỡ được.



Bí cảnh vỡ tan, chào đón Vân Nhàn là một luồng sáng đao khí cấp Phân Thần, Liễu Xương giận dữ gầm lên: “Ngươi dám!!”



Ánh sáng đao khí bị bóng kiếm sắc bén đánh tan, Túc Trì vươn tay ôm lấy eo Vân Nhàn, đầu ngón tay ổn định giữ lấy phần eo, một tay ôm nàng bảo vệ trước ngực, mũi chân khẽ nhón, từ từ hạ xuống.



Đẹp, ôi đẹp đến mức khiến là người hay thần cũng phẫn nộ, đẹp trai, lại còn đẹp trai đến mức khiến người người oán trách!



Sư muội Xuân Phương: “Á á á á!!”



Diêu Tinh: “Bây giờ không phải lúc á á á á! Sắp đánh nhau rồi kìa!!”



Tiêu Vu đứng nhìn bên cạnh, chậm rãi khoanh tay.



“…” Túc Trì không hiểu ý bà, một lúc sau mới chần chừ hỏi, “Sư nương, sao vậy ạ.”



Tiêu Vu: “Không sao. Con cứ ôm tiếp đi chứ sao. Đừng để ý đến ta.”



………..



Lời tác giả:



Thêm 260 từ miêu tả cảnh nữ chính làm màu bên cạnh.



Cuối cùng phó bản dài dằng dặc này cũng kết thúc rồi!! Chúng ta reo hò thôi!



Bé Nhàn/ bé Nhàn/ bé Nhàn/ bé Nhàn!!