Sương dày hãy còn tỏa, đầu óc Vân Nhàn ảm đạm, nàng nín thở, đặt Liễu Lâm Song xuống, đưa tay vuốt mắt hắn.
Rốt cuộc đôi mắt ngập vẻ không thể tin nổi ấy đã nhắm lại.
Nàng nhận ra ngực mình bắt đầu phập phồng, nhưng giờ không phải là lúc để suy nghĩ về bất cứ gì khác, độc tố trong sương mù đang từng chút một xâm nhập vào năm giác quan của nàng. Vân Nhàn chạy dọc về theo cung đường vừa đi qua, nơi đây đã hoàn toàn tĩnh lặng, dọc đường không thấy bóng người.
Chực một con phố trống vắng, chỉ có bóng lưng cầm kiếm của nàng.
Ngay cả linh thể ngơ ngác lơ lửng cũng không thấy tăm hơi.
“Không ở đây.” Thái Bình thật sự không thích mùi vị chốn này, nó chậm rãi lăn ra, kêu lên, “Đám lừa trọc kia cũng không ở đây, mùi cách rất xa.”
Không ổn thật.
Vân Nhàn cố nén sự khó chịu lật qua lại những thi thể này. Nếu đệ tử Phật Môn ở đây, chắc chắn bọn họ sẽ không bị phân tán, cho dù có bị thương cũng vậy.
Thêm vào đó còn có một Kỳ Chấp Nghiệp... Bọn họ đã đi đâu?
“Ấn kiếm của ta đã bùng nổ, hiện tại chắc chắn Tức Mặc Xu cũng ở gần đây.” Vân Nhàn kiềm chế tâm trạng của mình, gấp rút chạy về phía bức tường thành thứ ba mà rằng, “Ấn kiếm đó tạm thời khóa lại kinh mạch, nó đã sớm tan mất nếu sương độc này do nàng ta kích hoạt.”
Thái Bình ủ rũ bày tỏ: “Đây là thủ đoạn của nàng ta. Mùi vị của sương độc giống hệt với con cổ trùng bị ta đã ăn hết lần trước. Con cổ trùng đó vô tình bị suy yếu vì thuộc tính hồ linh quá khắc chế.”
“Ăn hết?” Vân Nhàn đưa tay chạm vào màn sương độc màu tím nhạt này, hỏi, “Với tu vi Nguyên Anh của nàng ấy, sương độc với mức độ bằng này sẽ giết nổi ai?”
Đừng nói nàng đang ở giai đoạn nửa bước tới Nguyên Anh, ngay cả tu sĩ Kim Đan tầng 5 còn chưa bỏ mạng nổi vì sương độc ấy. Có ai trong số những người vào được chiến trường viễn cổ không có tu vi cao cường hơn ngần này.
Thái Bình: “Cổ trùng tương sinh tương khắc, đương nhiên thiếu một con cổ, nó sẽ suy yếu cực lớn.”
Vân Nhàn: “Nhưng dù suy yếu nhiều đến đâu cũng chẳng thể yếu đến mức này. Nàng ta không thể không biết chuyện cổ trùng. Nếu ta là Tức Mặc Xu, biết rõ sương độc hiện tại không thể đạt được mục đích, vì đâu vẫn phải mạo hiểm thả ra?”
Thái Bình: “Nàng ta...”
“Thứ nhất, sương độc của nàng ta không nhằm mục đích giết người mà để che đậy cho Đao Tông. Tuy nhiên với tính cách của Ma Giáo, họ sẽ cam tâm làm áo cưới cho Đao Tông ư? Liễu Lâm Song chết một cách kỳ lạ, đao khí vẫn còn thoang thoảng, bị ta phát hiện tức là Liễu Thế đã giết hắn vào phút chót rồi vứt ở đây. Y không ngờ rằng sương độc của Tức Mặc Xu đã xảy ra sai sót.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn tiếp tục lao về phía trước, gió thổi qua mái tóc dài, nàng như không nói chuyện với Thái Bình mà tự nói với bản thân: “Thứ hai, ngay cả khi nàng ta không chủ động kích hoạt, độc cổ vẫn sẽ bùng phát. Sau lâu đài cổ Đại Hoang, linh khí của nàng ta không những không tăng lên mà ngược lại, liên tục suy yếu. Giả như chủ nhân của đống cổ trùng kia thực chất không phải là nàng ta mà là một người nào đó cách xa ngàn dặm, đến khi hết thời hạn cổ trùng sẽ bị buộc phải bùng phát.”
Từ Thằn Lằn Băng Lớn ban đầu đến lâu đài cổ Đại Hoang sau này, thậm chí là cả ấn ngọc và chiến trường, còn có thể giải thích bằng số trời khi Trọng Trường Nghiêu tỏ tường hai thứ đầu tiên. Tuy nhiên tới cả trong thoại bản còn chớ hề đề cập chuyện ấn ngọc và chiến trường viễn cổ, Đao Tông lại rõ rành, thậm chí còn sắp soạn lên sách lược từ trước: Tập hợp tất cả tinh hoa thế hệ trẻ của bốn giới đến chiến trường viễn cổ, tiếp đó lợi dụng linh thể tướng quân làm suy yếu sức chiến đấu các bên, cuối cùng dùng sương độc để thanh trừng mọi người. Chẳng phải đoạt giải quán quân sẽ dễ như bỡn ư?
“Y đã cấu kết với Ma Giáo từ trước, có khi bí cảnh này đã bị xâm nhập từ đầu.” Vân Nhàn cau mày bày tỏ, “Sương độc tan đi, đao khí cũng theo đó tan biến, lúc đó mọi người bên ngoài chỉ nghĩ do Ma Giáo gây ra để lấy mạng người. Mà bây giờ người bên ngoài không thể vào, người bên trong không cách gì đi ra nếu không bóp nát phù ngọc. Tuy nhiên…”
Những người trong sương độc lúc nãy còn ai nữa? Chẳng hay Kỳ Chấp Nghiệp, Tiết Linh Tú, Kiều Linh San, Phong Diệp có ở đó không? Còn đệ tử Phật Thôn nữa. Chưa đề cập đến việc liệu thần trí của mọi người có còn tỉnh táo khi Đao Tông đến chăng, họ đều là những nhân vật dẫn đầu hoặc là quân tinh nhuệ của bốn giới, không thể thiếu bất kỳ ai. Họ gặp chuyện, những người còn lại phải đối phó thế nào?
Liễu Xương bên ngoài hãy còn đang rình rập, toàn là nói miệng không bằng chứng. Thây kệ trước đây ông ta có biết hay chẳng rõ tình hình, ông ta tuyệt đối sẽ dùng mọi cách che đậy tội lỗi tày trời này.
Vốn bí cảnh không cấm tu sĩ tấn công tu sĩ khác, chẳng qua Đao Tông “vô tình gặp trúng” bèn cảm thấy không thể bỏ lỡ cơ hội. Ngươi nhìn xem, không phải ngươi đi ra ngoài rồi à, đâu có lấy mạng ngươi đâu nào?
Người chết không cách nào nói chuyện, người sống không cách nào tạo lòng tin. Đến lúc đó Bắc Giới nhẹ nhõm đoạt giải nhất, thực lực tăng thêm vài phần, lại là một tông môn trong sạch chính thống, là đầu tàu của chính phái.
Vân Nhàn chạy càng lúc càng nhanh, trong miệng thoang thoảng mùi máu tanh, ngay lúc này nàng nghe thấy tiếng Thái Bình “nhỏ nhẹ” như sấm sét bên tai: “Vân Nhàn!”
Đừng suy nghĩ nữa!
Trước mắt vẫn là sương mù, Vân Nhàn ngẩn người, nghi vấn: “Ngươi hét lớn như vậy làm chi?”
“Sự việc đã đến nước này thì đừng suy nghĩ nữa, bây giờ điều quan trọng nhất là tìm những người mất tích kẻo họ bị Liễu Thế diệt khẩu.” Cuối cùng Thái Bình cũng có chút phong thái chín chắn của một thanh kiếm già hàng trăm tuổi, nó nói nặng nề, “Nhưng mà ta đã nghĩ tới chuyện Tức Mặc Xu làm điều ác và nó quá bình thường. Trong khi Liễu Thế này mới đúng là một nhân tài để làm Ma Giáo.”
Vân Nhàn phản bác: “Ngươi nghĩ ra rồi mà không nhắc nhở ta? Một nén hương trước ta còn đang đoán xem rốt cuộc nàng ta định hạ độc chàng trai may mắn nào đây này.”
Thái Bình nổi giận: “Làm sao ta biết là kiểu này? Đã thả cổ ra thì người cũng hỏng mất. Nàng ta là Thánh nữ trăm năm mới có một lần, tham gia Kiếm Các với tư chất này đủ để đánh bại ngươi tám trăm lần...”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lời nói chưa dứt, một luồng sáng tím từ trên trời giáng xuống, rơi ầm xuống mặt đất, rồi lại bắn ngược lên, đụng thẳng vào tường thành.
Sương mù vẫn chưa tan, Vân Nhàn nheo mắt nhìn, phát hiện đúng là “vừa nói ai là người đó đến”.
Tức Mặc Xu.
Chẳng qua cách ra sân của Tức Mặc Xu có vẻ không mấy thân thiện, giờ đây hãy còn nằm thoi thóp im lìm ở tường thành, hồi lâu không có động tĩnh.
Tại bụng nàng ấy, sương cổ trùng vẫn tuôn trào từng đợt từng đợt không bị kiểm soát, ánh sáng tím nhạt làm mỏi mắt người, Vân Nhàn sơ ý suýt đã ngất đi.
Tiếp theo là một luồng sáng đỏ, cũng nặng nề nện lên mặt đất. Trong chốc lát gió nhẹ cuốn lên sương mù dày đặc, Cơ Dung Tuyết đứng ở đây thờ ơ phẩy tay.
Trên móng vuốt là từng giọt máu nhỏ xuống đất, tiếp đó cả vạt áo cũng nhiễm màu máu. Sau lưng nàng ấy, người đàn ông cường tráng kia cũng hạ người nặng nề xuống và ném Mị Yên Liễu trên tay xuống đất.
Trên thân ai nấy đều bị thương, vết thương chằng chịt, sâu đủ thấy xương.
Ấy vậy mà Rèn Thể Môn đã cắt đường rút lui, đi đối phó Ma Giáo rồi.
“Đại tiểu thư.” Vân Nhàn hỏi, “Từ đầu ngươi đã ở đây?”
“Ừ.” Trên khuôn mặt kiêu sa lạnh đanh của Cơ Dung Tuyết hiện lên chút bực bội, nàng ấy nhìn những thi thể cứng đơ trên mặt đất, khẽ nhíu lông mày một mảy, đáp, “Đã ước tính sai. Là lỗi của ta.”
Nàng ấy nghĩ mình chỉ cần giải quyết vấn đề trực tiếp từ Tức Mặc Xu – bên bắt nguồn; khốn nỗi trong lúc giao chiến với Tức Mặc Xu, nàng ấy nhanh chóng phát giác điều bất thường.
Đây không phải là tu vi của một người ở cảnh giới Nguyên Anh nên có, thậm chí còn không bằng một số người ở Kim Đan tầng 9. Linh khí nàng ta suy yếu đến cùng cực.
Hình như có thứ gì đó đang không ngừng ăn lấy máu thịt của người này. Giữa lúc ngạc nhiên, Cơ Dung Tuyết chợt nhớ lại lúc ở lâu đài cổ Đại Hoang, Tức Mặc Xu cố gắng đoạt lấy ấn ngọc trong khi nàng ấy đã chuẩn bị sẵn sàng để đánh nhau một trận. Thế nhưng Ma nữ không ra tay, thay vào đó chọn cách hất tay áo bỏ đi.
Chẳng lẽ lúc đó đã bắt đầu rồi ư?
Nàng ta không ra tay nào vì không muốn mà do không thể.
Đúng như dự đoán, vừa đến thời điểm, trên người Tức Mặc Xu bất thình lình bùng phát sương mù dày dũng mãnh, lan rộng khắp chiến trường dưới chân núi trong tích tắc, tựa như một cuộc tập kích tự sát, khó lòng đề phòng. Chính nàng ấy cũng bị thương nặng trong lúc đó, giờ đây ngũ tạng lục phủ vẫn đau đớn khôn cùng.
Cơ Dung Tuyết đang cố gắng đè nén vết thương, tuyệt đối không thể lộ ra.
Tiếp theo là một trận đấu quần thảo, nàng ấy muốn cấp tốc đến chiến trường nhưng đám người Ma Giáo không cho phép, cứ đánh nhau với người Rèn Thể Môn.
Cơ Dung Tuyết nhìn Tức Mặc Xu cúi đầu ở tường thành, lạnh lùng nghĩ.
Thuộc hạ không cho phép, bản thân Ma nữ này trông như đã mất sạch ý chí chiến đấu, vậy còn nghĩa lý gì khi tiếp tục dây dưa? Chẳng khác nào bản thân mình đang bắt nạt người ta.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hai người trao đổi xong thông tin hiện có ý nghĩ lại trùng khớp với Vân Nhàn một cách kỳ lạ.
“Ta biết Đao Tông sẽ làm chuyện mờ ám.” Cơ Dung Tuyết lộ ra vẻ chê ghét hiếm hoi, “Nhưng đâu ngờ y không biết ranh giới cuối cùng đến vậy.”
Tranh ăn với hổ, lợi ở đâu? Người ta nói “không thâm độc không phải là vĩ nhân”, tuy nhiên lúc thâm độc đừng ngu đột xuất, trước khi làm việc không mang theo não, chắc chắn hậu quả sẽ thảm khốc có thừa. Đã hợp tác với Ma Giáo, sau này nếu thế hệ trẻ của ba giới thật sự bị đứt gãy, không có người kế tục, chỉ với một mình Bắc Giới, liệu y thật sự nghĩ mình đàn áp nổi chăng?
Muốn chết thì tự chết bởi cái ngu của chính mình đi.
Ngay lúc này bỗng Thái Bình la lên: “Vân Nhàn!”
Vân Nhàn nghe tiếng ngẩng đầu, trong tầm nhìn bị sương mù che khuất chợt bùng phát một luồng ánh sáng vàng mờ.
Đó là bên trong bức tường thành thứ ba!
Vân Nhàn và Cơ Dung Tuyết nhìn nhau, cái nhìn đăm chiêu, đoạn, cả hai cùng lao về phía nơi phát ra ánh sáng vàng.
Vai kề vai, họ xuyên qua lớp sương độc dày như hai lưỡi dao sắc bén rạch ngang bầu trời.
Bấy giờ Tức Mặc Xu như một vật chứa bị vỡ lỗ, sương độc liên tục tuôn ra, không thể xoay chuyển. Tuy nhiên nhìn vào cơ thể của nàng ấy và trạng thái biến hóa của sương mù, có lẽ không lâu nữa màn sương độc dày che khuất tầm nhìn và tội ác này sẽ hoàn toàn biến mất.
Giữa cơn gió dữ dội, Vân Nhàn lên tiếng: “Khi sương mù tan đi, Đao Tông muốn mọi người nhìn thấy cục diện mà họ đã vạch sẵn.”
Cơ Dung Tuyết: “Đao Tông giữ nguyên thực lực, các phái còn lại chết thì chết, tàn thì tàn, đương nhiên tốt nhất là giữ lại một vài đối thủ không đáng sợ từ đó họ đoạt giải nhất.”
Vân Nhàn: “Rèn Thể Môn bây giờ...”
Cơ Dung Tuyết: “Tình hình không tốt.” Bao gồm cả tình hình của nàng ấy, thật chất không ổn gì cho cam.
Vân Nhàn: “Giờ phải bảo vệ Kỳ Chấp Nghiệp trước đã.”
Cơ Dung Tuyết: “Các đệ tử Phật Thôn không thể thiếu một ai, sức chiến đấu của gã cần phải bảo toàn.”
Vân Nhàn: “Tiếp đó...”
Cơ Dung Tuyết: “Ta sẽ đi sang chỗ Tiết Linh Tú.”
“Hiểu rồi.” Nhìn thấy sắp sửa vượt qua bức tường thành thứ ba mà trước mắt vẫn là một mảng sương mù mênh mông, Vân Nhàn đã cố gắng hết sức kiềm chế tâm trạng của mình nhưng khóe mắt lúc này lại không khỏi co rút. Nàng nói với Cơ Dung Tuyết sắp sửa chia tay: “Bảo trọng.”
“Ngươi cũng vậy.”
Thoáng cái đôi vai kề vai nhau tách ra, Cơ Dung Tuyết dẫn dắt những người Rèn Thể Môn đi về một hướng khác, đi tìm người Nam Giới.
Sương mù đã bắt đầu có dấu hiệu tan dần, bên tai lần nữa vang lên tiếng va chạm kim thạch của đao kiếm, bước chân của Vân Nhàn càng thêm nặng nề. Trong khoảnh khắc kinh hoàng này, bỗng dưng nàng nhớ đến kết cục thuộc về Kiều Linh San trong thoại bản.
Nàng ấy đại diện Đông Giới tham gia Đại Chiến Tứ Phương cùng với Trọng Trường Nghiêu. Liễu Thế lợi dụng cái chết của Liễu Lâm Song làm mồi nhử, lợi dụng lòng trắc ẩn dụ nàng ấy bị bắt, tiếp đó nàng ấy bị bóp nát kim đan, từ đây biến thành một người bình thường với kinh mạch bị hủy hoại và đau ốm triền miên.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mà Trọng Trường Nghiêu – người đi cùng nàng ấy – chỉ trơ mắt nhìn nàng ấy bị thương nặng vì “bất lực” và “không kịp chuẩn bị”…
Đột nhiên con ngươi của Vân Nhàn co rút.
Trong góc khuất sương mù, nàng nhìn thấy một tia sáng le lói.
Đó là sau khi cướp được hang động cát của Đao Tông, Vân Nhàn đau đầu nhìn đống cỏ phát sáng dùng để cất ấn ngọc. Chúng vừa chiếm chỗ lại vô dụng, không biết phải xử lý thế nào. Cuối cùng nàng rảnh rỗi bệnh cỏ thành một cái vòng cỏ lố lăng. Kiều Linh San nói không muốn ngoài miệng là thế song cuối cùng vẫn cự nự móc chiếc vòng cỏ xấu xí đó lên kiếm. Mà bây giờ…
Thanh kiếm quen thuộc tuột xuống đất, Kiều Linh San gian nan chống tay lên chuôi kiếm, nhắm mắt cúi đầu, người đầy máu.
Phong Diệp run rẩy chắn trước mặt nàng ấy, cây đàn bảo vật của Cầm Phường giờ đã đứt mấy dây cung, gã vẫn gắng gượng chặn mũi kiếm. Liễu Huy đứng trước hai người, thúc giục linh lực.
Hai người vốn đã bị thương, linh lực không đủ, mũi đao nhọn đè xuống đâm thẳng qua đàn cổ, cắm vào cánh tay Phong Diệp. Phong Diệp suýt đau đến nhòa lệ, quệt một tay đầy máu, hoảng loạn la lên: “Á á á á máu máu máu!!!”
“... Đừng hét nữa, ngươi làm tai ta điếc hết rồi!” Kiều Linh San bị gã dựa vào, tới run cũng run cùng nhau, tới lúc này vẫn thấy dở khóc dở cười, “Đó là máu của ta, không phải của ngươi.”
“Hả, là của ngươi.” Phong Diệp thở phào một hơi dài, lại run rẩy bò lại sờ mặt nàng ấy, “Ngươi còn thở không? Còn không? Này? Đừng chết nhé, ta sợ lắm!”
Kiều Linh San yếu ớt: “Ta chết rồi nên hồn ma đang nói chuyện với ngươi à?”
Phong Diệp đã sợ hãi đến mức nói nhảm: “Ô hu ôi…”
Chẳng tỏ hai người đã chống cự bao lâu, máu của Kiều Linh San sắp cạn kiệt, thậm chí nàng ấy còn không nhận ra sự hiện diện của Vân Nhàn.
Rõ ràng Tiết Linh Tú và Kỳ Chấp Nghiệp đều ở đấy, vì đâu hai người này lại ở riêng một mình?
Vân Nhàn tung một luồng kiếm khí tới, đánh Liễu Huy bật ra xa một trượng, đánh bù cho một đòn. Thậm chí hắn còn không kịp phản ứng đã ngã xuống đất.
“Vân cô nương, sao ngươi lại ở đây?”
Giọng nói kèm hơi thở dồn dập của Trọng Trường Nghiêu vẳng từ phía sau, hắn nhìn cảnh tượng thảm khốc trước mắt không khỏi tiếc nuối: “Do tại hạ đến muộn, không đến kịp từ đầu...”
Vân Nhàn thẳng thừng ngắt lời hắn: “Rõ ràng từ đầu ngươi đã ở đây.”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Dùng câu trần thuật, giọng điệu vô cùng lạnh căm, Trọng Trường Nghiêu bị nàng nói trúng tim đen, trong lòng chấn động dữ dội: “Vân cô nương nói gì vậy? Chẳng lẽ ta là loại người thấy chết không cứu ư?”
Vân Nhàn liếc hắn một cái, kêu: “Cút đi.”
Hai người đã đến gần, Phong Diệp mới nhận ra Vân Nhàn đến, suýt nữa vẫy đuôi tạo thành dư ảnh. Gã khóc lóc nỉ non: “Vân Nhàn, cuối cùng ngươi đến rồi... Ngươi không biết nó đáng sợ đến mức nào đâu!”
Vân Nhàn đỡ Kiều Linh San dậy, điểm vài đợt phong bế huyệt đạo và hỏi: “Tiết Linh Tú đâu?”
“Hình như ở chỗ kia.” Phong Diệp không rõ, sương mù này quá dày, ngay từ đầu gã đã mất ý thức, “Ta chỉ nhìn thấy một mảng y phục màu nâu...”
Cuối cùng gió mát thổi qua, màn sương mù dày che khuất tầm nhìn dần loãng, cuối cùng tan từ từ.
Trước mắt mọi người tự dưng sáng tỏ, nhìn rõ cảnh tượng hiện có bên trong bức tường thành thứ ba này.
Thủ Lĩnh vẫn đứng xa xa trên đỉnh núi, bên dưới nó là một chiếc thang mây dài đến tuyệt vọng. Thang mây bồng bềnh chìm vào lưng trời, nhìn xuống xa hơn là một nhóm đệ tử Đao Tông trang bị đầy đủ, bị thương nhẹ, sau lưng mang trường đao lấp lánh ánh máu.
Một khắc trước khi sương mù tan biến, tiếng va chạm của kim thạch đột ngột dừng lại, những người còn lại trên chiến trường đều là những ứng cử viên xuất sắc cho giải nhất Đại Chiến Tứ Phương lần này.
Kỳ Chấp Nghiệp.
Cơ Dung Tuyết.
Tiết Linh Tú.
Còn có Lương Tiếu của Hợp Hoan Tông, Diêu Tinh của Tinh Diễn Tông. Chẳng qua Diêu Tinh này đứng run tại đấy, hẳn là chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thật sự tranh giành gì với Đao Tông.
Còn có Liễu Thế và Tức Mặc Xu bên ngoài chiến trường.
Liễu Thế đứng ở chỗ tương đối cao, đôi mắt ưng nhìn lướt qua những người dưới bậc thang.
Sau lưng những người này cũng có không ít đệ tử, nhưng họ hoặc là bị thương nặng hoặc là có nội thương tích tụ. Kỳ Chấp Nghiệp gặp hao tổn khi mới trấn áp linh thể của vị tướng quân vẫn chưa hồi phục; Cơ Dung Tuyết bị thương vẫn đang áp chế vì gặp vụ nổ sương độc; trên người Tiết Linh Tú có phần thảm hại song hắn không đủ sức cản ai; còn có…
Vân Nhàn.
Liễu Thế nhìn đôi mắt lạnh buốt như dòng nước lạnh tôi thép của Vân Nhàn, khẽ nhếch môi.
Y đã nói rồi, dù có giãy giụa thế nào kết cục cũng như nhau.
Bây giờ chính là cục diện tốt nhất mà y muốn tất cả mọi người trong và ngoài bí cảnh nhìn thấy.