Dù Tô Tình được cứu sống nhưng không khí quỷ dị ở xung quanh chưa từng tiêu tan. Dường như con quỷ kia vẫn còn đang ẩn núp ở một ngóc ngách nào đó và chờ đợi cơ hội xuất hiện lần tiếp theo. Không ai biết lần xuất hiện đó nó sẽ chọn người xui xẻo nào làm mục tiêu. Điều này khiến cho không khí ở bên trong khoang hành khách cực kỳ ngột ngạt.
Tuy không có một ai la hét, nhưng sự bất an lại hiện rõ ở trong mắt của từng người, cho thấy rằng trong lòng bọn họ không có một ai bình tĩnh hết.
Nếu không phải còn có Dương Gian, một vị cao thủ bắt quỷ đang đứng ở chỗ này, chắc toàn bộ người ở trên máy bay đã chạy loạn xà ngầu chứ đừng nói gì đến việc có thể ngồi yên lặng thành một đám như thế này.
Ngay khi kiểm tra xong hai cỗ thi thể kia, Dương Gian lập tức rời khỏi căn phòng đó và trở lại khoang hành khách. Dương Gian chỉ vừa xuất hiện thì ánh mắt toàn bộ mọi người đều tập trung về phía hắn.
Dường như sự có mặt của Dương Gian mang lại cho bọn họ dũng khí và hi vọng. Giúp họ cảm nhận được dù này có quỷ nhưng vẫn còn có người có thể xử lý nó. Đồng thời bọn họ cũng không phải thực sự ngồi lại ở trên máy bay để chờ chết, chỉ là chờ đến khi chuyện này được xử lý mà thôi.
Ánh mắt nhìn về phía hắn của những người hành khách đã khác trước.
Trước đó, ánh mặt của bọn họ chỉ có sự tò mò, sự kinh ngạc, thậm chí có một chút kỳ quái. Nhưng hiện tại chỉ còn mỗi sự kính trọng, đồng thời còn cảm giác chờ đợi, thậm chí là có chút chút e ngại đối với hắn.
Trong lúc vô hình, ở trong lòng của những người hành khách này, Dương Gian đã là một người nào đó có quyền uy cực lớn.
Vương Đông đi đến bên cạnh hắn rồi nói:
"Tôi đã kiểm tra người hành khách nữ kia rồi. Cô ta không có chuyện gì hết, chỉ là trên cổ có chịu đựng một vài vết thương."
Dương Gian vừa đi vừa nói:
"Đương nhiên là cô ta không chết, dù cô ta có muốn chết cũng phải chờ đến khi con quỷ kia giết thì mới chết được."
Vương Đông hơi do dự rồi nói:
"Mặc dù tôi cảm thấy mình không nên nói, nhưng nếu cậu mà ra tay sớm một chút thì có lẽ tình hình đã khá hơn."
Dương Gian chỉ nhếch mép cười một tiếng:
"Tôi cảm thấy nếu như tôi không có mặt ở trên chuyến bay này thì mọi chuyện sẽ càng tốt hơn. Tất cả mọi người sẽ phải chết hết, không có sự thay đổi nào."
Vương Đông nói:
"Ý của tôi không phải như vậy, tôi cũng không có oán trách hay trách móc gì cậu cả. Chỉ là dường như lúc nãy cậu lựa chọn đứng nhìn cô gái kia bị con quỷ quấn lấy mà không hê có ý định cứu viện."
Dương Gian nói:
"Đó là vì tôi không muốn cứu cô ta. Ai bảo lúc nãy cô ta dám mắng tôi là đồ biến thái."
Vương Đông tỏ ra có chút kinh ngạc:
"Chỉ vì chút chuyện này."
Dương Gian cũng tỏ ra kỳ quái đối với câu hỏi của hắn ta.
"Nếu không thì cậu cho rằng vì cái gì?"
Vương Đông có chút không thể tiếp nhận nổi loại quan điểm này của Dương Gian, nên hắn ta nói:
"Nhưng đây chính là một mạng người đó."
"Ừm, nhưng tôi có giết cô ta đâu, là do con quỷ kia mà. Tôi chỉ là không ra tay cứu cô ta mà thôi. Với lại cậu nói như kiểu là tôi đang hãm hãi cô ta vậy?"
Dương Gian nói:
"Với lại, cứ cho là cố ta chết thật đi nữa thì điều này cũng chẳng có cái gì mà cậu phải ngạc nhiên. Kiểu gì ở bên trong chuyện linh dị chẳng có người chết. Nếu chỉ mới chết có một hai người mà cậu đã không thể chịu đựng nổi. Thì chờ đến khi cậu gặp những con quỷ có thể giết chết mấy chục người, mấy trăm người, thậm chí là mấy ngàn người, như vậy chẳng phải là cậu sẽ bị điên luôn không? Mà lúc nãy cậu không có nhìn thấy hay sao? Những người kia cũng có ai muốn cứu cô gái kia đâu?"
"Nhưng điều này lại không giống nhau, cậu là người có năng lực."
Những tư tưởng và nền giáo dục từ nhỏ của Vương Đông khiến cho hắn ta không thể nào tiếp thu hay đồng tình với cách làm của Dương Gian.
Dương Gian chỉ cười nhẹ một tiếng rồi nói:
"Có năng lực thì bắt buộc phải ra tay cứu người khác hay sao? Đây là quan niệm của ai vậy, vì sao mấy tên tỷ phú kia có nhiều tiền như vậy mà không thấy bọn họ lấy tiền ra đi phân phát cho người nghèo. Hay là những vị bác sĩ kia, bọn họ có thể chữa được bệnh đó, nhưng mấy khi bọn họ đi chữa bệnh miễn phí cho người ta đâu. Với lại dù tôi là người có năng lực, có thể cứu người, nhưng chẳng lẽ cậu nghĩ rằng để có được năng lực này mà chúng tôi không phải trả giá cái gì hay sao? Chẳng lẽ cậu cho rằng tôi là bồ tát, có thể phổ độ chúng sinh hay sao?"
"Nếu như tôi có lòng tốt đến như thế, gặp được ai bị quỷ tập kích tôi cũng ra tay cứu thì tôi dám cam đoan với cậu, chẳng mấy chốc mà tôi sẽ đi đời. Quỷ không kiêng kỵ một thứ gì hết, nó có thể giết người bình thường, loại người như chúng tôi cũng sẽ bị nó giết. Cậu thử nghĩ mà xem, nếu tôi chết rồi thì những người hành khách khác sẽ phải làm sao? Ai trong mấy người sẽ chạy đến để làm đối thủ và đánh bại thứ kia?"
"Cái này, cái này..."
Vương Đông bị câu hỏi của hắn làm khó, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.
Dương Gian vỗ vỗ bả vai của hắn ta rồi nói:
"Nếu tôi mà chết ở trên máy bay thì ngoại trừ mấy người chết vì quỷ giết ra, chỉ còn chết vì máy bay rơi thôi. Không bao giờ có chuyện có người chạy đến cứu viện đâu. Bởi vì một lý do cực kỳ đơn giản, nếu tôi không thể nào xử lý được thứ này, tổng bộ sẽ không phái được ai đến mà có thể xử lý thứ này cả. Bọn họ chỉ còn cách là cố gắng điều khiển máy bay đi đến một chỗ hoang vắng nào đó, đưa con quỷ kia rời xa thành phố, rời xa mọi người. Hẳn trong suy nghĩ của cậu, mạng của một người là rất quan trọng và tổng bộ lại là chúa cứu thế nhỉ. Cơ mà sự thật không phải thế. Cho nên nếu có ai đó ở trên máy bay mà bị quỷ để mắt đến cũng đừng trông chờ hay hi vọng rằng tôi sẽ ra tay cứu từng người từng người một."
Nói đến đây hắn lại liếc mắt quét quanh đám người một vòng.
"Tôi sẽ dồn tất cả tâm tư của tôi lên trên con quỷ kia. Cho nên chỉ khi nào con quỷ kia bị xử lý thì tất cả mọi người mới được an toàn. Nếu chưa xử lý được con quỷ kia thì có cứu mấy người cũng bằng thừa mà thôi, không khéo lại kéo theo cả tôi chết cùng nhữa chứ. Lúc nãy tôi đã ra tay cứu cô gái kia, đúng thế, nhưng nếu lần tiếp theo cô ta còn bị lệ quỷ tấn công, thì tôi sẽ không đi cứu cô ta nữa đâu? Đối với tôi xử lý con quỷ kia là điều quan trọng nhất."
Giọng điệu chắc nịch, còn mang theo một sự lãnh đạm, coi thường hết toàn bộ mọi thứ khiến cho lòng những người khác không khỏi run lên.
Giờ phút này Vương Đông cũng lựa chọn trầm mặc. Mặc dù hắn ta cảm thấy những lời nói của Dương Gian rất có đạo lý, nếu không xử lý được con quỷ kia thì có cứu được nhiều người hơn nữa cũng chẳng có tác dụng gì lớn. Nhưng cách làm này lại chẳng khác gì là đang coi thường mạng sống của kẻ khác, hơn nữa còn là thái độ làm ngơ, cứ để cho một cô gái bị lệ quỷ giết chết ngay trước mặt. Mỗi khi nghĩ đến cái cảnh đó, trong lòng của hắn ta cảm thấy không rét mà run.
Con người có thể lạnh lùng đến mức độ này ư?
Vương Đông không thể nào hiểu được ý nghĩ của Dương Gian, bởi hắn không biết được Dương Gian đã trải qua những gì.
Chỉ khi con người ta trải qua sự khủng bố, tuyệt vọng, sụp đổ, phải sống trên bờ vực sinh tử hay đối mặt với thứ đáng sợ đến mức để cho người ta phải tuyệt vọng... mới như Dương Gian. Sau khi hợp nhất thân thể với lệ quỷ và khai phát những năng lực của thứ này. Đồng thời trải qua những cuộc khảo nghiệm sinh tử, cuối cùng phá vỡ được giới hạn và sống sót thì số thứ còn lại ở trong người bọn họ đã không còn nhiều.
Nói đi nói lại ngự quỷ nhân chắc chắn không phải là một nghề nghiệp tốt. Kể từ khi Dương Gian đi trên con đường này, ngoại trừ việc hắn còn sống sót ra, thì hắn cảm thấy dường như bản thân đang mất đi một thứ gì đó.
Thứ này đã mất đi từ lúc nào... Đại khái thì hắn là sau lần treo cổ tự sát kia. Những lời nói kia của Dương Gian lại khiến cho bầu không khí vốn đã nặng nề nay lại càng nặng nề hơn. Dù sao hắn cũng đã chắc chắn rằng, hắn sẽ không lấy mục đích cứu người mà ra tay. Hắn sẽ chỉ ra tay để đối phó với thứ kia, cho nên chết hay không hoàn toàn là do vận khí của mỗi người.
Mặc dù có không ít người có ý kiến đối với cách làm này của hắn nhưng không có một ai dám mở miệng nói.
Dương Gian cũng chẳng thèm quan tâm đến suy nghĩ của đám người kia. Hắn chỉ cảm thấy là bản thân nên nói rõ ràng trước, để cho bọn họ có sự chuẩn bị. Đừng có đến lúc đó rồi lại mất công trông chờ toàn bộ mọi thứ vào hắn.
"Tiếp theo đây, trong khoảng thời gian ngắn, tôi cần mọi người sẽ ngồi yên tại chỗ và phối hợp hành động với tôi."
Lúc này có một người hành khách nam kìm nén không nổi phải nói:
"Nếu cậu không có ý định cứu chúng tôi, vậy vì sao chúng tôi lại phải phối hợp hành động với cậu chứ?"
"Tôi cứ nghĩ toàn bọ người đi máy bay đều sẽ là người có đầu óc bình thường. Nhưng không nghĩ đến là số lượng người ngu ngốc lại cũng có không ít. Mấy người có phối hợp với tôi hay không cũng không có quan hệ gì. Lượng nhiên liệu của máy bay không thể nào để cho nó bay mãi trên không như thế này được. Nếu việc xử lý con quỷ kia cứ bị trì hoãn mãi, thì không có chuyện máy bay hạ cánh khẩn cấp vì sắp hết nhiên liệu đâu. Sẽ chỉ có trường hợp rơi máy bay thôi."
Dương Gian liếc mắt nhìn quanh một lượt rồi tỏ ra bộ dạng không quan tâm và nói:
"Cho nên có hợp tác hành động với tôi hay không đều phải nhìn mấy người. Chứ tôi cũng chẳng sao hết, dù sao máy bay có rơi thì tôi cũng không phải là người chết."
Người hành khách kia nhất thời á khẩu, không nói gì được, đồng thời cũng không dám nhiều chuyện một lần nữa.
Đối với người bình thường mà nói, ở trong những loại tình huống này, bọn họ không hề có lựa chọn, trừ phi bọn họ muốn chết. Nếu không chỉ có làm theo những gì Dương Gian nói thì bọn họ mới có cơ hội sống sót.
"Có ai muốn phát biểu ý kiến nữa không?"
Dương Gian liếc mắt nhìn xung quanh, rồi nói:
"Nếu như không còn chuyện gì nữa thì tất cả mọi người ngồi tụ lại một chỗ với nhau. Ai cũng phải cam đoan rằng bản thân ngồi ở trong tầm mắt của tôi. Hiện tại con quỷ kia vẫn còn ở bên trên máy bay, cho nên lần tập kích tiếp theo của nó sẽ là một trong những người ở đây mà thôi."
Các hành khách nghe vậy nên vội vàng đứng dậy và bắt đầu co cụm lại một chỗ.
"Những cái ghế này quá vướng víu, cản trở tầm mắt, nên dẹp chúng đi thì tốt hơn."
Dương Gian cảm thấy những chiếc ghế ngồi trên máy bay quá vướng bận, chẳng những nó ngăn cản tầm mắt của hắn mà còn gây cản trở cho hành động của hắn. Vì thế hắn hơi điều khiển mắt quỷ, sau đó ánh sáng màu đỏ bất chợt lóe lên.
Ngay lập tức một cảnh tượng khiến cho mọi người phải kinh hãi đột ngột diễn ra. Toàn bộ ghế ở bên trong khoang bình thường đột nhiên biến mất không thấy gì nữa. Đồng thời những người đang ngồi trên ghế lập tức ngồi bệt xuống đất.
Chiếc ghế còn lại duy nhất ở trong này chỉ là chiếc ghế nằm cạnh Dương Gian.
Hắn chậm rãi ngồi xuống, ngẩng đầu quan sát tất cả mọi người. Ở trên trán của hắn có một con mắt quỷ chuyển động liên tục, nhằm thu thập toàn bộ thông tin xung quanh và truyền vào não của hắn.
Những người khác chứng kiến thấy việc toàn bộ ghế ngồi ở trong khoang bình thường bị biến mất thì lập tức tỏ ra kinh hãi. Nếu lúc trước bọn họ còn có thể tạm tiếp nhận được khả năng thuấn di của Dương Gian thì với khả năng hiện tại của hắn, phải nói là cực kỳ khó để chấp nhận.
Đây không phải là ảo thuật, cũng chẳng phải là kỹ xảo điện ảnh. Nó là sự thật, đang diễn ra ngay trước mặt bọn họ.
Chứng kiến thấy cảnh như vậy, trong lòng không ít người đều tỏ ra sợ hãi:
"Chuyện này, chuyện này, đây là điều mà con người có thể làm được hay sao?"
Còn có người trợn mắt nhìn lấy Dương Gian đang ngồi bình tĩnh ở trên ghế, sau đó nhịn không nổi phải thốt lên:
"Cậu, rốt cuộc cậu là ai?"
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, hắn đưa mắt nhìn người kia một cái, sau đó nói:
"Nếu nghiêm túc mà nói thì tôi không còn là con người nữa. Đương nhiên tôi cũng không phải thần tiên đâu, cũng chẳng phải là yêu quái. Nói đúng ra thì tôi là người đã kết hợp lại với quỷ, mọi người có thể gọi loại người như tôi là ngự quỷ nhân, là người khống chế lệ quỷ. Nhưng thực ra những người kết hợp với quỷ như chúng tôi lại chính là người xui xẻo nhất đó. Với lại mấy người cũng không cần phải tò mò làm gì đâu, bởi vì sớm muộn gì thì chuyện của ngự quỷ nhân và những việc lên quan đến chuyện linh dị sẽ được phơi bày ra ngoài, mấy người chỉ cần chú ý đến những tin tức lan truyền là được."
Ngự quỷ nhân?
Chuyện linh dị?
Thì ra những gì đồn đại là sự thật.
Không ít người tỏ ra kinh ngạc, bởi vì có không ít người trong số bọn hắn đã từng ít nhiều nghe được những thông tin đồn thổi về những chuyện như thế này.
Cái gì mà ở chỗ nào đó có quỷ, đồng thời còn có những tin tức liên quan đến ngự quỷ nhân.
Trước kia bọn họ chỉ coi đó là những lời tự biên tự diễn của mấy kẻ tự coi là đúng, nhưng bọn họ tuyệt đối không thể thể ngờ được rằng, những tin tức mà bọn họ coi là xàm xí đó lại là thật.
Nói như thế, những tin đồn về quỷ mà trước đó bọn họ từng nghe được ở bên trong thành phố của bọn họ là sự thật.
Chuyện đó cũng xảy ra tương tự như chuyện ngày hôm nay?
Trời ạ, cái thế giới này đang bị làm sao vậy, bản thân đã sống lâu như vậy rồi mà sao không phát hiện ra được chứ.
Có người hơi lớn mật, đột nhiên hỏi:
"Vậy phải làm như thế nào thì mới trở thành ngự quỷ nhân được?"
Đây là loại lực lượng thần bí mà bất cứ người trẻ tuổi nào cũng nóng lòng muốn thử, muốn theo đuổi.
Câu hỏi của người này không khỏi khiến Dương Gian phải nhớ đến Triệu Lỗi, bạn học của hắn. Trước đó cậu ta cũng có ý muốn trở thành ngự quỷ nhân. Một lát sau hắn bình tĩnh nói:
"Chỉ cần bản thân ở bên trong chuyện linh dị, sau đó lấy được một bộ phận lực lượng của lệ quỷ và bỏ vào bên trong người là có thể trở thành ngự quỷ nhân. Sau đó sẽ có được một phần năng lực của lệ quỷ... Nếu mấy người muốn có được loại năng lực quỷ dị như thế này thì có thể nhìn thử một chút. Thế nhưng tính mạng của ngự quỷ nhân không được dài, đại đa số ngự quỷ nhân chỉ sống không quá nửa năm. Nếu sử dụng lực lượng lệ quỷ càng hiều thì thời gian lại càng ngắn lại, có lẽ chỉ sống được có hai tháng, thậm chí là một tháng."
Con mẹ nó, đây không phải đang tự sát hay sao?
Không ít người thầm sợ hãi trong lòng, việc bị lệ quỷ nhập vào người lại nguy hiểm đến mức như vậy, sống không quá một hai tháng? Như vậy còn trở thành ngự quỷ nhân làm cái gì chứ?
Có điều bọn họ đột nhiên ý thức được không phải người ở trước mắt đang bị lệ quỷ nhập vào người hay sao?
Nói cách khác, tính mạng của người này chỉ còn lại không được dài nữa? Với lại một khi sử dụng lực lượng lệ quỷ thì thời gian sống lại rút ngắn thêm.
Vương Đông nghe được những lời này thì dùng ánh mắt phức tạp nhìn Dương Gian.
Không trách được lúc nãy hắn không có đi cứu người, bởi vì một khi cứu người thì hắn sẽ phải sử dụng lực lượng lệ quỷ. Mà sử dụng lực lượng lệ quỷ cũng đồng nghĩa với việc rút ngắn thời gian sống. Cứu càng nhiều người thì hắn sẽ chết càng nhanh. Thậm chí là người bình thường mà có được năng lực này cũng chưa chắc đã ra tay cứu người khác.
"Đây là cái giá phải trả hay sao?"
Ngay lập tức Vương Đông cảm giác thấy bản thân thật xấu hổ.
Đột nhiên ở bên trong điện thoại di động định vị vệ tinh vang lên giọng nói của Tần Mị Nhu:
"Dương Gian, cậu không nên nói ra những lời này. Đây đều là bí mật."
Sắc mặt Dương Gian hơi đổi:
"Không phải là tôi đã cưỡng chế tắt đi liên lạc với cô rồi hay sao? Cô lại mở ra à? Quả nhiên cô còn lắm chuyện hơn cả Lưu Tiểu Vũ."
Tần Mị Nhu nói:
"Mong cậu hãy trả lời vấn đề của tôi, những chuyện như thế này không nên để cho người bình thường biết được."
Dương Gian cười cợt một tiếng rồi nói:
"Không có gì mà phải hỏi hết, chỉ là thích thì nói thôi. Với lại chuyện này cũng có phải là bí mật gì to tát đâu. Người cần biết đều đã biết, chỉ còn phần lớn người là đang mơ mơ màng màng. Với lại hiện tại bọn họ bị cuốn vào bên trong chuyện linh dị dị. Chẳng lẽ lúc này mà cô còn có thể nói với họ là ở trên đời này không có quỷ được hay sao? Quỷ đã giết từng người từng người một rồi, mà cô còn trông cậy vào cái gì để giấu diếm tiếp? Nếu đã thế rồi thì việc biết về sự tồn tại của chuyện linh dị, cùng với ngự quỷ nhân không phải tốt hơn hay sao? Nếu lỡ sau này có ai trong số bọn họ trở thành ngự quỷ nhân thì sao? Lúc trước Chu Chính cũng đã phổ cập tin tức về lệ quỷ cho tôi, cho nên hiện tại tôi chỉ học tập và làm theo các vị tiền bối mà thôi."
Trước kia hắn không hiểu được ý định khi làm chuyện đó của Chu Chính, nhưng hiện tại hắn đã hiểu được. Mục đích cuộc nói chuyện lúc trước của Chu Chính chính là cho những người bình thường chưa bao giờ tiếp xúc với chuyện linh dị như hắn lúc đó một cơ hội để sống sót.
Mặc dù loại cơ hội này có thể coi như không hề có bất cứ ý nghĩa nào hết, thậm chỉ nó chẳng phát huy nổi một tý tác dụng nào. Nhưng nó vẫn được coi là một tia hi vọng cho người bình thường. Còn việc hiện tại mà Dương Gian đang làm chỉ đơn giản là để giết thời gian mà thôi, chứ hắn cũng không hề vĩ đại được như vậy.
"Cậu nên biết được chừng mực đi."
Tần Mị Nhu không có cách nào cãi lại hắn cả, đồng thời cô cũng biết sau chuyện lần này có lẽ cô sẽ phải từ chức. Liên lạc viên có một quy củ bất thành văn, đó chính là một khi bị ngự quỷ nhân mà bọn họ phụ trách chán ghét, nhất định phải từ chức hoặc là đổi sang một việc khác.
Bởi vì tổng bộ phải chiếu cố đến tâm trạng của ngự quỷ nhân.
Dương Gian không để ý đến cô ta, tiếp tục ngồi chờ đợi cơ hội tiếp theo. Mặc dù hắn đang ngồi nói chuyện phiếm để giết thời gian, nhưng sự chú ý của hắn vẫn để ý đến xung quanh, từ thời chuẩn bị cho lần xuất hiện tiếp theo của con quỷ kia.
Những ảnh hưởng do lệ quỷ xuất hiện ở xung quanh cũng không có biến mất, điều này chứng tỏ rằng con quỷ kia vẫn còn tồn tại, chỉ là nó ẩn núp hơi kín kẽ mà thôi.
Là do trước kia việc cướp đi hai đôi tay của hắn đã khiến cho năng lực của con quỷ bị suy yếu hay không có ai kích hoạt điều kiện tập kích của con quỷ kia, cho nên nó vẫn chưa tập kích?
Hắn không thể nào làm rõ được nhưng Dương Gian không việc gì phải vội vàng hết. Hắn không tin trong này có nhiều người như vậy mà con quỷ kia lại không để mắt đến bất cứ người nào.
Không biết là Vạn Đức Lộ đã đi đến đây từ lúc nào, lúc này ông ta cuống cuồng hỏi hắn:
"Đại ca? Những lời lúc nãy mà cậu vừa nói đều là thật hết à?"
Dương Gian nói:
"Lời nào?"
Vạn Đức Lộ nói:
"Là liên quan đến ngự quỷ nhân, liên quan đến chuyện linh dị đó."
Dương Gian nói:
"Chẳng lẽ ông cho rằng đó là giả?"
Vạn Đức Lộ tỏ ra có chút ngượng ngập rồi nói:
"Không, không, chỉ là muốn xác nhận lại mà thôi. Hiện tại xem ra những chuyện đó là thật. Đồng thời tôi cũng hiểu được vì sao người ta lại gọi cậu là "Đại ca"."
Khi gặp được chuyện linh dị thì những người bình thường chỉ biết trương mắt và chờ chết. Nhưng người trước mắt có thể xử lý được chuyện linh dị, đây chẳng phải là một cái bắp đùi có thể cứu mạng hay sao.
Ai ôm nó chặt hơn thì người đó sẽ an toàn. Nghĩa của cái tên Đại ca kia đúng như mặt chữ của nó.
Còn về việc lúc nãy Dương Gian bảo hắn sẽ không chịu trách nhiệm cứu người, đó chỉ là những lời lừa gạt mấy kẻ ngu ngốc mà thôi. Làm gì có ai bán quần áo mà bảo không có lời.
Đương nhiên hắn không thể nào cứu tất cả mọi người nhưng cứu một hai người chắc chắn không có vấn đề gì. Chuyện này chỉ là râu ria mà thôi, Dương Gian không cần phải lãng phí thời gian, sức lực và năng lực đi cứu những người này.
Nếu mà ai hắn cũng đi cứu, như vậy chẳng phải là hắn sẽ mệt chết luôn hay sao?"