Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 611: Mạo Hiểm



Dương Gian ngồi yên trên ghế nhìn tất cả mọi người ở bên trong khoang hành khách. Bầu không khí có chút ngột ngạt, đồng thời xung quanh yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Hiện tại máy bay đang không ngừng xoay vòng tròn ở trên một cánh đồng hoang vu chứ không có lựa chọn hạ cánh khẩn cấp. Cũng không hề có ý định bay đi chỗ khác, chỉ bay vòng quanh ở chỗ này đề chờ đợi.

Nhưng sự chờ đợi này lại chính là một loại dày vò, tất cả mọi người ở trên chuyến bay này đang tiến vào trạng thái tử vong đếm ngược. Nếu ở trong đoạn thời gian đó Dương Gian không thể nào xử lý được con quỷ ở trên máy bay, như vậy máy bay chỉ còn có một cách là thả rơi tự do ở một nơi hoang vu vắng vẻ. Tổng bộ sẽ không thể nào để cho con quỷ này chạy vào bên trong một tòa thành thị được.

Dù nhìn qua thì thấy lựa chọn này có vẻ rất tàn khốc, nhưng cuốc sống này là vậy. Thế giới này luôn tàn khốc đến mức tàn nhẫn như thế.

Dương Gian cũng không có đi an ủi những người này, cũng không đứng dậy vỗ ngực và cam đoan rằng mấy người cứ yên tâm đi, có tôi ở đây rồi cho nên mọi người sẽ không có chuyện gì đâu. Đồng thời hắn cũng không cam đoan rằng bản thân hắn sẽ xử lý được thứ kia. Hắn chỉ bảo là hắn sẽ đi đối phó nếu con quỷ kia xuất hiện, đúng thế, tất cả chỉ có thể thôi. Thế nhưng đại đa số người sẽ không thể nào thừa nhận được loại áp lực khi ở bên trong một không gian tối tăm, áp bức lại kèm thêm nguy cơ chết chóc đang cận kề.

Lệ quỷ giết người đang ở đâu đó xung quanh, bất cứ khi nào nó cũng có thể xuất hiện vài lấy mạng bất cứ ai. Lại thêm việc máy bay sắp sửa hết nhiên liệu và sắp sửa rơi bất cứ lúc nào.... Tất cả những áp lực đó là quá lớn đối với một số cô gái hơi yếu ớt, bọn họ nhịn không nổi phải bật khóc sụt sùi.

Mặc dù tiếng khóc không hề lớn nhưng trong không gian tối tăm và yên tĩnh như thế này lại càng khiến cho người khác cảm thấy tuyệt vọng hơn.

"Sau khi bị mình phá hỏng, con quỷ kia đã lựa chọn tiếp tục ẩn núp hay sao? Nhìn bộ dạng của nó thì xem ra tạm thời thứ này không có ý định ra tay."

Dương Gian ngồi chờ một hồi lâu nhưng không phát hiện bất cứ người nào bị lệ quỷ tập kích. Điều này khiến hắn không thể nào tìm thấy cơ hội để ra tay. Nếu mọi chuyện cứ tiếp tục kéo dài như thế này thì mọi thứ sẽ trở nên rất tồi tệ.

Với lại khi chuyện linh dị này kéo dài càng lâu thì có không ít người sẽ xảy ra chuyện. Nếu kéo thêm một đoạn thời gian nữa thì chắc là có không ít người sẽ bắt đầu điên dại.

Dương Gian nhíu nhíu mày nhìn mấy người đang khóc thút thít và nói:

"Nói thật, mặc dù bảo mấy người khá xui xẻo khi đi nhầm vào chuyến bay lần này, nhưng thực tế đây lại được coi là một điều khá may mắn. Bởi vì còn có một người ngự quỷ nhân là tôi đây. Với lại có khóc lóc cũng chẳng xử lý được cái gì hết, ngược lại nó càng ảnh hưởng đến việc phán đoán những thứ ở xung quanh. Lại thêm hiện tại cũng chưa phải là thời điểm tuyệt vọng, nếu mấy người mà muốn khóc thì nên lưu lại chút sức lực cho tý nữa đi."

Tiếp đến có vẻ như lời nói của hắn đã phát huy tác dụng, có không ít tiếng khóc thút thít đã dừng lại.

"Phải nghĩ cách dẫn dụ con quỷ kia ra ngoài mới được... Đáng tiếc là lượng tin tức mà mình có lại quá ít, không thể nào phân tích ra được quy luật giết người của con quỷ kia. Nếu có thể phân tích ra được, mình có thể thử đổi sang thế chủ động với nó một lần. Ngoại trừ cái đó ra vẫn còn có một cách khác nữa."

Dương Gian hơi cúi đầu và nhìn vào cái bóng màu đen ở dưới chân. Hắn có thể thử vận dụng năng lực mạnh nhất của quỷ ảnh, sau đó bao phủ hết toàn bộ máy bay. Nhưng hắn cảm thấy chuyện này không đáng để cho hắn phải vận dụng đến năng lực của quỷ ảnh mạnh như vậy. Bởi vì một khi không có sự áp chết của quỷ ảnh, xác suất mắt quỷ khôi phục lại sẽ là rất cao. Nếu hắn mà chơi trội như vậy, đến khi lệ quỷ khôi phục lại. Có lẽ con quỷ kia của hắn sẽ là lệ quỷ cấp A, thậm chí có thể là nó cấp S luôn cũng không chừng.

Dương Gian đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, hắn bất chợt hỏi Vương Đông.

"Vương Đông, toàn bộ người ở trên máy bay đều tập trung hết tại chỗ này rồi à?"

Vương Đông nói:

"Đúng thế, toàn bộ hành khách đang ở trong chỗ này hết rồi. Kể cả hành khách ở khoang hạng nhất cũng thế. Đồng thời tôi cũng đã triệu tập toàn bộ tiếp viên hàng không đến chỗ này rồi."

Dương Gian nói:

"Nếu mọi người đều đã tập trung lại đây rồi thì không có lý do gì mà con quỷ kia không xuất hiện cả. Thứ kia cũng sẽ không vì sự có mặt của tôi mà ngừng giết người. Chỉ cần chuyện linh dị xuất hiện, nó sẽ tiếp tục giết người đến khi nào bị xử lý mới thôi."

Vương Đông có chút khẩn trương hỏi:

"Vậy chúng ta phải làm cái gì bây giờ?"

Dương Gian bình tĩnh nói:

"Lại đợi thêm mười phút nữa, nếu như còn không có chuyện gì xảy ra thì tôi sẽ chủ động ra tay. Thế nhưng cách này sẽ khá mạo hiểm, bất kể là tôi hay là các người đều sẽ gặp nguy hiểm."

Tiếc là hắn đã sử dụng hết toàn bộ quỷ nến màu trắng rồi. Nếu không hắn chỉ cần thắp nó lên là con quỷ kia tự động chui ra nạp mạng mà thôi. Ngay khi thời gian trôi qua được chừng ba phút, lúc này tình hình ở bên trong khoang hành khách đột nhiên có sự thay đổi. Lúc trước trong khoang còn có những ánh đèn dù nó khá mờ nhưng lúc này đột nhiên tắt hết toàn bộ. Bên trong lập tức trở nên tôi tăm, chỉ còn một chút ánh sáng lờ mờ được chiếu vào từ bên ngoài cửa sổ.

Đèn bị tắt khiến cho không ít người nhịn không nổi phải la hét, bởi vì bọn họ cứ nghĩ là quỷ đã đến. Dương Gian khẽ ngước đầu lên quan sát, hắn biết chuyện này không phải là do quỷ làm. Bởi vì đối với quỷ mà nói, đêm cũng như ngày, không khác gì nhau hết. Nguyên nhân của chuyện này cũng chỉ là do lỗi đường truyền điện mà thôi. Nhưng ngay sau đó, máy bay chợt lảo đảo một cái, giống như mất đi thăng bằng khiến cho khoang hành khách bị nghiêng đi một chút, cùng một vài người trượt dài trên sàn.

Vương Đông lập tức cảm thấy sợ hãi:

"Không tốt, máy bay xảy ra chuyện."

Mặt Dương Gian tối sầm lại, trừng mắt nhìn hắn ta một cái rồi nói:

"Cậu bảo là toàn bộ người trên máy bay đã ở bên trong khoang hành khách rồi? Nhưng cậu đã tính phi công chưa? Không phải lúc nãy tôi đã bảo cậu là tụ tập toàn bộ người ở trên máy bay ở chỗ này rồi hay sao?"

Đến lúc này Vương Đông mới ý thức được rằng hắn ta đã bỏ sót những người phi công ở trong phòng điều khiển.

"Tôi, tôi không có nghĩ đến."

Trước đó hắn ta cũng chưa từng xử lý qua những việc khẩn cấp như thế này nên suy nghĩ chưa có thấu đáo được. Vì thế xuất hiện sai lầm là điều không thể tránh khỏi.

"Tôi đi máy bay lần đầu tiên cho nên không biết trên đây có bao nhiêu người. Nhưng cậu là nhân viên an ninh, hẳn là cậu phải hiểu rõ điều này nhất chứ. Kiểu sai phạm như vậy mà cậu cũng có thể mắc phải cho được? Mà thôi, không thể nào trông cậy nhiều vào cậu được. Dù bảo cậu phối hợp hành động với tôi nhưng xem ra ở thời điểm then chốt vẫn phải là tôi đi chống đỡ."

Dương Gian đứng dậy, sau đó biến mất khỏi chỗ ngồi ngay lập tức.

Trước đó hắn đang ngồi suy nghĩ sách lược để đối phó và nghĩ về con quỷ. Chứ hắn căn bản không hề nghĩ đến còn có người ở chỗ khác ngoài khoang hành khách. Sai lầm của Vương Đông khiến cho chuyện linh dị vốn đã nằm ở trong tầm kiểm soát của Dương Gian lại một lần nữa mất đi khống chế.

Giờ phút này, Dương Gian cũng không có đi oán trách hay chỉ trích gì hắn ta. Tốc độ phản ứng của hắn rất nhanh, sau khi ý thức được sai lầm này thì lập tức xuất hiện ở bên trong phòng điều khiển.

Hắn trực tiếp sử dụng quỷ vực để di chuyển.

Bên trong phòng điều khiển có hai người phi công nhưng khi Dương Gian xuất hiện ở chỗ này thì cả hai người đã chết. Một người trong số đó chết vì tự người đó vặn gãy cổ. Còn một người phi công khác thì dường như chứng kiến thấy chuyện này xảy ra nên muốn làm cái gì đó để chống lại.

Nhưng những hành động kia của người thứ hai không có hiệu lực, trước khi chết người này còn cầm lấy một chiếc bút máy để làm vũ khi. Nhưng cuối cùng cái bút máy này lại cắm ở trên ót. Theo đó máu tươi cũng trào ra bên ngoài. Hai con mắt trợn ngược lên vì hoảng sợ, đồng thời nó còn nhìn về phía cửa.

"Cửa bị khóa trái? Xem ra người này không có ý định chạy trốn?"

Con mắt Dương Gian khẽ híp lại, hắn nhìn thấy ở bên trên cánh cửa có lưu lại vết máu của người phi công thứ hai. Dựa theo tình huống bình thường mà nói, ngay khi người phi công thứ nhất bị lệ quỷ tập kích, đó sẽ là thời gian cực kỳ tốt cho người phi công thứ hai trốn đi. Nhưng người này không có làm như vậy mà ngược lại khóa kín cửa, lựa chọn ở lại trong này. Có lẽ là người này định đúng tính mạng của bản thân để lưu con quỷ kia lại bên trong phòng điều khiển.

"Đáng tiếc."

Rất nhanh Dương Gian thu hồi lại ánh mắt, hắn bắt đầu chú ý đến đống đèn cảnh báo ở bên trên máy bay. Mặc dù hắn không biết cái đống đèn kia gồm cái gì và báo như thế nào, nhưng hắn cũng có thể đoán được là máy bay đang xảy ra trục trặc nào đó. Toàn bộ thiết bị điện tử đã bị hỏng, đồng thời máy bay cũng không còn tiếp tục xoay vòng trên không trung như lúc trước nữa, mà hiện tại đang lao đầu xuống dưới.

Với tình trạng hiện tại thì cùng lắm là 5 phút nữa, máy bay sẽ bị nổ tung.

"Tí tách!"

Đột nhiên có một giọt máu tươi nhỏ ở đâu đó trên trần khoang điều khiển, nó rơi qua trước mặt của Dương Gian.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên phía trên, ở bên trên trần của khoang điều khiển bị móc ra một lỗ nhỏ, ở bên trong cái lỗ này đang rỉ ra máu tươi. Dường như có thứ gì đó đang chảy máu vậy, bởi vì hắn có thể cảm nhận được độ ấm của máu.

Đây chắc chắn là máu tươi của một người phi công nào đó.

"Ở phía trên?"

Dương Gian điều khiển mắt quỷ, hắn lập tức có thể nhìn xuyên qua lớp sắt thép kia và truy tìm ngọn nguồn của máu tươi. Sau đó hắn đã nhìn thấy nguyên nhân khiến cho những linh kiện điện tử bị hỏng.

Có một cánh tay nhuốm máu đang ẩn giẩu giữa đường dây điện. Bởi vì nó bị nhuốm máu, máu thấm ra những sợi dây diện ở xung quanh khiến chúng bị chập mách. Từ đó mới khiến cho chiếc máy bay bị hoàn toàn mất khống chế.

"Không phải là con quỷ kia, đây có lẽ chỉ là một trong những cánh tay bị lệ quỷ khống chế mà thôi. Nhưng dường như con quỷ này không có mang nó đi."

Dương Gian quan sát kỹ một chút, hắn cho rằng nguyên nhân là do ở bên trong các thiết bị điện tử này có sử dụng hợp kim của vàng nên mới ngăn cản được một phần hành động của con quỷ. Nhưng việc ngăn cản này không khiến mọi chuyện trở nên tốt hơn. Ngược lại, nó lại là nguyên nhân chủ chốt khiến cho máy bay bị mất khống chế nhưng không để cho hắn suy nghĩ thêm.

Đột nhiên ở bên phía khoang hành khách vang lên tiếng súng, khiến sự chú ý của hắn phải chuyển sang bên đó.

Là tiếng súng của Vương Đông.

"Cuối cùng mày cũng xuất hiện rồi."

Dương Gian cũng không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại hắn còn nở một nụ cười quái dị.

Lúc trước hắn bỏ đi đến khoang điều khiển mà không nói gì, một phần là thời gian quá gấp không tiện nói. Nhưng cũng có một phần là hắn muốn để cho đám người kia hỗn loạn một chút.

Chỉ cần bọn họ vừa xáo xào lên, ít nhiều đều sẽ có người xui xẻo phát động trúng điều kiện tập kích của con quỷ kia, khiến nó để mắt đến.

"Lần này phải xử lý được thứ kia, không thể lại để cho nó chạy tiếp được nữa."

Dương Gian xoay người, sau đó bước lên trước một bước. Ngay lập tức hắn biến mất khỏi căn phòng huyết tinh này."