Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 609: Giải Thoát Tô Tình



Kể từ khi Dương Gian sử dụng quỷ vực để thuấn di đến trước mặt Tô Tình đến khi cô ta bị những bàn tay quỷ dị bao phủ. Từng cảnh tượng, từng cảnh tượng cứ hiện ra trước mặt đám người, khiến cho thế giới quan của đám người dần dần bị phá vỡ. Toàn bộ nhận thức kể từ bé đến giờ của bọn họ đã bị thay đổi. Đồng thời dường như trong lòng của đám người đang có một cỗ hoảng sợ vô hình nào đó dần lan tỏa khắp toàn thân của bọn họ.

Bọn họ lại bắt đầu nỗi sợ hãi ma quỷ mà ngay từ hồi bé bọn họ đã từng sợ. Có một vài người run rẩy vì sợ hãi, bọn họ ôm chầm lấy nhau nhằm an ủi cho nhau. Còn có người khác thì khóc nức nở, còn có người lại sợ đến mức đứng như trời trồng tại chỗ. Đương nhiên sẽ không thiếu mấy kẻ gan lớn mở to hai mắt để chứng kiến lấy cảnh tượng đáng sợ này.

Hiếm khi bọn họ mới có thể chứng kiến được một tràng cảnh mà vừa chân thực, lại vừa thần bí, cho nên bọn họ mới bất chấp nguy hiểm để nhìn xem.

Nhưng đối với người nhân viên an ninh của máy bay là Vương Đông thì không phải như vậy.

Hắn ta chỉ chịu sự hoảng sợ trong một quãng thời gian ngắn mà thôi. Sau khi lấy lại được tinh thần, hắn ta vội vàng khuyên nhủ Dương Gian.

"Dương Gian, Dương Gian, mau cứu người đi, đừng có chờ nữa. Có chuyện gì cũng nên chờ sau khi cứu người xong rồi hẵng nói."

Dương Gian nghe thấy vậy thì lập tức quay ngoắt đầu về sau và nhìn chằm chằm vào Vương Đông.

Dựa theo ý định của hắn, hắn định chờ đến khi cô gái này chết rồi mới bắt đầu ra tay. Bởi vì hắn không muốn cứu mạng của người mà hắn không muốn cứu. Hơn nữa lúc trước người này đã từng mắng người nhà của hắn, cho nên hắn rất muốn để cho người này bị quỷ giết quách đi cho xong.

Tuy nhiên lời nói của Vương Đông đã cảnh tỉnh hắn.

Đúng thế, lời nói kia đã cảnh tỉnh hắn.

Bởi vì đây cũng không phải chỉ là một chuyện linh dị đặc thù, hiện tại có nhiều người chứng kiến như vậy. Cộng thêm có một vài người đang dùng điện thoại di động để quay video và ghi âm. Nếu hiện tại hắn cứ để như vậy, cái cảnh thấy chết mà không cứu này được truyền tải lên trên internet thì sẽ có những ảnh hường không tốt đối với hắn.

Bởi vì hiện tại thân thể của hắn đang có vấn đề, cần sự trợ giúp từ tổng bộ.

Nhìn thấy Tô Tình sắp bị con quỷ kia vặn cho gãy cỗ, ánh mắt của Dương Gian hơi động. Hắn đang phân vân rằng bản thân có nên cứu cô gái này để tô điểm cho hình tượng của mình không?

"Nếu lúc này đã xác định được ngọn nguồn của chuyện linh dị này rồi, việc tiếp theo chỉ là xử lý nó mà thôi. Mình không thể nào để cho cái chết của cô gái này khiến cho một vài người chỉ trích, nói này nói nọ được. Dù sao ít nhiều cũng sẽ có những kẻ không ưa hắn, luôn muốn thọc gậy bánh xe."

Dương Gian thu hồi lại ánh mắt, trong lòng đã đưa ra quyết định.

"Mà thôi, cứ coi như là cô ta gặp may đi. Với lại mình cũng muốn biết sau khi cô ta trải qua chuyện này mà còn dám mắng chửi người một cách tùy tiện nữa hay không."

Mặc dù hắn khá là chán ghét cô gái này, nhưng vì đại cục, cũng vì bản thân, hắn vẫn nên cứu cô gái này thì tốt hơn.

Sau khi đưa ra được quyết định, hắn lập tức đưa tay túm lấy cái cổ của cô ta.

Vốn là đang có một loại lực lượng quỷ dị nào đó muốn vặn gãy cổ của Tô Tình, nhưng lúc này nó lại bị một thứ gì đó áp chế. Vốn là cái đầu đang bị vặn gần 90 độ, đột nhiên dừng lại. Nó giống như một cái động lực bằng bánh răng vậy, bởi vì mất đi lực lượng từ động cơ cho nên nó ngừng xoay tròn. Nhưng cảm giác đau đớn kịch liệt như muốn chết ở bên trong cổ lại bảo cho cô ta biết rằng trước đó cô ta đã từng thiếu chút nữa bị chết.

Sau một giây, Dương Gian điều khiển quỷ ảnh xuất hiện ở dưới chân rồi xâm nhập vào bên trong cơ thể của Tô Tình. Ngay khi Tô Tình vừa mới cảm thấy dễ chịu sau khi cảm giác bị ngẹt thở biến mất, thì đột nhiên cô lại cảm giác được dường như thân thể của cô ta đang bị thứ quỷ dị nào đó không chế. Thân thể của cô ta giống như một bức tượng gỗ vậy, chỉ có mỗi ý thức là của cô ta. Còn thân thể lại không còn chịu sự khống chế của cô ta nữa.

Nhưng điều bất lực ở đây là cô ta không thể nào ngăn cản chuyện này xảy ra, việc hiện tại cô ta có thể làm chỉ là sợ hãi trơ mắt chứng kiến mọi chuyện xảy ra với bản thân.

Lúc này, sống hay chết không do cô ta nữa.

"Trong người của cô ta có còn bàn tay nào nữa không?"

Sau một hồi tìm kiếm, Dương Gian không còn phát hiện thêm bất cứ bàn tay nào ở trong người của Tô Tình cả. Ngay lập tức hắn bắt đầu chuyển sự chú ý đến những bàn tay ở bên ngoài người Tô Tình. Trên mặt, trên cổ, ở sau lưng...

Khi lực lượng của quỷ ảnh xâm nhập vào những thi thể này càng sâu, thì có càng nhiều bàn tay quỷ dị ở trên người của Tô Tình bị lực lượng quỷ ảnh xâm nhập, khiến cho chúng bị mất đi sự quỷ dị kia, và người điều khiển nó hiện tại là Dương Gian. Điều này có nghĩa là cấp độ của con quỷ này rất thấp, nó có thể bị quỷ ảnh áp chế hoàn toàn.

Dương Gian lập tức lấy đi những bàn tay ở trên mặt của Tô Tình, đồng thời cũng lấy đi những bàn tay ở các chỗ khác. Lại thêm bàn tay lúc trước mà hắn lôi ra từ trong miệng của Tô Tình nữa là bốn cái.

Vừa vặn là hai đôi tay.

Nhưng Dương Gian cũng không tìm ra được con quỷ thực sự, điều này khiến cho sắc mặt của hắn không khỏi trầm xuống:

"Là nó đã chạy đi? Hay là nói con quỷ thực sự không có tham gia vào lần tập kích này."

Không đạt được quá nhiều tin tức, nhưng Dương Gian hiểu được, hành động lần này của hắn đã bị thất bại. Hắn chỉ lấy được bốn bàn tay, chứ không có xử lý được ngọn nguồn của chuyện linh dị này.

"Mà thôi, không sao, dù lần này không có thành công thì vẫn còn lần tiếp theo nữa. Hiện tại mình đã chiếm cứ ưu thế rồi."

Sau khi xác định được rằng quỷ ảnh của hắn có cấp độ cao hơn con quỷ kia thì lập tức cảm thấy yên lòng. Hắn ném cô gái này về phía chỗ ngồi của cô ta, rồi quay đầu bỏ đi, cũng chẳng thèm quan tâm đến sự sống chết của người này.

"Cảm, cảm ơn cậu đã cứu mạng."

Lúc này Tô Tình vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh tảo, vì cô ta vừa mới trở về từ quỷ môn quan. Mặc dù vẫn còn rất sợ hãi, nhưng cô ta vẫn vội vàng nói lời cảm ơn đối với Dương Gian.

Nếu không có Dương Gian ở đây, cô ta đã chết rồi.

Dương Gian quay đầu lại và nói:

"Sao vậy, hiện tại cô không mắng tôi là tên biến thái nữa hay sao?"

Tô Tình lập tức khóc lóc và không ngừng xin lỗi hắn.

"Xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi cậu. Không phải là do tôi cố ý đâu, là tôi hiểu lầm cậu..."

Dương Gian lạnh lùng nói:

"Chỉ có một lần này thôi đấy. Nhớ lấy, nếu cô lại bị con quỷ kia để mắt đến thì tự mình cô đi mà xử lý. Còn hiện tại thì chọn một cái ghế nào đó ở trước mặt tôi mà ngồi. Tôi cũng không muốn phải phân sự chú ý của tôi đến các ngõ ngách đâu. Còn nếu cô vẫn muốn đi ngủ thì nên tìm một chỗ nào đó vắng vẻ, không có người mà ngủ, sẽ không có một ai dám làm phiền cô nữa đâu, ngoại trừ quỷ."

Bị hắn mắng mỏ như vậy nhưng Tô Tình lại không dám ngẩng đầu lên. Cả người cô ta run lẩy bẩy, đồng thời cố hết sức lê lết thân thể đến ngồi gần những người hành khách khác.

Dù bộ dạng lúc này của cô ta cực kỳ đáng thương nhưng những người ở gần đó lại không có một ai đi lại giúp cô ta mà đồng loạt tránh xa.

Bởi vì làm gì có ai dám chắc rằng con quỷ lúc nãy sẽ không xuất hiện lại trên người của cô ta thêm một lần nữa.

Dương Gian nhặt lấy mấy bàn tay ở trên mặt đất và đi trở về.

Vương Đông đi đến và hỏi:

"Sao rồi, đã xử lý được chưa?"

Dương Gian lắc lắc những bàn tay kia và nói:

"Không, ngọn nguồn của chuyện linh dị vẫn còn. Xem ra vẫn cần phải chờ đến lần ra tay tiếp theo của nó thì mới có thể giải quyết được. Hiện tại nên đi nhìn xem thi thể của hai người kia đi. Tôi nghĩ rằng bàn tay của hai người kia đã không còn nữa. Cậu nhìn mà xem, mấy cái này có quen không?"

Mặc dù những bàn tay này có chút trắng bệch, không chút màu máu, nhưng Vương Đông lại vừa mới tiếp xúc với những cỗ thi thể kia không lâu, cho nên hắn ta vẫn có thể nhận ra sự quen thuộc của chúng.

Đây chính là bàn tay của hai người đã chết kia. Tuy nhiên điều này còn cần phải xác nhận lại.

Vương Đông chỉ chỉ tay và nói:

"Vì cân nhắc đến mức độ ảnh hưởng của chuyện này cho nên tôi đã để thi thể của người chết vào bên trong căn phòng kia."

Dương Gian gật gật đầu:

"Cậu lưu lại tại đây và bảo với những người hành khách kia là chú ý quan sát lẫn nhau. Nếu có người nào đó xảy ra chuyện thì ngay lập tức gọi to lên."

Vương Đông gật gật đầu, nói với giọng điệu cực kỳ trịnh trọng.

"Được rồi, tôi biết nên làm cái gì."

Đến tận bây giờ mà tâm trạng của hắn ta vẫn cực kỳ căng thẳng. Mặc dù trông bề ngoài thì có vẻ hắn ta khá bình tĩnh, nhưng trong lòng lại khẩn trương không kém hơn những người khá. Chỉ do hắn ta đang đảm nhiệm trọng trách trong người, không thể không kiên trì tiến tới trước mà thôi.

Ở bên trong căn phòng kia có đặt hai cỗ thi thể và được che lại bằng chăn.

Dương Gian kiểm tra kĩ lại tay chân của hai cỗ thi thể này, nhưng sau khi kiểm tra thì hắn lại phát hiện ra một việc khá quỷ dị. Đó chính là bàn tay của cả hai cỗ thi thể này vẫn còn nguyên vẹn, không sứt mẻ chút nào hết.

"Những bàn tay này giống nhau như đúc? Không, không giống nhau lắm. Mặc dù hình dáng bên ngoài rất giống nhau, nhưng ở những bàn tay này lại có vết máu ứ đọng, có thi ban và một vài đặc điểm quỷ dị... Nói thế có nghĩa là con quỷ kia có khả năng lấy trộm được bàn tay của những người bị nó giết chết?"

Sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ, nhưng Dương Gian lại không thể nào hiểu được là chuyện gì đang xảy ra.

Thế nhưng ít nhiều gì thì hắn cũng đã tiếp xúc với khá nhiều chuyện linh dị rồi, cho nên cũng chẳng cảm thấy kỳ quái khi đoán rằng con quỷ kia có thể có được năng lực như vậy.

Tiếp đến Dương Gian quyết định từ bỏ việc truy tìm manh mối, hắn định tập trung xử lý con quỷ kia vào lần tập kích sau.

"Hiện tại việc quan trọng nhất chính là tìm ra con quỷ kia và xử lý nó, chứ cũng không cần thiết phải phân tích kỹ càng năng lực của con quỷ này."