Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 608:



Tác dụng của việc không gian nhỏ hẹp lập tức hiển lộ ra. Dương Gian chỉ vừa mới chờ đợi có một lát thì đã khóa chặt được vị trí của ngọn nguồn linh dị, nếu như chuyện này mà xảy ra ở bên trong một thành phố nào đó, thì không thể nào có khả năng xác định ngọn nguồn nhanh như vậy được.

Trong khoang bình thường cũng chỉ có chừng đó hành khách, nên chỉ cần con quỷ kia ra tay, bất kể là chọn ai thì đều sẽ không thoát khỏi ánh mắt của hắn. Dường như cô gái kia cũng là mục tiêu tiếp theo của nó.

Cô ta tên là Tô Tình, cũng giống như những người hành khách khác, cô ta cũng không quá tin tưởng vào việc máy bay có quỷ xuất hiện. Thế nhưng dù sao cũng đã có người chết rồi, hơn nữa còn có người nhìn thấy tận mắt. Vì thế cô ta cảm thấy bản thân vẫn nên miễn cưỡng phối hợp với nhân viên an ninh một chút cũng tốt. Nếu lỡ việc có quỷ là thật thí sao?

Không có một ai dám lấy tính mạng của bản thân ra để làm trò đùa cả.

"Là tên biến thái lúc nãy."

Tô Tình nhìn thấy Dương Gian đang đi từ phía khoang hạng nhất đi đến thì không nhịn được trợn mắt một cái.

Bởi vì lúc trước Dương Gian đã quấy rầy giấc ngủ của cô ta, nên cô ta rất chán ghét hắn. Cô nghĩ rằng cũng may là lúc đó cô ta đã mắng hắn, khiến cho hắn phải bỏ đi. Nếu không hắn nhất định sẽ đi lại và làm phiền cô. Hiện tại cô không có hứng thú đối với loại quỷ nghèo, lại thêm không có tố chất và biến thái như thế này.

Còn ở việc ở trên máy bay có xuất hiện quỷ hay không, cô ta cũng chẳng thèm quan tâm đến thật giả. Mà dù có thật thì điều này có liên quan gì đến cô ta đâu?

Ở đây có nhiều người như thế, Tô Tình không tin là con quỷ kia có gan xuất hiện ra ngoài.

Hiện tại trong tâm trí của cô ta, hình ảnh về những con quỷ cũng chỉ dừng lại ở trong phạm vi giới hạn của những tác phẩm điện ảnh về ma quỷ. Cái gì mà âm khí chỗ này quá nặng, không nên ở vì có quỷ. Cô ta chỉ cảm thấy ở chỗ này có quá nhiều người, cho nên không cần gì phải sợ hãi hết. Vì thế cô ta không hề ý thức được sự khủng bố thực sự của lệ quỷ.

Cho nên Tô Tình không tỏ ra sợ hãi hay gì hết, cô ta cứ thản nhiên ngồi yên tại chỗ sửa móng tay, trong lòng thầm nghĩ là mong chuyến bay này đừng có bị trì trệ nữa thì tốt.

Nhưng mà rất nhanh, Tô Tình lại phát hiện ra thân thể của cô ta có chút là lạ. Cô ta phát hiện ra ở sau lưng có một cỗ khí tức lạnh như băng.

Dường như đang có một ngón tay lạnh lẽo nào đó mò qua lớp quần áo và chạm vào sau lưng của cô ta.

Dựa vào xúc giác trên da, cô ta cảm thấy được sự lạnh lẽo chân thật ở sau lưng, khiến cho cô ta không thể nào nhìn được mà phải rùng mình một cái.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Cô ta lập tức nhúc nhích người để nhìn thử xem thứ ở phía sau lưng cô ta là cái gì.

Ngay lập tức Tô Tình cảm nhận được thứ ở phía sau lưng kia, thứ này không lớn lắm, nó khá cứng ngắc và âm lãnh.

Trong vô thức, cô ta đưa tay ra phía sau để sờ sờ.

Ngay vừa tiếp xúc với thứ đó, Tô Tình đã biết được thứ ở phía sau lưng của cô ta là một bàn tay. Một bàn tay âm lãnh, cứng ngắc, không hề có một chút nhiệt độ nào. Trông nó giống như cánh tay của người chết vậy. Nhưng đó chưa phải là điều kỳ lạ, điều kỳ lạ ở đây chính là bàn tay này không có cổ tay, cũng chẳng có cánh tay, mà dường như thứ này đột nhiên hiện ra vậy.

Trong nháy mắt, khi chạm phải bàn tay kia, Tô Tình giống như bị điện giật vậy. Cô ta hoảng sợ và nhanh chóng rụt tay về, đồng thời cả người muốn nhảy dựng lên và thét to vì hoảng sợ.

Nhưng cô ta không thể nào làm như thế được.

Bởi vì ngay khi cô ta muốn thu hồi tay lại, bên trong quần áo của cô ta đột nhiên xuất hiện bàn tay thứ hai. Bàn tay này cũng giống như bàn tay lúc nãy, đều cứng ngắc và băng lãnh. Với lại lực lượng của nó cực kỳ lớn. Bàn tay này xuất hiện và túm lấy cổ tay của cô ta, khiến cô ta không có cách nào để rút tay lại. Đồng thời nó bắt đầu ăn mòn cánh tay của cô ta, khiến nó dần mất đi tri giác.

"Cứu, cứu tôi với... Có quỷ."

Trong nháy mắt tâm trạng của Tô Tình gần như sụp đổ, nổi điên. Cô ta há mồm ra muốn kêu to nhưng thất bại.

Cô ta cảm thấy dường như cổ họng đã bị thứ gì đó chặn lại khiến bản thân không thể nói chuyện được nữa. Tiếp đến một cảm giác nghẹt thở bắt đầu vọt đến. Thứ kia chẳng những chặn lại cổ họng của cô ta, mà còn đang ngọ nguậy không ngừng, đồng thời chui dần ra phía ngoài theo đường miệng.

Thứ ở phía trong miệng của cô ta đang càng ngày càng lớn. Tô Tình cảm thấy dường như cổ họng của cô ta đang bị nong ra, đồng thời có một dòng máu tươi tràn ra từ trong miệng. Cùng lúc đó thứ gì đó ở trogn miệng đã cạy mở được miệng của cô ta và chui ra ngoài.

Sau khi thứ này chui ra ngoài, cô ta mới biết được…. thứ này... Là mấy ngón tay, hơn nữa con đang đưa lên đưa xuống, y như vật sống.

Cuối cùng, thứ kia cũng hiện ra nguyên hình, là một bàn tay trắng bệch chui ra từ trong miệng của cô ta.

Không, không hẳn chỉ là ở trong miệng mà còn ở sau lưng, trên bụng, trước ngực... Bất kể là chỗ nào mà cô ta còn muốn cảm nhận đều bị những bàn tay băng lãnh kia bao phủ.

Giờ phút này thân thể của cô ta đã bị mất đi năng lực vì bị những bàn tay này ăn mòn, khiến cả người cô bị cứng đờ. Thứ còn thanh tỉnh duy nhất hiện tại chỉ có ý thức của cô ta.

Hiện tại tâm trạng của Tô Tình đã tuyệt vọng, gần như sụp đổ. Cô ta cảm thấy thân thể đang bị xé nát. Mặc dù thống khổ là vậy, nhưng cô ta không thể nào há mồm ra để kêu la.

"Có ai không, cứu, cứu tôi với."

Cô ta muốn mở miệng ra để hét to như vậy, cơ mà những người xung quanh lại đang hô hào, hò hét đòi máy bay hạ cánh chứ không muốn ngồi ở trên máy bay chờ tai nạn xảy ra. Đồng thời cũng chẳng chú ý gì đến cô ta hết.

Cộng với việc vị trí ngồi của cô ta khá là vắng vẻ, cùng không gian xung quanh hơi tối tăm. Cho nên ngay cả mấy người hành khách ngồi gần đó cũng không hề chú ý đến cô ta.

Dù sao chuyện này cũng xảy ra quá mức đột ngột. Làm gì có ai nghĩ ra được chuyện này vừa mới yên ổn được có một tý mà con quỷ kia đã tập kích người tiếp theo nữa rồi. Với lại lúc này ở đây có nhiều người như thế mà con quỷ kia lại dám xuất hiện.

Thế nhưng, những người khác không phát hiện ra, không có nghĩa Dương Gian không phát hiện.

Không gian tối tăm này lại không có bất cứ ảnh hưởng nào đến Dương Gian cả, cho dù là không có bất cứ nguồn sáng nào cũng thế. Mắt quỷ của Dương Gian có thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ ở xung quanh.

Lại thêm việc không gian trong khoang hành khách không quá lớn, cho nên chỉ cần con quỷ kia xuất hiện, Dương Gian có đủ tự tin để cam đoan rằng hắn sẽ phát hiện ra nó ngay lập tức.

Lúc này hắn đã nhìn thấy bàn tay kia đang đặt lên trên bả vai của Tô Tình. Nó vừa quỷ dị, vừa kinh khủng, để cho người ta có được cảm giác không rét mà run. Nhưng Dương Gian không hề tỏ ra sợ hãi, mà ngược lại, hắn cười lạnh một tiếng rồi sải bước đi đến.

Trong khi hắn đang đi lại chỗ này, dường như số lượng bàn tay đang tăng dần lên. Bởi vì hắn nhìn thấy ở trước ngực của cô gái có nhô ra một bàn tay. Đồng thời những bàn tay kia dần dần trèo lên cổ của cô ta. Tiếp đến cô gái hành khách này dường như đang bị ngạt thở vậy, cô ta ngẩng đầu lên, sau đó có mấy ngón tay trắng bệch vươn ra từ trong miệng.

"Con quỷ kia đã xâm nhập vào bên trong thân thể?"

Mặt Dương Gian tối sầm, hắn không thể nào đi qua đó nữa, mà ngay lập tức sử dụng quỷ vực.

Trên người của hắn phát ra ánh sáng màu đỏ, cả người đột nhiên biến mất khỏi vị trí đang đứng. Đợi đến khi hắn xuất hiện một lần nữa thì hắn đã đứng ở phía trước mặt của Tô Tình.

"CMN."

Việc Dương Gian biến mất đột ngột khiến cho một vị hành khách ngồi ở bên cạnh phải chửi thề.

"Cái gì vậy trời? Tôi không có nhìn lầm đó chứ, vậy mà cậu ta có thể thuấn di."

"Cậu cũng trông thấy à? Tôi còn tưởng là do mắt của tôi có vấn đề, cho nên mới xuất hiện ảo giác cơ đấy. Hắn thật sự vừa mới lóe sáng ở bên cạnh tôi đó."

"Cao thủ, người này chắc chắn là cao thủ."

"Trời ạ, làm sao hắn có thể làm được điều này? Là do hắn biết phép thuật? Hay là một loại năng lực siêu tự nhiên nào đó? Đúng là quá dọa người."

Việc Dương Gian sử dụng quỷ vực đã rơi vào tầm mắt của một số người, khiến cho cả đám xôn xao. Lúc này trên mặt của bọn họ còn tỏ ra kinh hãi, khiếp sợ hơn cả khi thấy quỷ, ai nấy đều trợn to hai mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Không một ai dám tin tưởng rằng, ở trên đời này còn có người nào có thể làm được việc thuấn di như thế này nữa.

"Đây chính là ngự quỷ nhân?"

Vương Đông cũng sợ hãi, hắn ta cũng dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nhìn Dương Gian như những người khác.

Vậy mà người được phía trên sắp xếp đi xử lý chuyện linh dị lại có được năng lực không phải của con người. Đây cũng không phải là phim ảnh, cũng chẳng phải là phim hoạt hình mà thực sự xảy ra ở trước mặt hắn ta.

Dương Gian không để ý đến sự kinh ngạc của đám người kia, chỉ trong nháy mắt, hắn đã đi đến trước mặt của Tô Tình. Sau đó hắn giơ tay lên, rồi chộp về phía cái miệng đang hé ra của cô ta.

Dựa vào độ rộng cái miệng của cô ta thì không thể nào nuốt trọn cánh tay của Dương Gian được. Nhưng có chuyện không thể tưởng tượng đã xảy ra, một nửa cánh tay của Dương Gian vậy mà có thể luồn vào bên trong miệng của cô ta, gần như có thể đưa xuyên quan luôn đầu của cô ta.

Cảnh tượng hung hàn như vậy khiến cho không ít người chịu không nổi phải hét ầm lên. Nhưng quá trình này cũng không có kéo dài quá lâu, đồng thời ngay khi hắn thu hồi cánh tay lại, thì ở trong tay của hắn là một bàn tay trắng bệch mà hắn đã lấy được từ trong miệng của Tô Tình.

Băng lãnh, cứng ngắc, sau khi bị lôi ra ngoài mà thứ này vẫn còn bám chặt lấy cổ tay của hắn.

"Bàn tay của người chết? Đây không phải là lệ quỷ, đây chỉ là thứ bị lệ quỷ khống chế."

Dương Gian nhìn chằm chằm vào bàn tay này, hắn phát hiện ra bàn tay được chăm chút, sơn móng tay cẩn thận. Điều này khiến cho hắn không khỏi cảm thấy có chút quen thuộc.

Đúng.

Đây chính là bàn tay của người chết thứ nhất.

"Bàn tay của người chết đầu tiên, tại sao thứ này lại xuất hiện ở trong mồm của cô ta? Lúc nãy mình có kiểm tra thi thể của người kia rồi mà, rõ ràng không có vấn đề gì cả. Chỉ là một bộ thi thể bình thường, không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy thi thể bị biến đổi thành quỷ nô."

Dương Gian nhíu mày suy tư, mặc dù không hiểu là chuyện gì đang xảy ra, nhưng hắn vẫn quyết định dùng quỷ ảnh xâm nhập vào bên trong bàn tay.

Rất nhanh, vốn bàn tay này đang bám chặt lấy cổ tay của hắn cũng nhanh chóng buông ra.

Tô Tình cảm giác được thứ gì đó đang chặn miệng của cô ta biến mất, theo đó cô ta có thể hít thở lại bình thường. Ngay khi nhìn thấy người trước mặt là Dương Gian thì tỏ ra giống như đang nhìn thấy cứu tinh vậy. Cô mang theo ánh mắt gần như tuyệt vọng kia cầu khẩn hắn.

"Mau, mau lên, mau cứu tôi với."

"Thì ra là cô?"

Dương Gian nghe được tiếng cầu cứu của cô thì sắc mặt hơi nhíu một chút, rồi nói:

"Lúc trước tôi có đi tìm con quỷ kia, tôi nhớ rõ ràng là cô đã bảo tôi là tên biến thái mà? Không phải lúc đó cô mắng người rất thoải mái hay sao. Cô nhớ lại mà xem, lúc đó ngay cả một cái rắm mà tôi cũng chẳng dám thả, mặc kệ cho cô mắng. Hiện tại thì hay rồi, con quỷ kia đã để mắt tới cô. Cô có biết lúc này tôi đang nghĩ cái gì không? Tôi đang nghĩ nên hay không nên cứu cô nữa đây."

Vừa nói, hắn vừa nhếch miệng cười một tiếng, một nụ cười lạnh lẽo.

Tô Tình lập tức khóc bù lu bù loa, đồng thời không ngừng xin lỗi.

"Thật, thật sự xin lỗi cậu, lúc đó tôi không biết là sẽ có chuyện như vậy. Tôi không biết, tôi thực sự không biết, tôi xin lỗi cậu... Tôi xin cậu đó, mong cậu cứu lấy tôi."

Lúc nãy cô ta làm sao biết được là Dương Gian có thực sự đi bắt quỷ hay không, đến cả quỷ cô còn chưa tin thì làm gì tin là sẽ có người đi bắt quỷ. Cho nên cô không do dự mà cho rằng Dương Gian là kẻ biến thái, vì vậy đã mắng cho hắn một trận lên bờ xuống ruộng.

Dương Gian bình tĩnh nói:

"Hiện tại mới nói xin lỗi thì có phải là hơi muộn một chút không? Nếu cô không bị con quỷ kia để mắt tới thì cô có chủ động đi xin lỗi tôi hay không? Con người mà, ai cũng cần phải trả giá cho sự sai lầm của mình hết."

Thực lòng hắn cũng không hề muốn cứu cô gái này.

Không vì nguyên nhân gì khác, đơn thuần chỉ là vì lúc nãy cô gái này đã mắng hắn.

Tuy Dương Gian dừng tay lại nhưng con quỷ kia lại không có tạm dừng quá trình giết người của nó. Quỷ cũng không thể nào cảm nhận được sự uy hiếp của Dương Gian mà bỏ chạy. Quỷ sẽ chỉ dừng lại khi mà nó đạt được một yêu cầu nào đó.

Mặc dù đã bị Dương Gian cướp mất một bàn tay nhưng vẫn còn có khá nhiều bàn tay khác. Chúng dần dần trèo lên cổ từ ngực của cô ta, sau đó che kín miệng, che kín hai mắt... Cuối cùng bao phủ hết khuôn mặt của cô ta.

"Tôi... Tôi thực sự xin lỗi cậu."

Khó khăn lắm Tô Tình mới há miệng nói ra được một câu xin lỗi trong sự tuyệt vọng trước khi chìm vào trong bóng tối và miệng bị che bởi bàn tay băng lãnh. Đến cuối cùng, cô ta vẫn không hề chịu từ bỏ mà hướng về phía Dương Gian phát ra lời cầu cứu. Cũng giống như người chết đuối nắm được một cọng cỏ vậy, dù biết là nó chưa chắc đã phát huy ra bất cứ tác dụng gì, nhưng sẽ không có một ai từ bỏ nó.

Cảnh tượng kinh khủng vẫn cứ diễn ra ở trong mắt của những người khác, nếu không phải là hiện tại còn có Dương Gian đứng bình tĩnh ở đây, thì có lẽ là những người khác đã phải bỏ chạy rồi.

Bởi vì có một người cao thủ như Dương Gian bình tĩnh đứng ở đây, cho nên bọn họ mới có thể miễn cưỡng bình tĩnh và ở lai đây được. Mặc dù vậy ở trong lòng ai nấy đều tỏ ra cực kỳ sợ hãi.

Khi bọn họ chứng kiến thấy bộ dạng thờ ơ, không có ý định cứu của Dương Gian, bọn họ không hề cảm thấy ác cảm, hay trách móc gì đó mà hoàn toàn ngược lại, một số người lại còn cảm thấy cách làm này là đúng.

Bởi vì bọn họ nghĩ đây là điều mà cô gái kia đáng phải chịu, ai bảo lúc nãy cô ta mắng mỏ hắn. Rõ ràng lúc đó hắn cũng có nói là đang tìm tung tích của con quỷ.

Bọn họ nghĩ rằng nếu lúc nãy mà người cao thủ này không bị cô gái ngu xuẩn kia mắng mỏ, thì có lẽ sẽ không xảy ra những chuyện như thế này, con quỷ kia sẽ được vị cao thủ này thu thập từ lâu.

Cho nên loại người ngu xuẩn như vậy chết là tốt nhất.

Có khả nhiều người thầm nghĩ như thế.

Đồng thời không có bất cứ một ai dám đứng lên để chỉ trích hành động kia của Dương Gian là không đúng. Hiện tại ai nấy đều cảm thấy bất an, bọn họ sợ Dương Gian không có cứu bọn họ. Cho nên bọn họ sẽ không ngu mà đi đặt bản thân vào chỗ nguy hiểm chỉ vì một người không liên quan.

Mọi chuyện cứ diễn ra như vậy.

Dương Gian đứng yên trước mặt cô gái kia, bình tĩnh, lạnh lùng nhìn thấy cô gái kia đang dần bị quỷ giết hại. Dường như những tiếng xin lỗi kia của cô ta không hề đả động đến tâm tình của hắn. Hoặc là nói thứ gọi là nghĩa khí, chính nghĩa gì đó căn bản không hề tồn tại ở trong người của hắn.

Sự lạnh lùng của hắn khiến cho người khác phải sợ hãi.

Rất nhanh, lại có thêm hai bàn tay của người chết xuất hiện ở sau lưng của cô ta, sau đó bò dần theo quần áo leo lên bên trên tay của cô ta.

Lúc này, dường như thân thể của cô ta đã bị mất đi không chế. Có vẻ như con quỷ kia đã không chế được cánh tay của cô, giờ phút này nó chậm rãi nâng lên tự túm lấy mặt của cô ta.

Cánh tay đột nhiên chuyển động, sau đó cái cổ của cô ta cũng chậm rãi xoay vòng theo.

Đây là cô ta đang định vặn gãy cổ của chính cô ta hay sao vậy?

Cũng giống như người thứ nhất và người thứ hai, sẽ nhanh thôi, cô ta sẽ trở thành người thứ ba."