“Muốn hỏi gì thì cứ nói thẳng đi. Cô nàng lần này quả thực có chút bản lĩnh đấy.”
“Cậu muốn biết kế hoạch của cô ta, hay muốn biết trước khi đi cô ta đã nghĩ gì?”
Tôi trả lời một cách cực kỳ chân thành:
“Tôi muốn biết là... đĩa ruột vịt vừa nãy chắc chắn là bị nhúng quá lửa rồi, dai nhách. Tiền của chúng ta có đủ để gọi thêm đĩa nữa không?”
Ruột vịt mà không giòn thì còn gì là linh hồn của nồi lẩu nữa!
Trần Tẫn nghẹn lời mất nửa ngày, chỉ biết nghiến răng nghiến lợi thốt ra một chữ:
“... Gọi! Gọi hẳn cho cậu thêm hai đĩa nữa!”
11
Ăn uống no nê xong, trên đường về nhà chúng tôi lại đụng độ một đám côn đồ.
Trần Tẫn mặt không cảm xúc, lạnh lùng nói: “Tôi đoán ngay mà.”
“Hả?”
“Mục tiêu của chúng là tôi, lát nữa cậu cứ chạy theo hướng ngược lại...”
Trần Tẫn còn chưa kịp dứt lời, tôi đã bật ngay tiếng còi báo động trên điện thoại, rồi gào to hết mức có thể:
“CHÁY RỒI! CHÁY NHÀ RỒI!”
Chỉ trong nháy mắt, cả tòa chung cư gần đó xôn xao hẳn lên. Mọi người lũ lượt kéo nhau ra cửa sổ hoặc chạy xuống đường xem xét tình hình.
Mấy tên côn đồ tay lăm lăm côn sắt bỗng chốc mặt cắt không còn giọt m.á.u, xám xịt cả mặt mày rồi lủi mất dạng. Tôi nhanh tay kéo mấy bác gái trông đầy tinh thần hiệp nghĩa lại, đưa cho các bác xem ảnh chụp lén mấy tên đó lúc nãy:
“Các chị ơi, lúc nãy em nhìn rõ lắm, mấy tên này định lén phóng hỏa đấy ạ! Chúng ta nhất định phải đề phòng bọn họ nhé!”
Nhìn vẻ mặt phẫn nộ của các bác, tôi thừa biết đám du côn kia đừng hòng bén mảng đến gần khu này trong một thời gian dài nữa.
Trần Tẫn vẫn đứng lặng yên tại chỗ. Thấy tôi tiến về phía mình, anh chậm rãi đưa tay ra. Chàng thiếu niên đứng trong góc khuất, cả người bao phủ bởi bóng tối khiến tôi không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt anh. Chỉ có bàn tay với những khớp xương rõ ràng kia là đắm chìm trong ánh đèn đường le lói, như đang chờ đợi tôi nắm lấy.
12
Tôi vươn tay nắm lấy tay anh, kéo về phía trước: “Thấy chưa, đây mới là quy trình xử lý đúng đắn.”
“Thấy rồi.” Giọng anh lười biếng, mang theo ý cười không thể che giấu.
Tầm mắt tôi chợt lóe lên, bắt gặp bóng dáng tà váy dài vừa lướt qua nơi góc rẽ. Tôi hoang mang dừng bước:
“Trần Tẫn, nếu không có tôi ở đây, chuyện này cậu định giải quyết thế nào?”
“Đơn giản thôi.” Trần Tẫn dáng vẻ cà lơ phất phơ đi phía sau tôi, “Tôi sẽ để bọn chúng tẩn cho một trận, sau đó tự nhiên sẽ có người xuất hiện bôi t.h.u.ố.c cho tôi.”
“Nhưng bị đ.á.n.h đau lắm đấy.” Tôi nhớ lại ký ức đau khổ hồi nhỏ bị giáo viên phạt đ.á.n.h vào lòng bàn tay.
“Quen là được thôi.”
Tôi trừng mắt nhìn anh: “Cậu bị bệnh à? Ai lại đi làm quen với cái đau chứ?”
Ánh mắt Trần Tẫn càng thêm ý cười: “Vừa nãy mấy tấm ảnh kia xóa chưa? Album ảnh của Mẫn Mẫn không được phép có mặt bất kỳ tên con trai nào khác ngoài tôi!”
Chủ đề bị anh thay đổi nhanh như chớp. Tôi câm nín:
“Trần Tẫn, cậu đúng là có bệnh thật rồi.”
“Đúng thế.” Trần Tẫn hào phóng gật đầu thừa nhận, rồi lại nhảy sang chuyện khác, “Thế quà của tôi đâu?”
13
Tôi thuận tay móc từ trong túi ra một vỉ t.h.u.ố.c tiêu hóa: “Nhạ, t.h.u.ố.c của cậu đây.”
Trần Tẫn im lặng nhận lấy, "tạch tạch" bóc ngay hai viên rồi tống thẳng vào miệng. Tôi hoảng hồn:
“Cậu ăn thật đấy à?”
Trần Tẫn rủ hàng lông mi nhìn tôi:
“Đồ cậu đưa, tôi đều sẽ ăn. Tôi tin Mẫn Mẫn sẽ không hại tôi.”
“Cái đó cũng chưa chắc.” Tôi rất nghiêm túc phân tích cho anh, “Cậu cũng biết tính tôi hay cẩu thả mà. Vạn nhất chúng ta cùng ăn phải đồ hết hạn thì sao?”
“Thế không phải rất tốt sao?” Đôi mắt Trần Tẫn sáng rực lên, “Chúng ta có thể ch·ết cùng nhau.”
Tốt ở chỗ nào chứ?!
Tôi nhảy dựng lên, cốc một phát rõ đau vào đầu Trần Tẫn:
“Cậu bình thường chút đi, ăn nói cho hẳn hoi vào! Ăn đồ hỏng thôi mà, cùng lắm là vào bệnh viện rửa ruột thôi.”
Anh nghe lời một cách kỳ lạ, lập tức sửa miệng:
“Được. Vậy chúng ta cùng đi bệnh viện rửa ruột.”
Tê tái thật chứ, nghe kiểu gì vẫn thấy sai sai.
14
Món quà tôi tặng Trần Tẫn thực ra là một lá bùa bình an mà tôi đã cất công đi cầu về. Nghe nói linh nghiệm lắm. Tôi chỉ hy vọng cái ý nghĩ lúc nào cũng "c.h.ế.t đi cho xong" trong đầu anh ta có thể bớt đi một chút.
Trần Tẫn dùng những ngón tay thon dài, trắng trẻo vuốt ve sợi dây đỏ của lá bùa, khóe môi khẽ hiện lên lúm đồng tiền:
“Đeo giúp tôi đi.”
Khi đưa tay vén những lọn tóc hơi đ.â.m vào tay ở sau gáy anh, tôi thuận miệng hỏi một câu:
“Này Trần Tẫn, tóc cậu hình như lúc nào cũng dài như vậy nhỉ. Cậu không định đổi kiểu tóc khác sao?”
Thực ra tôi đã muốn phàn nàn chuyện này từ lâu rồi. Chẳng biết anh ta cắt tóc ở tiệm nào mà thợ cắt chẳng bao giờ chịu tỉa bớt phần tóc mái che khuất cả mắt mũi, khiến cả người anh trông càng thêm u ám, tối tăm.
Thế nhưng, chúng tôi đi lòng vòng một hồi lâu mà vẫn không tìm thấy quán nào. Thật kỳ lạ, khu phố này phồn hoa như thế, tuần nào tôi cũng dẫn Trần Tẫn đến đây dạo phố, vậy mà trong đầu tôi lại không thể nhớ ra nổi một địa chỉ tiệm cắt tóc nào cả.
Đứng ở cửa trung tâm thương mại tấp nập người qua lại, tôi bỗng cảm thấy bản thân như đang chạm vào một lớp màn mỏng manh. Chỉ cần vén lớp màn ấy lên, bầu không khí ồn ào này sẽ ngay lập tức biến thành một diện mạo hoàn toàn khác.
15
“Đang nghĩ gì thế?” Giọng Trần Tẫn trầm xuống.
Tôi đứng im tại chỗ, nhìn anh đăm đăm:
“Trần Tẫn, từ năm mười lăm tuổi cậu đã bảo là muốn nói cho tôi biết một bí mật. Rốt cuộc bí mật đó là gì?”
“Chẳng phải lúc trước cậu không hề tò mò sao?” Trần Tẫn trưng ra vẻ mặt đúng kiểu "kẻ thù dai", “Bây giờ cậu cầu xin tôi đi, tôi sẽ cân nhắc nói cho cậu biết.”
Tôi buông tay, thản nhiên đáp:
“Thế thì tôi không tò mò nữa. Cứ giữ lấy mà nghẹn c.h.ế.t cậu đi.”
Trần Tẫn: “...” (Tức đến giậm chân).
Ngày hôm sau, cả lớp xôn xao bàn tán về việc sắp có một nữ sinh chuyển trường cực kỳ xinh đẹp chuyển đến.
Quả thực là rất xinh đẹp. Đó chính là cô gái mặc váy dài đã ra tay “hiệp nghĩa” hôm nọ.
Cô ta nở một nụ cười rạng rỡ:
“Chào mọi người, mình là Nhạc Tư. Mong được mọi người giúp đỡ nhiều hơn.”
Tôi theo bản năng liếc nhìn Trần Tẫn lúc này đang gục mặt xuống bàn ngủ. Đôi lông mi của chàng thiếu niên khẽ rung động rồi từ từ mở ra, nụ cười dưới ánh mặt trời hiện lên vài phần lạnh lẽo:
“Chậc, bám đuôi đến tận đây luôn rồi. Phiền phức thật.”
Tôi lễ phép mỉa mai một câu:
“Này anh bạn ‘thường mà tự tin’, cẩn thận tí nữa lại bị vả mặt đấy.”
(Ghi chú: "Phổ tín nam" – từ lóng chỉ những chàng trai bình thường nhưng lại quá tự tin vào sức hút của mình).
Cùng lúc đó, Nhạc Tư tươi cười hớn hở đi thẳng về phía Trần Tẫn:
“Lại là bạn à! Chuyện lần trước mấy người đó không làm khó bạn chứ?”
Cô ta vừa nhiệt tình bắt chuyện, vừa tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống ngay phía trước Trần Tẫn. Anh không nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt cười như không cười.
Được rồi, tôi im miệng là được chứ gì.
Đám đông xung quanh bắt đầu thì thầm to nhỏ, âm lượng được khống chế vừa đủ để chúng tôi nghe thấy:
“Học sinh mới quen biết với ‘hũ nút’ Trần Tẫn à?”
“Không phải chứ? Chẳng nghe Trần Tẫn nhắc đến bao giờ!”
“Vớ vẩn, ba năm nay cậu có nói với cậu ta được quá ba câu không mà đòi nghe nhắc? Tí nữa đi hỏi Lâm Mẫn ấy, Trần Tẫn chỉ thân với mỗi mình cậu ấy thôi.”
“Nhìn Lâm Mẫn với Nhạc Tư kìa, trông cũng có nét giống nhau đấy chứ...”
Tôi vốn đang hào hứng hóng hớt, bỗng nhiên chạm phải ánh mắt của Nhạc Tư. Cô ta ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, nhìn tôi bằng nửa con mắt với vẻ khinh miệt và lạnh lùng. Ánh mắt đó như thể đang nhìn một con kiến không đáng để bận tâm.
Đúng lúc đó, Trần Tẫn đột ngột đứng phắt dậy, tóm c.h.ặ.t lấy tay tôi kéo ra ngoài. Bước chân anh nhanh đến mức va quệt làm bàn ghế đổ xiêu vẹo mà anh cũng chẳng buồn quan tâm.