Giấc Mơ Đỏ, Người Ở Lại Kẻ Chờ Đợi
“Toàn thân ta đều đau vì nhớ nàng.”
Giọng nói khàn thấp của Huyền Dạ vang lên bên tai khiến cả người Tô Mộc Nhi run lên dữ dội.
Không khí trong hỷ phòng nóng lạnh đan xen kỳ lạ.
Nến đỏ lay động.
Ánh sáng phản chiếu lên gương mặt tái nhợt của người đàn ông trước mặt càng khiến hắn giống yêu quỷ mê hoặc lòng người hơn.
Tô Mộc Nhi bị ép ngồi trong lòng hắn.
Bàn tay lạnh buốt đặt trên eo cô như gông xiềng.
Không thể trốn.
Cũng không thể thoát.
“Buông tôi ra…”
Giọng cô run đến nghẹn lại.
“Tôi muốn về nhà…”
Ánh mắt Huyền Dạ tối xuống.
“Đây chính là nhà của nàng.”
“Không phải!”
Cô hoảng loạn đẩy hắn.
“Tôi không thuộc về nơi này!”
Vừa dứt lời....
Chiếc vòng ngọc đỏ trên cổ tay cô bỗng nóng rực.
“A…!”
Tô Mộc Nhi đau đến bật khóc.
Một luồng nhiệt kỳ lạ chạy dọc khắp cơ thể khiến cô mềm nhũn.
Mà quỷ ấn trên cổ cô cũng bắt đầu hiện rõ.
Huyền Dạ lập tức siết c.h.ặ.t cô hơn.
Ánh mắt hắn thay đổi.
Tối.
Rất tối.
Giống như có thứ d.ụ.c niệm đáng sợ nào đó đang bị ép thức tỉnh.
“Nàng lại phản kháng…”
Hơi thở hắn trở nên nặng hơn.
Ngón tay lạnh buốt vuốt lên quỷ ấn trên cổ cô.
“Nàng biết không…”
“Khế ước càng hoàn chỉnh…”
“Ta càng khó kiềm chế.”
Tô Mộc Nhi chưa kịp hiểu ý hắn....
Cằm cô đã bị nâng lên.
Giây tiếp theo....
Huyền Dạ cúi đầu hôn cô thật mạnh.
“A…!”
Khác hẳn nụ hôn trong đêm mưa.
Lần này sự chiếm hữu gần như hoàn toàn mất kiểm soát.
Hắn giữ c.h.ặ.t gáy cô.
Không cho cô trốn.
Nụ hôn lạnh lẽo nhưng bá đạo đến mức khiến cô gần như không thở nổi.
Tô Mộc Nhi liều mạng đẩy hắn.
Nhưng càng giãy giụa....Cơ thể lại càng nóng lên kỳ lạ.
Giống như quỷ ấn trên người đang thiêu đốt cô từ bên trong.
“Ngoan…”
Giọng Huyền Dạ khàn đặc.
“Đừng chống lại ta…”
Bàn tay hắn chậm rãi siết lấy eo cô.
Mà ánh mắt nhìn cô lúc này....
Giống như dã thú đã đói khát suốt trăm năm.
Tô Mộc Nhi thật sự sợ rồi.
“Đừng…”
Mắt cô đỏ hoe.
“Xin anh…”
Lần đầu tiên cô mềm giọng cầu xin.
hằng nguyễn
Mà chính khoảnh khắc ấy....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Toàn thân Huyền Dạ cứng lại.
Ánh mắt hắn d.a.o động dữ dội.
Giống như đang cố kiềm chế điều gì.
Rất lâu sau....
Hắn mới chậm rãi buông cô ra.
Hơi thở hỗn loạn.
“Đừng dùng giọng đó nói chuyện với ta…”
Giọng hắn thấp khàn đến đáng sợ.
“Nếu không…”
“Nếu không cái gì?”
Tô Mộc Nhi run rẩy hỏi.
Huyền Dạ nhìn cô thật lâu.
Sau đó đột nhiên bật cười tự giễu.
“Nếu không…”
“Ta sẽ thật sự muốn nhốt nàng cả đời.”
Tim cô đập mạnh.
Mà lúc này...
Ngoài cửa hỷ phòng đột nhiên vang lên tiếng gào khóc bén nhọn.
“Quỷ hậu…”
“Quỷ hậu…”
“Trả mạng cho ta…”
Không khí lập tức lạnh xuống.
Huyền Dạ cau mày.
Sắc mặt âm trầm hẳn.
Tiếng khóc bên ngoài càng lúc càng lớn.
Rồi đột nhiên....
Ầm!!!
Cửa hỷ phòng bị va mạnh.
Một bàn tay trắng bệch đầy m.á.u từ khe cửa thò vào.
Tô Mộc Nhi hét lên hoảng loạn.
Mà Huyền Dạ đã lập tức kéo cô ra phía sau.
Toàn bộ khí tức quanh hắn trở nên cực kỳ đáng sợ.
“Cút.”
Chỉ một chữ.
Toàn bộ căn phòng rung chuyển dữ dội.
Nhưng thứ ngoài cửa dường như không sợ.
Tiếng cười quỷ dị vang lên khắp hành lang.
“Ngài không giữ nổi nàng ấy đâu…”
“Người sống không thể làm quỷ thê…”
“Quỷ môn sắp mở rồi…”
Ầm!
Cửa phòng đột nhiên bật tung.
Một nữ quỷ tóc dài xuất hiện giữa không trung.
Nửa khuôn mặt đã thối rữa.
Đôi mắt đỏ m.á.u nhìn chằm chằm Tô Mộc Nhi.
“Ta chờ trăm năm…”
“Dựa vào cái gì nàng ta được chọn?!”
Tô Mộc Nhi sợ đến mức toàn thân cứng đờ.
Nhưng giây tiếp theo.....
Một luồng hắc khí k.h.ủ.n.g b.ố đột nhiên bùng nổ trong phòng.
Ầm!!!
Toàn bộ nến đỏ đồng loạt tắt phụt.
Mà ánh mắt Huyền Dạ…
Đã hoàn toàn biến thành màu đỏ m.á.u.
Khí tức quanh người hắn lạnh đến mức không gian như đóng băng.
“Ngươi…”
Giọng hắn trầm thấp như đến từ địa ngục.
“…dám dọa nàng?”
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com