Giấc Mơ Đỏ, Người Ở Lại Kẻ Chờ Đợi

Chương 8



 

Toàn bộ hỷ phòng rung chuyển dữ dội.

Gió lạnh gào thét như oan hồn đang khóc.

Tô Mộc Nhi bị ép sát phía sau lưng Huyền Dạ, hai chân gần như mềm nhũn.

Cô chưa từng thấy hắn đáng sợ như lúc này.

Mái tóc đen dài tung lên trong luồng hắc khí cuồn cuộn.

Đôi mắt đỏ m.á.u lạnh đến tận xương.

Khí tức quanh người hắn mạnh đến mức khiến những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ trong phòng đồng loạt nổ tung.

Mà nữ quỷ đứng ngoài cửa…

Lúc này đã bắt đầu run rẩy.

“Quỷ… quỷ vương…”

Giọng nó biến dạng vì sợ hãi.

Nhưng ánh mắt nhìn Tô Mộc Nhi vẫn đầy oán độc.

“Vì một người sống…”

“Ngài muốn phá luật âm giới sao?!”

Huyền Dạ chậm rãi ngẩng mắt.

Ánh nhìn lạnh lẽo như nhìn một thứ rác rưởi.

“Luật?”

Hắn bật cười khàn khàn.

“Nàng ấy chính là luật của ta.”

Tim Tô Mộc Nhi đập mạnh.

Cô ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn trước mặt.

Không hiểu vì sao......

Trong khoảnh khắc này, nỗi sợ trong lòng cô lại bị thứ cảm xúc kỳ lạ khác thay thế.

Mà nữ quỷ kia dường như hoàn toàn phát điên.

Nó gào thét lao tới.

“Tất cả đều là lỗi của nàng ta!!!”

“Ta mới là người ở cạnh ngài trước!”

“Tại sao nàng ta vừa xuất hiện.....”

Lời còn chưa dứt.

Huyền Dạ đã giơ tay.

Ầm!!!

Hắc khí k.h.ủ.n.g b.ố lập tức bóp c.h.ặ.t cổ nữ quỷ giữa không trung.

Tiếng xương vỡ vang lên rợn người.

“A… a…”

Nữ quỷ giãy giụa điên cuồng.

Mà ánh mắt Huyền Dạ từ đầu đến cuối vẫn lạnh lẽo vô tình.

“Ngươi không nên xuất hiện trước mặt nàng.”

Ngón tay hắn siết lại.

Ầm!

Thân thể nữ quỷ trực tiếp tan nát giữa không trung.

Máu đen b.ắ.n tung tóe khắp hỷ phòng.

Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp âm trạch rồi dần biến mất.

Mọi thứ chìm vào im lặng.

Tô Mộc Nhi đứng c.h.ế.t lặng.

Sắc mặt trắng bệch.

Cảnh tượng vừa rồi khiến dạ dày cô quặn lên.

Mà Huyền Dạ sau khi g.i.ế.c nữ quỷ....

Lại chậm rãi quay đầu nhìn cô.

Đôi mắt đỏ m.á.u kia vẫn chưa biến mất.

Khí tức quanh người hắn cực kỳ nguy hiểm.

Tô Mộc Nhi vô thức lùi về sau một bước.

Chỉ một động tác nhỏ ấy thôi....

Ánh mắt Huyền Dạ lập tức tối xuống.

“Nàng sợ ta?”

Giọng hắn rất thấp.

Cô không dám trả lời.

Nhưng phản ứng né tránh của cô đã nói lên tất cả.

Không khí xung quanh càng lúc càng nặng nề.

Rất lâu sau....

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Huyền Dạ mới chậm rãi bước về phía cô.

Mỗi bước chân đều mang theo áp lực đáng sợ.

Tô Mộc Nhi bị ép đến sát mép giường.

Không còn đường lui.

“Ta vừa cứu nàng.”

Hắn cúi đầu nhìn cô.

“Vậy mà nàng lại sợ ta?”

“…Anh g.i.ế.c cô ta…”

Giọng cô run dữ dội.

“Huyền Dạ… anh thật sự là quỷ…”

Nghe vậy....

Ánh mắt hắn khẽ d.a.o động.

Một lúc lâu sau mới tự giễu cười nhạt.

hằng nguyễn

“Đúng.”

“Ta vốn là quỷ.”

Ngón tay lạnh buốt chậm rãi vuốt lên gương mặt tái nhợt của cô.

“Nếu không phải quỷ…”

“Làm sao giữ được nàng lâu như vậy?”

Tim Tô Mộc Nhi bỗng nhói lên rất lạ.

Không hiểu vì sao.

Khoảnh khắc nhìn ánh mắt cô độc của hắn.

Cô lại có cảm giác đau lòng.

Nhưng ngay lúc ấy...

Quỷ ấn trên cổ cô đột nhiên nóng rực.

“A…”

Toàn thân cô mềm nhũn.

Cảm giác nóng ran kỳ lạ lại lan khắp cơ thể.

Huyền Dạ lập tức biến sắc.

Hắn giữ lấy eo cô.

“Nàng phát sốt rồi.”

“Khó chịu…”

Tô Mộc Nhi vô thức túm c.h.ặ.t áo hắn.

Hơi lạnh trên người hắn lúc này lại khiến cô cảm thấy dễ chịu kỳ lạ.

Giống như đang nghiện thứ nhiệt độ ấy.

Ánh mắt Huyền Dạ tối hẳn.

“Nàng không nên chạm vào ta lúc này.”

Giọng hắn khàn xuống rõ rệt.

Nhưng Tô Mộc Nhi đã gần như mất ý thức.

Cô chỉ biết cơ thể mình rất nóng.

Nóng đến khó chịu.

Mà bàn tay lạnh lẽo của hắn lại giống t.h.u.ố.c giải duy nhất.

“Lạnh…”

Cô run run ôm lấy cổ hắn.

“Huyền Dạ…”

Khoảnh khắc nghe cô gọi tên mình.

Hơi thở hắn lập tức loạn đi.

Bàn tay đang ôm eo cô siết mạnh.

“Nàng đang ép ta.”

Ánh mắt hắn đỏ đến đáng sợ.

“Ta đã rất cố nhịn rồi…”

Tô Mộc Nhi mơ hồ ngẩng đầu.

Đôi mắt ướt át nhìn hắn.

“Khó chịu…”

Câu nói mềm yếu ấy giống như giọt nước cuối cùng làm lý trí Huyền Dạ hoàn toàn đứt phăng.

Hắn cúi đầu.

Mạnh mẽ hôn cô lần nữa.

Lần này.

Không còn bất kỳ sự kiềm chế nào nữa.