Giấc Mơ Đỏ, Người Ở Lại Kẻ Chờ Đợi

Chương 6



 

Mưa vẫn rơi không ngừng.

Tiếng thở dốc hỗn loạn của Tô Mộc Nhi hòa lẫn trong màn mưa lạnh buốt.

Cô run rẩy áp sát thân cây phía sau.

Môi còn lưu lại cảm giác lạnh lẽo từ nụ hôn vừa rồi.

Mà người trước mặt....

Huyền Dạ vẫn đang nhìn cô chằm chằm.

Ánh mắt tối sâu như vực c.h.ế.t.

Giống như chỉ cần cô dám nói thêm một câu muốn chạy, hắn sẽ lập tức phát điên.

Tô Mộc Nhi c.ắ.n môi đến bật m.á.u.

“Anh là đồ điên…”

hằng nguyễn

Giọng cô run dữ dội.

“Tôi hận anh…”

Không khí quanh người Huyền Dạ lập tức lạnh xuống.

Mưa đêm càng thêm rét buốt.

Hắn im lặng nhìn cô vài giây.

Sau đó đột nhiên bật cười khàn khàn.

“Hận ta?”

Bàn tay lạnh buốt siết lấy cằm cô.

Buộc cô ngẩng đầu nhìn mình.

“Nàng có thể hận.”

“Nhưng vẫn phải ở cạnh ta.”

Giọng hắn thấp đến đáng sợ.

“Mãi mãi.”

Tô Mộc Nhi bị ánh mắt ấy làm cho lạnh cả sống lưng.

Cô còn chưa kịp phản ứng....

Cả người đã bị hắn bế ngang lên.

“A!”

“Thả tôi xuống!”

Cô hoảng loạn giãy giụa.

Nhưng cánh tay Huyền Dạ siết cực kỳ c.h.ặ.t.

Giống như đang giữ báu vật dễ vỡ.

“Đừng động.”

Hơi thở lạnh lẽo lướt qua tai cô.

“Nếu không ta không chắc mình còn kiềm chế được hay không.”

Tim Tô Mộc Nhi run mạnh.

Câu nói ấy khiến cô bản năng cảm thấy nguy hiểm.

Cô lập tức cứng người.

Huyền Dạ cúi mắt nhìn phản ứng của cô.

Khóe môi hơi cong lên.

“Ngoan như vậy không phải tốt hơn sao?”

Mưa lớn che khuất toàn bộ con đường phía trước.

Tô Mộc Nhi không biết hắn đang đưa mình đi đâu.

Chỉ cảm thấy không khí càng lúc càng lạnh.

Cho đến khi....

Một cánh cổng đá khổng lồ xuất hiện giữa rừng sâu.

Hai bên treo đèn l.ồ.ng đỏ.

Ánh sáng đỏ thẫm lay động trong màn mưa khiến khung cảnh quỷ dị đến cực điểm.

Mà trên cánh cổng cũ kỹ kia....

Khắc hai chữ bằng m.á.u:

Âm Trạch.

Tô Mộc Nhi lập tức trắng mặt.

“Đây là đâu…”

Huyền Dạ không trả lời.

Hắn ôm cô bước thẳng vào trong.

Ngay khi vượt qua cánh cổng.....

Không khí xung quanh lập tức thay đổi.

Tiếng mưa biến mất.

Rừng cây cũng biến mất.

Trước mắt cô là một phủ đệ cổ khổng lồ.

Đèn l.ồ.ng đỏ treo khắp nơi.

Hỷ tự đỏ dán đầy hành lang.

Giống hệt phủ cưới thời cổ đại.

Nhưng điều đáng sợ nhất là....

Trong sân đứng đầy “người”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bọn họ mặc đồ gia nhân cổ xưa, sắc mặt trắng bệch, mắt vô hồn.

Khi nhìn thấy Huyền Dạ, toàn bộ đều đồng loạt quỳ xuống.

“Cung nghênh chủ thượng.”

“Cung nghênh phu nhân.”

Âm thanh vang lên đều đều lạnh gáy.

Tô Mộc Nhi sợ đến mức túm c.h.ặ.t áo Huyền Dạ.

Cô biết.

Đám này không phải người sống.

Huyền Dạ cúi đầu nhìn bàn tay cô đang nắm áo mình.

Ánh mắt hắn tối xuống rõ rệt.

“Biết sợ rồi?”

“…Đưa tôi về…”

Giọng cô đã bắt đầu nghẹn lại.

“Tôi không muốn ở đây…”

Người đàn ông im lặng vài giây.

Sau đó chậm rãi vuốt tóc cô.

“Sau này đây sẽ là nhà của nàng.”

“Không!”

Cô lập tức phản kháng.

“Tôi không phải vợ anh!”

Vừa dứt lời.....

Không khí xung quanh lập tức lạnh xuống.

Những “gia nhân” quỳ dưới đất đồng loạt cúi thấp đầu hơn.

Giống như đang sợ hãi.

Mà ánh mắt Huyền Dạ…

Đã hoàn toàn tối lại.

“Nói lại lần nữa.”

Giọng hắn rất nhẹ.

Nhưng lại khiến người ta run từ tận đáy lòng.

Tô Mộc Nhi c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

Không dám nói nữa.

Huyền Dạ nhìn cô rất lâu.

Cuối cùng vẫn không làm gì.

Hắn chỉ ôm cô đi thẳng vào trong phủ.

Cho đến khi dừng trước một căn phòng đỏ rực.

Hỷ phòng.

Hai cây nến long phụng đang cháy.

Trên giường phủ đầy táo đỏ và cánh hoa.

Giống hệt phòng tân hôn.

Tô Mộc Nhi vừa nhìn thấy đã hoảng loạn.

“Không…”

Cô bắt đầu giãy giụa thật mạnh.

“Tôi không ở đây!”

Nhưng Huyền Dạ đã đẩy cửa bước vào.

Cạch.

Cửa phòng đóng lại.

Toàn bộ không gian lập tức yên tĩnh đáng sợ.

Hắn đặt cô xuống mép giường.

Mà chính mình lại đứng trước mặt cô.

Thân hình cao lớn gần như phủ kín toàn bộ ánh đèn.

Áp lực mạnh đến nghẹt thở.

Tô Mộc Nhi muốn chạy.

Nhưng vừa đứng dậy....

Đã bị hắn giữ c.h.ặ.t eo kéo trở về.

“A!”

Cả người cô ngã thẳng vào lòng hắn.

Mùi đàn hương lạnh lẽo quen thuộc lập tức bao phủ lấy cô.

Huyền Dạ cúi đầu.

Chóp mũi gần như chạm vào cô.

“Đêm nay…”

Ngón tay lạnh buốt chậm rãi vuốt dọc sống lưng cô.

“…nàng ngoan một chút.”

“Toàn thân ta đều đau vì nhớ nàng.”