Giấc Mơ Đỏ, Người Ở Lại Kẻ Chờ Đợi
Sau chuyện xảy ra ở linh đường, cả cổ trấn Vân Xuyên chìm trong bầu không khí c.h.ế.t ch.óc.
Không ai còn dám ra ngoài sau khi trời tối.
Nhà nào nhà nấy đều đóng c.h.ặ.t cửa, treo bùa vàng trước hiên, giống như đang sợ thứ gì đó tìm tới.
Nhưng với Tô Mộc Nhi mà nói...
Nơi đáng sợ nhất lúc này không phải cổ trấn.
Mà là Huyền Dạ.
Từ sau đêm đó, cô bắt đầu nhìn thấy hắn ở khắp nơi.
Trong gương lúc chải tóc.
Ngoài cửa sổ lúc nửa đêm.
Thậm chí cả trong mơ.
Mỗi lần cô giật mình tỉnh dậy, đều cảm giác được hơi lạnh quấn quanh người mình.
Giống như hắn vẫn luôn đứng cạnh giường nhìn cô ngủ.
Điều khiến cô sợ hơn là....
Dấu đỏ trên cổ càng lúc càng rõ.
Mỗi lần nhớ tới ánh mắt chiếm hữu đáng sợ của Huyền Dạ, nơi ấy lại nóng rực như bị lửa thiêu.
Đêm thứ ba sau tang lễ.
Tô Mộc Nhi cuối cùng không chịu nổi nữa.
Cô quyết định bỏ trốn.
“Mộc Nhi, cháu thật sự muốn đi?”
Cậu cô đứng trước cửa, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Bây giờ đi quá nguy hiểm.”
“Tôi không ở lại nữa.”
Giọng cô run nhưng rất kiên quyết.
“Nơi này có vấn đề.”
“Người kia cũng có vấn đề.”
“Cháu không hiểu đâu…”
Cậu cô muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng.
Chỉ thở dài:
hằng nguyễn
“Nếu thật sự muốn đi… vậy hãy đi trước khi trời tối.”
Tô Mộc Nhi không đáp.
Cô kéo vali rời khỏi căn nhà cũ.
Lúc bước ra khỏi cổng, cô vô thức quay đầu nhìn lên tầng hai.
Cửa sổ phòng cô đang mở.
Rèm trắng khẽ lay động.
Mà phía sau tấm rèm....
Dường như có một bóng người cao lớn đang đứng.
Tim cô lập tức thắt lại.
Nhưng khi nhìn kỹ…
Lại chẳng có gì cả.
Tô Mộc Nhi c.ắ.n môi, kéo vali đi nhanh hơn.
Cô không dám quay đầu nữa.
Con đường rời khỏi cổ trấn rất dài.
Hai bên là rừng cây âm u phủ đầy sương trắng.
Không khí lạnh đến kỳ lạ.
Đi được nửa đường, trời bắt đầu mưa.
Mưa rất lớn.
Tiếng sấm vang lên liên tục khiến lòng người bất an.
Tô Mộc Nhi ôm c.h.ặ.t áo khoác chạy về phía bến xe dưới chân núi.
Chỉ cần rời khỏi nơi này…
Chỉ cần lên được xe…
Mọi chuyện sẽ kết thúc.
Đúng lúc ấy phía sau đột nhiên vang lên tiếng chuông quen thuộc.
Keng…
Keng…
Keng…
Bước chân cô cứng lại.
Toàn thân lạnh toát.
Âm thanh ấy…
Lại xuất hiện rồi.
Mưa càng lúc càng lớn.
Tiếng chuông lại càng gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giống như có người đang chậm rãi đi phía sau cô.
Tô Mộc Nhi không dám quay đầu.
Cô gần như chạy điên cuồng.
Nhưng tiếng bước chân phía sau vẫn không nhanh không chậm bám sát.
Cộc…
Cộc…
Cộc…
Cảm giác áp lực đáng sợ ấy khiến cô gần như bật khóc.
Cho đến khi....
Một bàn tay lạnh buốt đột nhiên giữ lấy cổ tay cô.
“A!!!”
Tô Mộc Nhi hét lên.
Cả người bị kéo mạnh vào bóng tối bên đường.
Lưng cô va vào thân cây.
Mà trước mặt...
Là gương mặt quen thuộc đến đáng sợ của Huyền Dạ.
Mưa lạnh xối xuống người hắn.
Nhưng quần áo hắn vẫn sạch sẽ như không hề bị ướt.
Mái tóc đen dài rơi xuống trước n.g.ự.c.
Đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm.
“Nàng muốn chạy đi đâu?”
Giọng hắn rất nhẹ.
Nhưng càng nhẹ càng khiến người ta lạnh gáy.
Tô Mộc Nhi run dữ dội.
“Buông tôi ra!”
Cô dùng sức vùng vẫy.
Nhưng Huyền Dạ chỉ siết c.h.ặ.t cổ tay cô hơn.
“Ta đã nói rồi.”
“Nàng trốn không thoát.”
Mưa xối xuống mặt cô lạnh buốt.
Mà bàn tay hắn còn lạnh hơn cả nước mưa.
“Anh rốt cuộc muốn gì?!”
Cô bật khóc.
“Tôi chưa từng quen biết anh!”
Nghe vậy....
Ánh mắt Huyền Dạ tối hẳn.
Hắn chậm rãi cúi đầu.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của hắn phả lên môi mình.
“Nàng thật sự quên sạch rồi…”
Giọng hắn khàn xuống.
Mang theo thứ cảm xúc cực kỳ đáng sợ.
“Nhưng không sao.”
Ngón tay lạnh buốt vuốt nhẹ gò má cô.
“Ta sẽ khiến nàng nhớ lại.”
Nói xong.....Hắn đột nhiên cúi đầu hôn cô.
“A…!”
Đồng t.ử Tô Mộc Nhi co rút mạnh.
Nụ hôn lạnh đến thấu xương.
Mang theo sự chiếm hữu điên cuồng khiến cô không thể trốn thoát.
Cô điên cuồng đẩy hắn ra.
Nhưng càng phản kháng, hắn càng giữ cô c.h.ặ.t hơn.
Mùi đàn hương âm lãnh bao trùm toàn bộ hô hấp cô.
Mưa đêm xối xuống.
Còn Huyền Dạ giống như kẻ săn mồi cuối cùng cũng bắt được con mồi của mình.
Rất lâu sau....
Hắn mới chậm rãi buông cô ra.
Ngón tay lau nhẹ khóe môi đỏ mọng của cô.
Ánh mắt tối đến đáng sợ.
“Bây giờ…”
“Còn muốn chạy nữa không?”
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com