Giấc Mơ Đỏ, Người Ở Lại Kẻ Chờ Đợi
“Phu… phu nhân?”
Tô Mộc Nhi gần như c.h.ế.t lặng.
Cả người cô bị ép c.h.ặ.t dưới thân người đàn ông xa lạ, hơi lạnh từ hắn không giống nhiệt độ của người sống, lạnh đến mức xuyên thẳng vào da thịt.
Tim cô đập điên cuồng.
“Anh là ai?!”
Giọng cô run dữ dội.
Người đàn ông không trả lời ngay.
Hắn chỉ cúi đầu nhìn cô thật lâu.
Dưới ánh trăng đỏ ngoài cửa sổ, khuôn mặt hắn trắng đến yêu dị, đường nét sắc lạnh như được khắc từ băng tuyết.
Mái tóc dài đen nhánh rơi xuống vai cô.
Mang theo mùi đàn hương lạnh lẽo quỷ dị.
Ngón tay hắn chậm rãi vuốt lên chiếc vòng ngọc đỏ trên cổ tay cô.
Ánh mắt tối xuống.
“Nàng đeo nó rồi…”
Giọng nói khàn thấp vang bên tai cô như tiếng thì thầm của quỷ.
“Vậy thì không thể chạy nữa.”
Da đầu Tô Mộc Nhi tê dại.
Cô dùng sức đẩy hắn ra.
“Buông tôi!”
Nhưng vừa chạm vào n.g.ự.c hắn, cô đã cứng người.
Lạnh.
Quá lạnh.
Giống như đang chạm vào một cái xác.
Sắc mặt cô lập tức trắng bệch.
Người đàn ông nhìn phản ứng của cô, khóe môi cong lên rất nhẹ.
“Bây giờ mới biết sợ?”
Hơi thở hắn áp sát bên cổ cô.
“Năm đó nàng chủ động kéo tay ta bái đường…”
“Không phải rất ngoan sao?”
“Anh điên rồi sao?! Tôi chưa từng gặp anh!”
Tô Mộc Nhi run giọng hét lên.
Nhưng lời cô vừa dứt....
Ánh mắt người đàn ông lập tức tối đi.
hằng nguyễn
Không khí trong phòng bỗng lạnh thêm vài phần.
Hắn siết c.h.ặ.t eo cô.
Lực mạnh đến mức khiến cô đau nhói.
“Chưa từng gặp?”
Hắn cười khẽ.
Tiếng cười trầm thấp vang lên trong bóng tối khiến người ta sởn gai ốc.
“Nàng quên ta rồi…”
“Nhưng ta lại nhớ nàng suốt một trăm năm.”
Một trăm năm.
Đồng t.ử Tô Mộc Nhi co rút dữ dội.
Tên điên này đang nói cái gì vậy?
Cô bắt đầu vùng vẫy dữ dội hơn.
“Cứu...”
Bàn tay lạnh buốt lập tức bóp lấy cằm cô.
“Suỵt…”
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô.
“Đừng gọi.”
“Không ai cứu được nàng đâu.”
Ngay lúc ấy.....
Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ mạnh.
“Mộc Nhi!”
Là giọng cậu cô.
“Tối rồi cháu còn thức không?”
Tô Mộc Nhi như bắt được cọng cứu mạng.
“Cậu...”
Nhưng lời còn chưa kịp nói ra, người đàn ông đã cúi đầu c.ắ.n nhẹ lên cổ cô.
“A…”
Cả người cô run lên.
Không phải đau.
Mà là một cảm giác tê dại kỳ lạ lan dọc sống lưng.
Giọng hắn khàn xuống:
“Không được gọi người khác khi ta đang ở đây.”
Hơi thở lạnh lẽo quấn lấy vành tai cô.
Mang theo sự chiếm hữu đáng sợ.
Mà ngoài cửa, tiếng cậu cô vẫn tiếp tục vang lên:
“Mộc Nhi? Cháu ngủ rồi sao?”
Tô Mộc Nhi mở to mắt.
Cô muốn cầu cứu.
Nhưng không hiểu vì sao cổ họng như bị thứ gì đó bóp nghẹn, không phát ra nổi âm thanh.
Người đàn ông phía trên lại chậm rãi vuốt ve tóc cô.
Động tác dịu dàng đến quỷ dị.
“Ngoan.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đừng để người ngoài nhìn thấy ta.”
Hắn vừa dứt lời...
Ngọn nến trong phòng bỗng tự cháy sáng trở lại.
Mà thân ảnh người đàn ông trước mặt…
Lại biến mất.
Như chưa từng tồn tại.
Tô Mộc Nhi thở dốc bật ngồi dậy.
Toàn thân cô đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Mộc Nhi?”
Cậu cô đẩy cửa bước vào.
“Cháu sao vậy?”
Cô hoảng loạn nhìn quanh căn phòng.
Trống rỗng.
Không có ai cả.
Nhưng nơi cổ cô vẫn còn cảm giác lạnh buốt.
Tô Mộc Nhi run tay kéo cổ áo xuống.
Trên làn da trắng mịn....
Có một dấu đỏ cực kỳ rõ ràng.
Giống như dấu hôn.
Sắc mặt cô lập tức trắng bệch.
“Mộc Nhi?”
Cậu cô nhíu mày:
“Cháu thật sự không sao chứ?”
“…Không sao.”
Cô lập tức kéo kín cổ áo.
Nhưng tim lại lạnh dần.
Không.
Người kia có thật.
Không phải mơ.
Đêm hôm ấy, Tô Mộc Nhi không dám ngủ nữa.
Cô bật hết đèn trong phòng, ôm c.h.ặ.t chăn ngồi co mình trên giường.
Nhưng càng về khuya.
Không khí càng lạnh.
Đến gần nửa đêm, cửa sổ bỗng truyền tới tiếng động.
Cạch…
Cạch…
Giống như có người đang gõ từ bên ngoài.
Tô Mộc Nhi cứng người.
Cô sống ở tầng hai.
Bên ngoài cửa sổ chỉ có bóng đêm đặc quánh.
Không thể nào có người đứng đó được.
Cạch…
Cạch…
Âm thanh vẫn tiếp tục.
Tim cô gần như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Rồi đột nhiên....
Rèm cửa bị gió thổi tung.
Một bàn tay trắng bệch đặt lên khung cửa sổ.
“A!!!”
Tô Mộc Nhi hét lên hoảng loạn.
Giây tiếp theo....
Một thân ảnh cao lớn từ ngoài cửa sổ bước vào.
Là hắn.
Huyền Dạ.
Trường bào đen lay động trong gió.
Mái tóc dài rơi xuống trước n.g.ự.c.
Hắn đứng giữa bóng tối nhìn cô, đôi mắt sâu đến đáng sợ.
“Ta nói rồi.”
Giọng hắn rất thấp.
“Nàng trốn không thoát đâu.”
Tô Mộc Nhi run rẩy lùi về sau.
“Anh rốt cuộc là thứ gì?”
Nghe vậy, Huyền Dạ hơi nghiêng đầu.
Khóe môi cong lên nụ cười lạnh lẽo.
“Thứ gì?”
Hắn chậm rãi bước về phía cô.
“Tân lang của nàng.”
“Mà nàng…”
Bàn tay lạnh buốt đột nhiên kéo mạnh cô xuống giường.
“A....”
Cả người cô ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Mùi đàn hương âm lãnh lập tức bao phủ toàn bộ hô hấp.
Huyền Dạ cúi đầu sát bên tai cô.
Giọng nói khàn khàn như ma quỷ thì thầm:
“…là tân nương của ta.”
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com