Giấc Mơ Đỏ, Người Ở Lại Kẻ Chờ Đợi

Chương 1



 

Cổ trấn Vân Xuyên nằm sâu giữa núi rừng phía Nam, quanh năm bị sương mù bao phủ.

Người trong vùng nói nơi này âm khí rất nặng.

Ban ngày còn có tiếng người, nhưng cứ qua mười hai giờ đêm, toàn bộ cổ trấn sẽ chìm vào tĩnh lặng đáng sợ. Không ai dám ra ngoài lúc ấy, đặc biệt là những ngày trăng m.á.u.

Xe khách dừng trước đầu trấn khi trời đã gần tối.

Tô Mộc Nhi kéo vali bước xuống, gió lạnh lập tức thổi qua khiến cô vô thức rùng mình.

Đã ba năm rồi cô không quay lại nơi này.

Nếu không phải bà ngoại mất, có lẽ cả đời này cô cũng chẳng muốn trở về.

Con đường đá xanh quen thuộc vẫn cũ kỹ như trước, chỉ là càng đi sâu vào trong trấn, cảm giác lạnh lẽo càng rõ rệt hơn.

Dọc hai bên đường, nhà nhà đều treo đèn l.ồ.ng trắng.

Giấy tiền vàng mã bị gió cuốn bay khắp nơi.

Mùi hương khói nồng đậm đến ngột ngạt.

Điện thoại trong túi rung lên.

“Mộc Nhi, cháu tới chưa?”

Là giọng cậu cô.

“Cháu sắp về tới nhà rồi.”

“Đi nhanh lên, trời sắp tối rồi.”

Giọng bên kia rất gấp.

“Nhớ kỹ… tuyệt đối đừng nhìn về phía nghĩa địa sau núi.”

Tô Mộc Nhi khựng lại.

“Vì sao?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi thấp giọng:

“Hôm nay là ngày trăng m.á.u.”

“Âm khí rất mạnh.”

“Bà ngoại cháu trước khi mất đã dặn… đừng để cháu nhìn thấy thứ đó.”

Tút...

Cuộc gọi đột ngột ngắt ngang.

Màn hình điện thoại cũng tối đen.

Tô Mộc Nhi cau mày thử mở lại nhưng không được.

Gió càng lúc càng lạnh.

Không hiểu vì sao, sống lưng cô bắt đầu nổi da gà.

Cô kéo vali đi nhanh hơn.

Nhưng lúc đi ngang ngã rẽ cạnh miếu cổ, một tiếng chuông rất khẽ đột nhiên vang lên.

Keng…

Keng…

Âm thanh trầm đục như vọng từ nơi rất xa.

Tô Mộc Nhi vô thức dừng bước.

Phía cuối con đường nhỏ tối om kia...

Có người đang đứng.

Một người đàn ông mặc trường bào đen.

Dáng người cao lớn.

Mái tóc dài gần chạm eo.

Dưới ánh đèn l.ồ.ng đỏ lay động, khuôn mặt hắn trắng đến lạnh người.

Đôi mắt đen sâu thẳm đang nhìn thẳng về phía cô.

Tim Tô Mộc Nhi đập mạnh.

Theo bản năng cô lùi về sau một bước.

Nhưng người đàn ông kia lại chậm rãi cong môi.

Nụ cười rất nhạt.

Lại mang theo cảm giác tà dị không nói thành lời.

Gió đột nhiên nổi lên dữ dội.

Đèn l.ồ.ng hai bên đường đồng loạt lung lay.

Ngay lúc ấy....

Một giọng phụ nữ già nua vang lên phía sau cô.

“Mộc Nhi!”

Cô giật mình quay đầu.

Là dì Trương hàng xóm.

“Đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau về đi!”

Tô Mộc Nhi theo bản năng quay lại nhìn.

Con đường phía trước đã trống rỗng.

Người đàn ông kia biến mất rồi.

Cô nhíu mày:

“Dì Trương… vừa rồi dì có thấy....”

“Không thấy gì hết!”

Dì Trương lập tức cắt ngang, sắc mặt trắng bệch.

Bà kéo mạnh tay cô.

“Đi mau!”

“Đừng quay đầu!”

Không khí đột nhiên trở nên cực kỳ quỷ dị.

Tô Mộc Nhi bị kéo đi thật nhanh.

Cho đến khi về tới nhà cũ của bà ngoại, dì Trương mới thở phào nhẹ nhõm.

Trong sân đã dựng linh đường.

Tiếng khóc nỉ non vang lên khắp nơi.

Quan tài gỗ đen đặt giữa chính sảnh, hương khói nghi ngút khiến lòng người khó chịu.

Cậu cô bước ra đón.

Sắc mặt ông rất kém.

“Mộc Nhi, vào thắp hương cho bà đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cô gật đầu.

Nhưng lúc đi ngang qua quan tài....

hằng nguyễn

Không hiểu vì sao cô lại cảm thấy bên trong dường như có người đang nhìn mình.

Cảm giác ấy lạnh đến thấu xương.

Tô Mộc Nhi lập tức siết c.h.ặ.t t.a.y.

“Bà trước khi mất có để lại gì không?”

Cậu cô khựng lại vài giây rồi lấy từ túi áo ra một chiếc vòng ngọc đỏ.

“Bà bảo nhất định phải đưa cái này cho cháu.”

“Không được tháo xuống.”

“Cũng tuyệt đối… không được tới sau núi.”

Lại là sau núi.

Tô Mộc Nhi bắt đầu cảm thấy kỳ lạ.

Nhưng cô chưa kịp hỏi thêm thì ngoài trời đột nhiên vang lên tiếng sấm.

“Ầm....”

Mọi người trong linh đường đồng loạt biến sắc.

Một người già run giọng:

“Trăng m.á.u xuất hiện rồi…”

Không khí lập tức rơi vào im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Tô Mộc Nhi vô thức quay đầu nhìn ra ngoài cửa.

Trên bầu trời đêm đen đặc....

Mặt trăng đỏ như m.á.u đang chậm rãi hiện lên giữa tầng mây.

Đỏ đến ghê người.

Ngay lúc ấy, chiếc vòng ngọc trên cổ tay cô bỗng nóng rực.

“A…”

Cô đau đến nhíu mày.

Mà trong đầu lại đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp xa lạ.

“Ta tìm được nàng rồi…”

Giọng nói ấy lạnh đến tận xương.

Tô Mộc Nhi hoảng hốt nhìn quanh.

Nhưng không ai có phản ứng gì.

Giống như chỉ một mình cô nghe thấy.

Đêm đó.

Sau khi cúng viếng xong, mọi người đều trở về phòng nghỉ.

Tô Mộc Nhi nằm trên chiếc giường cũ của bà ngoại nhưng mãi không ngủ được.

Ngoài cửa sổ, gió lạnh không ngừng thổi.

Tiếng chuông kỳ quái kia lại vang lên.

Keng…

Keng…

Keng…

Càng lúc càng gần.

Da đầu cô tê dại.

Ngay lúc ấy.....

Cửa phòng đột nhiên tự mở.

Két…

Gió lạnh tràn vào.

Ngọn nến trên bàn lập tức tắt phụt.

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Tô Mộc Nhi hoảng hốt bật dậy.

“Ai?”

Không có ai trả lời.

Chỉ có tiếng bước chân chậm rãi vang lên trong bóng đêm.

Cộc…

Cộc…

Cộc…

Mỗi bước chân đều như giẫm thẳng lên tim cô.

Hơi lạnh quỷ dị lan khắp căn phòng.

Tô Mộc Nhi run rẩy lùi sát vào đầu giường.

Cho đến khi....

Một bàn tay lạnh buốt đột nhiên giữ lấy cổ chân cô.

“A!!!”

Cô hoảng sợ đá mạnh.

Nhưng giây tiếp theo cả người đã bị kéo mạnh xuống giường.

Một thân hình cao lớn phủ lên người cô.

Mùi đàn hương lạnh lẽo xen lẫn khí tức âm u bao trùm toàn bộ hô hấp.

Dưới ánh trăng đỏ ngoài cửa sổ....

Tô Mộc Nhi cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt người kia.

Là người đàn ông cô gặp ở đầu trấn.

Hắn cúi đầu nhìn cô.

Đôi mắt đen sâu thẳm như vực c.h.ế.t.

Ngón tay lạnh buốt chậm rãi vuốt lên cổ cô.

Nơi có chiếc vòng ngọc đỏ.

Giọng nói trầm thấp khàn khàn vang bên tai cô:

“Phu nhân…”

“Cuối cùng ta cũng đợi được nàng.”