Giấc Mơ Đỏ, Người Ở Lại Kẻ Chờ Đợi

Chương 3



 

“Tôi không phải!”

Tô Mộc Nhi run rẩy đẩy mạnh Huyền Dạ ra.

“Anh tránh xa tôi ra!”

Nhưng sức cô hoàn toàn không chống lại nổi hắn.

Người đàn ông chỉ dùng một tay đã dễ dàng giữ c.h.ặ.t hai cổ tay cô phía sau lưng.

Cơ thể lạnh buốt áp sát khiến da đầu cô tê dại.

“Không phải?”

Huyền Dạ cúi đầu nhìn cô.

Đôi mắt sâu thẳm dưới ánh nến đỏ hiện lên chút tối tăm nguy hiểm.

“Vậy chiếc vòng trên tay nàng giải thích thế nào?”

Ánh mắt Tô Mộc Nhi vô thức nhìn xuống cổ tay mình.

Chiếc vòng ngọc đỏ bà ngoại để lại đang phát sáng rất nhạt.

Giống như có thứ gì đó đang sống bên trong.

Cô hoảng loạn muốn tháo xuống.

Nhưng vừa chạm vào.

Một cơn đau buốt lập tức truyền khắp cơ thể.

“A…”

Chiếc vòng như mọc rễ vào da thịt cô.

Không thể tháo ra.

Huyền Dạ nhìn phản ứng của cô, khóe môi khẽ cong.

“Vô dụng thôi.”

“Khế ước đã hoàn thành.”

“Nàng là người của ta rồi.”

“Tôi không phải!”

Cô sợ hãi đến bật khóc.

“Anh rốt cuộc muốn gì ở tôi?!”

Nghe vậy, ánh mắt người đàn ông khẽ d.a.o động.

Hắn im lặng vài giây.

Sau đó bàn tay lạnh lẽo chậm rãi vuốt lên gò má cô.

Động tác rất nhẹ.

Nhưng lại khiến cô nổi da gà.

“Muốn nàng ở cạnh ta.”

Giọng hắn thấp đến khàn đặc.

“Chỉ cần ngoan ngoãn ở cạnh ta…”

“Ta sẽ không làm tổn thương nàng.”

Tô Mộc Nhi c.ắ.n môi đến trắng bệch.

Tên điên này…

Rốt cuộc là người hay quỷ?

Ngoài cửa sổ, gió đêm không ngừng rít lên.

Mà nhiệt độ trong phòng càng lúc càng lạnh.

Huyền Dạ ôm cô ngồi lên giường.

Tư thế giống như đang giữ c.h.ặ.t thứ thuộc về mình.

Cô vừa định vùng ra....

Bỗng nghe thấy tiếng cười khanh khách vang lên ngoài cửa.

Một giọng trẻ con quỷ dị:

“Tân nương…”

“Tân nương của quỷ vương…”

Cả người Tô Mộc Nhi cứng đờ.

Cô hoảng hốt nhìn về phía cửa sổ.

Một đứa bé mặc áo liệm trắng đang bò trên khung cửa.

Khuôn mặt tái nhợt.

Hai mắt chỉ toàn lòng trắng.

Máu chảy đầy miệng.

“A!!!”

Tô Mộc Nhi sợ đến mức chui thẳng vào lòng Huyền Dạ.

Theo bản năng ôm c.h.ặ.t cổ hắn.

Người đàn ông hơi khựng lại.

Đôi mắt tối xuống rõ rệt.

Mà ngoài cửa....

Tiểu quỷ kia vừa nhìn thấy hắn đã lập tức phát ra tiếng gào thét kinh hoàng.

“Quỷ vương…”

“Nàng ấy là của ngài…”

“Xin tha mạng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Huyền Dạ lạnh lùng liếc nó.

Chỉ một ánh nhìn....

Toàn bộ thân thể tiểu quỷ lập tức bốc cháy.

Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang vọng ngoài sân.

Chớp mắt đã hóa thành tro bụi.

Tô Mộc Nhi run dữ dội.

Cô chưa bao giờ thấy cảnh tượng kinh khủng như vậy.

Huyền Dạ cúi đầu nhìn cô đang co rúc trong lòng mình.

Ánh mắt hắn chậm rãi dịu xuống.

“Bây giờ biết sợ rồi?”

Cô cứng người.

Mãi vài giây sau mới nhận ra...

Mình đang ôm hắn.

Hơn nữa còn ôm rất c.h.ặ.t.

Tô Mộc Nhi lập tức buông tay như bị bỏng.

“Đừng chạm vào tôi!”

Huyền Dạ nhìn bàn tay trống rỗng của mình.

Không khí quanh người hắn lập tức lạnh thêm vài phần.

“Nàng ghét ta?”

“…Đúng!”

Cô run giọng:

“Anh là quỷ!”

“Anh khiến tôi sợ!”

Ánh mắt người đàn ông tối hẳn xuống.

Căn phòng lập tức trở nên yên lặng đáng sợ.

Rất lâu sau...

Huyền Dạ mới khàn giọng cười nhạt.

“Phải.”

“Ta là quỷ.”

Bàn tay lạnh lẽo siết lấy cằm cô.

Buộc cô nhìn thẳng vào hắn.

“Nhưng dù sợ…”

“Nàng cũng không thoát được đâu.”

Ánh mắt hắn nhìn cô lúc ấy quá đáng sợ.

Giống như dã thú nhìn con mồi đã đ.á.n.h dấu.

Tô Mộc Nhi bắt đầu hoảng loạn thật sự.

Cô cảm giác.

Tên quỷ này sẽ không bao giờ buông tha cho mình.

Đúng lúc ấy....

Ngoài sân đột nhiên vang lên tiếng hét thất thanh.

hằng nguyễn

“Có chuyện rồi!”

“Quan tài động rồi!”

Sắc mặt Huyền Dạ lập tức lạnh xuống.

Hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa.

Mà trong khoảnh khắc ấy....

Tô Mộc Nhi thấy rõ đồng t.ử hắn chuyển thành màu đỏ m.á.u.

Quỷ dị đến kinh hãi.

“Ở yên đây.”

Giọng hắn trầm xuống.

“Không được chạy.”

Vừa dứt lời.

Thân ảnh hắn đã biến mất trong bóng tối.

Căn phòng lần nữa trở nên trống rỗng.

Tô Mộc Nhi ngồi cứng trên giường, tim đập hỗn loạn.

Bên ngoài linh đường lúc này vang lên vô số tiếng la hét.

Giống như đã xảy ra chuyện cực kỳ đáng sợ.

Cô run rẩy bước xuống giường.

Rồi chậm rãi mở cửa phòng.

Một luồng gió lạnh lập tức thổi tới.

Giữa sân....Nắp quan tài của bà ngoại cô đang mở toang.

Mà bên trong…

Trống rỗng.