Gả Cho Một Đại Gian Thần

Chương 8



 

Ta thoa một lớp son thật đậm lên môi, Dung Sách thấy chắc chắn sẽ giúp ta ăn chia bớt.

 

17.

 

Dung Sách trước nay luôn hăng hái phong lưu, ta chưa từng thấy hắn sa sút đến nhường này. Trong chốn ngục tù âm u lạnh lẽo, các phạm nhân đều co rúm trong đống cỏ tranh để chống chọi với giá rét.

 

Trời lạnh, ta khoác trên mình lớp áo choàng dày cộp mà vẫn thấy lạnh thấu xương. Dung Sách chỉ mặc một bộ áo tù mỏng manh, đầu tóc rối bời. Ta hối thúc cha sai người mở khóa cổng sắt.

 

Dung Sách tiều tụy đi nhiều, mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn hỏi: “Chi Chi có lạnh không?” Hắn dường như muốn đưa tay chạm vào mặt ta, nhưng lại sợ làm ta lạnh, bàn tay giơ lên rồi lại buông xuống.

 

Ta nắm lấy tay hắn áp lên mặt mình: “Ta không lạnh.” Rõ ràng là đến thăm hắn, vậy mà nước mắt vẫn chực trào rơi xuống, thi nhau rớt trên đôi bàn tay đang lạnh cóng ửng đỏ của hắn.

 

Dung Sách lau nước mắt cho ta. Bàn tay hắn lạnh ngắt. Ta vuốt ve mặt hắn, những lớp râu lún phún xanh rì trên cằm hơi đ.â.m vào tay: “Dung Sách, chàng mọc râu rồi.”

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Cha đứng bên cạnh, khẽ thở dài: “Chi Chi, con ở lại bầu bạn với nó một lát, cha ra ngoài trước, hai đứa cứ nói chuyện t.ử tế đi.”

 

Cha vừa đi, ta lại không kìm được nữa, lao vào lòng Dung Sách òa khóc: “Dung Sách, ta nhớ chàng lắm. Sao chàng không về nhà bồi ta, trời lạnh lắm, ta muốn ăn chậu thịt dê hầm.”

 

Sắc mặt Dung Sách phờ phạc, có lẽ đã phải chịu không ít khổ sở, người cũng gầy đi. Hắn mỉm cười véo má ta như mọi khi: “Chi Chi gầy rồi.”

 

“Chàng còn tâm trạng nói mấy chuyện này sao, chàng c.h.ế.t rồi ta phải làm sao!” Ta tựa vào lòng hắn, nức nở đ.ấ.m thùm thụp lên n.g.ự.c hắn. Dung Sách nắm lấy tay ta, áp lên môi hà hơi ủ ấm: “Ta c.h.ế.t rồi, nàng hãy tìm một gia đình t.ử tế mà gả đi. Cả cái Dung phủ đều để lại làm của hồi môn cho nàng, được không?”

 

“Chàng đang trăng trối trước lúc lâm chung đấy à?” Ta vừa giận vừa đau lòng, khóc đến thở dốc. Dung Sách vuốt lưng vỗ về ta, ta hờn dỗi đẩy hắn ra: “Dung Sách, chàng đúng là đồ tồi! Chàng không sợ sau này ta tái giá, tên phu quân đó bắt nạt ta, đ.á.n.h ta thì sao!”

 

Dung Sách ôm c.h.ặ.t lấy ta: “Vậy Chi Chi định thủ tiết vì ta sao?”

 

“Nếu chàng c.h.ế.t, ta sẽ đi theo chàng.”

 

18.

 

Bước ra khỏi ngục tù, bên ngoài tuyết vẫn bay lất phất. Cha đứng ngoài cửa chà xát hai bàn tay vào nhau, thấy ta không khóc nữa, liền xoa đầu an ủi: “Chi Chi đừng buồn, sau này về phủ cha sẽ nuôi Chi Chi. Chi Chi muốn gì cha đều chiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta nhìn cha, tóc đã điểm bạc. Cha già rồi, lưng đã còng, bước vào tuổi trung niên lại phát tướng, chẳng còn nhìn ra dáng vẻ thời trai trẻ nữa.

 

Còn ta cũng không bao giờ còn là cô bé con suốt ngày chạy theo sau lưng cha đòi tìm mẫu thân nữa. Ta nhìn cha, khẽ hỏi: “Cha, cha có nhớ mẫu thân không?”

 

Cha dường như bị câu hỏi của ta làm cho cứng họng. Ông sững sờ đứng đó ngẫm nghĩ, đôi mắt vốn mang theo ý cười cũng thoáng vẻ m.ô.n.g lung. Hồi lâu sau, cha thở dài: “Chi Chi thành đại cô nương rồi.”

 

Mẫu thân mất sớm, bao năm qua cha một mình lôi kéo nuôi ta khôn lớn chẳng dễ dàng gì. Trên cõi đời này, ngoài Dung Sách ra, người luôn yêu thương ta nhất chỉ có cha.

 

Mỗi độ Tết đến, trong nhà chỉ có hai cha con ta lạnh lẽo, cha lại dẫn ta đến Phù Dung Lâu, gọi một bàn thức ăn thật lớn.

 

Ta biết, cha làm thế là để dỗ ta vui. Nhưng nhiều lúc nhìn người cha lúc nào cũng cười nói hớn hở cả ngày, ta lại không rõ liệu ông có thấy nhớ mẫu thân hay không.

 

Ta nhìn cha, đưa hai tay lên miệng hà hơi: “Lạnh quá cha ơi, chúng ta đi ăn chậu thịt dê hầm đi.” Áo choàng đã nhường lại cho Dung Sách, gió lạnh như d.a.o cứa vào mặt đau rát. Cha chẳng biết phải nói gì, đành khẽ thở dài rồi gật đầu.

 

19.

 

Chậu thịt dê hầm cay tê thơm nức mũi, ta ăn lấy ăn để, còn cha thì ăn không biết mùi vị gì. Mấy lần ông định mở miệng nói lại thôi. Ta nặn ra một nụ cười, hỏi: “Sao cha không ăn? Không hợp khẩu vị ạ?” Không cần soi gương ta cũng biết, nụ cười này của ta lúc này còn khó coi hơn cả khóc.

 

Cha sửng sốt, sau đó gật gật đầu: “À, cha ăn đây, Chi Chi cũng ăn đi.”

 

Ta chọc chọc đôi đũa vào bát: “Cha à, ta biết, từ nhỏ ta đã không phải là một cô nương thông minh, lúc nào cũng ngốc nghếch.”

 

Cha cúi đầu lặng thinh. Ta vốn không phải người thông minh, nhưng cha vẫn luôn cưng chiều ta, coi ta như một đứa trẻ.

 

Sau khi mẫu thân qua đời, cũng có bà mối đến cửa làm mai cho cha. Khi ấy cha đang độ tuổi phong độ rạng rỡ, chứ không phải vác bụng phệ như bây giờ. Nhưng cha sợ ta bị khi dễ, thà chịu cảnh gà trống nuôi con cũng nhất quyết không chịu đi bước nữa.

 

Vì ta vụng về, từ nhỏ phản ứng đã chậm chạp hơn người khác, làm việc cũng rất cố chấp, một khi đã nhận định chuyện gì thì sẽ không thay đổi, thế nên ta cũng chẳng có người bạn nào.