Mẫu thân đi rồi, cha sợ ta chịu thiệt thòi nên lại càng đối xử tốt với ta gấp bội. Bất kể đường quan lộ thênh thang nhường nào, ông cũng gạt bỏ hết chẳng màng.
Ta ngốc, cha còn ngốc hơn ta.
Ngoài miệng ta nói, nếu Dung Sách c.h.ế.t, ta sẽ gả cho người khác.
Nhưng cha rất hiểu ta, cho dù ta có ngụy trang giống đến mức nào, ông cũng biết, người mà ta đã nhận định thì ta sẽ không bao giờ dễ dàng buông tay.
Cha vỗ nhẹ lưng ta. Ta há to miệng nhét đồ ăn vào, nhưng nước mắt lại lã chã rơi xuống bát. Tiếng những người bán hàng rong rao vặt bên ngoài, tiếng lũ trẻ nô đùa cười nói ồn ào là thế, vậy mà tiếng nước mắt nhỏ giọt lại rõ mồn một. Từng giọt, từng giọt rơi xuống, khiến tâm can người ta xót xa như bị thiêu đốt.
Ta gục xuống bàn khóc nức nở. Dường như từ lúc cập kê đến nay ta chưa từng khóc lóc t.h.ả.m thương như thế. Nước mắt nước mũi thấm ướt nhẹp cả ống tay áo, cha chỉ biết vỗ lưng ta mà thở dài.
Ta biết, ta không thể mất đi Dung Sách, ta không thể để chàng c.h.ế.t.
Khóc rống lên một trận, cõi lòng ta cũng dễ chịu hơn đôi chút. Ta lau khô nước mắt, giục cha về phủ. Trước khi đi ông vẫn còn phá lệ lo lắng cho ta. Ta muốn mỉm cười với ông, nhưng lại phát hiện mình thực sự không cười nổi, đành bảo ông cứ yên tâm, nữ nhi không còn là trẻ con nữa.
Dứt lời, ta liền sai người đ.á.n.h xe ngựa thẳng tiến về phía hoàng cung. Ta muốn diện thánh, ta muốn hỏi xem Dung Sách rốt cuộc đã phạm tội tày đình gì mà người nhất định phải lấy mạng hắn.
20.
Ta quỳ trước cửa cung. Các đại thần qua lại nhìn ta bằng ánh mắt giễu cợt. Bọn họ nói Dung Sách mang tội không thể tha thứ, không thể không c.h.ế.t. Có kẻ khuyên ta nhân lúc còn trẻ hãy sớm tìm một người mà tái giá, nhưng với cái danh từng làm vợ Dung Sách, e là chẳng mong tìm được mối hôn sự nào tốt đẹp, chi bằng gả cho con trai nhà hắn làm thiếp.
Ta cứ quỳ mãi ở đó, chẳng buồn đếm xỉa đến họ. Bọn họ chỉ trỏ ta, châm chọc Dung Sách trước mặt ta, từng câu từng chữ như những nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim.
Ta cố nén nỗi đau nhói trong tim, run rẩy hét lớn: “Ta muốn gặp bệ hạ! Hôm nay nếu không gặp được, ta sẽ quỳ mãi ở cửa cung này. Dù trời có đổ mưa d.a.o, hôm nay ta cũng nhất định phải diện thánh, cầu xin bệ hạ ban ân!”
Ta gào thét hết lần này đến lần khác, cổ họng đã sớm khản đặc, đau rát. Mặt trời ngả bóng, bóng đêm mùa đông buốt giá thấu xương, nhưng ta vẫn không bỏ cuộc.
Cha nghe tin ta làm loạn ở cửa cung, vội vàng chạy tới khuyên ta về. Nhưng ta nhất quyết quỳ trên nền đất lạnh, mặc ông kéo thế nào cũng không chịu đứng lên.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cha hết cách. Ông biết ta một khi đã quyết thì chín con trâu cũng kéo không lại, đành phải ở lại bồi ta cùng quỳ.
Cũng chẳng biết đã trôi qua bao lâu, cánh cổng cung màu son đỏ chậm rãi mở ra, một vị thái giám mập mạp bước tới.
Lão nhìn hai cha con ta đang quỳ dưới đất, chỉ lắc đầu, kéo cha đứng lên rồi nói nhỏ: “Trần đại nhân, ngài sao phải khổ thế này! Bệ hạ đã truyền chỉ không gặp bất kỳ ai. Nếu ngài không rời đi ngay, e rằng sẽ bị liên lụy theo đấy.”
Cha nhìn ta, vội vàng muốn kéo ta đứng dậy. Ta lắc đầu với ông: “Cha, cha về trước đi. Nữ nhi bất hiếu, hôm nay nhất định phải gặp được bệ hạ.” Cha vừa vội vừa thở dài, đi đi lại lại chẳng biết làm sao cho phải.
Đúng lúc mọi người còn đang giằng co không dứt, bỗng nghe thấy một giọng nói thanh lãnh cất lên: “Trần Chi Chi, ngươi tự làm mất mặt mình thì thôi, cớ sao phải liên lụy Trần đại nhân tuổi tác đã cao còn phải chịu tội cùng ngươi?”
Ta ngẩng đầu nhìn lên. Lục Thư Họa mang gương mặt lạnh lùng, mày liễu khẽ nhíu.
“Sao ngươi lại tới đây?”
“Tới để xem ngươi còn có thể làm ra được bao nhiêu chuyện ngu xuẩn nữa.” Nàng ta nói rồi định đưa tay đỡ ta dậy.
“Ngươi về đi, không gặp được bệ hạ ta sẽ tiếp tục quỳ ở đây.”
“Ngu ngốc. Ngươi làm vậy không những không gặp được bệ hạ, mà còn chuốc họa vào thân hắn. Đứng lên.” Nói rồi, nàng thẳng tay kéo ta lên. Quỳ quá lâu, cả người ta chẳng còn chút sức lực nào, Lục Thư Họa phải tốn không ít sức mới đỡ ta đứng vững được. Đợi đến lúc kéo ta lên đàng hoàng, nàng cũng không quên châm chọc: “Trần Chi Chi, bao năm nay não ngươi không thấy to ra, mà thịt trên người lại ngày càng phì nhiêu đấy.”
Dứt lời, nàng xoay sang bảo cha cứ để nàng trông chừng ta, khuyên ông sớm hồi phủ.
Cha cũng tin tưởng nàng nên dặn dò ta vài câu rồi mới rời đi.
Bầu trời ảm đạm lại lất phất tuyết rơi. Lục Thư Họa đỡ ta lên xe ngựa, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, nhíu mày trách mắng: “Ngươi muốn quỳ thì cũng phải mặc nhiều áo ấm vào chứ. Giờ làm ầm ĩ lên đến mức cả kinh thành này ai ai cũng biết, mất mặt không nói làm gì, thân thể này cũng đông lạnh đến hỏng hết rồi.”