Dung Sách nói câu này quả thật khó nghe, vốn dĩ học đàn là để tu tâm dưỡng tính, lại bị hắn nói thành ra như để đi lấy lòng người khác. Dù nói đi cũng phải nói lại, các quý nữ ở đây cố gắng thể hiện cũng chỉ để người khác để mắt tới mình. Hắn thì hay rồi, chọc thủng lớp giấy cửa sổ này, khiến ai nấy đều mất mặt.
Những quý nữ vốn đang rục rịch muốn thử sức, đều bị hắn dội một gáo nước lạnh, chẳng còn tâm trí nào nữa.
Ta lén chọc chọc hắn: “Chàng không sợ đắc tội với người ta à?”
Dung Sách lại mang dáng vẻ chẳng màng bận tâm, biếng nhác giúp ta lau đi vệt nước canh không hề tồn tại trên khóe miệng: “Không sao, đắc tội đủ nhiều rồi, thêm hai người nữa cũng chẳng sứt mẻ gì.”
“……”
Đây gọi là lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi sao?
14.
Từ sau buổi cung yến, bên ngoài liền rộ lên những lời đồn đại, phần lớn là chê bai ta dốt nát lục nghệ, hoặc mắng Dung Sách khi sư diệt tổ.
Ta thì thấy chẳng sao cả, họ nói vốn dĩ là sự thật, chỉ có Dung Sách là bị chụp cái mũ đại bất kính.
Dung Sách vốn là quý tộc sa sút, tuy nói năm xưa hắn thực sự đỗ Trạng nguyên lang, nhưng cũng từng bái dưới môn hạ Lục Thừa tướng, nhận được không ít sự dìu dắt.
Vốn dĩ ta thấy không sao, chẳng qua chỉ là rớt chút thể diện thôi, nhưng lần này hắn vì ra mặt cho ta mà thẳng thừng gạt đi mặt mũi của ân sư, nên ta cũng có chút lo lắng.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Dung Sách dạo này lại thường xuyên không về nhà, trong lòng ta bất an. Nhưng chuyện trên triều đình, ta nửa điểm cũng không thể nhúng tay vào, chỉ đành lo lắng suông.
Ta lén đi hỏi cha, cha ta vỗ vỗ bụng, xua tay cười lớn: “Không hổ là con rể Trần gia ta, giống ta! Giống ta!”
Ta có chút cạn lời, với cái dáng vẻ không đứng đắn này của cha, có hỏi cũng chẳng ra được kết quả gì.
15.
Năm nay tuyết rơi muộn hơn mọi năm nhiều. Khó khăn lắm mới mong được một trận tuyết, nhưng cũng chỉ lác đác vài hạt nhỏ xíu, chẳng bao lâu đã tạnh, trời lại đột ngột trở rét.
Ta đứng trong sân, nhìn những bông tuyết nhỏ bé vừa chạm đất đã vội tan ra, chỉ để lại những vệt nước nhạt nhòa, tựa như chưa từng tồn tại.
Lạnh là lạnh thật sự, trong phòng đốt chậu than lửa, ta ngồi xổm bên cạnh xoa xoa tay vì cóng. Trong lòng lại nghĩ đến lúc Dung Sách bãi triều có thể mang về cho ta một chậu thịt dê hầm cay tê nóng hổi thơm lừng của Phù Dung Lâu, ăn một bát cho ấm người.
Ta không chờ được chậu thịt dê hầm, cũng không chờ được Dung Sách, chỉ chờ được một đạo thánh chỉ giam Dung Sách vào ngục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vốn dĩ ta không tin, người như Dung Sách sao có thể bị giáng tội hạ ngục. Nhưng người đến truyền chỉ lại là Ôn công công hầu hạ bên cạnh Hoàng đế, bảo sao ta không tin cho được.
Ta ngã bệt xuống nền đất ướt đẫm nước tuyết. Ôn công công khuyên can thế nào ta cũng không đứng dậy nổi, tựa như đạo thánh chỉ này đã rút cạn tủy cốt, khiến ta không gượng dậy nổi nữa.
Ta như người mất hồn, loạng choạng bò dậy, thất thểu chạy đi tìm cha.
Ta chưa bao giờ thấy hai con phố kia lại dài đến thế. Dọc đường đi ta đã nghĩ ra vô số khả năng, tệ nhất là Dung Sách bị xử t.ử. Vậy ta làm sao có thể sống tiếp được đây!
Ta chưa bao giờ nghĩ mình lại nặng tình với Dung Sách đến vậy, thậm chí còn muốn c.h.ế.t cùng hắn.
Ta cũng chẳng biết rốt cuộc là từ lúc nào. Là lúc hắn ra mặt vì ta, lúc hắn đi học làm món đậu hũ chiên vàng cho ta, hay là ngay từ lúc vừa gả cho hắn, lại hoặc là ngay từ lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn?
Ta nghĩ không ra. Trong lúc nhất thời, cõi lòng tựa như nền gạch dính đầy bùn nhơ, rối bời không sao phân rõ.
16.
Tuyết càng lúc càng rơi dày, như thể đang trút bớt sự bất mãn, tuôn lả tả xuống mặt đất, nhuộm trắng cả kinh thành.
Lúc nhìn thấy cha, ta như tìm được cọng rơm cứu mạng, gắt gao túm lấy tay áo ông, cầu xin ông đi cứu Dung Sách.
Ta quỳ xuống cầu xin ông. Cha đỡ ta dậy, dúi vào n.g.ự.c ta một chiếc lò sưởi tay.
Hơi ấm từ chiếc lò sưởi truyền qua đầu ngón tay, ta mới dần hoàn hồn. Cha thở dài, xoa đầu ta: “Chi Chi, Dung Sách xong rồi, cha sẽ nuôi con cả đời.”
Ta khóc lóc van xin ông: “Cha, Chi Chi không cần gì cả, Chi Chi chỉ cần Dung Sách thôi! Cha cứu Dung Sách đi mà, không có Dung Sách, Chi Chi sống không nổi.”
Cha không nói gì thêm, chỉ đỡ ta về phủ, sai người giúp ta thay y phục.
Ta không làm loạn nữa, ngoan ngoãn ở trong khuê phòng năm xưa, im lặng mặc cho nha hoàn hầu hạ sắp xếp y như một con rối gỗ.
Cha nói, ông không cứu được Dung Sách. Dung Sách vốn là con của tội thần, nay thân cư chức vị cao lại cậy sủng sinh kiêu, đắc tội với quá nhiều người. Bị hàng loạt đại thần liên danh vạch tội, không ai có thể cứu được hắn nữa.