Gả Cho Một Đại Gian Thần

Chương 6



 

Hắn chỉ vào bờ môi ta vừa bôi son: "Màu này đậm quá, không hợp."

 

Ta vội vàng cầm khăn định lau đi, hắn liền ngăn ta lại: "Đừng động đậy, để ta giúp nàng."

 

Dứt lời, hắn đã cúi xuống hôn lấy môi ta, triền miên dính dấp. Đến khi ta lấy lại tinh thần thì lớp son nùng diễm ban đầu đã bị hắn làm nhòe nhoẹt hết. Ta đẩy hắn ra: "Chàng giúp ta cái nỗi gì, rõ ràng là càng giúp càng rối thì có!"

 

Dung Sách xoa xoa vệt son vương trên khóe miệng mình: "Tình cờ làm sao, hôm nay ta lại thấy khí huyết mình hơi nhợt nhạt. Chắc là do đêm qua cùng phu nhân quá đỗi mệt nhọc. Chút son này nàng chia cho ta một ít, để ta có chút khí sắc xinh đẹp cũng tốt."

 

Hắn xưa nay ăn nói cợt nhả mà mặt không đỏ tim không đập. Nhớ lại chuyện tối qua, ta lại thấy má nóng bừng, mắng hắn đồ mặt dày: "Làm gì có nam nhân nào lại đi bôi son cơ chứ!"

 

"Người khác làm gì có được vị phu nhân xinh đẹp như vậy đâu."

 

Dung Sách xưa nay ăn nói dẻo miệng dễ nghe, ta chẳng biết làm sao với hắn. Nhưng lớp trang điểm bị nhòe rồi, ta phải dặm lại. Nhìn hắn là bực mình: "Chàng tránh xa ta ra một chút, ta mà vẽ hỏng là ta liều mạng với chàng đấy!"

 

Dung Sách đoạt lấy thỏi son trong tay ta: "Chi Chi vốn thiên sinh lệ chất. Nếu nàng vẽ không tốt, để vi phu giúp nàng."

 

Ta không tin tưởng hắn: "Chàng đừng có giúp ta, ta sợ lắm."

 

Dung Sách nhướng mày, thế nhưng thần sắc lại tỏ ra vô cùng nghiêm túc bôi son cho ta. Ta ở khoảng cách cực gần, thậm chí có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của hắn.

 

Ta chằm chằm nhìn hắn. Dung Sách cẩn thận từng li từng tí tô son lên môi ta. Dung Sách là người đẹp nhất mà ta từng gặp. Không hẳn là do bản thân hắn đẹp xuất chúng, mà đơn giản là trong mắt ta chỉ có hình bóng hắn mà thôi.

 

Ta nhìn hắn, trong miệng bỗng trào lên chút vị đắng ngắt. Dung Sách bôi son xong, đưa gương đồng đến trước mặt ta: "Nhìn xem, vi phu bôi đẹp không?"

 

Ta nhìn Dung Sách trong gương. Hắn đứng phía sau đùa nghịch lọn tóc ta. Dung Sách không giống những người khác, hắn cứ luôn thích đùa nghịch những thứ trên người ta.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Thậm chí đến dự cung yến hắn cũng ngồi cùng tịch vị với ta, nắm tay ta vuốt ve. Rõ ràng tay ta vốn sinh ra trông rất đỗi bình thường, lại còn mũm mĩm đầy thịt, thế mà hắn lại luôn thấy xinh đẹp vô cùng.

 

Người ta cười trêu hắn: "Dung đại nhân vừa mới thành thân có khác, đi đến đâu cũng không quên dẫn theo phu nhân."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dung Sách mặc kệ, giương ly rượu lên đáp: "Tân hôn yến nhĩ, ta thực luyến tiếc không nỡ xa rời phu nhân."

 

Hắn đã chốt hạ một câu như vậy, người ngoài đương nhiên không tiện dị nghị gì thêm, đành bảo Dung đại nhân bênh thê t.ử vô cùng.

 

Mấy vị cô nương trên bàn tiệc thi thoảng lại trộm liếc nhìn hắn, hắn coi như mù không thấy, chỉ một lòng một dạ chuyên tâm gỡ xương cá cho ta.

 

Ta xưa nay vốn lười, cực kỳ ghét ăn mấy món phiền phức thế này. Dung Sách liền kiên nhẫn tỉ mỉ gỡ từng chiếc xương cá ra, sau đó đút vào tận miệng ta.

 

Ta ăn uống thỏa thuê vui vẻ. Bên kia bàn tiệc, sắc mặt Lục Thư Họa vô cùng khó coi. Có điều Lục Thừa tướng vẫn giữ vẻ điềm đạm, từ xa hướng Dung Sách nâng ly kính rượu. Dung Sách nhìn ta, ý muốn hỏi ý kiến. Ta khẽ gật đầu, hắn mới từ xa nâng chén đáp lễ.

 

13.

 

Rượu quá ba tuần, Hoàng hậu đề nghị các quý nữ biểu diễn tài nghệ. Nói là biểu diễn, nhưng những người có mặt ở đây đều tự hiểu trong lòng, chẳng qua cũng chỉ là một hình thức xem mắt mà thôi.

 

Lục Thư Họa là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, một tay gảy khúc thất huyền cầm tựa gió mát rung động, thanh thúy động lòng người, ngay cả đứa dốt đặc lục nghệ như ta cũng thấy êm tai.

 

Nàng ta nhìn ta đầy khiêu khích, ta thầm kêu không ổn, muốn trốn đi cho khuất mắt.

 

Lục Thư Họa nhấc vạt váy, dáng vẻ thướt tha uyển chuyển hành lễ với Hoàng hậu: “Thư Họa bêu xấu rồi. Nghe nói ái nữ của Trần đại nhân còn am hiểu âm luật hơn cả thần nữ, thần nữ to gan, xin mời Trần cô nương tấu một khúc.”

 

Ai nấy đều biết Lục Thư Họa đã ái mộ Dung Sách từ lâu, lại bị ta nẫng tay trên. Đến nay nàng ta vẫn không chịu thừa nhận danh xưng Dung phu nhân của ta, lại còn muốn làm ta bẽ mặt.

 

Hoàng đế thấy không khí náo nhiệt như vậy thì rất vui vẻ, cười ha hả nhìn ta: “Vậy sao, Chi Chi, con cũng biết gảy đàn à?”

 

Trong chốc lát, mọi ánh mắt trong bữa tiệc đều đổ dồn vào ta. Ta đang mải nghĩ xem làm thế nào để thoái thác, thì Dung Sách đã đứng dậy hành lễ với Hoàng thượng: “Lục tiểu thư e là nghe nhầm rồi. Phu nhân nhà ta không cần học mấy thứ này để đi lấy lòng người khác. Huống hồ, nàng đã gả cho ta, lại càng không cần phải biểu diễn trước mặt người ngoài.”

 

Bị Dung Sách đích thân vả mặt, Lục Thư Họa đứng giữa đại điện tiến thoái lưỡng nan, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng.