Dung Sách lại vòng ra trước mặt ta: "Ồ~ bảo cha dâng sớ tham hặc ta cơ đấy! Tiếc thật, ta vốn nghĩ Chi Chi của chúng ta thích ăn đậu hũ chiên vàng, nên mới đặc biệt đi thỉnh giáo đầu bếp Phù Dung Lâu, định bụng sau này sẽ tự tay làm cho Chi Chi ăn. Haizz! Tiếc quá, Chi Chi lại không thích."
Đậu hũ chiên vàng? Sao Dung Sách lại biết ta thích ăn đậu hũ chiên vàng? Hắn vứt ta một xó nãy giờ là để đi học cách làm đậu hũ chiên vàng sao?
Hình như ta trách nhầm hắn rồi.
Ta đăm đăm nhìn hắn, môi trề ra vẻ tủi thân: "Hôm nay rõ ràng ta nhìn thấy Lục Thư Họa."
Dung Sách nhẹ nhàng xoa đầu ta, bật cười khẽ: "Vậy à!" Hắn cố tình kéo dài giọng: "Thì ra Chi Chi nhà ta đang ghen."
"Hôm nay nàng ta ăn mặc đẹp lộng lẫy như thế, không tới gặp chàng thì còn làm gì nữa?" Hơn nữa còn chê ta hôi mùi vịt quay nữa chứ.
Dung Sách véo má ta: "Trần Chi Chi, dáng vẻ ghen tuông của nàng đáng yêu thật đấy."
Ta: "..."
"Ta đang giận mà chàng còn mặt mũi nào cười hả?" Ta trừng mắt lườm hắn. Hắn liền làm như có phép thuật, lấy ra từ sau lưng một đĩa đậu hũ chiên vàng đưa ngay trước mặt ta.
Dung Sách lại giở giọng dỗ trẻ con: "Được rồi được rồi, đều là lỗi của vi phu. Nể tình đĩa đậu hũ chiên vàng này, Chi Chi tha thứ cho ta được không?"
"Không thể nào!" Ghét nhất là hắn coi ta như trẻ ranh, tưởng cứ đ.á.n.h trống lảng là xong chuyện sao?
Dung Sách khuỵu một gối xuống sàn, ngước mắt nhìn ta: "Phu nhân muốn vi phu làm gì mới chịu tha thứ đây? Nàng nói sao thì là vậy!"
Ta bắt chước hắn, vươn tay véo má hắn: "Sau này chàng không được phép vứt ta lại một mình nữa đâu đấy!"
Ánh mắt đào hoa của Dung Sách chất chứa ý tình: "Được, sau này tuyệt đối sẽ không bỏ mặc Chi Chi nữa."
"Ừm. Ta miễn cưỡng tha thứ cho chàng, cho nên bây giờ chàng mau hầu hạ bổn phu nhân dùng điểm tâm đi!" Ta chăm chú nhìn đĩa đậu hũ chiên vàng trên tay hắn, ra hiệu cho hắn đút cho ta.
Dung Sách đứng dậy, nhón một miếng điểm tâm đưa lên miệng mình. Ta cuống quýt lên: "Chẳng phải bảo là phần cho ta sao..."
Hắn áp luôn miếng điểm tâm vào môi ta, chặn đứng mọi lời oán trách. Toàn bộ muộn phiền lo âu của buổi tối nay đều quyện vào sự ngọt ngào của vị điểm tâm vương trên môi lưỡi.
11.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Món ngon nhất ở Phù Dung Lâu không phải là đậu hũ chiên vàng. So với rất nhiều tiệm điểm tâm khác, chỉ có Phù Dung Lâu là làm ra được hương vị giống với tay nghề của mẫu thân ta nhất.
Hồi nhỏ, khi mẫu thân ta còn sống, bà thường làm đậu hũ chiên vàng cho ta ăn.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Bà không rành nấu nướng, đồ ăn làm ra thường rất khó nuốt, chỉ duy nhất món đậu hũ chiên vàng là coi như tàm tạm. Khi đó ta còn nhỏ, ăn nhiều nên cũng sinh ngán. Rất nhiều lần, đậu hũ mẫu thân làm ta đều mang đi cho người khác.
Mãi về sau này, khi mẫu thân qua đời, ta không bao giờ còn được nếm lại hương vị ấy nữa. Đậu hũ chiên vàng ở Phù Dung Lâu rất giống hương vị mẫu thân làm, nhưng ta và cha chưa bao giờ gọi món này.
Ta sợ sẽ nhớ đến người, cho nên không một ai biết ta thích ăn đậu hũ chiên vàng.
Ta không biết bằng cách nào Dung Sách lại biết được. Ta vòng tay ôm lấy hắn, vùi mặt vào hõm cổ hắn, tham lam hít hà mùi hương an tâm quen thuộc trên người hắn.
Dung Sách vỗ nhẹ lưng ta: "Sao thế?"
Ta cũng không hiểu vì sao, rõ ràng từ ngày mẫu thân mất ta chưa bao giờ rơi một giọt nước mắt, vậy mà khi ôm lấy Dung Sách, bao tủi thân cứ trào dâng tựa như chuỗi trân châu rơi rụng đứt đoạn, thấm ướt đẫm cổ áo hắn.
"Dung Sách, có khi nào chàng đi thích người khác rồi không cần ta nữa không?" Ta vùi hẳn mặt vào áo hắn, sợ bị hắn nghe ra tiếng khóc.
Dung Sách lại bật cười: "Thích mình nàng thôi ta đã đủ luống cuống tay chân rồi, lấy đâu ra thời gian đi thích người khác nữa."
Đêm thu đằng đẵng miên man, gió lạnh gào thét lay động những cành khô. Dung Sách vẫn cứ ôm ta mãi. Chắc tay hắn đã mỏi tê dại, nhưng cũng chỉ dám khẽ đổi tay một chút, không dám cựa quậy nhiều vì sợ làm ta kinh động.
Ta chẳng hề chợp mắt, chỉ muốn được hắn ôm nhiều như thế mãi, nguyện làm cỏ bồ mềm mại dai dẳng tựa tơ vương.
12.
Lão Hoàng đế thiết đãi cung yến nhân dịp sinh thần. Khi chưa xuất các, ta chỉ việc bám đuôi cha đến cọ ăn cọ uống là xong. Giờ gả cho Dung Sách, thân mang trọng trách mệnh phụ triều đình, tuy chưa có phong hiệu cáo mệnh nhưng cũng tuyệt đối không được phép để xảy ra nửa điểm sai sót.
Sáng sớm tinh mơ, ta đã phải bò dậy chải chuốt trang điểm. Dung Sách đứng cạnh ta, uể oải nhìn ta luống cuống tay chân.
Ta săi đi soi lại vào gương đồng, khẩn trương hỏi hắn xem có chỗ nào không ổn không.
Dung Sách mặc một bộ cung phục màu tím sẫm. Màu sắc trầm ổn là vậy mà khoác lên người hắn lại toát lên vẻ diễm lệ phong tình, đôi mắt đào hoa mang nét lười nhác.