Gả Cho Một Đại Gian Thần

Chương 4



 

Dung Sách tỏ vẻ vô cùng tiếc rẻ: "Vài ngày nữa là sinh thần của bệ hạ tổ chức cung yến, ta phải tiến cống một thanh ngọc như ý, chỉ e nàng ăn uống thế này thì lỗ vốn mất."

 

Ngọc như ý ???

 

Cái thứ đó làm sao mà ăn để lấy lại vốn được?

 

Ta bị độ giàu nứt đố đổ vách của hắn dọa cho trợn tròn mắt. Nhớ đến vò rượu cha ta hì hục dâng lên mỗi năm, bỗng dưng thấy kiết lị đến t.h.ả.m thương. Vậy mà bệ hạ thấy cha ta vẫn cười hớn hở, âu cũng là do giao tình thân thiết.

 

9.

 

Chỉ tiếc là ta còn chưa kịp hỏi thêm thì Dung Sách đã bị một gã sai vặt gọi đi mất.

 

Trước khi đi, hắn vuốt ve tóc ta cực kỳ dịu dàng. Ta cứ tưởng hắn sẽ nói: "Ngoan nhé, ta đi xử lý chút công chuyện, đợi ta về."

 

Ai dè hắn buông một câu xanh rờn: "Đến lúc phải gội đầu rồi đấy."

 

"..."

 

Hảo cảm của ta dành cho Dung Sách cứ mỗi lần hắn mời ta đi ăn lại tăng vọt lên, nhưng đến khi hắn phun ra mấy câu vô duyên cỡ đó, ta chỉ hận không thể xúi cha ta dâng sớ tham hặc hắn ngay lập tức.

 

Ăn no căng bụng, ta quyết định ra ngoài tản bộ một lát cho tiêu thực.

 

Vừa bước ra khỏi phòng bao, ta đã đụng độ đệ nhất mỹ nhân kinh thành Lục Thư Họa. Nàng ta khẽ nâng vạt áo váy, dáng điệu thướt tha uyển chuyển bước lên lầu, không quên tận dụng ưu thế chiều cao lườm ta một cái. Nụ cười nhạt nhòa cùng ánh mắt khinh miệt của nàng ta giáng một đòn mạnh vào lòng kiêu hãnh bé nhỏ của ta.

 

Khi nàng lướt qua, ta ngửi thấy thoang thoảng mùi hương thanh tao nhã nhặn. Nàng ta lại còn lấy khăn tay che mũi, làm như thể người ta có mùi gì ghê tởm lắm vậy.

 

Lòng tự trọng bị tổn thương, ta cúi xuống ngửi ngửi quần áo mình. Ừm, mùi vịt bát bảo thơm lừng.

 

Nhớ lại bộ dạng của nàng ta khi nãy, chuông cảnh báo trong đầu ta vang lên inh ỏi. Dung Sách cũng đang ở đây. Hắn vừa nói đi gặp người, chẳng nhẽ là đi gặp Lục Thư Họa sao?

 

Lại nghĩ đến bộ đồ Lục Thư Họa đang mặc hôm nay. Đã là mùa đông lạnh buốt, vậy mà nàng ta vẫn chưng diện bộ váy lụa màu trắng nguyệt điểm xuyết hoa lê. Vừa rồi ta còn cười thầm nàng ta ngốc nghếch, không biết sợ lạnh.

 

Ta thì sợ lạnh nên trùm kín mít, lại còn ngồi chồm hỗm ở cửa cung đón gió suốt cả ngày, cộng thêm bữa ăn no nê vừa rồi... chẳng cần soi gương ta cũng biết mình hiện tại trông lôi thôi lếch thếch đến nhường nào.

 

Xưa nay Lục Thư Họa luôn chướng mắt ta. Nhớ hồi còn chưa xuất các, mấy buổi yến tiệc ngắm hoa của các cô nương mời ta thì cũng mời nàng. Ta chỉ dám nép mình trong góc, chẳng hó hé nửa lời, còn nàng ta thì được bao quanh bởi vô số những người chuyên ức h.i.ế.p ta.

 

Cô nương cao ngạo ấy khẽ hất cằm, ánh mắt chẳng thèm liếc ta lấy một cái, nhưng lời nói ra câu nào cũng mang ý miệt thị: "Dù sao cũng chỉ là một kẻ ngốc, các người cần gì phải tự hạ thấp thân phận."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng ta đứng giữa muôn ngàn bông hoa khoe sắc, vóc dáng cao ngạo nhìn xuống, gió hiu hiu thổi tung ống tay áo rộng, đẹp kiêu sa tựa như Cửu Thiên Huyền Nữ giáng trần.

 

Trước khi nhập sĩ, Dung Sách từng là một thư sinh nghèo rớt mồng tơi, phải ăn nhờ ở đậu Lục gia một thời gian khá dài. Lời đồn đãi rằng, Lục Thư Họa đến tuổi cập kê, bao nhiêu người đến đạp bằng ngưỡng cửa cầu thân mà nàng chẳng thèm đoái hoài, bởi lẽ một mảnh tình si đã sớm trao cho Dung Sách.

 

Dung Sách bảo đi có việc, sẽ không phải là lén lút đi gặp nàng ta đấy chứ?

 

Không thể nào, vất vả lắm ta mới ôm được cái đùi vàng này, sao có thể để người khác nẫng tay trên dễ dàng như vậy được.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

10.

 

Ta bắt đầu thấy tức giận. Dựa vào đâu mà hắn cưới ta rồi còn lăng nhăng móc nối với kẻ khác, chẳng tuân thủ nam đạo chút nào.

 

Ta ngồi bên cửa sổ, gió đêm mơn man những tán cây lay động. Ta đang hờn dỗi thì chợt cảm thấy bả vai ấm áp, Dung Sách đã ôm trọn lấy ta vào lòng.

 

"Sao lại ngồi hóng gió ở đây? Hửm?"

 

Ta ngoảnh mặt đi, chẳng thèm nói chuyện với hắn: "Hứ!"

 

Dung Sách vòng qua trước mặt ta, ta lại cố tình lảng tránh. Hắn bèn đưa tay xoay mặt ta lại: "Trần Chi Chi, nàng có gì đó không đúng."

 

Ta không đúng sao? Chàng lấy đâu ra cái tự tin ấy? Đi ăn cơm cùng nữ nhân khác mà còn mặt dày hỏi ta?

 

Ta gạt phắt tay hắn ra, nhìn hắn với vẻ mặt vô cảm. Con người này thật đáng ghét, lúc nào cũng biết rõ mười mươi mà cố giả vờ ngây thơ vô tội.

 

Ta bơ hắn luôn, hậm hực quay đi, nửa ngày chẳng nói một tiếng.

 

Dung Sách cũng không dỗ dành ta. Đợi một hồi lâu không thấy động tĩnh gì, ta len lén quay lại nhìn thì thấy hắn đã đi mất. Ta lại càng điên tiết hơn.

 

"Dung Sách đúng là tên khốn kiếp! Không thèm dỗ ta luôn!"

 

Dung Sách chắp tay sau lưng thong thả bước ra từ sau cánh cửa: "Hình như vừa nãy... nàng đang mắng ta thì phải?"

 

Ta quay ngoắt đầu đi không thèm để ý đến hắn: "Hừ! Dung Sách khốn kiếp, ngày mai ta sẽ bảo cha ta dâng sớ tham hặc chàng!"