Gả Cho Một Đại Gian Thần

Chương 3



 

Ông nhìn Dung Sách ngày càng ưng ý, trước khi đi còn dặn dò hắn: "Sau này nếu Chi Chi có ức h.i.ế.p con, con cứ nói với ta."

 

Ta trố mắt há mồm nhìn ông, đây chắc chắn là bán đứng con gái để cầu vinh rồi!

 

Ta giật giật tay áo Dung Sách, hỏi hắn đã cho cha ta uống bát bùa mê t.h.u.ố.c lú gì, hắn chỉ cười tủm tỉm nhìn ta đáp: "Thiên cơ bất khả lộ."

 

Ta: "..."

 

Đã là phu thê mà còn giấu giếm ta sao?

 

Ta chợt nhận ra hắn mang danh gian thần quả là danh bất hư truyền.

 

7.

 

Gần đến Tết, ai nấy đều tất bật. Dung Sách là gian thần, cuối năm bận rộn cũng là lẽ đương nhiên.

 

Nhưng cha ta cũng bận rộn.

 

Thế này thì không ổn rồi. Cha ta luôn dạy ta nguyên tắc sống ở đời của ông là: có thể nằm thì tuyệt đối không đứng, tóm gọn trong một chữ "lười".

 

Ngay cả con cá muối như ông mà cũng bắt đầu ngọ nguậy, ta lờ mờ nhận ra có chuyện không đúng.

 

Vài lần ta về nhà đều chẳng thấy tăm hơi ông đâu. Quản gia bảo ông tiến cung vẫn chưa về. Không tóm được ông, ta dứt khoát đứng chầu chực ngay trước cửa cung.

 

Ta ngồi xổm ở cửa cung c.ắ.n hạt dưa, từ sáng ròng rã đến chập tối. Gió lạnh thổi rát cả mặt, cuối cùng ta cũng thấu hiểu nỗi tuyệt vọng của cha ta khi đứng đợi ta bữa trước.

 

Ta cắm cúi c.ắ.n hạt dưa vị xí muội, c.ắ.n nhiều đến mức rát cả đầu lưỡi.

 

"Chi Chi, sao nàng lại tới đây?"

 

Dung Sách đứng sừng sững trước mặt ta, cái bóng đen của hắn bao trùm lấy ta. Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

 

Không đón được cha, lại đón trúng Dung Sách, thật đáng tiếc. Nghe đồn cha ta mới nhận bổng lộc, định kéo ông đi Phù Dung Lâu đ.á.n.h chén một bữa.

 

Cơ mà tóm được Dung Sách cũng tốt, so với cha ta thì Dung Sách nhiều tiền hơn hẳn.

 

Ta ngồi xổm đến tê rần cả chân, không đứng dậy nổi, chỉ biết giương mắt nhìn Dung Sách chằm chằm: "Chân ta tê rồi."

 

Dung Sách có vẻ thấy buồn cười, hắn không vội đỡ ta dậy mà cứ thong thả đi vòng quanh ta một vòng.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

"Đống vỏ hạt dưa này đều do nàng nhả ra đấy à?"

 

Ta sửng sốt gật đầu. Trọng tâm sự chú ý của hắn dồn cả vào đống vỏ hạt dưa sao? Đó có phải là trọng điểm đâu, ta không đứng lên nổi đây này, nhìn ta đi!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dung Sách hất mắt về phía chỗ đất bị ta làm bẩn: "Quét sạch đi rồi hẵng đi."

 

Cảm ơn nhé, hắn thành công chọc ta tức điên rồi.

 

Dung Sách vươn tay ra, ta quạt mạnh tay hắn đi, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, hận không thể khoét một lỗ trên người hắn.

 

Không có Dung Sách đỡ, ta vất vả lắm mới lóp ngóp bò dậy được, đứng không vững suýt thì ngã nhào. Vậy mà Dung Sách đứng bên cạnh còn bật cười thành tiếng.

 

Ta đi mượn cây chổi, quét thoăn thoắt như một cơn gió, coi mặt đất nhơ nhớp kia như bản mặt của Dung Sách mà quét. Ta còn chăm sóc đặc biệt cho đôi giày ủng màu đen thanh nhã của hắn. Nhìn đôi giày mới tinh lấm lem bụi bẩn, lòng ta hoan hỉ vô cùng.

 

Xong xuôi đâu đấy, để trả đũa Dung Sách, ta tự tay dắt ngựa đi, không cho hắn lên xe. Mặc kệ hắn ỉ ôi năn nỉ, ta kiên quyết không nhượng bộ.

 

Bọn gian thần đại khái đều có tài nắm thóp tâm lý người khác. Dung Sách xoa đầu ta, giọng điệu nghe rât đáng tiếc: "Chậc, vốn định đưa nàng đến Phù Dung Lâu nếm thử món mới mà nàng chưa từng ăn..."

 

"Lên xe!"

 

Dung Sách nhanh nhẹn xoay người nhảy phóc lên xe, ngồi sát bên cạnh ta. Nghĩ đến chuyện hắn bắt ta quét rác, ta vẫn còn hậm hực. Ngươi ít ra cũng phải đỡ ta đứng lên trước chứ!

 

Đôi mắt đào hoa của Dung Sách mờ sương, hắn rũ mắt xuống nên ta không nhìn rõ cảm xúc. Hắn bao trọn tay ta trong tay mình rồi hà hơi ủ ấm: "Chi Chi, hôm nay nàng đến đây đợi ta sao?"

 

"Không phải, đến đón cha ta." Vẫn còn giận.

 

"Vậy thì đáng tiếc quá." Hắn lắc đầu, nhưng giọng điệu nghe chẳng có vẻ gì là hụt hẫng.

 

8.

 

Món tủ nức tiếng nhất của Phù Dung Lâu là vịt bát bảo. Vịt quay thơm lừng, lớp da giòn rụm bọc lấy phần thịt mềm ẩm, c.ắ.n một miếng, nước sốt ngọt lịm ứa ra ngập chân răng.

 

Mỗi lần đến đây cùng cha, ta đều phải gọi tận hai con, ăn đến căng tròn cả bụng mới chịu về.

 

Nhưng món ta thích nhất ở đây lại là đậu hũ chiên vàng. Trông có vẻ bình dị, nhưng hương vị lại độc đáo khó nơi nào sánh bằng.

 

Chắc chỉ là trùng hợp thôi. Giữa một bàn sơn hào hải vị đầy ắp, ta liếc mắt đã thấy ngay đĩa đậu hũ chiên vàng. Ta chưa từng hé lộ với bất kỳ ai về sở thích này, kể cả cha ta cũng không biết, vậy mà hắn lại gọi trúng.

 

Rượu no cơm say, ta ngả ngớn trên ghế, vừa xoa cái bụng căng tròn vừa thả hồn lên mây. Thấy bộ dạng của ta, Dung Sách lại bật cười.

 

"Dung Sách, chàng cười gì chứ?" Ta liếc hắn một cái.

 

"Nàng mới ăn vậy đã no rồi à?" Ta cứ có cảm giác hắn đang mỉa mai ta.

 

"Thế này mà còn ít á?" Ta không thể tin nổi. Một bàn ăn to bự chảng, hắn chỉ đụng đũa có mấy gắp, còn lại một tay ta thầu hết.