Dung Sách véo má ta, nhìn vò rượu bên cạnh, hắn còn bật cười: "Trần Chi Chi? Nàng say rồi à?"
Say sao? Không thể nào! Đánh c.h.ế.t ta cũng không thừa nhận, tự mình chuốc say chính mình thì mất mặt lắm.
Ta già mồm cãi lại: "Ta không có say!"
Dung Sách xoa má ta, chắc thấy sờ thích tay nên còn tiện tay véo luôn cái nọng cằm của ta.
Đối với ta mà nói, đây quả thực là một nỗi sỉ nhục. Ngươi có thể véo má, nhưng tuyệt đối không thể đụng đến nọng cằm của ta! Ta nổi trận lôi đình hất văng tay hắn ra.
Đôi mắt đào hoa của Dung Sách ngập tràn ý cười, hệt như hồ nước mùa xuân sắp tràn cả ra ngoài, đúng là không uổng công câu nói "lang diễm độc tuyệt" . Nhưng rõ ràng là hắn đang cười nhạo ta.
"Ta không say! Ta còn đi được trên một đường thẳng đây này!"
Hắn liền dỗ ta y như dỗ trẻ con: "Được được được, nàng không say. Để ta kiểm tra nàng nhé, ta là ai?"
Ta là cá muối lười biếng, chứ không phải đứa thiểu năng. Nhưng ta bắt đầu thấy hắn có vẻ bị thiểu năng rồi đấy.
Ta dùng ánh mắt đong đầy tình yêu thương dành cho người thiểu năng nhìn hắn: "Là chàng say thì có!"
"..."
4.
Ta thật không hiểu nổi, với cái chỉ số thông minh nhường này thì hắn làm gian thần kiểu gì không biết.
Hắn hỏi ta một đống câu hỏi không đâu vào đâu, cho đến khi ta phiền quá, dứt khoát gục mặt xuống bàn giả vờ ngủ.
Hắn nhìn ta rất lâu, khẽ thở dài một hơi khó lòng nhận ra, rồi bế ta lên giường đi ngủ.
Chắc là ta say thật rồi, trước nhan sắc khuynh thành này, ta ôm riệt lấy hắn không buông, lại còn nói bao nhiêu lời sảng.
Ví dụ như: Muốn ôm một cái, muốn hôn một cái, chàng với thiếp đã sớm là phu thê... Khoan đã, chính ta cũng không dám tin những lời này lại phát ra từ miệng mình.
Đương nhiên, đây là lúc hai đứa trần như nhộng nhìn nhau vào sáng hôm sau và được Dung Sách tốt bụng nhớ lại giùm.
Đương nhiên ta chẳng tin mấy lời ma quỷ của hắn. Ta trừng mắt nhìn hắn, nhưng ánh mắt hắn lại vô tội đến mức làm như ta là gã bạc tình làm to bụng con gái nhà người ta xong định chối bỏ trách nhiệm vậy.
"Chi Chi còn nói, sau này của nàng cũng là của ta, cho nên cả cái Dung phủ này đều là của nàng. Nàng bắt ta phải chăm chỉ kiếm tiền để nuôi nàng."
Câu này thì nghe giống ta nói thật... Lẽ nào ta đã vô tình thốt ra lời thật lòng?
Chối cãi không xong, ta nhìn hắn, lại cúi xuống nhìn bản thân, rồi vò vò cái đầu không biết cố gắng của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chàng có thể quên đi được không?"
Dung Sách cụp mắt xuống, trông tủi thân hệt như một cô vợ nhỏ: "Chi Chi không muốn chịu trách nhiệm sao?"
Ta...
Thật ra ta cũng muốn chịu trách nhiệm lắm chứ, nhưng mà hắn cứ lải nhải mãi, thể diện trong ngoài của ta bay sạch sành sanh rồi.
Để bịt miệng hắn lại, ta nhìn Dung Sách đang trưng vẻ mặt ấm ức: "Hôm nay chàng không bận à?"
Dung Sách lắc lắc đầu, tóc mai hơi rối, trông vô hại ngoan ngoãn, nhìn thuận mắt hơn ngày thường nhiều.
Ta bực bội tiến tới hôn cái chụt lên môi hắn: "Không bận thì... tiếp tục đi."
5.
Hậu quả của sự bốc đồng là ta mệt đến lả người, còn Dung Sách thì tinh thần rạng rỡ. Chuyện này làm ta không khỏi nghi ngờ, có khi nào hắn là hồ ly tinh hút cạn tinh khí của ta rồi không?
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Đương nhiên, vì để đợi ta nghỉ ngơi cho khỏe, mãi đến lúc mặt trời lặn xuống núi Tây, ta mới sực nhớ ra cha già nhà mình đang đứng mỏi mòn đợi ngoài cửa.
Cha ta co ro trước cửa, lạnh đến phát run lẩy bẩy. Thấy ta từ xa, ông nước mắt nước mũi tèm lem chạy ùa tới: "Khuê nữ ngoan của ta, cuối cùng con cũng về thăm lão cha này rồi!"
Ta hơi ghét bỏ, né người sang một bên. Thế là Dung Sách may mắn trở thành tấm bia đỡ đạn cho ta.
Quả nhiên, cha ta cũng là đồ nhu nhược nhát cáy y hệt ta. Vừa thấy mặt chàng rể gian thần là Dung Sách, ông chẳng dám làm càn nữa, chỉ hỏi thăm lấy lệ: "Đến rồi à!"
Dung Sách cung kính hành lễ với ông: "Nhạc phụ đại nhân, con đưa Chi Chi về lại mặt, giữa đường có chút chậm trễ, mong người bao dung."
Quả nhiên, người có học ăn nói nghe văn vẻ gớm. Người ta sáng sớm đã về lại mặt, còn ta ngủ nướng đến tận chiều tà, thế mà Dung Sách vẫn tài thật, mặt không đỏ tim không đập thốt ra bốn chữ "có chút chậm trễ".
Cha ta nghe bốn chữ "nhạc phụ đại nhân" thì cứ lâng lâng sướng rơn, cười hớn hở vỗ vỗ vai Dung Sách: "Không sao không sao, về là tốt rồi, về là tốt rồi." Ông hoàn toàn quên mất mình đã phải đứng chầu chực từ sáng đến tận tối mịt.
6.
Gian thần quả không hổ danh là gian thần, dăm ba câu đã dỗ cha ta đến mức mụ mị đầu óc.
Thậm chí ông còn lôi cả vò rượu Mười Dặm Hương trân quý của mình ra.
Mẹ ta không còn trên đời, bao năm nay cha ta vừa làm cha vừa làm mẹ, tạm thời coi như là nửa người mẹ đi! Chắc đây là mẹ vợ nhìn con rể.