Gả Cho Một Đại Gian Thần

Chương 1



 

1.

 

Cha ta là một con "cá muối" chính hiệu (kẻ vô lo vô nghĩ, lười biếng phó mặc sự đời), ta là khuê nữ ruột của ông, thành ra nhà có thêm một con cá muối.

 

Từ nhỏ cha đã dạy ta phải biết tận tình hưởng lạc, không cần sợ sống đoản mệnh. Loại người không có chí tiến thủ như cha ta, chút bổng lộc triều đình phát cho đã sớm bị hai cha con ta tiêu xài nhẵn túi.

 

Thường thì chúng ta đều lâm vào cảnh đầu năm dư dả, cuối năm c.h.ế.t đói. Thấy chưa, chưa đến cuối năm mà tiền bạc đã kẹt cứng rồi.

 

Dung Sách xin Hoàng thượng ban chỉ ban hôn, muốn cưới ta.

 

Dung Sách là ai? Là đại gian thần lớn nhất của triều đại này, đi theo hắn có ngày c.h.ế.t t.h.ả.m lúc nào không hay. Đổi lại là người khác thì hận không thể tránh xa hắn ba thước, nhưng cha ta thì khác. Vừa nghe tên Dung Sách, là Dung Sách đó!

 

Gian thần thì sao chứ! Người ta có chí tiến thủ. Và quan trọng nhất là, có tiền.

 

Cha ta cùng Hoàng thượng ngồi nhắm nháp đĩa đậu phộng, lập tức đồng ý ngay đương trường, chẳng thèm do dự lấy nửa giây.

 

Nhắc đến Hoàng thượng, ngài ấy cũng là một con cá muối. Có lẽ những người tính cách giống nhau thường thu hút lẫn nhau, cho nên giao tình giữa ngài và cha ta cực kỳ tốt, Hoàng thượng thường xuyên giữ cha ta lại trong cung để cùng dùng bữa.

 

Ta hơi khó hiểu, liền hỏi cha: “Nếu cha và Hoàng đế thân thiết như vậy, có thể thương lượng một chút để tăng bổng lộc lên không?”

 

Cha ta nghiêm mặt từ chối ngay: “Thân thì thân, nhưng vấn đề mang tính nguyên tắc thì không thể tùy tiện sửa được.”

 

Cha đúng là cha ruột, ngay cả lúc ta lên kiệu hoa, ông cũng không quên dúi vào tay ta hai miếng bánh hoa quế mới ra lò.

 

Ông khóc sướt mướt tiễn ta đi, nhưng vẫn không quên lén c.ắ.n hai miếng bánh giấu trong tay áo.

 

Ta túm lấy tay áo ông, hai mắt đẫm lệ, thút thít dặn dò: “Cha yên tâm, ta vào Dung phủ rồi, có ta một ngụm thịt để ăn thì quyết không để cha thiếu một ngụm canh đâu.”

 

Vì ăn uống thả phanh cùng ta bao năm nay nên cha ta bước vào tuổi trung niên đã phát tướng, chẳng còn vóc dáng như thời trẻ nữa. Ông xoa xoa cái bụng, vô cùng cảm động: “Quả nhiên là khuê nữ ngoan của ta, nhớ thường xuyên về nhà thăm cha nhé!”

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Ta rất bịn rịn không nỡ xa cha, nhưng nghĩ đến việc mình sắp bước vào Dung phủ hưởng thụ vinh hoa phú quý, trở thành người có tiền, ta liền kiên định lên kiệu, không ngoảnh đầu lại mà rảo bước tiến về phía cuộc sống hạnh phúc.

 

2.

 

Ta ngàn vạn lần không ngờ tới việc Dung Sách cưới ta về chỉ để... nhìn cho đưa cơm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hồi còn nhỏ xíu, nguyện vọng của ta là được gả cho một đầu bếp, nhưng khi nhìn thấy đồ ăn trong Dung phủ, ta cảm thấy cha ta rốt cuộc cũng làm được một việc tốt.

 

Vào Dung phủ rồi ta mới biết thế nào gọi là người có tiền. Nghĩ lại người cha "cá muối" của ta, đúng là có hối thúc kiểu gì cũng vô dụng.

 

Y phục Dung Sách mặc trên người còn tốt hơn ta không biết bao nhiêu lần, tất nhiên cũng có thể là do người mặc vốn đã đẹp.

 

Ta hỏi hắn tại sao lại cưới ta, trong khi rõ ràng có biết bao cô nương xinh đẹp mặc hắn kén chọn, gia thế lại quyền quý, ví dụ như con gái của Thừa tướng - đệ nhất mỹ nhân kinh thành Lục Thư Họa.

 

Nghe cái tên thôi đã biết đó là một đại mỹ nhân nhường nào. Nghe đồn nàng ta đã thầm thương trộm nhớ Dung Sách từ lâu, thậm chí còn nhờ cha mình đến cửa cầu thân, nhưng đều bị hắn cự tuyệt.

 

Cơ hội bám cành cao tốt thế này mà Dung Sách chẳng thèm trân trọng, lại một mực chọn đứa chẳng có điểm gì nổi bật là ta. Chẳng lẽ hắn nhắm trúng cái mác "bạn nhậu của Hoàng đế" của cha ta?

 

Dung Sách chớp chớp đôi mắt tuyệt đẹp của hắn, nghiêm trang bảo ta: “Vì nhìn nàng ăn cơm rất ngon miệng.”

 

Nhìn ta rất đưa cơm.

 

Cáo lý do thanh tao thoát tục này khiến ta chẳng có cách nào phản bác. Có vẻ như ta cũng chỉ được mỗi cái tác dụng ấy thôi.

 

Tâm tư của người có tiền đúng là làm người ta không tài nào đoán nổi!

 

Tóm lại, ta chỉ cần biết hầu hạ "kim chủ" này cho tốt là ta sẽ có cơm ăn.

 

3.

 

Dung Sách rất bận rộn. Có lẽ làm gian thần ai cũng thế. Ta chỉ đành viết thư cho cha than vãn cảnh phòng không gối chiếc, cả nửa ngày trời chẳng thấy bóng dáng phu quân đâu.

 

Ban đầu cha còn an ủi ta, nói nam nhân có chí hướng sự nghiệp thì đều như vậy cả.

 

Nhưng khi số lần ta than vãn ngày càng nhiều, cha dứt khoát làm lơ. Đến bức thư cuối cùng, ông thẳng thừng đáp: Dung phủ cách nhà có hai con phố, có chuyện gì sao con không tự chạy về mà nói?

 

Ta có chút bi thương, người đồng minh lớn nhất của ta - cha ta, thế mà lại vứt bỏ ta. Khóc hu hu một trận, ta buồn bực uống cạn một bình rượu trái cây để giải sầu.

 

Rượu trái cây chua chua ngọt ngọt, nhưng tác dụng phụ lớn nhất của nó là ngấm rất lâu. Đến nỗi trong cơn mơ màng, ta lờ mờ nhìn thấy Dung Sách.