Gả Cho Một Đại Gian Thần

Chương 12



 

Nàng tặng cho ta một cái liếc mắt khinh bỉ, mặc kệ ta luôn.

 

Năm đó khi Dung phủ bị xét nhà, Dung Sách tuy trốn thoát được nhưng cũng phải trải qua một thời gian khốn cùng bần hàn. Thậm chí có một quãng thời gian rất dài, hắn phải giành ăn với cả ch.ó hoang.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Khi đó, ta luôn nói đậu hũ chiên vàng của mẫu thân ăn phát ngán nên mới đem chia cho người khác.

 

Thực ra không phải vậy. Ta chỉ từng chia cho mỗi Dung Sách mà thôi.

 

Năm ấy trời rét căm căm. Dung Sách co ro trong con hẻm nhỏ, khoác trên người manh áo rách tả tơi run lẩy bẩy. Đôi môi hắn tím ngắt vì lạnh, đôi bàn tay vốn dĩ thon dài tuyệt đẹp lại chi chít những vết nứt nẻ.

 

Ta lôi từ trong n.g.ự.c áo ra mấy miếng điểm tâm đưa cho hắn. Đậu hũ chiên vàng đã nguội lạnh rất khó ăn, nhưng đối với hắn lúc bấy giờ lại tựa như cao lương mỹ vị, hắn ăn ngấu nghiến ngon lành.

 

Dung Sách sinh ra đã mang vẻ đẹp kiều diễm, đôi mắt đào hoa lúng liếng. Một đứa ngốc như ta cũng bị hắn làm cho mê mẩn.

 

Từ đó, ngày nào ta cũng mang điểm tâm tới cho hắn.

 

Sau này, tuyết tan, trong con hẻm nhỏ chỉ còn lại một vũng nước tuyết đục ngầu bùn đất. Ta đi tới đó, ngây ngốc đứng chờ hắn, thậm chí còn làm bẩn cả đôi giày mới tinh mẫu thân vừa khâu cho.

 

Ta không đợi được hắn, thậm chí còn chẳng biết tên hắn là gì. Thế nhưng hắn lại là người bạn duy nhất của ta.

 

Gọi là bạn bè, thực chất chỉ là ta tự mình đa tình. Hắn chưa bao giờ nói chuyện với ta, chỉ luôn im lặng nghe ta lải nhải kể cho hắn nghe dăm ba câu chuyện mà ta tự cho là thú vị.

 

Hắn đi rồi, ta đến một người chịu nghe ta nói chuyện cũng không tìm được, nhưng ta vẫn ngày ngày ghé qua con hẻm đó ngóng đợi.

 

Ta chờ đợi rất lâu. Nhưng cuối cùng ta không gặp lại hắn ở con hẻm nhỏ đó nữa.

 

Hôm đó thời tiết vô cùng đẹp. Hắn cưỡi ngựa dạo bước qua con phố dài. Ta đứng trên lầu cao ven đường, chỉ nhìn một thoáng đã lập tức nhận ra hắn.

 

Phiên ngoại: Lục Thư Họa

 

Trần Chi Chi là một kẻ đại ngốc, ta trước nay luôn nghĩ như vậy.

 

Năm ấy tại yến tiệc ngắm hoa, bị đám quý nữ xúm vào giễu cợt, bắt nạt, nàng ta chẳng dám hé răng phản kháng nửa lời, chỉ biết lẩn tránh vào một góc mà rơi nước mắt. Nước mắt nước mũi tèm lem nhìn càng thêm xuẩn ngốc.

 

Ta thấy cái bộ dạng cam chịu như cái bánh bao đó của nàng thì đ.â.m bực bội, bèn mở miệng nói kháy vài câu. Ai ngờ lúc tan tiệc, nàng ta lại dám chạy ra chặn kiệu của ta.

 

Vốn dĩ ta chẳng buồn để ý tới nàng. Nhưng nhìn đôi mắt nàng đỏ hoe, ngân ngấn nước mắt, tự nhiên lại thấy giống hệt con thỏ nhỏ ta từng nuôi lúc bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Có điều, con thỏ nhỏ đó không ngốc như nàng.

 

Nàng mở lời cảm tạ ta, ta lạnh lùng đáp lại: "Ta chưa từng có ý định nói đỡ cho Trần cô nương, Trần cô nương chớ có tự mình đa tình."

 

Câu này vừa thốt ra, môi nàng lập tức trễ xuống, chực òa khóc. Ta chê phiền, ném thẳng chiếc khăn tay vào mặt nàng.

 

Thiếu nữ mười hai mười ba tuổi đầu rồi mà cứ như một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, hở tí là rớt nước mắt.

 

Nàng cầm lấy khăn tay của ta, vụng về bắt chước người khác hành lễ tạ ơn, mồm còn liến thoắng bảo hôm nào sẽ tới phủ tìm ta chơi.

 

Ta mới không thèm chơi chung với đồ ngốc.

 

Vài ngày sau, quả nhiên nàng ta đệ bái thiếp tới thật.

 

Nhớ lại đôi mắt đỏ hoe khi khóc của nàng, ta vô thức nặn đĩa điểm tâm trên tay thành hình mấy con thỏ con.

 

Trần Chi Chi bê đĩa điểm tâm hình thỏ nhỏ vui sướng rạng rỡ, cầm lên cầm xuống mãi luyến tiếc không nỡ ăn.

 

Nhìn bộ dạng đó, ta gai mắt vô cùng: “Nhìn cái dáng vẻ nhà quê chưa trải sự đời của cô kìa.”

 

Trần Chi Chi hiển nhiên chẳng để những lời châm chọc của ta vào tai. Nàng bĩu môi, cẩn thận gói ghém mấy miếng điểm tâm vào khăn tay, định đem về.

 

Ta đành sai người lấy hộp đựng điểm tâm gói riêng một đĩa cho nàng mang về.

 

Nàng ôm cánh tay ta vui sướng không ngớt, buông ra mấy lời sến súa khiến người nghe nổi cả da gà: “Thư Họa tốt thật đấy, Chi Chi thích Thư Họa nhất.”

 

Ta định rụt tay về, nhưng nghe nàng nói những lời êm tai ngọt ngào nhường ấy, thôi thì đành để nàng ôm thêm lúc nữa vậy!

 

Về sau, con ngốc này gả cho tên cáo già Dung Sách. Ta thực sự lo sợ nàng sẽ bị hắn ăn tươi nuốt sống không nhả xương.

 

Đích thân ta tới tìm Dung Sách. Ai ngờ vừa bước vào đã thấy hắn đang xắn tay áo làm điểm tâm cho Trần Chi Chi. Ta có chút kinh ngạc. Quả nhiên bệnh ngốc là có thể lây qua đường tiếp xúc. Nhìn Dung Sách trước kia khôn ngoan xảo quyệt là thế, giờ lại chẳng khác Trần Chi Chi là bao.

 

Lúc chuẩn bị rời đi, ta trông thấy Trần Chi Chi. Gái đã có chồng rồi mà vẫn ngây ngô như một đứa trẻ, ăn uống dầu mỡ lem nhem quanh miệng. Thật bất ngờ, ta lại thấy cái dáng vẻ đó có chút đáng yêu.