Ta cái hiểu cái không gật gật đầu. Ý của nàng là Dung Sách sẽ không c.h.ế.t. Ngay sau đó ta lại khẩn trương hỏi: “Vậy còn ngươi?”
“Vậy chỉ có thể chiều theo ý bệ hạ thôi.” Nàng cố làm ra vẻ thoải mái, nhưng ta hiểu, nàng hoàn toàn không cam lòng.
“Nhưng ta không muốn…” Ta không muốn nàng phải chịu cảnh này. Ta không muốn một cô nương dung mạo xinh đẹp như hoa dường này, đang độ tuổi thanh xuân mơn mởn, chưa kịp bung nở rực rỡ đã phải héo tàn chôn vùi trong chốn thâm cung lạnh lẽo.
Giọng Lục Thư Họa bỗng dịu hẳn đi: “Trần Chi Chi, mỗi người đều có số mệnh riêng. Số mệnh của ta đặt ở chỗ này. Ta đã tận hưởng những vinh hoa phú quý do phụ thân mang lại, thì việc trở thành một quân cờ chính trị cũng là lẽ đương nhiên. Mặc kệ là gả cho Dung Sách, gả cho Hoàng t.ử, hay là nhắm mắt lấy bừa một tên thương nhân thấp kém nào đó, thì đây chính là số mệnh của ta. Nó chẳng liên quan gì tới ngươi cả.”
Nàng thấu hiểu hồng trần, nhưng ta vẫn thấy mọi chuyện là lỗi của mình. Nếu không có ta, nàng đã được gả cho Dung Sách, chứ chẳng phải theo một ông lão có thể làm cha mình là Hoàng đế, để rồi phí hoài thanh xuân nơi cung cấm thâm sâu thăm thẳm.
Lục Thư Họa thấy ta lặng thinh liền bật cười. Tiếng cười của nàng sao mà nhẹ bẫng: “Trần Chi Chi, ta thật sự rất ghen tị với ngươi.”
“Ta biết.”
“Ngươi biết cái rắm.” Đây là lần đầu tiên ta thấy Lục Thư Họa buông lời thô tục. Nàng nói tiếp: “Ngươi ngu ngốc như thế mà còn bắt mình phải nghĩ đến mấy chuyện phức tạp này, đúng là làm khó ngươi rồi.”
Trong lời ngoài chữ toàn là chê bai, nhưng ta không hề mếch lòng, ngược lại còn sụt sịt mũi, giọng đầy ấm ức: “Mọi người cứ bảo ta ngốc, chỉ có ta mới biết ta không ngốc.”
Lục Thư Họa lộ vẻ ghét bỏ: “Mau lau sạch nước mũi đi, đừng có cọ bẩn y phục của ta. Khóc xong rồi thì mau lăn đi, đừng ở đây chướng mắt ta, xui xẻo.”
Ta gật đầu, đứng dậy hành lễ với nàng. Lục Thư Họa mỉm cười gật đầu đáp lại.
22.
Ngày Dung Sách được thả ra, tiết trời rạng rỡ. Trên đường phố người qua lại tấp nập. Ta vẫy vẫy tay với hắn, rồi nhào vào lòng hắn y như một đứa trẻ: “Ta muốn ăn đậu hũ chiên vàng.”
Dung Sách xoa đầu ta: “Từ nay về sau, Chi Chi của chúng ta sẽ không được ăn sơn hào hải vị nữa, cũng chẳng được mặc lụa là gấm vóc mỗi ngày. Bây giờ nàng đổi ý vẫn còn kịp đấy.”
Lục Thư Họa đã gả cho Tứ hoàng t.ử, một người tính tình bình lặng, ít nói. Dung Sách được phục chức, có điều hơn phân nửa gia sản đã bị sung vào quốc khố. Lục Thừa tướng cũng thuận lợi cáo lão hồi hương.
Người đời đều say mê quyền quý. Như lời Dung Sách hay nói, thiên hạ xô bồ vì lợi mà đến, thiên hạ nhốn nháo vì lợi mà đi, trăm năm sau cũng chẳng qua chỉ là một nắm đất vàng.
Lão Hoàng đế tức đến phát điên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối cùng, vẫn là Lục Thư Họa thỏa hiệp, bằng lòng gả cho Tứ hoàng t.ử. Lục gia và Dung Sách cũng hết lòng tận lực nâng đỡ hắn, để đợi trăm năm sau khi Lão Hoàng đế băng hà, hắn sẽ kế vị làm rường cột quốc gia.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Ta từng len lén hỏi Lục Thư Họa xem dung mạo Tứ hoàng t.ử trông ra sao. Nàng chỉ thuận miệng đáp: “Nhìn cũng được, khá thuận mắt.”
Chuyện là như vậy đó. Cơn giận của Lão Hoàng đế vẫn chưa nguôi ngoai, ngài phạt trừ bổng lộc của Dung Sách mấy năm liền, lại mượn cớ hạn hán cần tiền cứu trợ nạn dân mà sung công hơn nửa gia tài của Dung phủ, lúc này mới chịu buông tha.
Có điều, hiện tại Dung Sách chẳng có bổng lộc mà ăn, gia sản cũng bị tịch thu quá nửa. Hắn đã trở thành một kẻ nghèo rớt mồng tơi đúng nghĩa. Cha cũng không giúp đỡ được gì cho chúng ta. Phu thê bần tiện trăm bề sầu, cho nên chúng ta phải tính đường sinh nhai về sau.
Ta ngẩng đầu nhìn Dung Sách: “Ta có một ý tưởng tuyệt diệu.”
Tâm trạng Dung Sách có vẻ rất tốt, hắn cười nhìn ta: “Hửm? Nói ta nghe thử xem.”
Ta ôm cánh tay hắn đung đưa: “Đi bán đậu hũ chiên vàng được không? Tay nghề chàng tốt nhất, chúng ta đi bán đậu hũ chiên vàng chắc chắn sẽ phát tài!”
Dung Sách vờ vịt thở dài não nề: “Ta chỉ sợ đậu hũ còn chưa kịp bán đã bị con chuột nhỏ nào đó ăn vụng hết sạch.”
Ta bĩu môi, có chút hờn dỗi: “Chàng nói bậy, ta chỉ ăn một xíu xiu thôi, không ăn nhiều đâu.”
Dung Sách gật gật đầu, bẹo má ta: “Chẳng phải nàng luôn nói ta là gian thần sao? Thỏ khôn đào ba hang, nàng biết câu đó chứ?”
Ta ngơ ngác không hiểu ý hắn: “Ý chàng là sao?”
Dung Sách cúi đầu, thì thầm vào tai ta: “Ý ta là, chất lượng cuộc sống của Chi Chi sẽ không bị giảm sút đâu.”
Chà, gian thần quả nhiên danh bất hư truyền!
23.
Lục Thư Họa vẫn luôn lấy làm khó hiểu về chấp niệm của ta với món đậu hũ chiên vàng. Ta mỉm cười nuốt miếng đậu hũ cuối cùng vào bụng, kề sát tai nàng thì thầm: “Vì ta thích.”