Trần Chi Chi ngốc nghếch nhìn ta, định tới bắt chuyện. Nhưng nhớ lại cái dáng vẻ ngốc nghếch hiện tại của Dung Sách, sợ bị lây bệnh ngu, ta liền xoay người đi thẳng không thèm ngoảnh lại.
Hoàng đế bí mật tìm gặp Dung Sách và cha ta, ngỏ ý muốn ban hôn cho ta. Đương nhiên là ta không muốn, cũng may cha ta đã từ chối.
Để dập tắt dã tâm của Lão Hoàng đế, ta còn bị Dung Sách mượn cớ châm chọc một phen trước bàn dân thiên hạ. Mối thù này ta ghi tạc trong lòng.
Nào ngờ Lão Hoàng đế lại làm việc tuyệt tình đến vậy. Để gây sức ép lên cha ta và Dung Sách, ngài định hạ ngục Dung Sách thật.
Nhìn mái tóc cha đã bạc trắng mà vẫn phải lao tâm khổ tứ vì ta, cuối cùng ta cũng đành thỏa hiệp.
Tứ hoàng t.ử tuy cộc cằn như một khúc gỗ, nhưng chí ít nhìn vẫn vừa mắt hơn con cáo già Dung Sách kia, ít nhất thì cũng dễ bị lừa gạt hơn.
Ta cũng không muốn thấy cái con ngốc Trần Chi Chi kia khóc lóc ỉ ôi thêm nữa, nghe phiền muốn c.h.ế.t đi được.
Đã ngốc lại còn bày đặt làm liều, ầm ĩ một trận ở cửa cung. Đã thế còn oang oang cái miệng bảo rằng ta là bạn tốt của nàng. Thật là mất mặt.
Nhìn dáng vẻ nước mắt giàn giụa của nàng, ta thực sự thấy phiền, đành vạch trần chân tướng sự việc cho nàng nghe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Qua chuyện lần này, ta mới nhận ra con thỏ ngốc ấy một khi đã làm loạn thì cũng ghê gớm lắm. Chẳng biết tên cáo già Dung Sách kia có chịu nổi nhiệt không nữa.
Ngày ta xuất giá, Trần Chi Chi mang đến một hộp điểm tâm. Nàng túm lấy vạt áo ta khóc rấm rứt không buông, tiễn ta ra kiệu hoa. Kẻ không biết nhìn vào khéo lại tưởng nàng là nương của ta.
Ta đã gặp qua Tứ hoàng t.ử. Đó là một người trầm lặng, ít nói. Dù dung mạo không thể sánh bằng vẻ đẹp hồ ly tinh của Dung Sách, nhưng cũng may không phì nộn bụng phệ như Lão Hoàng đế, nói chung cũng không đến nỗi nào.
Ta định bụng sau này sẽ cùng hắn tương kính như tân, diễn cho tròn vai, sống qua ngày đoạn tháng là được.
Ai ngờ, lúc hắn vén khăn voan lên, lại kề sát tai ta thầm thì: “Lục tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Ta trân trân nhìn người đàn ông đang nằm trên gối với ánh mắt mơ màng, thực sự không nhớ nổi chúng ta từng có giao thoa từ thuở nào.
Hắn như nhìn thấu tâm can ta, bèn cất lời vạch trần huyền cơ. Năm ấy tuyết rơi trắng xóa, ta vô tình làm ướt giày vớ. Lúc đang chui vào xe ngựa để thay, bỗng có một thiếu niên cả người đầy m.á.u xông vào.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Ta vì sợ phiền phức nên đã tiện tay giúp hắn che giấu.
Hắn nắm lấy bàn chân ta, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn chân: “Thẩm Uyên mạo phạm cô nương. Sau này nhất định sẽ bồi thường gấp bội.”
Hết. Cảm ơn các bạn đã đọc truyện, nhớ tên mình nhé: Vị Ngọt Của Mật nên chỉ thích truyện chữa lành, ngọt ngào thôi nè.