Minh Long nhìn đăm đăm vào dòng thông báo xanh nhạt đang lơ lửng, một tiếng chép miệng đầy vẻ hụt hẫng vang lên giữa không gian tĩnh mịch của Không Linh Giới:
- Huyền cấp hạ phẩm... Haizzz, xem ra lần này vận khí của ta đã cạn rồi.
Hắn vốn dĩ đặt niềm tin rất lớn vào cái tên Thuận Thiên đầy khí khái ấy, nhưng cấp độ lẹt đẹt kia như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự hưng phấn đang sục sôi. Chẳng buồn rút thanh kiếm ra khỏi không gian lưu trữ, Minh Long thu lại ánh nhìn, dồn toàn bộ tâm trí vào món quà còn lại. Đôi mắt hắn ngay lập tức bị thu hút bởi dòng chữ "Đẳng cấp: ???" kia:
- Hệ thống, cho ta triệu hoán Hùng Vương Kiếm Điển!
Theo lệnh truyền, thực tại trước mắt Minh Long khẽ vặn xoắn, tạo thành những gợn sóng không gian lăn tăn. Từ trong hư vô, một cuốn trục cổ xưa được kết bằng những nan tre sạm màu nắng gió, buộc bởi những sợi dây mây bền bỉ, từ từ hạ xuống. Nó mang theo một mùi hương trầm mặc của đất rừng viễn cổ, phảng phất hơi thở của những buổi bình minh sơ khai nhất của nhân loại. Minh Long đưa tay vuốt nhẹ cằm, đôi mắt nheo lại đầy vẻ suy tư:
- Đẳng cấp không xác định... Lại giống như Phi Lôi Thần Thuật sao?
Ngọc Nhi lơ lửng bên cạnh, tà áo lụa của nàng bay phất phơ trong gió hồ. Nàng khẽ gật đầu, giọng nói trong trẻo như tiếng khánh ngọc:
- Đúng là như vậy. Đẳng cấp của Hùng Vương Kiếm Điển cũng giống như Phi Lôi Thần Thuật, nó phụ thuộc hoàn toàn vào người tu luyện chứ không phải do bản thân công pháp quy định. Ngươi chính là người định đoạt giới hạn của nó.
- Ngon!
Minh Long thốt lên một tiếng đầy sảng khoái. Hắn lập tức ngồi xuống xếp bằng theo tư thế ngũ chi hướng thiên, gạt bỏ mọi tạp niệm để đưa linh đài vào trạng thái hư minh nhất.
"Ong!"
Sâu trong linh hồn hắn, Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh dường như tìm thấy một mảnh ghép còn thiếu, bắt đầu tự động ngâm tụng những thanh âm hào hùng như tiếng trống đồng dội về từ quá khứ. Từng luồng ký tự cổ xưa rực rỡ như những con rồng nhỏ vàng óng tuôn trào ra ngoài, chúng quấn quýt lấy cuốn trục tre, tạo nên một cái kén ánh sáng bao phủ lấy Minh Long.
Trong trạng thái xuất thần ấy, toàn bộ khẩu quyết, hình ảnh và lộ trình vận khí của Hùng Vương Kiếm Điển đã được Minh Long thẩm thấu vào từng tế bào linh hồn. Đây là bộ kiếm pháp mang cốt cách chính thống nhất của dòng máu Lạc Hồng, một loại kiếm đạo tuyệt đối bài trừ sự hoa mỹ rỗng tuếch.
Mỗi một đường kiếm được vạch ra đều mang sức nặng của cả một giang sơn, bởi chúng chỉ tồn tại vì những đại nghĩa cao cả.
Bảo vệ, Hy sinh và Giữ đạo.
Minh Long thấu hiểu sâu sắc rằng bộ kiếm điển này, dương như nó chính là một sinh linh có linh tính, nó đòi hỏi người tu phải bước đi những bước chân vững chãi nhất từ thuở sơ tâm, tuyệt đối bài trừ sự cưỡng cầu hay những lối tắt phù phiếm. Điểm cốt lõi nhất, linh hồn của toàn bộ Hùng Vương Kiếm Điển chính là Ý chí.
Ý chí bảo vệ tôn nghiêm của tiền nhân càng kiên định, tâm thế càng vững vàng thì tốc độ tu luyện càng nhanh, uy lực phát ra càng thiên băng địa liệt.
Hiện tại, hắn chỉ có thể mơ màng nhìn thấy bảy tầng thiên tháp của bộ kiếm điển này đang sừng sững giữa màn sương mù của nhận thức. Khả năng thực thụ cùng những tuyệt kỹ ẩn giấu trong mỗi tầng vẫn còn là một ẩn số vô cùng tận, chờ đợi hắn dùng chính ý chí của mình để khai mở từng lớp màn bí mật.
Giữa lúc ý thức đang trôi bồng bềnh trong dòng chảy của những khẩu quyết cổ xưa, Minh Long bất chợt cảm thấy một lực kéo vô hình, thô bạo và mạnh mẽ, lôi tuột linh hồn hắn khỏi sự tĩnh lặng của Không Linh Giới. Không gian xung quanh vỡ vụn ra thành từng mảnh, rồi ngay lập tức tái thiết lại thành một thực tại hoàn toàn khác biệt.
Mùi máu tanh nồng nặc sộc thẳng vào khứu giác khiến hắn choáng váng. Trước mắt hắn lúc này là một chiến trường khốc liệt đến mức cùng cực, nơi mặt đất sình lầy đã bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm đặc quánh.
Tiếng gào thét xung trận hòa lẫn trong tiếng kim khí va chạm chát chúa. Một bên là đại quân đông đảo như kiến cỏ, trang bị giáp trụ lạ lẫm đang điên cuồng càn quét. Phe phòng thủ là những chiến binh có tầm vóc vạm vỡ, mình trần đóng khố, da dẻ ngăm đen săn chắc và trên ngực xăm những hình thù thủy quái dữ tợn. Họ chiến đấu vô cùng anh dũng với những cây giáo đồng và rìu đá trong tay, nhưng trước sự chênh lệch quá lớn về quân số, từng người một đang ngã xuống dưới lưỡi gươm của kẻ thù.
Giữa lúc tuyệt vọng nhất, từ phía sau trận tuyến, một thân ảnh hiên ngang bước ra.
Người này đầu đội chiếc mũ lông chim cao vút hướng về phía trời xanh, bắp tay đeo những vòng đồng sáng loáng tỏa ra khí tức vương giả bất khả xâm phạm. Y vác trên vai một thanh kiếm lớn, mỗi bước chân dẫm xuống đều khiến mặt đất rung chuyển, khí thế dũng mãnh tựa như một con mãnh hổ hạ sơn. Không một lời thừa thãi, nam tử ấy lao thẳng vào giữa lòng địch, thanh kiếm trên tay vung lên những đường bán nguyệt chết chóc. Mỗi bước y đi qua, xác quân thù chất cao thành núi, máu chảy thành sông, một mình cân cả đại quân mà thần sắc không hề thay đổi.
Bất chợt, giữa cơn mưa máu, nam tử ấy đột ngột dừng lại. Y ngoái đầu, đôi mắt rực sáng hào quang nhìn thẳng vào vị trí mà ý thức của Minh Long đang lơ lửng, rồi nhếch miệng cười:
- Vậy ra tiểu tử ngươi chính là truyền nhân tiếp theo của ta.
Minh Long bàng hoàng, lồng ngực đập liên hồi, hắn cố gắng mấp máy đôi môi khô khốc:
- Tiền... tiền bối có thể thấy ta?
Nam tử trung niên kia liền bật cười sảng khoái, tiếng cười vang động cả chiến trường, át đi cả tiếng gào thét của vạn quân:
- Ha ha ha... tiểu tử, nhìn cho kỹ, đây chính là...
- Hùng Vương Kiếm Điển!
Ngay lập tức, y bắt đầu thi triển kiếm kỹ. Những đường chém tung ra vô cùng giản đơn, không hề có một chút hoa mỹ nào, nhưng mỗi khi lưỡi kiếm vạch xuống không trung, một luồng kiếm khí vương giả lại bùng nổ, chẻ đôi hàng phòng ngự của địch nhân. Minh Long đứng quan sát mà cảm thấy lồng ngực càng lúc càng thắt chặt, không khí xung quanh như bị rút cạn. Uy áp từ những đường kiếm kia quá lớn, chúng không chỉ chém vào xác thịt quân thù mà còn như muốn nghiền nát linh hồn kẻ chứng kiến.
Đến đường kiếm thứ năm, Minh Long đã cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn. Đến đường kiếm thứ tám, xương cốt hắn dường như bắt đầu phát ra những tiếng rạn nứt vì áp lực từ kiếm pháp quá kinh khủng. Khi nam tử kia vung đến đường kiếm thứ mười, một luồng kiếm khí rực rỡ như mặt trời ban trưa bộc phát, Minh Long không thể chống chọi thêm được nữa.
- Phụt!
Hắn thổ huyết ngay trong ảo cảnh, toàn bộ thực tại chiến trường lập tức sụp đổ. Linh hồn Minh Long bị đẩy ngược trở về thân xác tại Không Linh Giới với một lực phản chấn cực đại.
"Hự!"
Tại thực tại, Minh Long cũng đổ gục về phía trước, một ngụm máu tươi bắn tung tóe lên mặt đất. Hắn thở dốc, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng, lồng ngực phập phồng đau đớn như vừa trải qua một cuộc sinh tử thực sự, nhưng trong đôi mắt đỏ rực lại ánh lên sự kinh hãi xen lẫn khát khao tột độ.
Minh Long đổ gục xuống mặt đất, hai tay chống mạnh lên cỏ, lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn. Những cơn ho khan xé tâm can liên tục ập đến khiến khuôn mặt hắn đỏ gay, từng ngụm khí lạnh tràn vào cuống họng cũng trở nên buốt giá:
- Khụ... khụ... khụ... ta... thấy... ta lại thấy một ảo cảnh nữa.
Ngọc Nhi vốn đang lơ lửng gần đó lập tức lao vút tới. Đôi mắt nàng lúc này rực sáng lên một cách kỳ lạ, như thể đang mong chờ một điều gì đó vô cùng trọng đại. Nàng áp sát mặt mình vào sát mặt Minh Long, giọng nói gấp gáp:
- Thế nào rồi? Ngươi... ngươi lĩnh ngộ được đến kiếm thứ mấy?
Minh Long đưa mu bàn tay lên lau vệt máu còn vương nơi khóe môi, hắn nhíu mày nhìn nàng, ánh mắt hiện rõ vẻ nghi hoặc:
- Ngươi cũng nhận biết được chuyện này à?
Ngọc Nhi hất cằm, vẻ mặt đầy đắc ý và tự phụ:
- Đương nhiên, trên đời này hiếm có điều gì lão nương không biết lắm. Mà thôi mau nói đi, đừng có lảng tránh, ngươi lĩnh ngộ được bao nhiêu kiếm rồi?
Minh Long hít một hơi thật sâu để bình ổn lại lồng ngực đang đau nhức. Hình ảnh nam tử oai hùng giữa chiến trường vạn quân vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Hắn chậm rãi kể lại việc mình đã thấy một vị tiền bối thi triển kiếm pháp mạnh mẽ đến nhường nào, nhưng khi đến được kiếm thứ mười, toàn thân hắn như bị vạn tiễn xuyên tâm, áp lực khủng khiếp khiến hắn không thể nào chịu đựng thêm được nữa.
Nghe đến đây, Ngọc Nhi khựng lại giữa không trung. Nàng sững sờ, đôi mắt mở to hết cỡ, cái miệng nhỏ nhắn há hốc ra vì kinh ngạc:
- Mười... mười kiếm? Ngươi đừng có mà nói dóc!
Minh Long nhún nhún vai, vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì to tát:
- Có sao nói vậy, ngươi không tin thì ta cũng chịu.
Ngọc Nhi dường như vẫn chưa thể tin vào tai mình. Nàng đột ngột xoay lưng lại, bắt đầu bay vòng quanh một cách bồn chồn, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên miệng cắn cắn móng tay, miệng lẩm bẩm đầy vẻ suy tư:
- Mười kiếm... mười kiếm... tên này rốt cuộc là loại quái thai gì, ngộ tính cao đến mức nào đây?
Minh Long nhìn điệu bộ kỳ quặc của nàng, lòng tò mò càng thêm sục sôi. Hắn nheo mắt hỏi:
- Này... ngươi biết bí mật đằng sau đó đúng không? Nói ta nghe xem, mười kiếm thì có gì đặc biệt mà ngươi lại cuống lên như vậy?
Ngọc Nhi lúc này mới dừng lại, nàng hít một hơi dài, nghiêm túc giải thích rằng lần đầu tiên lĩnh ngộ Hùng Vương Kiếm Điển mà trụ lại được càng lâu, chứng kiến được càng nhiều kiếm thì quá trình tu luyện sau này sẽ càng suôn sẻ vô cùng.
Điều đó chứng tỏ sự tương thích giữa linh hồn người tu và bộ kiếm điển này đã đạt đến mức hoàn mỹ. Nàng nhấn mạnh rằng, việc lần đầu tiên lĩnh ngộ được mười kiếm của Hùng Vương Kiếm Điển hầu như là điều không tưởng, một kỳ tích xưa nay hiếm thấy.
- Trong suốt chiều dài lịch sử, duy chỉ có chín người có thể làm được điều này mà thôi. - Ngọc Nhi trầm giọng, ánh mắt nhìn Minh Long đầy phức tạp:
- Và ngươi... là người thứ mười.
Nghe đến đây, tim Minh Long đập lệch một nhịp. Hắn lập tức hỏi dồn:
- Chín người đó là ai? Họ là những vị tiền bối nào?
Ngọc Nhi khẽ lắc đầu, vẻ thần bí lại hiện lên trên khuôn mặt, nàng hờ hững đáp:
- Ngươi hiện tại vẫn chưa đủ tư cách để biết danh tính của họ đâu.
Minh Long bĩu môi một cái, quay mặt đi chỗ khác đầy vẻ bất cần:
- Không nói thì thôi, làm như báu lắm không bằng. Ta cũng chẳng thèm biết.
Minh Long trầm ngâm, đôi bàn tay vô thức siết lại, trong đầu liên tục tái hiện từng đường kiếm, từng nhịp thở của vị tiền bối oai hùng giữa chiến trường vạn quân kia. Một cảm giác ngứa ngáy lạ kỳ len lỏi vào tận xương tủy, khiến hắn không kìm nén được mà bất giác đứng phắt dậy. Hắn muốn vung kiếm, muốn mô phỏng lại cái uy lực kinh thiên động địa mà hắn vừa chứng kiến để giải tỏa nỗi sục sôi trong lồng ngực.
Có điều!
Hắn vừa vung mạnh cánh tay lên không trung, một cảm giác trống rỗng đến nực cười ập đến. Cánh tay chém vào hư vô, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ tay chứ chẳng hề có một chút kình lực nào. Minh Long bừng tỉnh, ngơ ngác nhìn lòng bàn tay trống không của mình:
- Không có kiếm? Thi triển kiếm pháp cái rắm à?
Ngọc Nhi lơ lửng một bên, ánh mắt đầy vẻ chán nản nhìn tên trước mắt, nàng nhếch môi nhắc nhở:
- Chẳng phải ngươi vừa được tặng một thanh kiếm đấy thôi? Đầu óc để đi đâu rồi?
Minh Long sực nhớ ra, nhưng ngay lập tức vẻ mặt lại xìu xuống, hắn thở dài thườn thượt:
- Cái thanh Huyền cấp hạ phẩm đó á? Chẹp!
Hắn chép miệng một cái đầy miễn cưỡng, đúng là méo mó có hơn không, lúc này có một thanh sắt để cầm còn hơn là múa tay không. Hắn lập tức tập trung ý niệm, ra lệnh cho hệ thống triệu hoán.
"Xoẹt!"
Trên tay hắn lúc này xuất hiện một thanh kiếm. Minh Long nheo mắt đánh giá. Nhìn qua dáng vẻ, nó không phải là loại trường kiếm thanh mảnh của các kiếm khách, cũng chẳng phải đại kiếm hay cự kiếm nặng nề mà các võ tướng thường dùng. Bản kiếm khá rộng, chuôi kiếm mang nét cổ kính, nhưng điểm khiến Minh Long muốn phát điên chính là tình trạng của nó.
Lưỡi kiếm bị vỡ vụn nhiều đoạn như bị ai đó đem đi băm đá, gỉ sét bám đầy loang lổ, xỉn màu. Nhìn tổng thể, nó chẳng khác gì một thanh sắt vụn vừa được bới ra từ đống phế liệu nghìn năm, hoàn toàn không có lấy một chút dáng dấp nào của một thanh kiếm có khả năng chiến đấu.
- Móaaaaaa!!!!! - Minh Long rên rỉ đầy đau khổ, mặt nhăn như khỉ:
- Hệ thống, ngươi đùa ta à? Thứ này... thứ đồng nát sắt vụn này thì làm được cái gì đây? Chặt củi còn sợ gãy, huống chi là luyện Hùng Vương Kiếm Điển?
Ngọc Nhi nhướn mày, dường như nàng biết điều gì đó mà hắn không biết, nàng hất cằm ra lệnh:
- Đừng có lảm nhảm nữa, mau nhỏ máu nhận chủ đi!
Minh Long tặc lưỡi, dù trong lòng đầy sự miễn cưỡng nhưng vì khao khát muốn thử nghiệm kiếm pháp quá lớn, hắn đành đưa ngón tay lên miệng cắn nhẹ một cái. Một giọt máu tươi đỏ thẫm rơi xuống, chạm vào bề mặt hoen gỉ của thanh kiếm.
"Ong!"
Ngay khoảnh khắc giọt máu thấm vào, Thuận Thiên Kiếm đột ngột ngân vang một tiếng trầm hùng, rung chuyển dữ dội ngay trong lòng bàn tay Minh Long như một con mãnh thú thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm. Một luồng hào quang vàng kim bộc phát chói lòa, rực rỡ đến mức khiến Minh Long phải nhắm nghiền mắt lại vì không thể chịu nổi.
- Chói quá!
Ngay sau đó, một cảnh tượng diễn ra khiến Minh Long dường như mất sạch niềm tin vào nhân sinh quan của mình.
Dưới sức nóng của hào quang, Thuận Thiên Kiếm từ từ tan chảy, nhưng không phải biến mất, mà là co rút và biến đổi hình dạng một cách thần kỳ. Khi ánh sáng tan đi, thanh kiếm biến mất tăm. Thay vào đó, nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay Minh Long là một con rùa vàng nhỏ xíu, chỉ bằng bàn tay, đang ngơ ngác ngước đôi mắt tròn xoe chớp chớp nhìn hắn.
Minh Long há hốc mồm, đứng hình mất năm giây, rồi một tiếng thét vang tận mây xanh: