Minh Long ngồi xếp bằng, đôi lông mày nhíu chặt lại thành một đường thẳng tắp. Hắn nheo mắt, dùng ánh mắt đầy vẻ hoài nghi nhân sinh để quan sát sinh vật nhỏ bé đang lóng ngóng bò trên mặt đất trước mặt.
- Đây... thực sự là Thuận Thiên Kiếm?
Đáp lại sự ngỡ ngàng của hắn, con rùa nhỏ có lớp mai vàng óng ánh như ròng khẽ nghiêng cái đầu bé xíu. Bốn cái chân ngắn ngủn của nó thỉnh thoảng lại quờ quạng trong không trung một cách vụng về. Đôi mắt nó đen láy, tròn xoe, nhìn Minh Long một hồi rồi bỗng nhiên há cái miệng nhỏ xíu ngáp một cái thật dài, ra vẻ lười biếng và buồn ngủ vô cùng. Cái dáng vẻ đáng yêu lạc lối ấy khiến người ta chỉ muốn đưa tay lên xoa đầu chứ chẳng thể nào liên tưởng nổi đến một thanh binh khí.
Ngọc Nhi lơ lửng bên cạnh, nàng gật đầu xác nhận đầy chắc chắn:
- Đúng vậy, đây chính là Thuận Thiên Kiếm.
- Nó á?
Minh Long không kiềm chế được mà chỉ thẳng ngón tay vào mặt con rùa, khiến nó ngơ ngác rụt cổ lại một chút. Hắn dường như muốn phát điên:
- Cái quỷ gì thế này? Kiếm biến thành rùa... rốt cuộc là sao? Ngươi có đang đùa ta không đấy?
Ngọc Nhi khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng nhìn về phía sinh vật nhỏ bé kia với vẻ thâm thúy:
- Đừng nhìn vẻ ngoài của nó mà lầm. Thứ ngươi đang cầm trên tay không phải binh khí vô tri thông thường. Nó thuộc về một chủng tộc vô cùng hiếm thấy trong tu tiên giới, là Yêu Binh Tộc.
- Yêu Binh Tộc? - Minh Long nhướng mày, sự tò mò bắt đầu lấn át vẻ bực bội:
- Ngươi nói rõ hơn đi, ta chưa từng nghe qua cái tên này bao giờ.
Ngọc Nhi bắt đầu chậm rãi giải thích. Trong vũ trụ bao la, có những binh khí trải qua vạn năm chinh chiến, không ngừng hấp thụ tinh hoa của nhật nguyệt và tinh huyết của vô số cường giả, từ đó sinh ra linh trí thực thụ. Chúng không còn bị giới hạn trong hình hài kim loại lạnh lẽo mà tiến hóa thành một sinh mệnh có tri giác, có cảm xúc, có khả năng sinh sản như bao chủng tộc khác, trở thành một chủng tộc thực sự.
- Đặc điểm lớn nhất của Yêu Binh Tộc chính là khả năng biến hóa linh hoạt giữa dạng vũ khí và dạng sinh vật. Như con rùa nhỏ này, khi ở hình thái linh vật, chúng hoàn toàn có thể tự mình tu luyện linh khí đất trời, có cảm xúc và tính cách riêng biệt, mà tính cách của thanh kiếm này xem ra là khá lười biếng đấy.
Ngọc Nhi lướt tay qua mai rùa, tiếp tục giảng giải:
- Ngươi đừng xem thường hình dạng này. Khi chiến đấu, chúng sẽ hóa lại thành dạng binh khí, và uy lực lúc đó sẽ vượt xa những loại pháp bảo cùng cấp. Đơn giản vì nó mang theo sự linh động, trực giác và ý chí mãnh liệt của một sinh linh thực thụ, chứ không phải một vật dụng chờ người điều khiển.
Nàng dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Minh Long, giọng nói trở nên nghiêm trọng hơn:
- Tuy nhiên, có một điều ngươi phải khắc cốt ghi tâm. Yêu Binh Tộc cả đời chỉ nhận duy nhất một người làm chủ nhân. Khi đã nhỏ máu nhận chủ như ngươi vừa làm, giữa hai bên sẽ hình thành một khế ước sinh tử không thể lay chuyển. Nếu chủ nhân chết, Yêu Binh cũng sẽ ngay lập tức tự bạo để tuẫn táng theo, tuyệt đối không bao giờ phục vụ người thứ hai.
Minh Long nhìn con rùa nhỏ đang bắt đầu lim dim ngủ gật trước mặt mình, cảm thấy lồng ngực như có gì đó nghẹn lại. Hắn thở dài một tiếng, vừa buồn cười vừa thấy trách nhiệm nặng nề:
- Vậy là từ giờ, mạng của ta cũng là mạng của nó sao? Nhận nuôi một cục nợ mà nếu ta sơ sẩy là cả hai cùng tan xác...
Ngọc Nhi nhìn thấy vẻ mặt vừa méo mó vừa cam chịu của Minh Long thì không nhịn được mà bật cười khúc khích. Nàng khẽ lắc đầu, tà áo lụa bay phất phơ theo nhịp chuyển động:
- Cái này... cũng không hẳn như ngươi nghĩ đâu.
Thấy Minh Long lập tức nín thở, đôi mắt dán chặt vào mình chờ đợi, Ngọc Nhi mới thu lại vẻ cợt nhả. Nàng nghiêm giọng, đôi mắt trở nên sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời lịch sử:
- Nếu là những Yêu Binh Tộc thông thường khác thì khế ước tuẫn táng là điều tất yếu. Tuy nhiên, đối với Thuận Thiên Kiếm... nó là một sự tồn tại nằm ngoài mọi quy luật bình phàm.
"Vù!"
Nói đoạn, Ngọc Nhi phất nhẹ tay áo lụa. Giữa hư không của Không Linh Giới, linh lực xanh nhạt bắt đầu ngưng tụ, dệt nên những dòng chữ vàng óng rực rỡ như được viết bằng nắng trời. Minh Long lẩm nhẩm đọc theo từng chữ, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng:
"Hồ thiêng Hoàn Kiếm nguyệt soi trời,
Gươm báu hoàn trao dứt nợ đời.
Kim Quy trỗi sóng nâng linh khí,
Non nước gấm hoa giữ một lời."
Mỗi vần thơ vang lên, Minh Long cảm thấy máu trong người mình như có một luồng điện xẹt qua, nóng hổi và sục sôi. Ngọc Nhi lúc này mới chậm rãi giải thích:
- Thuận Thiên Kiếm chính là một trong những binh khí trấn tộc mạnh nhất mà Lạc Hồng Cổ Tộc từng sở hữu. Nguồn gốc của nó vốn được tạo ra bởi Hoàn Kiếm Quy Thần.
- Hoàn Kiếm Quy Thần?
Minh Long biểu lộ càng trở nên tập trung.
Ánh mắt nàng xa xăm, như đang tái hiện lại một khung cảnh từ thuở hồng hoang:
- Thuở ấy, khi bờ cõi chìm trong khói lửa lầm than, đất trời dường như cũng phải chuyển mình. Từ dưới đáy hồ thiêng tĩnh lặng, một vị thần rùa khổng lồ, toàn thân rực sáng như vàng ròng đã trỗi dậy giữa sóng nước mênh mông. Ngài ngậm trong miệng một thanh thanh kiếm sáng rực hào quang, tỏa ra uy áp của bậc đế vương để trao tận tay cho Lạc Hồng Thần Chủ, chính là Thuận Thiên Kiếm.
Minh Long nghe đến đây thì lặng người. Hình ảnh rùa thần ngậm gươm báu rẽ sóng bước lên giữa đêm trăng hiện lên sống động trong tâm trí hắn, vừa gần gũi lại vừa thiêng liêng đến lạ kỳ.
- Kể từ giây phút đó, Thuận Thiên Kiếm trong tay Thần Chủ đã trở thành nỗi khiếp nhược của mọi thế lực ngoại bang. Nó không chỉ là một món vũ khí, mà là biểu tượng của Thiên mệnh, là ý chí của núi sông kết tinh lại. Thanh kiếm đi đến đâu, chính nghĩa được thực thi đến đó, uy chấn thiên hạ suốt hàng nghìn năm, trở thành một trong những báu vật bất diệt của Lạc Hồng Cổ Tộc.
Ngọc Nhi nhìn xuống con rùa nhỏ đang nằm ngoan ngoãn trong tay Minh Long, giọng nàng dịu lại:
- Cái tên "Hoàn Kiếm" trong Hoàn Kiếm Quy Thần mang ý nghĩa rằng đây là mượn khí thiêng của đất trời để dẹp loạn, khi thái bình sẽ gửi lại cho thần linh bảo quản. Nay nó lại xuất hiện dưới hình thái Kim Quy này để tìm đến ngươi.
- Điều này chứng tỏ... - Minh Long sửng sốt, hơi thở dồn dập.
Ngọc Nhi vội giơ một ngón tay lắc lắc đầu:
- Có những điều ngươi không nên tự suy đoán, hãy để Thiên Mệnh dẫn lối.
Minh Long cúi đầu, nhìn lại sinh vật nhỏ bé đang lim dim ngủ trong lòng bàn tay mình. Ánh mắt hắn không còn sự chán nản hay coi thường nữa, mà thay vào đó là một sự kính trọng và tự hào sâu sắc. Hắn nhận ra, thứ hắn đang cầm không đơn thuần là một yêu binh, mà là cả một pho sử thi bi hùng, là lời hứa bảo vệ non sông của tiền nhân gửi gắm lại cho hậu thế.
Minh Long lặng người, hai cái tên "Lạc Hồng Cổ Tộc" và "Lạc Hồng Thần Chủ" cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn như một bản nhạc cổ phong trầm mặc. Hắn tự nhẩm, rốt cuộc vị Lạc Hồng Thần Chủ ấy là ai?
Tại sao mỗi khi cái tên đó vang lên, trái tim hắn lại dâng lên một cảm giác gắn kết vừa xa xăm lại vừa mãnh liệt đến vậy? Liệu giữa hắn và Lạc Hồng Thần Chủ trong truyền thuyết kia có mối liên kết định mệnh nào chăng?
Ngọc Nhi tựa hồ đọc được dòng suy nghĩ đang rối bời trong đầu hắn, nàng khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa một sự bao dung và xót xa thầm kín:
- Điều đó ngươi hiện tại chưa cần biết. Ta hiểu ngươi đang rất tò mò rằng Người là ai, nhưng trường hà thời gian vẫn luôn chảy xuôi vạn kỷ, thời khắc ngươi đủ sức mạnh để thấu triệt mọi căn nguyên rồi sẽ đến mà thôi.
Nói đoạn, Ngọc Nhi ngẩng mặt nhìn lên trời cao xanh thẳm của Không Linh Giới. Đôi mắt nàng vốn luôn tinh quái, giờ đây bỗng chốc trở nên long lanh, chứa đựng một nỗi buồn mang mác khó diễn tả thành lời. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng mang sức nặng khó diễn tả:
- Hiện tại ngươi chỉ cần biết một điều.
- Người... thực sự rất vĩ đại.
Minh Long nhìn biểu hiện lạ lùng của Ngọc Nhi thì thoáng đơ ra một hồi. Đây là biểu cảm rất ít khi hắn có thể thấy ở nàng. Phải mất một lúc lâu hắn mới trấn tĩnh lại, gật đầu vẻ thấu hiểu, rồi cúi xuống nhìn con rùa vàng nhỏ trong lòng bàn tay:
- Vậy ra, ngươi chính là binh khí từng sát cánh bên Lạc Hồng Thần Chủ?
Vừa nghe thấy bốn chữ "Lạc Hồng Thần Chủ", con rùa nhỏ vốn đang lờ đờ lười biếng bỗng nhiên thò hẳn đầu ra khỏi mai. Đôi mắt đen láy của nó rực sáng lên như hai vì tinh tú, tỏa ra một luồng khí tức kiêu hãnh và uy nghiêm tột độ, khác hẳn với vẻ ngoài nhỏ bé thường ngày. Minh Long nhìn khí thế ấy, không nhịn được mà tặc lưỡi tiếc nuối:
- Đã từng là một thần binh uy chấn thiên địa, cớ sao giờ đây lại chỉ còn là Huyền cấp hạ phẩm binh khí?
Ngọc Nhi thở dài một tiếng, giọng nàng trầm xuống đầy vẻ u uẩn:
- Đó là do trong quá khứ, một biến cố kinh hoàng đã xảy ra. Thuận Thiên Kiếm cũng vì biến cố đó mà bị tổn thất cực kỳ nặng nề, linh tính suýt chút nữa là tan biến hoàn toàn. Nó không bị phá hủy hoàn toàn mà vẫn giữ được chân mệnh cho đến tận ngày hôm nay đã là một sự may mắn tột cùng rồi.
Minh Long lập tức bị thu hút, hắn tò mò hỏi dồn:
- Biến cố gì mà lại kinh khủng đến mức đó?
Ngọc Nhi khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng lại trở về vẻ lãnh đạm thường thấy, cắt đứt sự tò mò của hắn bằng một câu nói lạnh lùng:
- Ngươi hiện tại chưa đủ tư cách để biết về điều đó.
Nàng tiếp lời, giọng điệu trở nên nghiêm nghị hơn bao giờ hết. Ngọc Nhi giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt Minh Long, từng chữ thốt ra đều mang theo sức nặng của một mệnh lệnh:
- Hiện tại đẳng cấp của nó đã lùi về Huyền cấp hạ phẩm, và trách nhiệm của ngươi chính là phải nuôi dưỡng nó, giúp nó khôi phục lại vinh quang thuở xưa.
Minh Long nghe xong thì nhảy dựng lên như bị đạp vào đuôi, hắn trợn mắt nhìn Ngọc Nhi:
- Nuôi? Nuôi thế nào?
Hắn vừa nói xong lại cúi xuống nhìn con rùa. Con rùa nhỏ cũng ngước mắt nhìn lại hắn, bốn cái chân ngắn ngủn quờ quạng như thể cũng đang thắc mắc xem con sen mới này sẽ nuôi mình thế nào. Một người một rùa cứ thế nhìn nhau, tạo nên một khung cảnh kỳ quặc.