Minh Long bất chợt nhíu mày, một cảm giác lạ lùng bắt đầu len lỏi qua từng thớ thịt. Hắn cảm nhận rõ rệt cơ thể mình đang có một sự đề thăng không hề nhỏ.
"Ong! Ong! Ong!"
Đan điền của hắn đột nhiên hò reo, rung động kịch liệt như một đứa trẻ nhận được món quà hằng mong ước. Ngay khoảnh khắc mười hạt cơm Lạc Việt Thần Cốc hoàn toàn được chuyển hóa, một điều bất ngờ đã xảy ra. Luồng linh lực tinh thuần từ mười hạt cơm ấy không hề tan đi mà tụ lại thành một dòng thác, cuộn trào đổ vào kinh mạch, phá vỡ mọi xiềng xích cuối cùng của cấp độ hiện tại.
Tu vi của hắn đang tăng tiến với tốc độ chóng mặt. Từ Nguyên Anh trung kỳ, nay đã trực tiếp vọt lên, chạm ngưỡng và triệt để bước vào Nguyên Anh hậu kỳ! Một cảm giác sảng khoái cực độ lan tỏa khắp tứ chi bách hải, khiến Minh Long cảm thấy bản thân như vừa được thay da đổi thịt, sức mạnh dồi dào.
- Thấy sao hả? Lạc Việt Thần Cốc mà lại... ngươi nghĩ nó chỉ để ăn cho no thôi à?
Minh Long ngẩng mặt lên nhìn nàng, ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng:
- Ta biết Lạc Việt Thần Cốc có khả năng bồi dưỡng linh lực, nhưng thực sự không ngờ hiệu quả của nó lại mạnh đến mức này. Chỉ mười hạt cơm mà có thể giúp ta đột phá bình cảnh Hậu kỳ một cách nhẹ nhàng như vậy sao?
Ngọc Nhi chép miệng, giải thích với vẻ đầy tự hào:
- Sở dĩ có kết quả kinh người như vậy là vì ngươi vốn mang trong mình huyết mạch Lạc Hồng thuần khiết. Khi tinh túy của Thần Cốc gặp đúng chủ nhân của nó, một sự cộng hưởng huyết mạch sẽ diễn ra, đẩy hiệu suất hấp thụ lên mức tối đa. Chứ nếu đổi lại là kẻ khác á? Hứ... có ăn cả kho lúa cũng chỉ thấy no bụng thôi, nằm mơ mà đòi đột phá kiểu này!
Minh Long gật đầu tâm đắc, trong đầu hắn bỗng nhiên lóe lên một suy nghĩ táo bạo. Hắn đang định mở miệng hỏi thì Ngọc Nhi đã nhanh nhảu nói chen vào, cứ như nàng có thể đọc thấu tâm can hắn vậy:
- Ta biết ngươi đang nghĩ gì mà! Đương nhiên là được, ngươi hoàn toàn có thể nhân giống Lạc Việt Thần Cốc ra rộng rãi trong Không Linh Giới này.
Minh Long nghe xong thì vui mừng nhảy cẫng lên, nắm đấm siết chặt:
- Ngon! Quá ngon luôn!
Hắn đưa mắt nhìn lại cây lúa quý giá bên bờ hồ, cẩn thận đếm sơ qua những hạt còn lại trên bông.
- Vẫn còn chừng 30 hạt nữa. Nếu mỗi hạt đều nảy mầm thuận lợi, chẳng phải ta sẽ có thêm 30 cây nữa sao? Cứ đà này, chẳng mấy chốc nơi đây sẽ thành một cánh đồng lúa! Nếu vậy thì trúng mánh lớn rồi!
Ngọc Nhi nhìn điệu bộ hào hứng của hắn thì cười lớn, tiếng cười giòn giã vang vọng:
- Ha ha! Thì vốn dĩ bản chất của Lạc Việt Thần Cốc vẫn là cây lúa thôi mà. Mà đã là lúa thì phải nhân giống, phải gieo trồng thật nhiều để đến lúc thu hoạch đạt được năng suất và hiệu quả tốt nhất chứ. Ngươi cứ chăm chỉ làm nông dân đi!
Minh Long cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt nhìn về phía mảnh đất ven hồ đầy kỳ vọng. Một đại kế hoạch canh tác vĩ đại bắt đầu hình thành trong đầu.
- Thôi được rồi, chuyện đó tạm gác lại. Quay lại chuyện chính lúc này.
Minh Long hít một hơi thật sâu, ánh mắt lộ vẻ kiên định. Hắn ngẩng đầu, thanh âm vang vọng khắp Không Linh Giới:
- Hệ Thống, ta muốn lập tức tiếp nhận tầng thứ hai Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh!
[Đinh! Hệ Thống xác nhận yêu cầu:
- Tiếp nhận tầng hai Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh. Quá trình truyền thừa bắt đầu.]
"Ong!"
Một âm thanh trầm đục như tiếng chuông đồng đại hồng chung vang lên ngay giữa đại não Minh Long, khiến ý thức hắn chao đảo. Cảnh tượng tiếp theo diễn ra y hệt như lần hắn tiếp nhận tầng thứ nhất. Hắn khẽ lẩm nhẩm:
- Đây rồi...!
Chỉ trong một khắc ngắn ngủi, không gian xung quanh đột ngột biến sắc. Linh hồn của Minh Long như bị một lực hút vô hình kéo bật ra khỏi xác thịt. Trong tích tắc, hắn rời khỏi thế giới vật chất, chìm sâu vào một tầng không gian kỳ dị và u tối. Cơ thể hắn trở nên hoàn toàn vô trọng lượng, trôi nổi giữa hư không mênh mông.
Bất ngờ, hàng vạn sợi xích màu ánh bạc đột ngột hiện ra từ bóng tối. Chúng lao đến với tốc độ kinh hồn, quấn chặt lấy thân linh hồn hắn như những đàn rắn đang vây siết con mồi. Lực kéo dữ dội từ bốn phương tám hướng giáng xuống, khiến Minh Long không cách nào phản kháng, thậm chí một thanh âm cũng không thể phát ra khỏi cổ họng. Hắn chỉ còn lại một cảm giác trầm trọng và thiêng liêng tột độ, như thể bản thân đang bị một thế lực cổ xưa từ vạn kiếp trước triệu hồi về chốn cũ.
Không gian xung quanh một lần nữa thay đổi.
Minh Long bị kéo đến một vùng thế giới mờ ảo, vô định. Bầu trời nơi đây xám xịt như tro tàn, ánh sáng le lói, yếu ớt như thể nó đã phải đi qua hàng triệu năm ánh sáng từ thời viễn cổ mới đến được nơi này. Ở đây không có đất, cũng chẳng có trời, chỉ có một vùng hư vô chập chùng như sương khói, thi thoảng lại gợn sóng từng đợt như mặt hồ vừa bị ai đó ném một viên sỏi vào tâm thức.
Giữa không gian tịch mịch ấy, một vật thể khổng lồ dần hiện ra từ trong sương mù.
Đó là một chiếc thạp đồng màu cổ kim trầm lặng, cao gần mười trượng, đứng sừng sững như một ngọn tháp cổ trấn giữ cả thiên địa. Minh Long ngước nhìn, đôi mắt linh hồn co rụt lại. Vẫn là chiếc thạp này! Hắn tự hỏi trong đầu:
- "Rốt cuộc... đây là thứ gì?"
Trên thân thạp khắc đầy những phù văn cổ xưa mang hơi thở thần bí. Những nét chạm khắc sâu hoắm, ẩn hiện hình ảnh Long, Quy, Phượng... những linh vật trong truyền thuyết đang trầm mặc dưới lớp bụi thời gian. Trong số đó, duy nhất hình ảnh Bạch Hạc đang tung cánh đã được đánh thức từ trước, giờ đây tỏa ra hào quang rực rỡ, sống động như muốn bay ra khỏi mặt đồng.
Mỗi đường nét điêu khắc trên chiếc thạp đều ẩn chứa một khí tức nghiêm trang, phảng phất mùi vị của năm tháng đã chôn vùi bao đời văn minh. Tuy nhiên, bề ngoài của nó không còn nguyên vẹn. Nhiều chỗ đã bị tổn hại nghiêm trọng, rạn nứt chi chít. Lớp đồng cổ xám xịt, bong tróc, in hằn vết tích của những biến cố khốc liệt mà nó từng kinh qua.
Minh Long trôi nổi giữa không trung, thân linh hồn run rẩy không ngừng. Đó không phải là nỗi sợ hãi hèn nhát, mà là sự chấn động tâm linh bởi khí thế cổ xưa thoát ra từ chiếc thạp. Nó tựa như một ngọn núi thái sơn đang trấn áp mọi ý chí của kẻ đối diện, khiến hắn cảm thấy mình nhỏ bé như hạt cát giữa đại dương bao la của lịch sử.
Ngay lúc ấy, một luồng kim quang chói lòa từ thân thạp bắn thẳng vào mi tâm hắn.
Trong khoảnh khắc, hàng loạt dòng chữ cổ, những đồ hình kinh mạch phức tạp, khẩu quyết cùng lộ trình tu luyện mới mẻ tất cả như được khắc trực tiếp vào linh hồn hắn. Hắn không kịp chống cự, cũng chẳng có cơ hội từ chối. Luồng tri thức ấy cuộn trào như thác đổ, cưỡng ép mở rộng thức hải của hắn.
Kèm theo đó, một giọng nói trầm thấp, dày dạn như tiếng đại cổ vạn năm, vang vọng khắp không gian hư vô:
- "Cọc chông sừng sững Bạch Đằng giang,
Nhiều phen dậy sóng diệt quân tàn.
Thăng Long thành cổ Rồng Thiêng vút,
Trời thẳm mây bay, khí tượng lan."
Thạp đồng rung chuyển dữ dội, một ý niệm uy nghiêm truyền đến khiến bàn tay Minh Long trong vô thức tự động nâng lên. Theo mệnh lệnh vô hình ấy, hắn lập tức hiến tế tinh huyết. Một giọt máu đỏ thắm, chứa đựng toàn bộ tinh túy tu vi của hắn xuất hiện trước mắt, ngay sau đó bị chiếc thạp đồng hấp thụ lấy.
Sau khi hấp thụ tinh huyết, chiếc thạp rung chuyển mạnh hơn nữa, phát ra những tiếng ngân vang chấn động linh hồn.
"Ong!"
Một dòng chữ rực rỡ hiện lên trong trí não:
- "Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh tầng thứ hai: Lạc Hồng Ý Chí - Long Ngư Chiến Thân."
"Ong!"
Tiếp đến là một cảnh tượng tiếp nhận đầy kinh hoàng diễn ra. Giọt tinh huyết sau khi được cổ thạp tẩy luyện đã được trả lại, bắn ngược vào cơ thể linh hồn hắn. Khoảnh khắc giọt máu ấy nhập xác, Minh Long hoàn toàn cảm nhận được thân xác thực tại của mình đang biến đổi một cách tàn khốc.
"HỰ!"
Từng lớp da thịt trên cơ thể hắn bắt đầu bong tróc, rơi rụng từng mảng.
Đau đớn!
Một nỗi đau thấu tận tâm can, như có hàng vạn mũi dao đang rạch nát cơ thể hắn từ bên trong. Ngay sau đó, tại những vùng da thịt tổn thương, từng lớp vảy tựa như vảy cá đỏ rực, cứng cáp như chiến giáp bắt đầu mọc lên, lấp đầy những khoảng trống. Quá trình thoát thai hoán cốt này diễn ra trong sự thống khổ tột cùng, khiến ý chí hắn gần như sụp đổ nhưng lại bị một sợi dây tinh thần kiên cường níu giữ.
Khi phiến vảy cuối cùng hoàn thiện, quá trình biến đổi kết thúc, chiếc thạp đồng dần ngừng rung chuyển. Lúc này, tại một góc khác của thân thạp, lớp đồng cổ xám xịt đột ngột bong ra, để lộ một hình ảnh mới.
Một con Cá Chép đang uốn mình uyển chuyển. Con cá được chạm khắc tinh xảo đến từng phiến vảy, mang vẻ đẹp oai hùng, tràn đầy sức sống, rực rỡ bên cạnh hình ảnh Bạch Hạc.
Cuối cùng, một lực đẩy mạnh mẽ ập tới, linh hồn Minh Long bị kéo ngược trở lại thân xác thực tại.
...
Giữa vùng hỗn độn bao la, nơi những dải sương mù huyền học cuộn xoáy che lấp đi những bí mật của thái cổ, bất ngờ hiện ra một ngôi làng nhỏ. Khung cảnh nơi đây thanh bình đến lạ thường, như một nét vẽ lạc điệu giữa bức tranh u tối của hư không.
Những rặng tre xanh rì rào trong gió, những nếp nhà mái tranh vách đất nằm nép mình bên những con đường mòn nhỏ xíu. Từng đàn trẻ nhỏ, tóc để chỏm, mặc áo yếm sờn màu, đang ríu rít hò hét đuổi bắt nhau. Tiếng cười trong veo của chúng như xua đi cái tĩnh mịch của vùng hư vô.
Đám trẻ chạy ào qua một gốc đa cổ thụ to lớn, tán lá sum sê tỏa bóng mát cả một vùng đất rộng. Bên dưới gốc đa, một nam tử trung niên diện mục bình dị, mặc bộ đồ vải thô mộc mạc đang ngồi tĩnh tọa, hai mắt nhắm nghiền. Trông thấy y, lũ trẻ đồng loạt dừng chân, khẽ cúi người chắp tay đầy cung kính:
- Ngô thúc... Ngô thúc...
Nam tử trung niên không mở mắt, chỉ khẽ gật nhẹ đầu một cái thay cho lời đáp. Đám trẻ thấy vậy lại ríu rít dắt tay nhau chạy đi chỗ khác nô đùa, không dám làm phiền thêm.
Bất chợt!
"TÙNG! TÙNG! TÙNG!..."
Chín tiếng trống vang lên liên hồi, đầy khí thế hào hùng, âm thanh trầm đục nhưng mang theo uy lực xuyên thấu linh hồn, vọng khắp từng ngóc ngách của ngôi làng.
Toàn bộ cư dân nghe thấy tiếng trống đều đồng loạt dừng việc đang làm lại. Những người nông dân trên cánh đồng, những phụ nữ đang dệt vải bên hiên nhà, gương mặt ai nấy đều hiện rõ một vẻ chấn kinh tột độ. Gần như trong vô thức, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía nam tử họ Ngô dưới gốc đa.
Nam tử trung niên cũng không ngoại lệ. Khoảnh khắc chín tiếng trống dứt hẳn, y mở trừng đôi mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội như thể không khí xung quanh vừa bị rút cạn. Không chần chừ thêm một giây, y liền bật dậy, thân hình hóa thành một đạo thanh quang xé gió bay vút đi.
"Vù!"
Y đáp xuống trung tâm ngôi làng, nơi tọa lạc của một ngôi đền cổ kính. Ngôi đền sừng sững, mái ngói rêu phong vảy rồng, các cột trụ gỗ lim đen bóng tỏa ra một luồng khí tức trang nghiêm và cổ xưa đến nghẹt thở.
"Vù! Vù! Vù!..."
Gần như ngay lập tức, ba đạo thanh quang khác cũng đồng loạt xuất hiện trên bầu trời, đáp xuống phía sau nam tử họ Ngô. Đó là hai nam tử trung niên khác khí chất bất phàm và một mỹ phụ nhân mang nét đẹp đoan trang, mặn mà. Tất cả đều trừng mắt nhìn vào cánh cổng đóng chặt của ngôi đền, hơi thở dồn dập.
Mỹ phụ nhân là người lên tiếng trước, giọng nàng run run vì xúc động:
Nam tử họ Ngô vẫn chưa thể lấy lại được sự bình tĩnh, y lẩm bẩm:
- Đông Sơn vang cửu hồi... Là Người... Đích thị là Người rồi!
Cả bốn người đồng loạt quỳ sụp xuống mặt đất, cúi đầu đồng thanh hô lớn:
- Xin Đông Sơn ban chỉ thị!
"Ong!"
Một thanh âm trong trẻo ngân lên như tiếng chuông khánh, sau đó là một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ uy nghiêm của vạn cổ từ sâu trong ngôi đền truyền ra:
- Tân Thần Chủ đã xuất hiện. Xem ra lão bằng hữu của ta đã tìm thấy Người trước ta một bước rồi.
Nam tử họ Ngô ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy:
- Nếu đích thị là như vậy, xin Đông Sơn dẫn lối, đưa chúng ta đến với Người!
Đáp lại lời cầu xin là một tiếng thở dài đầy ưu tư:
- Không thể!
Bốn người đồng loạt biến sắc, lên tiếng hỏi dồn:
- Tại sao thưa Đông Sơn? Người... sau bao nhiêu lâu thì Người đã thực sự xuất hiện rồi mà!
Giọng nói trầm thấp lại vang lên:
- Vừa rồi ta đã cảm nhận được huyết mạch của Người bộc phát, nhưng chỉ là thoáng qua trong chớp mắt mà thôi. Vì vậy, ta không thể xác định được vị trí chính xác của Người, chỉ có thể biết rằng, Người đang ở một nơi rất xa... rất xa nơi này.
Nam tử họ Ngô lo lắng hỏi:
- Vậy giờ chúng ta phải làm thế nào thưa Đông Sơn?
- Người đã xuất hiện, ta cũng nên đi tìm Người thôi. Tất cả bây giờ phải đặt cược vào hai chữ... Thiên Mệnh.
Một trong hai nam tử phía sau vẻ mặt vui mừng xen lẫn tò mò, chắp tay hỏi:
- Dám hỏi Đông Sơn, không biết lần này là ai đã tìm thấy Người trước? Không lẽ... là Liên Châu?
Tiếng cười hào sảng bỗng vang vọng từ bên trong ngôi đền, khiến không gian xung quanh rung động: