Dạ Lung

Chương 69: Toái Đao Trảm



-A a a, phốc…

Huyết tinh phun ra từng ngụm, “hộc hộc hộc…” cùng tiếng thở dốc vang lên từng đợt. Chỉ thấy cái sinh vật màu đỏ giống quỷ thi kia đang móc tim, mổ bụng moi ruột một đệ tử của Tiên Sư Môn, mà các đệ tử chân truyền lại không thể làm gì. Họ cứ vậy trơ mắt bất lực nhìn đồng môn chết thảm. Những tiếng gào thét đến xé lòng của họ liên tục vang lên.

Nỗi tuyệt vọng đã xuất hiện trong những con mắt hằn đầy những tia máu. Không chỉ vậy, ý chí cầu sinh nay cũng bị thể lực cạn kiệt mài mòn. Đám quỷ thi lúc đầu với chiến lực của Tiên Sư Môn tại đây miễn cưỡng có thể chống đỡ. Nhưng từ lúc huyết thi thay thế, chiến trường này đã biến đổi, nó không chỉ biến đổi về lượng mà còn biến đổi về chất.

Đám huyết thi này vừa xuất hiện, chúng ra tay nhanh hơn, tàn bạo hơn. Đám này còn quỷ dị hơn ở chỗ mỗi lần bị hạ một con, chúng lập tức lao tới con đó mà cắn nuốt sạch sẽ. Sau khi thôn phệ xong, trên thân chúng bốc lên những tia huyết khí màu đen. Huyết khí này không chỉ đơn giản là u huyết lực mà còn có một cỗ lệ khí nhỏ bốc lên.

Bọn chúng cái gì cũng không chê, từ huyết thi, xác người, xác thú, thậm chí là xác của Quỷ Cốt Phái cũng không tha. Có bao nhiêu đều vào bụng huyết thi hết. Tình cảnh này khiến cho đám thế lực kia vô cùng khiếp sợ. Nếu cứ để huyết thi ăn nữa, sau khi Tiên Sư Môn bị diệt, chắc chắn sẽ đến bọn hắn. Nhìn thấy huyết thi lao về phía đệ tử Tiên Sư Môn, một giọng nói nam nhân vang lên:

-Đừng để bọn chúng cắn nuốt nữa.

-Mau ngăn lại.

Thấy bên cạnh mình vang lên tiếng nói, đó là đại ca của mình, Cuồng Đô. Cuồng Hùng tuy không hiểu gì nhưng hắn vẫn nhanh chóng lao về phía đệ tử Tiên Sư Môn. Những thế lực khác thấy vậy cũng vội qua cứu trợ. Nhưng chỉ có hai thân ảnh, một đen một đỏ vẫn cứ đứng đó như xem kịch vui.

Nhìn thấy đám huyết thi đang lao đến đệ tử Tiên Sư Môn, dù trong lòng đã ôm ý nghĩ tất chết nhưng vẫn cắn răng đứng dậy. Ngô Tuấn cầm long đao trong tay, tóc đen buông xõa, trên mặt vương đầy vết máu. Mặt ngọc mày ngài, anh khí hiên ngang. Trong ánh mắt đỏ ngầu, sát khí lạnh lẽo tăng mạnh. Điên cuồng ma sát với đao khí cương mãnh, nhìn như muốn tranh giành ưu thế.

Song kiếm trong tay khi cảm nhận được đao khí của Ngô Tuấn, nó rung lên dữ dội. Không chỉ kiếm Chu Khanh mà tất cả kiếm có ở đây đều như vậy. Những người cảm nhận được đao khí này, người trở nên lạnh toát. Hai chân không tự chủ được mà muốn quỵ xuống. Điều kinh khủng này vẫn chưa kết thúc, đao khí và sát khí tưởng như tranh đấu lại bất ngờ dung hợp vào nhau.

Nhìn thấy cảnh này, đám huyết thi bản năng cảm thấy bị uy hiếp, chúng đang lao đến, như có chút chần chừ mà hơi khựng lại. Nhưng rất nhanh bọn chúng lại như phát điên, miệng mở lớn, rít rát theo quán tính mà bay về sau rồi lao đến. Ngược lại khi thấy sự biến hóa này, đám đồng minh tạm thời thấy tình hình không ổn chúng đưa mắt nhìn nhau rồi ngay lập tức lựa chọn dừng lại.

Long đao trong tay dần trở nên sáng rực, u kim khí còn sót lại trong thể nội cũng được rót vào long đao. Đôi mắt Ngô Tuấn lạnh lẽo nhìn về phía huyết thi, hai tay nắm chặt long đao. Dương đao lên trời, đao khí đại thịnh, phía sau hư ảnh cao năm mươi mét, một vị đại tướng thân khoác hoàng kim giáp, tay cầm kim long đao. Gương mặt uy nghi nhìn xuống huyết thi. Động tác của hư ảnh cùng với động tác của Ngô Tuấn. Tay dương kim long đao hướng về huyết thi mà bổ xuống. Trong lòng hắn gầm lên: “Mãnh Kim Đao Pháp, Toái Đao Trảm”.

Đao khí cùng sát khí từ hư ảnh lưỡi đao bổ thẳng xuống đất, trên không phát ra từng đợt tiếng nổ kinh người “ầm ầm ầm...”, huyết thi như thiêu thân lao vào đống lửa. Chúng không hề sợ hãi mà xông tới. Trên thân đao khí cứa vào da thịt khiến hắc huyết tuôn ra. Một tiếng nổ thật lớn vang lên “đùng....”

Đỗ Đạt tăng tốc về phía Huyết Điện, bỗng một tiếng nổ phát ra. Mặt đất dưới chân rung lắc mạnh. Mọi người đang đạp bộ pháp lao đi cũng vì vụ nổ mà dừng lại. Ngạo Môn lên tiếng:

-Chuyện gì…, chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Tất cả đều hoang mang, không ai biết chuyện gì đang xảy ra. Bỗng một trận xung kích lan tới, khiến khói bụi cuốn lên mịt mù. Mọi người không phản ứng kịp mà ho sặc sụa. Khói bụi chưa kịp tan đi lại nghe thấy tiếng Thanh Thảo vang lên:

-Mọi người mau nhìn trên trời phía Huyết Điện đi.

Theo lời Thanh Thảo, tất cả đều nhìn về hướng nàng chỉ. Tất cả đều thấy từ phía đó một cột trụ màu hoàng kim xuyên thấu huyết vụ. Vài giây sau, cột sáng theo thời gian mà biến mất. Mọi người còn chưa hoàn hồn, Đỗ Đạt lên tiếng:

-Mọi người đi mau, bên đó có xảy ra chuyện rồi!

“Đùng...” trước cửa Huyết Điện, hư ảnh kim long đao bổ xuống va chạm cùng mặt đất, sóng xung kích khuếch đại tiếng nổ. Nó khiến những người bên cạnh cảm giác được lỗ tai đau nhói, không chỉ vậy sóng xung kích còn hất văng tất cả. Đao khí bạo nổ nghiền nát huyết thi trong vòng hai mươi mét quanh đó. Sát khí của Ngô Tuấn làm cho tất cả lạnh buốt đến xương tủy. Các đệ tử của thế lực khác cũng bị hất văng ra vài chục mét. Còn người dẫn đội tạo ra một màng chắn để triệt tiêu ảnh hưởng của chiêu này. Bọn họ đã chủ động lùi lại năm mươi mét, vậy mà giờ đây màng chắn họ tạo ra lại bị rung lắc dữ dội. Dưới đất khói bụi bay lên tán loạn.

Cột sáng hoàng kim biến mất, hư ảnh tướng quân tan biến, khói bụi tản đi. Để lại một chiếc hố sâu mười mét trên mặt đất. Đao khí cùng sát khí còn lại vẫn còn quanh quẩn bên miệng hố. Sát khí khiến hắc huyết của huyết thi bị đóng băng ngay tại chỗ. Cả đám nhìn lại, Ngô Tuấn nằm ngay cạnh hố sâu bất tỉnh nhân sự. Miệng hắn rỉ tiên huyết, quần áo trên người bị chính đao khí của mình chém nát. Từ đó để lộ ra phần thân trên, trên thân hắn chằng chịt là những vết đao. Có vết thương mới, cũng có cả những vết thương từ rất lâu, nhìn vô cùng dữ tợn.

Chứng kiến cảnh này, tất cả đều hít vào một ngụm khí lạnh. Ai cũng không ngờ vị sư huynh ngày thường da trắng môi đỏ, nổi tiếng là mỹ nhân sư huynh vậy mà có chiến lực kinh khủng thế này. Một chiêu này trực tiếp làm số lượng huyết thi giảm mạnh, khiến cho đám đệ tử mắt cao hơn đầu của các thế lực có cái nhìn khác về Tiên Sư Môn. Từ lúc đầu, bọn chúng đã thể hiện ra mình là thượng đẳng, còn Tiên Sư Môn là một lũ sâu bọ. Chỉ cần dẫm một cái là chết cả lũ. Nhưng giờ đây con kiến này đã thể hiện ra thực lực có thể cắn chết voi. Tất cả phải đánh giá lại đám kiến hôi này.

Chẳng quan tâm đến sống chết của ai cả, Ngô Tuấn hay những cỗ thi thể bị cắt thành thịt vụn, huyết thi vẫn như một bầy linh cẩu lao đến mà cắn nuốt. Thấy vậy, Chu Khanh sau khi bị Ngô Tuấn một chiêu hất văng, tuy không nhắm vào hắn nhưng với cự ly gần như vậy, Chu Khanh vẫn phải chịu thương tổn không nhẹ. Hắn cắn răng lao đến chỗ Ngô Tuấn, muốn mang vị sư huynh này rời đi, nhưng với tốc độ bây giờ của hắn, chuyện mang người đi trừ khi lắp thêm vài cái chân nữa.

Những người khác, người thì bất tỉnh, kẻ bị trọng thương. Chính thân mình còn bị huyết thi làm mồi, chứ huống chi nghĩ gì đến cứu người. Chu Khanh tuyệt vọng vừa chạy vừa nhìn thấy huyết thi tiến gần tới Ngô Tuấn. Đột nhiên trên thân được gia trì thêm hai loại thuộc tính là phong và mộc. Hắn cảm thấy thân thể chính mình không còn nặng nề nữa. Tốc độ còn kinh khủng hơn, tăng lên gấp ba lần. Từ trên trời mưa tên tạo thành một vòng tròn bao vây lấy người của Tiên Sư Môn.

Những đệ tử còn lại cũng cảm thấy cơn đau giảm đi rất nhiều. Nhìn xuống thấy trên người xuất hiện một vòng mộc quang. Huyết thi sắp chạm đến cơ thể của Ngô Tuấn, một mũi tên băng xuyên qua thủ cấp. Cơ thể dần hóa thành băng điêu. Vừa kịp lúc Chu Khanh đến kịp, đưa Ngô Tuấn lui lại phía sau.

Trong sân, huyết thi và các thế lực khác không vì sự biến đổi này mà dừng lại, chúng vẫn tiếp tục chiến đấu. Phong Trần vừa đạp Bạch Bộ Phục Sinh, hai tay nhanh chóng kết ấn, hồn lực rót vào Cốt Thư lơ lửng trước mặt. Từ dưới chân Phong Trần tỏa ra Cốt Vực, nó mở rộng liên tục, đến ba mươi mét thì ngừng lại. Đã đến phạm vi nhất định, Phong Trần dừng chân lại, từng tôn khô lâu từ trong Cốt Vực đội đất mà lên. Chúng theo sự chỉ huy của Phong Trần, năm trăm bộ khô lâu gia nhập chiến trường.

Tiếp theo đó, Đao Cương cùng Hỏa Nham cũng lao về phía huyết thi mà chém giết. Đỗ Đạt là người cầm đầu, rất nhanh hắn là kẻ xuất hiện đầu tiên ngay sau khi tên băng của Băng Tâm rơi xuống đất. Lao qua một rừng huyết thi, kiếm khí quanh thân cô đặc nghiền nát thi thân của những huyết thi mà hắn đi qua. Nhìn thấy cảnh này, mọi người chỉ biết thốt lên hai chữ “quá mạnh”. Theo sau là Băng Tâm và Nhược Hoa tấn công yểm trợ, các đệ tử khác cũng xông đến chém giết huyết thi.

Sự có mặt của Tiên Sư Môn làm cục diện chiến trường đảo chiều ngay tức khắc. Liên minh tạm thời từ lúc rơi vào thế ắt bị diệt, một chiêu của Ngô Tuấn giúp kéo dài hơi tàn đến hiện tượng áp đảo như hiện tại. Cú lật kèo cửu tử nhất sinh vô cùng nhanh chóng. Áp lực giảm mạnh khiến các thế lực khác cũng nhanh chóng tiêu diệt huyết thi, tốc độ cắn nuốt của chúng so với tốc độ tiêu diệt là quá chậm. Vậy nên trận chiến rất nhanh được kết thúc. Đỗ Đạt nhìn khắp chiến trường, lại nhìn về phía Chu Khanh hỏi:

-Không sao chứ tiểu sư đệ?

Đang được Thanh Thảo trị thương, hắn ngước lên nhìn đại sư huynh rồi yếu ớt trả lời:

-Đệ không có việc gì!

Nói xong nhìn về phía Ngô Tuấn rồi nói:

-Huynh ấy không biết sao rồi?

Nghe vậy, Đỗ Đạt cũng hướng mắt về phía Ngô Tuấn mà nhìn. Sau khi tiêu diệt hết huyết thi, Phong Trần nhanh chóng đi đến chỗ Ngô Tuấn, tiếp nhận tên này từ tay của Chu Khanh. Chỉ thấy hắn máu me be bét, trên mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu. Trên thân chi chít vết thương, nhìn kinh khủng vô cùng. Hồn lực tỏa ra, Y Hồn Thuật được thi triển. Bên trong cơ thể của Ngô Tuấn, u lực cạn kiệt, kinh mạch vỡ nát, lục phủ ngũ tạng bị trọng thương nghiêm trọng. Nhưng rất may linh hồn chỉ hơi suy yếu. Tình trạng này cũng rất giống với Odachi, nhưng nặng hơn một chút. Kinh mạch của Odachi là bị rạn nứt, trong khi đó của Ngô Tuấn lại là vỡ nát.

Nhìn Phong Trần sau khi kiểm tra xong, chỉ thấy lắc đầu thở dài, Nhược Hoa vội vàng lên tiếng:

-Thế nào rồi, Phó…, Trần y sư đệ?

Chút nữa thì nói ra cái tên Phong Trần, hắn vuốt vuốt cằm rồi lên tiếng:

-U lực cạn kiệt, lục phủ ngũ tạng bị trọng thương, cộng thêm kinh mạch vỡ vụn.

Nghe xong tình trạng của Ngô Tuấn, tất cả mọi người đều lạnh sống lưng. Nhìn bên ngoài tuy máu me be bét nhưng tình trạng này đối với tu sĩ là điều bình thường. Nhưng họ không ngờ nó lại khủng khiếp đến mức độ có thể trở thành phế nhân như vậy. Odachi nghe được tình trạng của Ngô Tuấn, hắn bất giác nắm chặt tay lại. Ngạo Môn cũng lên tiếng:

-Nói vậy lần này cũng giống với tình trạng của Odachi rồi.

Nghe vậy mọi người đều nhìn về phía Ngạo Môn. Chưa để hắn giải thích, tiếng nói của Thanh Thảo liền vang lên:

-Không! Nó hoàn toàn không giống.