Dạ Lung

Chương 70: Bị Bỏ Lại Sao?



Nghe Thanh Thảo lên tiếng, mọi người đều nhìn về phía nàng, nàng tiếp tục giải thích:

-Odachi sư huynh là bị nứt kinh mạch, vì vậy chỉ cần có Sinh Mạch Quả để bồi bổ là được.

-Nhưng tình trạng của Ngô sư huynh thì khác, kinh mạch đã vỡ nát, không chỉ cần số lượng dược liệu nhiều hơn mà khó khăn nhất là việc định hình kinh mạch.

-Sau khi Sinh Mạch Quả đi vào, do kinh mạch đã vỡ nát vì vậy chỉ có thể dùng hồn lực để tạo ra một cấu trúc mạng lưới kinh mạch.

-Tiếp theo sẽ dùng dược dịch của Sinh Mạch Quả đắp thành kinh mạch mới.

Thanh Thảo vừa nói xong, tất cả nghe vậy cũng cảm thấy bất lực vô cùng. Trong lòng bọn họ hiểu, dược liệu dùng cho việc này chắc chắn là vô cùng trân quý. Tìm được một phần là đã rất hiếm rồi huống hồ lại cần một lượng lớn. Chỉ riêng việc tìm được thuốc đã khó, lại còn cần tìm được một người có thể định hình và xây dựng mạng lưới kinh mạch, chuyện này lại càng thêm tuyệt vọng.

Nhưng chỉ có bốn người Ngạo Môn, Odachi, Thanh Thảo và Băng Tâm vẫn hướng ánh mắt về phía Phong Trần. Bởi bọn họ biết người duy nhất ở đây có thể cứu được Ngô Tuấn chỉ có thể là hắn. Nhưng họ biết Phong Trần không có nghĩa vụ đó, thế nên họ cũng chỉ biết chờ đợi, xem sự lựa chọn của Phong Trần thế nào. Là cứu hay không cứu.

Phong Trần bây giờ đang vô cùng do dự, hắn vì lương tâm mà muốn cứu giúp, nhưng bản tính tham lam lại không muốn bỏ ra cái giá quá lớn để giúp không công. Vậy nên hắn vẫn đang trầm tư suy nghĩ. Đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, một giọng nói từ trong Nguyên Thức vang lên:

-Này tên ngốc, cứu hắn đi.

-Tiểu Minh, là ngươi sao?

Hắn hiện ra trong Nguyên Thức đối mặt với Tiểu Minh, nó gật gật đầu nói:

-Nghe ta cứ cứu hắn đi.

-Các ngươi có nhân quả với nhau.

-Còn nhân quả thế nào, sau này sẽ rõ.

-Thiên cơ không thể lộ.

Nói xong không để Phong Trần nói lại, nó trực tiếp chui vào mảnh gốm. Để lại Phong Trần ngơ ngác tự mình lẩm bẩm:

-Nhân quả?

-Nhân quả cái gì cơ?

-Này Tiểu Minh ngươi nói rõ ra đi.

-Tiểu Minh, Tiểu Minh.

Phong Trần gào lên gọi, Tiểu Minh như chẳng quan tâm, cứ để hắn gào lên. Một lát không có phản ứng gì, Phong Trần quay trở lại bên ngoài, hắn bất ngờ lên tiếng:

-Chuyện này ta có thể thử.

Nghe lời Phong Trần nói, tất cả đều ngạc nhiên. Phản ứng đầu tiên của mọi người đều là gương mặt nghi ngờ. Tất cả đều nghĩ là chuyện đùa, có vị đệ tử đứng ra nói:

-Sư huynh không đùa chúng ta chứ?

-Chưa nói dược liệu không đủ, với lại ta biết sư huynh cũng là muốn cứu người, nhưng sư huynh thật sự có thể làm được như Thanh sư tỷ nói sao?

Nghe vậy Phong Trần trả lời:

-Dược liệu đúng là ta có Sinh Mạch Quả, chắc số lượng cũng đủ.

-Còn về thủ thuật, ta chưa làm bao giờ, nhưng ta sẽ cố hết sức, chắc cũng được thôi.

Những người đứng bên cạnh vị đệ tử kia cũng phụ họa mà ngăn cản lại. Thanh Thảo thấy vậy, nàng hướng về phía Đỗ Đạt lên tiếng đảm bảo:

-Ta tin Trần sư huynh, hãy để cho huynh ấy làm đi.

Ba người còn lại thấy Thanh Thảo lên tiếng, trong lòng thầm quyết tâm, họ cũng đứng ra đảm bảo:

-Chúng ta cũng đảm bảo cho Trần Y sư đệ.

Huyết Chiến Đội tuy không biết Trần Y có thể cứu được Ngô Tuấn hay không, nhưng họ tin vào Trần Y. Một người chuyên tạo ra kỳ tích như hắn, chắc chắn lần này cũng vậy. Cả đội cũng đứng ra làm đảm bảo. Bên cạnh Đỗ Đạt, nàng cất tiếng nói:

-Đại sư huynh, hãy cho đệ ấy một cơ hội, dù sao với tình trạng này Ngô Tuấn cũng không cầm cự được bao lâu.

-Truy bằng cứ để Trần sư đệ làm xem sao!

Đỗ Đạt thật không ngờ lại có nhiều người nguyện ý tin tưởng Trần Y đến vậy. Ngay cả Nhược Hoa cũng đứng ra để bảo vệ hắn. Đỗ Đạt cau mày hơi suy nghĩ một chút, lông mày giãn ra, hắn lên tiếng:

-Được, nếu đã vậy Trần Y đệ cứ làm đi.

-Cứ cố hết sức là được.

Thấy đại sư huynh đã đồng ý, những đệ tử lúc đầu cũng không còn phản đối nữa. Chỉ nghe đại sư huynh phân phó:

-Mọi người mau tìm chỗ khôi phục trị thương.

-Những người khác không bị thương hãy cảnh giới cho họ.

Nghe vậy mọi người cùng dọn chỗ huyết thi này đi rồi ngay tại chỗ khôi phục. Đỗ Đạt quay sang nhìn Phong Trần rồi nói:

-Trần sư đệ cần ta giúp gì không?

Chỉ thấy Phong Trần lắc đầu, thấy vậy Đỗ Đạt lại lên tiếng:

-Vậy sư đệ cố lên!

Phong Trần gật đầu rồi “ùm…” một cái, xông quay sang Thanh Thảo nói:

-Thanh Thảo, giúp ta trích xuất dược dịch và luyện đan.

Nói xong Phong Trần đưa cho nàng ba Sinh Mạch Quả, sau đó lại thêm dược liệu luyện Cường Mạch Đan. Nhận được dược liệu, nàng ngay lập tức luyện đan và dược dịch. Tất cả đều tò mò, Trần Y nay có ý đồ gì. Mà lại có thể bỏ ra cái giá lớn mà không ai nguyện ý trả để cứu lấy một tên nam nhân. Những ánh mắt quỷ dị đều hướng về hắn, ngay cả ba người song tu với hắn cũng có chút khó hiểu. Nhìn những ánh mắt này, Phong Trần có oan mà không thể giải, trong lòng thốt lên “ôi thế đạo này ai hiểu được lòng ta.”

Phong Trần lấy ra Phục Thương Đan, bỏ vào miệng, hắn giúp Ngô Tuấn luyện hóa dược lực đan dược. Gương mặt đang nhăn nhó của Ngô Tuấn dần giãn ra. Sau khi luyện hóa xong, kiểm tra lại thương thế, ngoại thương đã không còn gì đáng ngại. Nhưng lục phủ ngũ tạng thì lại không thể trị thương. Bởi kinh mạch đã vỡ nên không thể cung cấp đến các nội tạng. Vì thế mà không thể chữa trị.

Phong Trần lấy ra một chiếc thùng lớn, trước đó Odachi đã dùng. Đưa Ngô Tuấn vào hòa dược dịch vào nước, sau đó Phong Trần hòa Sinh Mạch dịch vào trong bồn. Hắn dùng Y Hồn Thuật men theo những mảnh vụn của kinh mạch, để thiết lập mạng lưới. Nhưng chưa gì vấn đề đã bắt đầu, trong cơ thể của Ngô Tuấn ngoài U kim lực ra, trên mảnh vỡ của kinh mạch còn có cả đao khí và sát khí. Chính những thứ này đã xoắn nát kinh mạch. Muốn tái tạo kinh mạch, đầu tiên cần phải khu trục được đao khí và sát khí đi. Nếu đao khí còn, chúng sẽ liên tục cắt chém, khiến kinh mạch không thể lành lại. Còn sát khí sẽ làm cho dược dịch rất nhanh chóng đóng băng, rất khó để tạo hình.

Hai nan đề này lần kiểm tra trước Phong Trần không để ý nên giờ mới xảy ra sơ suất. Lúc này dược dịch theo lỗ chân lông mà vào, nó khiến Ngô Tuấn gầm lên những tiếng đau đớn. Đầu óc vận chuyển nghĩ cách khu trục đao khí và sát khí, linh quang trong đầu lóe sáng. Phong Trần động ý niệm hắc kiếm xuất hiện trước mặt, một tia kiếm khí theo linh hồn lực mà tiến vào cơ thể. Một tiếng la hét thấu trời vang lên “a a a…”. Ngô Tuấn gân xanh nổi lên khắp người, cơ bắp siết chặt dưới lớp vải ướt, trên trán nhỏ xuống mồ hôi bằng hạt đậu. Kiếm khí vừa vào gặp ngay đao khí và sát khí phản kháng.

Kiếm khí rất nhanh đã rơi xuống hạ phong. Nếu không có gì, chỉ một lúc nữa, kiếm khí của Phong Trần sẽ bị triệt tiêu hết. Nhận thấy kiếm khí của mình bị coi thường, hắc kiếm rung lên “leng keng, leng keng…” tự động rót thêm kiếm khí vào. Lúc này phần chủ động lại được kéo lại. Kiếm khí như có linh tính, chúng chủ động tìm đến đao khí và sát khí của Ngô Tuấn mà khu trục. Từ đó những mảnh vỡ kinh mạch còn lại đều được làm sạch. Kiếm khí và đao sát khí giao tranh với nhau trong cơ thể của Ngô Tuấn khiến hắn lúc này máu hộc ra liên tục. Nỗi đau của hắn cảm nhận được như có hàng vạn mũi kim đâm vào cơ thể, gân xanh nổi lên căng như sắp đứt. Tiếng gầm vì đau đớn vang lên không ngừng.

Vài giờ sau, Phong Trần đã dùng kiếm khí mà khu trục hết đao sát khí, trả lại một cơ thể thuần U kim lực. Tiếp đến hắn dùng hồn lực tạo thành hai mươi đường kinh mạch. Dùng hồn lực thu gom những mảnh vỡ còn lại và phân bổ đều ra hai mươi đường. Tiếp theo dẫn dược dịch đi theo lộ tuyến, dược dịch gặp mảnh vỡ như mưa rào gặp nắng hạn, kinh mạch cũng dần được hình thành. Quá trình hình thành này so với của Odachi là lâu hơn. Cũng may Phong Trần đã đột phá Hồn Hải cảnh, bằng không hắn đã sớm ngất đi.

Kinh mạch đã thành hình, Thanh Thảo vừa luyện xong Cường Mạch Đan. Phong Trần cầm lấy nhét vào miệng của Ngô Tuấn, tiện thể luyện hóa luôn đan dược. Sau khi uống Cường Mạch Đan, Ngô Tuấn dường như đã tỉnh, hắn bắt đầu ngồi thiền trong chậu nước, tự mình luyện hóa Sinh Mạch dịch và Cường Mạch Đan. Thấy hắn đã tỉnh, Phong Trần thu lại hồn lực, tự mình đả tọa ngồi thiền.

Sau khi nhìn thấy Ngô Tuấn đã tỉnh, Phong Trần đang ngồi hồi phục, mọi người mới dám thở ra một hơi. Khi thấy Phong Trần đổ mồ hôi đầy đầu, Ngô Tuấn máu từ miệng cứ liên tục trào ra. Lúc đó trái tim của tất cả đều treo lên tận cổ, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Đặc biệt là mấy nữ Nhược Hoa, tuy các nàng có tự tin vào Phong Trần nhưng cẩn thận không phải chuyện thừa. Năm ngày sau Phong Trần rời khỏi trạng thái thiền. Phong Trần nhìn xung quanh, không thấy bất kỳ một ai. Bỗng có một giọng nói lên tiếng:

-Phong Trần, đệ tỉnh rồi sao?

Nghe thấy cái tên của chính mình, Phong Trần bật người về phía trước, xoay người rơi xuống đất. Hắc kiếm ngay lập tức xuất hiện trên tay, hắn chỉ kiếm về phía giọng nói, ngẩng đầu lên nhìn. Hắn thấy một thiếu nữ thân mặc bạch y, lo lắng nhìn về phía mình.

-Nhược Hoa sư tỷ?

-Là tỷ sao?

Nhìn thấy gương mặt xinh đẹp và quen thuộc, Phong Trần kinh ngạc khi nhìn thấy nàng. Cùng với đó là một tiếng “ùm..” của nàng. Hắn thu kiếm lại, hỏi:

-Nhưng người khác đi đâu rồi sư tỷ?

-Tại sao lại chỉ còn ba chúng ta?

Phong Trần quay sang nhìn Ngô Tuấn vẫn đang ngồi trong thùng thuốc và hỏi. Nhược Hoa ánh mắt chùng xuống, như nàng đã chịu rất nhiều ủy khuất, nàng nói:

-Ba người chúng ta đã bị bỏ rơi rồi!

Vừa nói nàng vừa sụt sùi trực khóc, nàng tiếp tục:

-Sau khi tất cả đã khôi phục xong, bên các thế lực kia cũng vậy.

-Các thế lực đó đều muốn chiếm tiên cơ, nên đã tranh nhau tiến vào Huyết Điện.

-Thấy các thế lực đó đi trước, đại sư huynh ra lệnh toàn đội tiến vào.

-Nhưng vì ta không muốn bỏ lại hai người nên đã nói đại sư huynh là chúng ta sẽ vào sau.

-Vậy nên chúng ta đã cãi nhau, cuối cùng tất cả nghe theo đại sư huynh đi vào.

-Còn để lại ta và hai đệ!

Nói xong nàng dừng nước mắt, nàng ôm mặt mà khóc nức nở. Phong Trần thấy cảnh này, vẻ mặt bối rối, không biết phải làm gì, tay chân luống cuống. Nhược Hoa nhìn qua kẽ tay, nàng không nhịn được mà mím môi cười.