Huyết vụ đầy trời bao phủ, không khí đặc quánh mùi huyết tinh. Tiếng va chạm từ pháp khí vang lên, thuật pháp quỷ dị xuất hiện. Thịt rách xương vỡ kêu răng rắc, những tiếng thét gào thảm thiết của lệ quỷ. Cộng thêm tiếng gầm rú của bạo thú.
Chỉ thấy trước cửa của một đại điện đang xảy ra một cuộc chiến đấu vô cùng khốc liệt. Một bên là những quái vật chúng cao hai mét, trên thân người chỉ quấn một chiếc hạ y. Tứ chi cơ bắp bị teo lại, trên mặt mắt không có đồng tử, miệng mọc răng nanh. Da chúng trắng nhợt, lại có thêm những vết đốm đen mọc trên thân chúng, chỉ cần nhìn là biết chúng xuất thân từ quỷ tộc, vô cùng kinh dị.
Phía còn lại có đủ các loại, người, thú, ma, thậm chí còn có cả quỷ tộc. Bên quỷ thi dùng nhục thân như vũ khí, lao vào cắn rồi xé. Còn lại bên kia thi triển ra nhiều loại thuật pháp để chống lại. Từ xa có tiếng hô lớn:
-Nguyễn Anh cẩn thận.
Một tiếng “keng…” một cây gậy sắt dừng lại trước mặt, va chạm với nó là một bàn tay khô gầy. Nhìn lại thì thấy đó là một nam nhân đầu trọc dùng Thiết Côn hất văng cánh tay đó đi, nam tử nhìn về phía Nguyễn Anh mà lên tiếng:
-Sư muội, không sao chứ?
Hỏi xong hắn đã đỡ nàng đứng dậy nói:
-Thiết Côn sư huynh, ta không sao.
Lại có một giọng nói nữa vang lên:
-Mọi người giữ vững đội hình, duy trì cự ly.
-Thạch Viêm qua giúp Nguyễn sư muội đi.
Nghe được phân phó, Thạch Viêm nhanh chóng đi sang hỗ trợ cho Thiết Côn. Thấy vậy người này quay sang bên cạnh nói:
-Chu Khanh lên.
Chu Khanh bên cạnh cũng gật đầu đáp lại:
-Nào cùng lên thôi tiểu Ngô.
Hồn Kiếm hiện ra, kiếm khí quanh thân lưu chuyển, U phong lực bùng nổ. Hai chân lần lượt đạp xuống đất lao về phía thi quỷ. Người còn lại, long đao trong tay, đao khí tung hoành khắp nơi. U kim lực sắc bén phóng ra. Long Đao sáng lên, dũng mãnh lao về phía trước. Như hổ lạc bầy cừu, họ đi đến đâu đầu rơi đến đó.
Phía sau lại có các hỏa cầu và băng cầu được yểm trợ hai người. Bao quanh những đợt tấn công này là một tấm khiên thịt. Đúng vậy, khiên thịt đúng nghĩa.
Đây là đệ tử còn lại của Tiên Sư Môn, trên đường đến Huyết Điện, Nguyễn Anh và Thiết Côn đang từ Huyết Khí Lâu trở ra. Lại gặp được Chu Khanh một mình từ Huyết Lâm đi lại, bọn họ quyết định cùng nhau đến Huyết Điện. Đến nơi gặp đám người Ngô Tuấn cùng Thạch Viêm và các đệ tử nội môn đang chiến đấu với quỷ thi. Vậy nên bọn họ cũng lao vào hỗ trợ.
Còn về Ngô Tuấn, tên này được truyền tống đến giữa Huyết Lâm và Huyết Điện, hắn lựa chọn đi vào Huyết Lâm xem có thu hoạch được gì không, nếu không được thì quay về Huyết Điện xem sao. Trong Huyết Lâm đặc biệt có rất nhiều huyết thú, huyết thú đa phần chỉ có cảnh giới nhất cảnh và nhị cảnh mà thôi. Chúng tương đương với U đồ và U sư cảnh. Thú tộc được chia theo từ nhất cảnh đến ngũ cảnh, nó cũng tương đương từ U đồ đến U vương.
Trong lúc giết huyết thú, Ngô Tuấn cũng cứu được không ít đồng môn bị huyết thú vây công. Sau đó đi thì nhiều đồng môn cũng gia nhập. Mọi người cùng nhau tiến về Huyết Điện, lúc đầu đến cũng gặp các thế lực như Cuồng Thú Sơn, Quỷ Thú Môn và Quỷ Cốt Phái. Gặp nhau các thế lực vốn dĩ không ưa nhau, nhưng có một tên gọi là Cuồng Đô của Cuồng Thú Sơn đứng ra hợp tất cả lại thành một, rồi đình chiến sau khi ra khỏi di tích rồi tính tiếp.
Ngô Tuấn và những dẫn đội có mặt ở đó đều đồng ý với ý kiến của Cuồng Đô. Đợi cho tất cả vào trong sân điện, bất ngờ xảy ra. Quỷ thi từ đâu xuất hiện chặn kín cửa, vây tất cả lại sau đó có ý định tàn sát tất cả. Vì vậy đại chiến xảy ra ngay trước cửa vào, nhưng cũng không ai dám vào, bởi cũng có những tên ngốc đã kiểm chứng. Tên nào có ý đồ lén vào từ bên trong đó liền bị ăn mất không còn một ít lông nào vương vấn.
Cả đám chiến đấu hơn nửa ngày trời quỷ thi không những không có dấu hiệu giảm bớt. Ngược lại những kẻ ngoại lai lại bị quỷ thi đang từ từ bào mòn đi sức chiến đấu. Nhận ra điều này mấy người đứng đầu bắt buộc phải kết thúc nó thật nhanh, bởi họ không biết bên trong đó có còn xuất hiện những nguy hiểm hay không. Nếu còn hợp sức lại may ra còn một con đường sống, nếu tất cả đều mất sức chiến đấu thì nguy to.
Chu Khanh U lực bùng nổ, kiếm khí tung hoành, Phong Hỏa Song Kiếm Pháp, Nộ Hỏa Kích được tung ra liên tục. Đầu của quỷ thi này một kích chí mạng, đầu nổ như pháo hoa ngày tết. Bên phía Ngô Tuấn cũng không phải dạng vừa, Mãnh Kim Đao Pháp, Mãnh Kim Chảm cũng thi triển ra. Đao đi đến đâu, đầu quỷ thi cũng được cắt xuống như sung rụng xuống vườn. Sát khí cũng được tích lại rất nhiều.
Nhìn khắp chiến trường đệ tử của Cuồng Thú Sơn cũng dùng thể chất áp đảo của mình, để vả cho những quỷ thi này mất hết phương hướng. Quỷ Thú Sơn cũng vậy, thể chất của quỷ vốn đã mạnh nay còn thêm cả thú tộc. Lần này lại càng bị đè ra mà ma sát, nhìn còn áp đảo hơn cả đệ tử Cuồng Thú Sơn, đặc biệt hai vị đệ tử dẫn đội. Quỷ Phụng và Quỷ Miêu, Quỷ Phụng là một loài hỏa điểu có chút thừa kế huyết mạch cực kì mỏng manh. Nhưng dù vậy nàng ta vẫn trở thành một trong những đệ tử của Quỷ Thú Sơn. Tay nàng hóa điểu trảo, trên điểu trảo được bao bọc bởi một ngọn lửa. Nàng ra tay không kiêng nể gì, nàng bóp nát hết đầu của những quỷ thi mà nàng bắt được. Tiếng xương sọ đang vỡ vụn trong tay khiến không ít kẻ rùng mình.
Quỷ Miêu cũng rất lợi hại, bản thể của nàng là một con hắc miêu, tốc độ cũng rất nhanh tuy sức mạnh không bằng Quỷ Phụng nhưng nàng ra tay rất nhanh. Nàng như một tia hắc quang hái gặt thủ cấp của quỷ thi. Quỷ Cốt Phái cũng có mặt ở đây. Sau khi đánh nhau với đám người Đỗ Đạt, bọn chúng đi đường ngược lại, từ Huyết Khố xuyên qua Huyết Lâm đến Huyết Điện tuyệt kỹ của bọn chúng là dùng linh hồn để thao túng khô lâu chiến đấu. Hai tên dẫn đầu gọi là Cốt Thân và Cốt Man, bọn chúng là hai huynh đệ ruột. Cốt Thân là anh, là người đề ra kế sách, Cốt Man có sức mạnh nhục thân rất mạnh, cũng rất nghe lời ca ca. Cốt Thân gọi ra một đội khô lâu tầm năm mươi bộ, tiến lên đánh nhau với quỷ thi. Nhưng cái giá phải trả cũng khá lớn, dù hắn đã là Thông Hồn cảnh hậu kì cũng không trụ được quá lâu. Cốt Man với nhục thân mạnh mẽ hắn trực tiếp so nhục thể va chạm trực tiếp với quỷ thi. Hắn như một tảng đá lớn từ trên núi cao lăn xuống núi, thế không thể cản, hắn lao đến đâu thì thân bị hất bay ra khỏi ba mét.
Chiến trường thật quá hỗn loạn, đánh nhau lâu như vậy tất cả mọi người sức mạnh cũng bị mài mòn một nửa. Với số lượng đệ tử của Tiên Sư Môn trên dưới mười người, là thế lực yếu nhất tại đây. Nhưng chiến lực của Ngô Tuấn và Chu Khanh cũng không phải chuyện đùa vì đó vẫn miễn cưỡng trụ lại được. Nếu còn không kết thúc, trong vòng một tiếng đồng hồ nữa chắc chắn Tiên Sư Môn sẽ vỡ trận.
Đang lao về phía Huyết Điện, liên lạc cốt trong tay Đỗ Đạt đang xoay tròn bỗng ngừng lại và chỉ về phía trước. Thấy vậy hắn nói vọng về sau.
-Mọi người nhanh nào, có đồng môn phía trước.
Nghe vậy mọi người đẩy nhanh tốc độ, tiến về phía trước.
Tại trước sân Huyết Điện, đám người Ngô Tuấn đã chém giết không biết bao nhiêu quỷ thi. Những quỷ thi này liên miên không dứt, chúng như thiêu thân lao vào ánh sáng của lửa. Cứ ngỡ quỷ thi rất nhiều, nhiều đến nỗi không thể đếm nổi, thì những người dẫn đội cũng như đã nhận ra điều gì đó. Quỷ thi dường như đã giảm đi, chúng không được bổ sung vào chiến trường này nữa. Và cũng không có vẻ gì là điên cuồng muốn tấn công bằng mọi giá nữa. Chúng dần lùi lại, như thể không muốn tấn công nữa.
Cảm giác như chúng đã bị giết cho sợ rồi vậy. Quỷ thi lui ra vòng bên ngoài, chúng tạo thành một vòng bao vây. Dường như chúng không muốn đám sinh vật ngoại lai này chạy mất. Trong tình cảnh này người mừng là những đệ tử Tiên Sư Môn, nếu cứ bị đám quỷ thi này vây công, chỉ năm phút nữa họ sẽ mặc chúng xâu xé. Và cả các đệ tử thông thường của các thế lực khác cũng cảm thấy vậy. Cốt Man cười lớn lên tiếng:
-Ha ha ha, bọn này bị chúng ta giết cho đến sợ rồi.
-Ha ha ha…
Các đệ tử bình thường nghe vậy cũng cười theo, thậm chí còn có tên hùa theo.
-Ha ha ha, tông môn thượng cổ cũng chỉ có vậy.
-Không phải cũng bị chúng ta đánh sợ.
-Đúng đúng đúng.
Một vài tên đệ tử từ thế lực khác phụ họa theo. Nhưng những người thực sự dẫn đội thì nhíu mày càng lúc càng sâu. Cuồng Đô nhìn Cốt Man với ánh mắt khinh khỉnh rồi hướng về phía Cốt Thân mỉa mai:
-Đúng đúng đúng, chúng bị Cốt Man ngươi dọa hết rồi.
-Ngươi thấy có đúng không hả Cốt Thân!
Đứng cạnh Cốt Man, Cốt Thân chỉ biết lắc đầu ngao ngán với đệ đệ mình. Người đệ đệ này sức mạnh thì có nhưng trí tuệ thì bằng không. Nghe Cuồng Đô mỉa mai chính mình và đại ca, Cốt Man nổi giận mắng lớn:
-Cái thứ súc sinh như ngươi ở đây quái khí cái gì.
-Có tin ta cho ngươi một bạt tai không!
Cuồng Đô bị Cốt Man nói vậy, hắn lại lôi giọng châm chọc:
-Ngươi cái thứ đồ không não, còn định đánh ta, ngươi xứng sao?!
Cốt Man định lao lên thua đủ, thì bị Cốt Thân nắm lấy cổ tay lắc đầu cản lại. Hai nữ quỷ cũng thấy cái tên Cốt Man này đúng là có chút thiểu năng, nhưng hai người cũng nghi hoặc. Vì sao đang đánh nhau không quan tâm đến sống chết, giờ đây quỷ thi lại như sợ hãi mà ngừng lại. Điều này khó hiểu không khác gì như người sắp chết đói nhưng nhìn thấy đồ ăn mà lại không ăn.
Ngô Tuấn và Chu Khanh cùng những người dẫn đội bất giác trong lòng mãnh liệt báo động. Tất cả đồng loạt hô lớn:
-Chuẩn bị chiến đấu nhanh!
Các đệ tử đang thả lỏng lại bị trực tiếp cưỡng ép trở lại trực chiến. Từ bên ngoài, những tiếng “ầm ầm ầm, gào, nhồm nhoàm…” vang lên từ bốn phương tám hướng. Bỗng từ trong huyết vụ phi ra một sinh vật toàn thân màu đỏ. Chúng vồ lấy quỷ thi, một nhát cắn, nó gặm lấy đầu của quỷ thi mà nhai ngấu nghiến.
Tất cả đều sững sờ trong giây lát, tiếp tục một con lại một con nữa, chúng cứ thế cặm cắn và nhai nát số quỷ thi đó cho đến khi những quỷ thi trước đó hoàn toàn thay bằng những sinh vật màu đỏ này. Ở giữa hồ máu, một thân ảnh đang nhắm mắt, cất lên giọng nói trầm đục: