Mọi người bên ngoài đã trị thương và hồi phục thêm năm ngày nữa, tất cả đã đều lấy lại trạng thái ổn định nhất. Họ vẫn nhìn vào quang tráo mà lo lắng, bỗng quang tráo từ từ tan biến. Bên trong dần lộ ra thân ảnh bốn người, thấy vậy tất cả đều thở ra một hơi. Bốn người đứng tại một chỗ, mọi người lại thấy có chút mùi vị hơi ám muội. Ba nữ mặt hơi hồng, có chút e thẹn của thiếu nữ.
Nhưng chỉ có những người rất tinh tế mới có thể nhận ra. Đỗ Đạt thấy vậy tiến lên chào hỏi:
-A, cả bốn người đều không sao là tốt rồi.
Đám người Ngạo Môn và Odachi cũng tiến lên. Huyết Chiến đội nhìn thấy Trân, bọn họ cũng tiến lên, chắp tay hành lễ, Đao Cương cất tiếng;
-Chào các sư huynh sư tỷ.
Đám người Đỗ Đạt quay sang nhìn rồi gật đầu một cái, “ùm…” một tiếng. Đám người Huyết Chiến đội tiến về phía Phong Trần, Hỏa Nham cười lớn rồi nói:
-Ha ha ha, người huynh đệ Trần Y à, ngươi cũng thật khá nha.
-Liên tục làm việc trong mười lăm ngày, huynh đệ ngươi quá trâu rồi.
Tên này đúng là không kiêng nể ai cả, cái gì cũng dám nói, nói xong hắn còn giơ ngón tay cái biểu thị sự kính nể. Những người xung quanh nghe vậy lại hướng về bốn người với ánh mắt vô cùng quỷ dị. Nghe tên này nói chuyện linh tinh, Đao Cương không nhịn được mà vỗ vào đầu cho hắn một cái bạt tai, nói:
-Đã không biết nói thì đừng nói linh tinh.
Ám Ảnh bên cạnh cũng lên tiếng sỉa sói:
-Đúng vậy, cái tên đầu đất nhà ngươi, ngươi không nói không ai bảo ngươi bị câm đâu.
Hai người lại hục hặc với nhau, hai nữ Lam Thủy và Phục Linh cũng tiến lên hỏi thăm, Lam Thủy lên tiếng:
-Bọn ta cảm ơn huynh, nếu không có huynh thì e rằng tất cả mọi người đã bỏ mạng tại đây rồi.
Phục Linh cũng nhanh nhảu lên tiếng:
-Đúng đó, đúng đó, muội đã nghe Đao ca kể lại rồi, muội nghe kể lại mà còn cảm thấy vô cùng phấn khích nữa.
-Nhưng cũng thật đáng tiếc, muội lại không thể nhìn thấy cảnh tượng đó.
Nghe cô nhóc nói vậy, Phong Trần chỉ biết cười khổ, hắn nói:
-Mọi người đã khôi phục hết rồi sao?
Mọi người cùng gật đầu tỏ vẻ đã xong việc, lại nghe thấy tiếng Đỗ Đạt:
-Mọi người đến đây tập hợp một chút!
Tiếng Đỗ Đạt vừa dứt, đám người Phong Trần và những người khác đã tập trung trước mặt hắn. Ba cô nàng dù cũng muốn đứng cùng Phong Trần nhưng để đảm bảo cho thân phận không bị bại lộ, ba nàng đã di chuyển sang chỗ khác. Nhưng cặp mắt của ba nàng luôn hướng về phía hắn. Thấy mọi người đã tập hợp đủ, Đỗ Đạt cũng lên tiếng:
-Mọi người bây giờ chúng ta cần phải bàn bạc xem nên đi đến đâu tiếp theo!
Nghe đề nghị của Đỗ Đạt, Ngạo Môn bước lên trước mở bản đồ Hấp Huyết Quỷ Tông ra, hắn nói:
-Hiện tại bọn đệ đã đi qua Huyết Thư Lâu, nơi ở của các đệ tử, và giờ là Huyết Đan Lâu.
-Những địa chỉ này gần như đã bị người khác quét sạch rồi, không còn thứ gì cả.
-Chúng ta cũng đi qua Huyết Viên, cũng bị cốt thi đuổi giết nên cũng gần như bị phá hủy.
Đỗ Đạt cũng gật đầu đồng ý, hắn cũng tiếp lời:
-Bọn ta cũng đi qua Huyết Khố.
-Gặp ngay đám Quỷ Thi Môn, không biết bọn chúng đã làm cách nào mà lại tập hợp nhanh như vậy.
-Chúng ta giao chiến với chúng một lúc.
-Sau đó cả hai cùng lưỡng bại câu thương, làm bọn chúng bỏ chạy nhưng thương vong mất mấy người.
Như một sự ăn ý, bọn họ chỉ kể về sự việc xảy ra mà tuyệt nhiên không hề nhắc đến thu hoạch của nhau. Mọi người đang thảo luận, Phong Trần dần lùi về phía sau. Tay hắn thu lấy Thâu Hồn Liêm, một mình đi vào trong cửa đá. Hành động của Phong Trần đều rơi hết vào trong mắt ba nữ Nhược Hoa, nhưng các nàng cũng không có ý định báo cho Đỗ Đạt. Chỉ là thấy cảnh này thì hơi lo lắng đến an nguy của Phong Trần mà thôi.
Hắn từ từ bước qua cánh cửa, mùi hôi thối cộng thêm mùi huyết tinh nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác. Một không gian tối tăm đến nỗi đưa tay năm ngón lên cũng không thấy bất cứ ngón nào. Phong Trần thử lấy ra một viên U Quang Thạch để nhìn cho rõ. Nhưng nguồn sáng này như hòn sỏi mà đáp xuống lòng đại dương sâu thẳm. Hắn không chỉ không thấy được ngón tay, ngay cả U Quang Thạch còn bị bóng tối nuốt chửng. Chứng kiến sự quỷ dị của không gian này, Phong Trần cảm thấy mình khó có thể tiếp tục, phân vân một lúc. Hắn vẫn quyết định cắn răng bước tiếp.
Thấy mắt vô dụng, vậy thì hắn dùng thứ hắn mạnh nhất bây giờ, Hồn Hải cảnh sơ kỳ. Hồn lực như sóng biển mà tỏa ra. Quả nhiên điều này có hiệu quả, hồn lực quét khắp không gian. Theo Phong Trần thấy đây giống như một nhà tù biệt lập, không gian vô cùng kiên cố. Căn phòng này hoàn toàn trống không, Phong Trần dâng lên một cảm giác như bị hố vậy, hắn trong đầu mắng chửi “ôi trời ơi, cái này còn gọi gì là đan lâu nữa. Trực tiếp gọi nơi này là Nhẵn Nhụi Lâu thì thôi. Là đan lâu đến nắp bình đan dược còn không có, mùi thuốc cũng không có mùi nào cả, huống gì là thuốc thật.”
Nhưng khoan đã, dường như Phong Trần đã để ý có thứ gì đó trên tường. Quan sát kỹ hơn, Phong Trần nhận ra ở trên mỗi bức tường đều khắc rất nhiều Quỷ Tự. Dòng chữ lớn nhất, nổi bật nhất ghi “Thi Cổ Thuật”. Nhìn thấy ba chữ này Phong Trần vô cùng phấn khích. Vốn dĩ muốn đi tìm ít thuốc để lúc cần thì cắn, ai ngờ lại tìm được phương pháp luyện thi này. Đọc xong phương pháp luyện thi này, hắn thấy nó quá mức nặng sát nghiệp. Người luyện nếu không cẩn thận sẽ bị chính Huyết Thi Dược cắn nuốt. Trong lòng hắn thầm than “đúng là tạo nghiệp mà, địa ngục ta không vào thì ai sẽ vào.” Đám Hấp Huyết Quỷ Tông mà có mặt ở đây chắc chắn sẽ chửi tên này quá vô sỉ, quá bỉ ổi.
Phong Trần trực tiếp ngồi xuống sàn, trên sàn toàn dịch nhầy hôi thối và đầy tanh tưởi. Hắn nhanh chóng đọc lấy những quỷ tự này, sau đó ánh mắt từ tối đen dần trở nên đỏ thẫm. Trước mắt Phong Trần lúc này là những con Huyết Thi Dược, những tiếng cắn xé, xương vỡ, thịt rách. Tất cả đều vang lên bên tai, hiện ra trước mắt. Một nỗi ghê tởm khiến hắn liên tục nôn khan, hắn lấy tay lên che miệng và mắt. Nhưng nó không làm cho hắn tốt hơn, nhìn xuống dưới, Phong Trần đưa hai tay của mình lên nhìn, một cánh tay xa lạ hiện ra trước mắt. Cánh tay lở loét, hai tay cũng bị mất vài miếng thịt. Hắn hoảng sợ kêu la:
-Trời… trời ơi, có… có chuyện gì vậy.
-Tại sao, tại sao tay mình lại biến thành bộ dạng như thế này.
Giờ đây hắn mới nhận ra mình cũng biến thành Huyết Thi Dược. Chưa kịp nhận ra cái gì, bỗng một con lao đến phía Phong Trần mà há mồm gặm xuống. Hắn nhanh chóng gạt đầu nó ra, vừa xong lại có hai con lao vào ôm chân, gặm vào chân một miếng trên chân, Phong Trần la lớn:
-A...., a....., a.....
Hai tay cũng bị quấn lấy, càng lúc càng nhiều Huyết Thi Dược chúng bám vào người rồi thi nhau xâu xé lấy cơ thể của Phong Trần. Huyết Thi Dược như nước nhấn chìm lấy hắn. Phong Trần đang ngồi thiền định như có cảm giác như có ai đó đang bóp cổ mình, mặt hắn dần đỏ lên, hơi thở trở nên khó khăn hơn. Hắn bừng tỉnh, một ảnh tượng quỷ dị đang xảy ra. Ánh mắt trợn ngược, mặt đỏ tía tai, miệng há hốc, đôi tay còn tự dùng hết sức để bóp lấy cổ của ta. Nhận ra mình đang làm gì, hắn vội vàng buông tay, hơi thở điên cuồng, trong lòng thầm mắng “con mẹ nó, nguy hiểm thật, tý nữa thì đi luân hồi rồi. Thứ này quá nguy hiểm, vậy thì cứ giữ lại đi. Hẹ hẹ hẹ.”
Nhưng thuật này Phong Trần sẽ không luyện theo cách này, hắn đã có cách luyện mới hơn. Nhận thấy không có gì Phong Trần rời khỏi không gian, đúng lúc mọi người đang nói đến đoạn quan trọng, Đỗ Đạt lên tiếng.
-Được rồi bây giờ như mọi người đã thấy, chúng ta đã đi qua gần như hết cái tông môn này rồi.
-Chỉ còn hai nơi là Huyết Điện và Huyết Lâm.
-Thời gian di tích đóng lại không còn nhiều vậy nên ta đề nghị mọi người sẽ đến Huyết Điện.
Nghe đại sư huynh quyết định, mọi người nhìn nhau một lát, sau đó đồng loạt gật đầu, Nhược Hoa lại nói:
-Ta đồng ý, nghe nói truyền thừa của Hấp Huyết Quỷ Tông này không phải ở Huyết Thư Lâu, mà lưu lại trong cấm địa.
-Hiện tại cấm địa ở đâu thì không ai biết nhưng có khả năng rất cao là ở trong Huyết Điện này.
-Vậy nên ta đồng ý với đại sư huynh.
Nói xong nàng vô thức đưa mắt nhìn về phía Phong Trần vừa lén lút quay về. Đã có Nhược Hoa cung cấp thông tin, mọi người cũng không còn do dự nữa, tất cả đều đồng thanh.
-Chúng ta tin tưởng đại sư huynh.
Được sự tín nhiệm của mọi người, Đỗ Đạt ra hiệu mọi người chuẩn bị. Nhược Hoa tiến về chỗ Phong Trần, nàng lên tiếng hỏi:
-Đệ vào trong đó làm gì vậy?
Phong Trần vẻ mặt vô số tội ngạc nhiên trả lời:
-Hả? A không có gì, không có gì đâu?
Nàng trừng mắt nhéo vào eo hắn rồi hỏi lại:
-Có nói hay không chứ?
Phong Trần thật không ngờ nàng lại có mặt tính cách giận rỗi này. Hắn mặt nhăn mày nhó đáp lại:
-A, a, a đau, đau, đau.
-Ta nói, ta nói.
-Vốn dĩ vào tìm chút pháp khí hay đan dược. Nhưng thứ gì cũng không có đành ra tay không thôi.
Nhược Hoa nheo mắt nhìn hắn với ánh mắt ý vị thâm trường, nói:
-Là vậy sao? Nhưng ở đó hơi lâu đó.
Phong Trần cười hề hề quay sang lấp liếm:
-Trong đó tối quá, đường cũng toàn nhầy nhụa, mò mẫm mãi mới ra được.
-Nên sư tỷ đừng tò mò mà vào.
-Cái này ta nói trước nhé, đến lúc đó sư đệ không có mạng để cứu sư tỷ đâu.
Nghe hắn nói đến cứu mạng, nàng hơi ngượng ngùng mà xoay người lại, nàng nói:
-Ùm...., ta hiểu rồi, cảm ơn đệ!
Nói xong nàng xoay người bước đi, từ đâu Thanh Thảo cũng tiến đến, vừa đến nàng đã hỏi:
-Sư huynh, huynh nói gì với sư tỷ?
-Sao nàng lại có cái biểu cảm gì vậy?
Vừa đối phó xong với một người, thì lại có một người đến, một tên tay mơ với kí ức hơn hai mươi năm chưa yêu ai thấy có chút chưa quen. Hắn đáp:
-A, không có gì cả.
-Thương thế của sư muội thế nào rồi?
Nghe hắn hỏi thương thế của mình, nàng đáp:
-Cảm ơn sư huynh đã quan tâm!
Hai người ngượng ngùng đứng đó chờ mọi người. Chờ một lát đã nghe thấy tiếng Đỗ Đạt:
-Mọi người đi thôi!
Tất cả đã sẵn sàng, đám người đệ tử chân truyền đi trước sau đó mới đến các đệ tử nội môn, Phong Trần cùng Thanh Thảo đi cùng Huyết Chiến Đội, bọn họ thẳng tiến Huyết Điện mà tới.