Trong ba người bị thương, người có tu vi linh hồn cao nhất là Nhược Hoa, chính vì thế theo lẽ nàng là người bị thương nhẹ nhất. Nhưng tình trạng của nàng cũng không tốt hơn hai người kia, lúc Băng Tâm bị thương gần như một mình Nhược Hoa cân hồn lực của hai người. Nên hồn lực của nàng tiêu hao nghiêm trọng, từ đó sức phòng ngự của linh hồn cũng bị giảm đi.
Trận pháp linh hồn của nàng mới bị trọng thương ngất đi. Nhìn vị Nhược sư tỷ tài sắc vẹn toàn ngày thường, giờ đây lại bị trọng thương, nhìn tình cảnh này mà đau đớn lòng. Hồn lực lại một lần nữa tràn ra, tiến vào mi tâm Nhược Hoa.
Mây đen vần vũ, gió xoáy cuộn trào. Chưa kịp mở mắt ra, Phong Trần đã cảm nhận được những trận cuồng phong liên tục tạt vào người. Mở mắt ra đầy trời gió lốc, mây cuộn mịt mù. Nhìn xuống dưới chân hắc vân quấn lấy, tiếng gió gào thét “vù…, vù…” bên tai.
Dù Phong Trần đã là Hải Cảnh linh hồn thì cũng bị những dị tượng này suýt cuốn đi. Những tiếng gió vẫn cứ rít gào, tiếng cuồng phong vẫn vang lên bên tai. Điều này làm cho Phong Trần vô cùng bối rối. Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra, bằng sự quan sát của hắn, Phong Trần thực sự không có một chút manh mối để giải quyết vấn đề này.
“Nếu dùng mắt không có ý nghĩa, vậy thì khỏi dùng” dám nghĩ dám làm. Phong Trần trực tiếp nhắm mắt lại. Hắn dùng các cảm giác khác thay cho mắt, quả nhiên một điều bất ngờ đã xảy ra. Những tiếng gió hú bên tai, hắn nghe ra trong đó thỉnh thoảng có tiếng “đinh…, đinh…” của cổ cầm. Phong Trần cố gắng nghe thật kỹ, nhưng lần này nó lại hoàn toàn không còn tiếng đàn. Hắn với vẻ mặt khó hiểu và đầy nghi hoặc, cố gắng nghe kỹ hơn. Nhưng dường như mọi cố gắng đều đi đến ngõ cụt.
Nghe thêm vài lần nữa, kết quả vẫn như vậy, không nghe ra gì. Đúng lúc buông xuôi, không cố tìm kiếm nữa, bất ngờ một lần nữa tiếng cổ cầm lại xuất hiện. Nhưng lại một lần nữa nó lại biến mất. Một linh quang vụt sáng qua đầu Phong Trần rồi chợt tắt. “Nếu đã nghe không được, vậy thì cũng đừng nghe nữa” Phong Trần không cố gắng tìm tiếng đàn trong cuồng phong nữa. Hắn cứ để cho đầu óc mình được thả lỏng, để tiếng gió tự hoàn thành nhiệm vụ của nó.
Lần này hắn làm đúng rồi, theo sự thả lỏng của đầu óc tiếng đàn cũng dần trở nên rõ ràng. Những tiếng đàn này được cuồng phong cuốn đi, hòa cùng tiếng gió, lại trở thành một giai điệu rất lạ tai. Nơi nào có cuồng phong, nơi đó có tiếng cổ cầm vang lên.
Phong Trần nghe càng lúc càng rõ. Lúc đầu tiếng đàn như mộng như ảo, ở đâu cũng có. Về sau khi nghe rõ hơn, hắn đã nghe được nơi tiếng đàn xuất phát. Phong Trần tiến về hướng có tiếng đàn phát ra. Nhưng đường đi đến nơi này cũng không hề bằng phẳng một chút nào. Những cơn lốc xoáy là vật cản trở mạnh nhất, chúng không chỉ muốn cuốn bay linh hồn, mà trong đó còn ẩn chứa từng đường từng đường phong nhận, chúng được ngưng tụ từ hồn lực, trong đó còn có cả cầm âm khiến chúng sắc bén vô vùng. Không chỉ có vậy, lốc xoáy còn lao đến Phong Trần theo từng cặp, mỗi cặp đều được xoắn ngược chiều với nhau hòng tạo ra một chiếc cối xay linh hồn. Nếu bị những thứ này cắn hoặc chém vào linh hồn có tu vi Thông Hồn cảnh chắc chắn hồn phi phách tán, chuyển kiếp luân hồi.
Nhưng đối với một Hải Hồn cảnh linh hồn như Phong Trần, với một phạm vi tấn công rộng và dày đặc như ở đây, hắn cũng chỉ bị thương đôi chút. Nói là bị thương đôi chút nhưng nỗi đau đến từ linh hồn thì phải được phóng đại lên gấp mấy lần. Vượt qua được một rừng lốc xoáy, đập vào mắt của Phong Trần là một cảnh bình yên đến lạ kỳ.
Mây đen phủ kín chân trời, bên trên lại có một mái đình cổ kính. Các mặt của mái đình được che lại bởi những tấm thanh lụa, chúng loạn vũ theo từng luồng cuồng phong lướt qua. Bên trong mái đình thấp thoáng một chiếc giường ngọc. Trên đó có nằm một thiếu nữ, Phong Trần tiến gần đình trướng.
Hắn nhìn kỹ hơn, thiếu nữ này có cặp chân dài miên man. Một ngọc đồn thon gọn, kiều đồn căng mọng bị sức nặng cơ thể như muốn ép cho tràn ra khỏi hạ y. Bên trên là cặp tuyết lê được bọc bởi một lớp áo chật chội, khiến chúng có thể lao ra ngoài bất cứ lúc nào. Trên thân nàng mặc là bạch lụa y, chúng mềm mại lướt theo từng đường cong quyến rũ của nàng.
Lên trên là xương quai xanh mảnh mai lồ lộ, tiếp đến lại là
khuôn mặt Nhược Hoa lộ ra sau tấm màn chướng. Đôi mắt phượng nhắm hờ đang run run, mũi quỳnh tinh xảo, môi đỏ như mật đào. Dường như nàng đang chìm vào một giấc mơ rất kinh khủng. Phong Trần tiếp tục tiến lên, bước chân vào chướng đình. Vừa vào trong hắn đã cảm nhận được mình như đang vào một không gian khác. Bên trong hoàn toàn yên tĩnh, nếu không muốn gọi nó là tĩnh lặng. Ở trong này dường như không có liên quan hay ảnh hưởng gì từ tác động bên ngoài.
Bước đến giường ngọc, Phong Trần nhìn lấy Nhược Hoa. Từ khi đến thế giới này, hắn với Luân Hồi Nhãn chỉ toàn nhìn thấy những bộ xương xung quanh mình. Thế nên dục vọng trong lòng cũng chưa bao giờ được khơi dậy. Nhưng từ khi thức tỉnh con mắt này, Phong Trần đã được nhìn thấy bốn vị tuyệt sắc giai nhân. Có người như tiên nữ không nhiễm bụi trần, có người băng lãnh lạnh lùng, có người căng tràn nhựa sống. Ba người ở trên, một người đẹp đến không thể khinh nhờn, một người tình cảm chẵn lẻ chỉ là con số không, người còn lại tuy tình cảm cũng có nhưng vẫn chưa đủ sâu sắc.
Còn Nhược Hoa thì khác, tuy tiếp xúc không quá dài, nhưng tình cảm thì đã có đủ điều kiện, nay lại thêm được nhìn thấy dung nhan của nàng. Thử hỏi một người đàn ông huyết khí phương cương nào mà lại không động lòng chứ. Giờ đây Phong Trần cảm giác miệng đắng lưỡi khô, tuy là hồn thể nhưng vẫn không tự chủ được mà làm động tác nuốt nước miếng. Hắn phải tự thanh tỉnh chính mình: “Phong Trần ơi Phong Trần, mày đến đây là để cứu người. Nhưng nhìn một chút chắc cũng không sao. A…, a…, a.... mau tỉnh lại, mau tỉnh táo lại!”
Nội tâm hắn đang gào thét dữ dội, thiên thần đang bị ác quỷ dụ dỗ. Nhưng cuối cùng lý trí cũng hàng phục được ác quỷ trong lòng. Phong Trần đỡ Nhược Hoa ngồi dậy, hai người ngồi đối diện. Hắn vô thức lại liếc xuống tuyết phong của người ta, rồi sau đó cũng nhanh chóng rời mắt đi. Phong Trần áp tay nàng vào tay hắn, Song Hồn Thái Thượng Bí Điển vận chuyển, hồn lực từ từ chuyển sang.
Lần này cảm nhận của Phong Trần có hơi khác so với hai lần trước. Ngoại trừ lực mà hắn truyền linh hồn ra, lần này lại có cả một chút lực hút đến từ Nhược Hoa. Phong Trần cũng cảm giác được lượng hồn lực cung cấp cho nàng cao hơn so với hai người kia. Bên ngoài chướng đình, những cơn lốc xoáy cũng đang giảm dần cấp độ, chúng bớt hung hãn hơn, hắc vân cũng được bạch vân thay thế. Thay vì tiếng gió rít thì những cầm âm được rõ ràng hơn.
Đang trong lúc mơ màng, Nhược Hoa lại cảm thấy một lượng lớn linh hồn lực tiến vào trong cơ thể. Chúng đều là những hồn lực không có thuộc tính bình thường, không giống như Phong Hồn Lực như nàng. Tuy vậy nó lại rất tinh khiết, không hề có một chút thuộc tính nào, chỉ đơn giản là hồn lực thuần túy. Chính vì vậy chúng rất nhanh đã giúp cho hồn thể của nàng trở nên ngưng thực hơn. Hồn lực dần trở về trạng thái đỉnh phong, cuồng phong bên ngoài chướng đình cũng trở nên yên tĩnh. Giờ đây chỉ còn những cơn gió mùa thu nhẹ nhàng, mắt nàng đang nhắm nghiền, bỗng tách hai bờ mi ra. Trước mặt nàng hiện ra khuôn mặt của một người nam nhân, nhìn thấy khuôn mặt này, biểu cảm của Nhược Hoa vô cùng đặc sắc. Nàng vừa bất ngờ, vừa khó hiểu, cũng vừa khó tin.
Chưa kịp nói gì, một cảm giác kích thích mãnh liệt đang nhấn chìm lấy nàng. Hồn lực bị kéo ra, hòa làm một với Phong Trần. Linh hồn hòa vào nhau, nàng nhận thấy như có đôi bàn tay nam nhân đang chủ động ôm lấy cơ thể nàng. Nhược Hoa cảm nhận được từng khối cơ bắp săn chắc xiết lấy vòng eo thon gọn của nàng. Bàn tay còn lại nắm lấy cổ chân một cách mạnh mẽ, sau đó dùng những ngón tay lướt lên đùi ngọc của nàng. Bên tai như có hơi thở nóng rực phà vào, vành tai như có bờ môi khô nóng ngậm vào. Cảm giác này khiến cơ thể bên ngoài của nàng rùng mình liên tục, đùi ngọc vô thức co lại, vành tai và gò má cùng nhau ửng hồng.
Phong Trần cũng nhận được những cảm giác tương tự, đôi tay khám phá các vùng đất mới lạ. Những ngón tay được lướt lên làn da mịn màng như mỡ đông, ngũ chỉ bao trọn phong loan, như trêu đùa bóng nước. Song long hái lấy nụ hồng trên đỉnh tuyết phong, khiến cho Nhược Hoa tê dại cả thân thể. Bàn tay lại lướt xuống dưới qua khu ngọc đồn mềm mại, chạm đến kiều đồn kiêu gợi. Phong Trần dùng lực ấn xuống, sóng lượn chập chùng, cảm giác như sẽ để lại một vết tích vân vũ. Ở ngoài Phong Trần cũng không kém là bao, hắn mồ hôi tuôn ra như tắm, cơ bắp nổi lên căng cứng, nhất trụ kinh thiên trong truyền thuyết đã lần đầu xuất hiện.
Hai nữ Thanh Thảo và Băng Tâm đang len lút quan sát, thấy tình trạng của Phong Trần và Nhược Hoa, cùng tiếng rên ám muội thì cũng đã hiểu chuyện gì đã xảy ra bên trong. Tình trạng căng thẳng của hai người không biết trôi qua bao lâu. Bên ngoài họ đã trở lại bình thường, tư thế cũng thoải mái hơn. Hai nữ thấy vậy cũng bớt đi những tưởng tượng trong đầu.
Lúc này Nhược Hoa và Phong Trần đã hòa vào làm một, hai người hóa thành một cây cổ cầm. Cổ cầm nằm trên giường ngọc, không ai gảy mà vẫn vang lên từng âm thanh êm tai. “T..rưng, t…rưng....” tiếng đàn từ chướng đình phá vỡ kết giới im lặng, được cuốn theo gió thu mà đi. Bên ngoài chướng đình, cuồng phong đã không còn. Giờ đây chỉ còn những ngọn gió nhẹ nhàng cùng tiếng đàn bay bổng.
Nhược Hoa hiện tại đang cảm ngộ về Hồn Hải cảnh, đây chính là thứ thiết thực nhất lúc này dành cho nàng. Nhận được cảm ngộ vượt trên cảnh giới của mình chính là một đại cơ duyên, sau này giúp ích cho việc đột phá cảnh giới là rất lớn. Phong Trần đạt Hồn Hải cảnh đã là một kinh ngạc quá sức tưởng tượng của nàng rồi. Vậy mà người này còn có thiên phú về Trận đạo nữa. Nàng không thể tin nổi, một người từ không có thiên phú gì, giờ đây lại đi theo nhiều đại đạo như vậy, Y đạo, Trận đạo, Hồn tu, U tu vậy mà mỗi con đường mà hắn đi lại đều có một thành tựu nhất định. Điều này làm nàng vô cùng tò mò, nàng tự hỏi: “sao người này lại có thể làm được?”
Phong Trần cũng nhận được cảm ngộ từ Nhược Hoa, vị sư tỷ này cho hắn nhận được cảm ngộ về Hồn thuật là rất lớn. Chúng giúp Phong Trần hiểu hơn về sự quỷ dị và đáng sợ của hồn tu. Hắn cũng cảm ngộ được Âm luật chi đạo, gọi là hiểu mà thôi, đến nhập môn còn chưa tính. Phải công nhận Âm luật chi đạo phải là người có thiên phú cực cao thì mới có thể theo được, nhưng nếu bước được qua ngưỡng cửa này thì chúng lại cực kỳ tốt cho phương diện tu luyện linh hồn.
Hai người cùng nhau thăng hoa linh hồn và cảm ngộ từ kinh nghiệm của đối phương. Quá trình này kéo dài trong thế giới nội tâm này đã mười ngày, vậy mà vẫn chưa kết thúc. Bên ngoài đám người Đỗ Đạt đã hướng sang quan sát quang tráo mà Phong Trần tạo ra. Ở đây họ đã hồi phục được năm ngày, tất cả đã đạt được bảy đến tám phần rồi, chỉ là họ đang lo lắng cho đám người Phong Trần nên mới ngừng lại mà thôi.