Phong Trần và Băng Tâm như mơ như thực, cảm giác là ảo nhưng cảm xúc là thật. Lúc này linh hồn của hai người hòa vào nhau thành nhất thể. Hồn lực lúc này ngưng tụ thành một bông tuyết. Bông tuyết có hình dáng giống với những bông tuyết khác, nó thánh khiết, nó trong trẻo nhưng lại không hề lạnh lẽo.
Bông tuyết hòa cùng cơn gió, gió cuốn nó đi thật cao, thật xa. Bông tuyết đó bay xa khỏi lều nhỏ, hòa cùng cảnh vật. Linh hồn dung hợp khiến cảm xúc của hai người cùng nhau thăng hoa. Sự cộng hưởng này khiến cảm ngộ về mọi mặt được trao đổi với nhau một cách vô thức và tự nhiên nhất.
Phong Trần cảm thấy linh hồn của mình trở nên có chút băng lãnh. Dù không có căn cơ băng thuộc tính, đặc biệt chưa từng luyện bất kể một môn võ kỹ hệ băng nào, nhưng giờ đây cảm giác các chiêu thức vũ kỹ của Băng Tâm hắn đều hiểu được chúng. Vậy nên nếu Phong Trần có đối đầu với những chiêu thức này, hắn cũng có thể dễ dàng tránh né.
Băng Tâm cũng vậy, từ trước đến nay nàng là người chuyên dùng cung. Nhưng giờ đây cảm ngộ về kiếm của nàng cũng có thể coi là nhập môn. Đặc biệt về phần kiếm khí, điều này không những không cản trở mà nó còn bổ trợ cho phần chiến đấu của nàng. Bởi khả năng xuyên phá của kiếm khí Phong Trần mang lại rất phù hợp với cung đạo của Băng Tâm.
Nhưng mới chỉ ở mức độ nhất định, chỉ lĩnh ngộ được kinh nghiệm của nhau khoảng một phần nào đó mà thôi. Còn những cảm ngộ thuộc về thể chất riêng biệt thì không thể. Điều này cũng đã mang lại cho hai người một sự kinh hỷ vô cùng.
Phong Trần thật cảm thán: “Song Hồn Thái Thượng Bí Điển này quả thật quá kinh khủng. Mà quên không hỏi Tiểu Minh về phẩm giai của bí điển này. Bá đạo cỡ này ít cũng phải thiên giai.”
Song Hồn Thái Thượng Bí Điển gồm ba tầng, lần lượt là Trợ Hồn, Thăng Hồn, Thái Thượng. Tầng thứ nhất hỗ trợ linh hồn trị thương và trao đổi cảm ngộ. Tầng thứ hai cùng nhau luyện hóa tài nguyên tu hồn làm khuếch đại năng lượng giúp đột phá cảnh giới linh hồn. Tầng ba giúp hai người tâm ý tương thông, trong một phạm vi nhất định có thể cảm nhận được linh hồn của đối phương.
Hiện tại hai người mới chỉ luyện được Trợ Hồn sơ kỳ, nếu luyện đến viên mãn thì chắc chắn lợi ích mà nó mang lại còn lớn hơn bây giờ rất nhiều. Phong Trần và Băng Tâm sau khi đã trị thương xong, bây giờ họ đang cùng nhau cảm ngộ những kinh nghiệm của nhau.
Bên ngoài cơ thể của Băng Tâm lúc này đã lấy lại được cảm giác cân bằng. Trên khuôn mặt cao lãnh của nàng đã không còn trắng nhợt nữa, cũng không còn những cái nhíu mày vì chịu đau, cũng không phát ra những tiếng mộng xuân nữa. Cơ thể nàng cũng trở lại bình thường, không còn đổ mồ hôi nữa.
Không biết thời gian đã qua bao lâu, Phong Trần và Băng Tâm cùng nhau mở mắt, hai người mở mắt vô thức liếc về phía đối phương. Cả hai ánh mắt đều chạm nhau, vẻ phức tạp hiện lên trong ánh mắt của hai người. Phong Trần lên tiếng phá vỡ sự im lặng:
-Nàng tỉnh rồi, mau điều chỉnh thương thế đi!
Băng Tâm nghe Phong Trần nói, nàng ngượng ngùng rời đi ánh mắt. Nàng nhanh chóng ngồi dậy tự mình kiểm tra vết thương, sau đó tự mình hồi phục. Phong Trần đã trị thương cho Băng Tâm xong, quay sang chỗ Thanh Thảo và Nhược Hoa. Hắn quyết định cứu Thanh Thảo trước, hắn trong lòng xin lỗi: “Nhược Hoa tỷ, ta xin lỗi, Thanh Thảo cần cứu trước, sẽ nhanh thôi, nhất định ta sẽ cứu tỷ.”
Hồn lực của Phong Trần tiến vào mi tâm của Thanh Thảo. Rất nhanh chóng hắn đã đứng trên mặt đất, trước mắt hắn hiện ra là một khu rừng nguyên sinh. Từ trên cao nhìn xuống tầng tầng lớp lớp tán lá xanh mướt phủ kín đại địa. Phía dưới tán lá xanh này là một sức sống mãnh liệt đang hoạt động vô cùng náo nhiệt. Tiếng chim muông hót vang, tiếng xào xạc vang lên giữa các phiến lá. Dưới mặt đất cây bụi um tùm, tiếng suối róc rách chảy.
Đứng trong khung cảnh này Phong Trần cảm thấy tâm hồn mình thật nhẹ nhõm. Tại thế giới này, hình ảnh rừng xanh đại ngàn như vậy, nếu có thì đúng là chỉ có trong tưởng tượng. Phong Trần bằng một cách tự nhiên nhắm lại đôi mắt, ngửa mặt lên trời, dang rộng cánh tay. Hắn muốn cảm nhận từng cơn gió, từng tiếng động, cả những mùi hương. Tất cả đều tồn tại dù đây là thế giới nội tâm nhưng Phong Trần đều có thể cảm nhận.
Đang tận hưởng cảm giác thư giãn của cảnh sắc núi rừng, bỗng hắn nhíu mày. Một cảm giác bất thường làm hắn mở ra đôi mắt. Vẫn tiếng chim hót đó, vẫn tiếng xào xạc đó, vẫn tiếng suối chảy đó, nhưng Phong Trần lại nhận thấy sự sống của chúng bắt đầu đang trôi đi. Đưa mắt nhìn xung quanh, hắn thấy màu sắc những cây cối sau lưng mình đang trở nên đậm hơn. Cùng với tình trạng này ánh sáng cũng đang dần tối đi. Nhớ lại mục đích của mình, Phong Trần chạy về phía có sức sống mạnh hơn, màu sắc tươi sáng hơn.
Băng rừng lội suối, lao qua cây bụi, càng chạy về phía trước cảm giác sinh mệnh và hồn lực giao động càng lúc càng mạnh. Đôi lúc hắn còn nghe đâu đó có tiếng tim đang đập, lúc đầu chỉ là những nhịp đập rời rạc. Sau đó những tiếng tim đập xuất hiện càng thêm liền mạch. Tiến về phía trung tâm của khu rừng, tiếng tim hiện lên càng rõ ràng.
Nhưng Phong Trần nghe ra tiếng tim này đập không hề có lực. Vì thế ban đầu hắn mới không thể nghe rõ tiếng tim. Từ xa hắn đã nhìn thấy một khu đất trống, trên khu đất đó có một cái cây. Cây rất lớn cao khoảng năm mươi mét, thân cây bán kính khoảng hai mươi mét, rễ cây lan rộng khắp mặt đất, cắm sâu xuống dưới. Tán cây che phủ kín khu đất rộng, trên cây mọc ra hai loại quả. Quả màu đỏ khí tức mãnh liệt giống như lửa, còn lại là loại màu lam khí tức ôn nhu như nước, hai loại quả này mọc mỗi bên một loại.
Cây quả ra rất nhiều, nhưng điều đặc biệt hơn không phải là loại quả mọc trên cây này, mà là ở trong thân cây. Thân cây to lớn, rêu xanh phủ đầy lên vỏ, chính giữa thân cây có một mộc động, bên trong lại có một thiếu nữ thân mặc lục y. Dung mạo của thiếu nữ nhìn y như Thanh Thảo. Theo Phong Trần suy đoán nàng chính là Thanh Thảo.
Tiến lại gần, tiếng tim đập như đang bên tai. Phong Trần nhìn kỹ lại, thì thấy bên ngực trái của nàng phát ra một luồng tia sáng xanh lục. Những tia sáng màu lục này phát ra đến đâu, cỏ thu lại hấp thụ hết đến đó. Nhìn kỹ hơn, Phong Trần thấy quang mang đang giảm dần theo thời gian.
Phong Trần thử đưa hồn lực vào bên trong mộc động dò xét, không ngờ hồn vừa vào hắn đã nhận ra vấn đề ở đâu. Phía ngực trái có một trái tim màu lục, trái tim này bị vỡ ra một mảnh. Từ mảnh vỡ đó khiến cho hồn lực bị rò rỉ nghiêm trọng từ đó mới có tình huống như bây giờ.
Nguyên nhân đã được tìm ra, hồn thể của Phong Trần bay vào mộc động, hắn trực tiếp nằm xuống bên cạnh nàng. Nằm xong quay mặt sang nhìn Thanh Thảo một lát, hắn đưa tay nắm lấy tay nàng. Hồn lực từ bàn tay đưa vào trong hồn thể của nàng, dẫn hồn lực đến trái tim, Phong Trần dùng hồn lực của chính mình để bù đắp cho mảnh vỡ của trái tim.
Hồn lực từ từ bồi đắp vào chỗ bị khuyết, mảnh khuyết từ từ được bù đắp lại, dần dần một trái tim hoàn chỉnh được hiện ra. Nhưng mảnh tim được vá từ không mang màu, cũng dần mang sắc lục quang. Trái tim được chữa trị, lục quang đại thịnh bao bọc lấy hai người. Hồn lực của Phong Trần và Thanh Thảo bắt đầu giao thoa với nhau.
Lần này hắn không cố tách chúng ra nữa, hắn để mặc cho chúng tự vận chuyển. Trong đầu Phong Trần vang lên tiếng nói: “Lại đến rồi, lại đến rồi” một cảm giác kỳ lạ xuất hiện. Toàn thân Phong Trần cảm thấy như rơi vào một cánh đồng toàn bông, đàn hồi và êm ái. Nằm trên đây nhưng làn gió xuân lướt qua làm cho Phong Trần thanh mát tới tận từng tế bào. Hắn như được chạm vào một tấm lụa thượng hạng, lụa mềm len lỏi qua từng kẽ tay. Phong Trần cảm nhận được một nguồn sinh mệnh như suối nguồn của nhựa sống. Chỉ cần dùng tay nhấn nhẹ một chút, dòng nhựa sống đó như sữa trắng mà tiết ra một cách dạt dào.
Thanh Thảo đang trong giấc mộng, nàng cảm thấy có điều gì đó không đúng, vậy nên nàng mở mắt. Ngay lập tức một câu hỏi hiện ra trong đầu “sao mình lại ở đây, không phải mình bị thương rồi sao?”. Cảm giác như tay đang bị ai đó nắm lấy, nàng quay sang nhìn. “Bùm....” một tiếng nổ vang lên trong tâm trí, lại một câu hỏi nữa vang lên: “Phong sư huynh, huynh ấy đang làm gì ở đây?”. Không để cho Thanh Thảo phản ứng.
Cảm giác mà nàng chưa bao giờ được trải qua ập đến, nàng cảm thấy một bàn tay như liệt diễm, đang không ngừng mơn trớn trên làn da của nàng. Bàn tay này lướt đi đến đâu, nàng như bị lôi điện kích thích đến đó, cảm giác tê tái dần lan ra toàn thân. Không dừng lại ở đó, nàng còn cảm nhận được luồng hơi thở nóng rực như gió mùa hạ, chúng như vang lên bên tai một cách nặng nề và gấp gáp. Những động tác, những tiếng thở dốc cùng những cảm giác tê dại lúc này khiến trái tim lục quang cũng hòa cùng một nhịp. Tiếng tim đập có lực hơn, đập một cách nhanh hơn, giống tiếng đập của một con tim thiếu nữ đang được gần người mình thương.
Bên ngoài phản ứng của cơ thể còn dữ dội hơn. Khuôn mặt tái nhợt lúc đầu được thay bằng vẻ hồng hào của trái táo chín. Hàng lông mày chau lại cũng được thả lỏng. Hơi thở của nàng cũng trở nên gấp gáp hơn, tiếng tim đập rộn ràng cũng vang lên một cách rõ rệt. Hai tay vô thức nắm chặt lục y, còn có cả những tiếng rên khe khẽ “ưm…, ưm…”. Những biểu hiện này tất cả đều được Băng Tâm ghi lại, nàng không khỏi thầm nghĩ: “Đây không biết có phải dáng vẻ của mình lúc trước không?”. Nghĩ đến đây nàng không dám tiếp tục nghĩ tiếp nữa.
Bên trong sau khi trải qua những cảm giác tê dại đó, ý thức của hai người đã được lấy lại, hồn lực hòa vào nhau hóa thành một trái tim lục quang. Hai người, hai ý thức nhưng chung nhau một nhịp đập. Hòa cùng lục quang, hai người cảm nhận được hơi thở của rừng xanh đại ngàn, hòa cùng tiếng kêu chim muông, cảm nhận dòng chảy của suối nhỏ. Tất cả đều được cảm nhận một cách vô cùng chân thật.
Sau những cảm nhận này Phong Trần lần này cũng đã lĩnh ngộ được không ít thứ tốt từ Thanh Thảo. Hắn lĩnh ngộ được thuật luyện thuốc của nàng, năng lực khống hỏa và khống thủy cũng rất tốt. Nhưng đặc biệt những kiến thức về dược liệu rất phong phú. Còn về Thanh Thảo nàng cũng nhận được lợi ích không nhỏ. Nàng lĩnh ngộ được các chiêu thức về tấn công và khống chế linh hồn từ Phong Trần. Quan trọng hơn là cảm ngộ của hắn về Y Hồn Thuật, nàng kinh ngạc khi nhận được những cảm ngộ này. Với sự lý giải này đã trực tiếp giúp nàng bỏ qua mười năm lĩnh ngộ. Lúc nhận được Y Hồn Thuật từ tay Phong Trần, Thanh Thảo vô cùng tự tin vào thiên phú của mình. Nàng tự tin trong ba năm sẽ lĩnh ngộ được hoàn toàn, nhưng lúc tu luyện nàng mới biết nó khó đến mức nào.
Một thiên tài như Y Thần phong chủ cũng phải mất đến năm năm để nắm vững được Y Hồn Thuật. Vậy mà nàng lại tự tin một năm có thể luyện thành. Nhưng lần này suy nghĩ của nàng lại bị lật đổ, Phong Trần chỉ dùng ba tháng để nắm được toàn bộ những thứ cơ bản trong Y Hồn Thuật. Một ý nghĩ hiện lên trong đầu nàng: “Ngộ tính của Phong Trần sư huynh này quá kinh khủng rồi!”
Không biết qua bao lâu hai người cùng nhau mở mắt. Nhìn nhau một cách ngượng ngùng, Phong Trần đưa tay đỡ Thanh Thảo ngồi dậy, nàng nhìn hắn rồi lên tiếng:
-Phong…, Phong sư huynh, cảm ơn.
Nói xong mặt nàng cũng nóng lên, tai cũng đỏ ửng, nàng cố tỏ vẻ bình thường nhưng những cử chỉ e thẹn thì không thể che giấu. Hắn hắng giọng nói:
-Ụ…Hùm…, không có gì.
-Sư muội mau kiểm tra lại vết thương đi.
Thanh Thảo đang định nói gì nữa, bỗng nàng nhìn thấy Băng Tâm cũng có mặt. Nghĩ đến cảnh Băng Tâm nhìn thấy và nghe được cuộc nói chuyện của mình. Thanh Thảo lúc này chỉ muốn chui xuống đất cho bớt xấu hổ. Nàng nhìn qua Phong Trần thấy hắn tiến về chỗ Nhược Hoa, nàng hiểu ngay là hắn muốn trị thương cho sư tỷ. Vì vậy nàng cũng tìm một chỗ ngồi xuống tự mình khôi phục, việc tiếp theo cứ để cho Phong Trần lo.