Dạ Lung

Chương 50: Phá Trận



Mọi người đều rơi vào trầm tư, một giọng nói yếu ớt vang lên:

-A…, ta đang ở chỗ nào thế này, ta chết rồi sao?

Giọng nói vang lên, người đầu tiên phản ứng là Ngạo Môn, hắn nói:

-A, ngươi tỉnh rồi sao!

Vừa nói hắn vừa tiến đến một tảng đá gần đó, đặt Odachi lên.

-Ngươi sao rồi, cảm thấy có gì không ổn?

Odachi lắc lắc đầu rồi nhìn lên, nhìn thấy có ba người: Ngạo Môn, Thanh Thảo và Băng Tâm, người còn lại mặc áo choàng thì hắn không thấy mặt, hắn cảm nhận cơ thể của mình, vận chuyển U Lực muốn trị thương, U lực từ đan điền rót vào kinh mạch, hắn lại thấy U lực bị ngắt quãng liên tục, U lực đi đến đâu hao hết đến đó, còn gây ra cho hắn một cơn đau thấu xương, mắt hắn hằn lên từng tia máu, gân xanh nổi lên, da đỏ đi, trán đổ mồ hôi hột.

-A a a a…

-Hừ hừ hừ hừ…, ta bị làm sao vậy!

Odachi rên lên từng đợt, nhìn thấy cảnh này người lạnh lùng như Băng Tâm cũng phải nhíu mày, mất mười phút để hắn bình tĩnh lại, Odachi quay sang Thanh Thảo, hai tay nắm chặt bờ vai nàng, hỏi:

-Thanh Thảo, ta bị làm sao thế này?

Sau khi nghe Thanh Thảo nói về tình trạng của mình, Odachi ánh mắt đã ảm đạm vô quang, bờ mi sập xuống, hai tay không còn nắm lấy vai Thanh Thảo nữa, Phong Trần thấy nếu ai rơi vào hoàn cảnh này cũng có cảm xúc như vậy, từ một thiên tài, nay rơi xuống trở thành phế nhân, như từ đỉnh cao rơi xuống vực sâu không lối thoát, hắn nhìn sang Odachi rồi nói:

-Có điều vẫn còn hi vọng, ngươi có thể tin tưởng mọi người, tất cả sẽ giúp ngươi!

Nghe Phong Trần nói vậy, hắn ngước lên nhìn mọi người, mọi người đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhìn kỹ lại Odachi đã đoán ra người mặc áo choàng là ai.

-Ta cảm ơn ngươi đã cứu mạng, Trần Y.

-Cũng cảm ơn mọi người rất nhiều.

Nhìn thấy Odachi rất nhanh đã có chuyển biến tốt, tuy tâm trạng còn hơi buồn nhưng trong mắt lại có được một tia hi vọng, trên con đường tu đạo, người bị giết không phải là người chết, người chết tâm mới là chết thật sự. Hỏi thăm xong mọi người tiếp tục lên đường đi về chỗ sâu, càng vào bên trong mùi huyết tinh càng đậm, dược liệu ở đây phẩm cấp cũng càng cao, ngay cả người không hiểu y lý như ba người Ngạo Môn cũng điên cuồng thu thập dược liệu, bọn họ đi đến đâu Huyết viên lại sạch tới đó, một gốc cũng không tha. Trong lúc ai cũng thu hoạch được đầy bồn đầy bát, tự nhiên có một luồng sát khí từ chỗ sâu tỏa ra, đám người Phong Trần rất nhanh đã cảm nhận được luồng sát khí này, nó rất đặc trưng, trong sát khí này lại có quỷ khí, không chỉ có vậy nó còn có cả huyết khí cũng rất cường đại. Ngay lập tức bốn người vây quanh Odachi, trên tay vũ khí đã được lấy ra, âm thanh xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, tiếng lội nước dần dần, từ xa vọng lại, “thào…, thào...., thào....”, “rào…, rào…, rào....” tiếng bước chân lội nước dần gấp gáp, dần dày đặc hơn, bỗng chúng lại bị ngắt mất, không gian lại tĩnh lặng, huyết vụ từ đâu bắt đầu kéo đến, che phủ hết tầm nhìn của đám Phong Trần, tầm nhìn trực tiếp giảm xuống từ một trăm mét giờ còn mười mét. Thấy tình hình không ổn, ngay lập tức Phong Trần và Thanh Thảo sử dụng hồn lực để điều tra, nhưng hồn lực vừa ra, huyết vụ cắn nuốt hết, hai người ngay lập tức phải thu hồn lực lại, cả đám lúc này tất cả đều bị mù tập thể, tình cảnh này vậy mà không làm cho bọn họ hoảng loạn, Phong Trần nhìn sang phía Băng Tâm và Thanh Thảo, hai nàng đúng là thiên chi kiêu nữ, hành động không khác gì Ngạo Môn, hơi thở rất đều, vũ khí trong tay sẵn sàng công kích. Phong Trần tỏa ra nguyên thức, một bản đồ chính xác hiện ra trong đầu bán kính năm mươi mét, “rít...., rít…, gào....” “rào...., rào...., rào...” trong huyết vụ bỗng xuất hiện một đám sinh vật hình người lao về phía năm người, Phong Trần hô lớn:

-Cẩn thận dưới chân!

Lời cảnh báo vừa dứt, bốn người Phong Trần hành động, Ngạo Môn ngay lập tức cầm cự kiếm, hai tay cầm chuôi kiếm, mũi cắm xuống, U hỏa lực rót vào kiếm, trực tiếp cắm cự kiếm xuống đất gầm lên:

-Ngục Viêm Tỏa Địa.

Thanh kiếm cắm xuống, U hỏa lực từ kiếm tỏa ra, một ngọn lửa được tạo thành, lửa từ kiếm khuếch đại ra, lửa đi đến đâu máu bốc hơi đến đó, để lộ màu đỏ của đất nhuộm máu, máu bốc hơi làm cho không khí vừa nóng vừa nhớp nháp, lửa lan ra không chỉ để lộ đất trống mà còn lộ ra những sinh vật hình người mặt quỷ, có da màu huyết tươi, bọn chúng đang bò bằng cả tứ chi để tiếp cận đám người, Băng Tâm cũng ngay lập tức kéo cung chỉ thiên, băng cung phát sáng, tay đầy thả ra, một mũi tên vọt lên không sau đó rơi xuống một cơn mưa băng tiễn, Băng Vũ được thi triển một cách hoàn hảo không hề làm người nào bị thương, chúng khiến huyết quỷ dính tên đều bị nổ đầu, cả ngọn lửa của Ngạo Môn cũng không hề làm ai bị thương. Thanh Thảo ngay bên cạnh, dựng lên một kết giới bao bọc năm người vào, bên trong Phong Trần lấy ra Cốt Thư, U lực bùng nổ truyền vào, hắn gầm lên:

-Cốt Vực mở.

Cốt Vực vừa mở, vùng trắng xám nhanh chóng khuếch tán, những khô lâu từ dưới trồi lên, lần này lại còn có cả quỷ thi lúc trước hắn mới thu, hiện tại sau khi vào trong không gian của Cốt Thư, những quỷ thi này cũng đang rũ bỏ xác thịt chuyển thành khô lâu, binh đoàn khô lâu của Phong Trần bây giờ có khoảng ba trăm con, Phong Trần điều khiển chúng làm thành một trường thành để chặn huyết thi, nhưng số lượng khô lâu so với huyết thi thì không thấm tháp gì, quỷ thi vẫn vượt qua được thành lâu, sau khi giải nguy khẩn cấp xong Ngạo Môn lao ra khỏi kết giới, hắn một mình nhảy qua thành lâu do khô lâu tạo ra, hắn lao vào điên cuồng chém giết, vừa chém huyết thi tên này cũng có những tiếng cười hoang dại.

-Ha ha ha ha, tới đây đi, tới tiếp đi, lao vào đây....

Bốn người Phong Trần nhìn thấy cảnh này khóe miệng điên cuồng co giật, lúc bình thường nhìn tên này rất lễ độ, lịch sự, nhưng động vào kiếm và chiến đấu thì khác, Ngạo Môn như biến thành một tên bệnh hoạn, điên cuồng chém giết, cũng như tận hưởng nó như một cơn khoái cảm, chém giết một hồi, Ngạo Môn mắt cũng đỏ ngầu, cũng đã thấm mệt, Băng Tâm và Thanh Thảo cũng gần cạn U lực, còn về Phong Trần còn thê thảm hơn, Hồi U Đan sư tôn cho hắn đã dùng hết, để thăm dò nguy hiểm Phong Trần luôn duy trì Nguyên Thức, khiến nguyên thức mất đi khá nhiều, U lực cũng không duy trì được Cốt Vực bao lâu nữa, đám huyết thi này không giống đám quỷ thi ở ngoài, chúng hoàn toàn không bị ai khống chế, mấy lần Phong Trần thử dò xét ấn ký linh hồn nhưng hoàn toàn không có, chúng cứ như một con vật phát điên, lao vào đám người Phong Trần, hắn cảm thấy cứ thế này thì bọn họ sẽ bị đám huyết thi vây công cho đến chết, Phong Trần gọi Ngạo Môn vào vòng, hắn lên tiếng:

-Cứ thế này thì không ổn, Hồi U Đan của ta đã hết, Cốt Vực không duy trì được lâu đâu.

Nghe Phong Trần đã hết đan dược, Thanh Thảo đưa cho hắn một bình thuốc rồi nói:

-Ở đây ta còn ba viên nữa ngươi cầm đi.

Thấy vậy, Ngạo Môn và Băng Tâm cũng lên tiếng:

-Chỗ ta cũng chỉ còn hai viên thôi.

-Ta bị đám Huyết Ma Môn truy đuổi sớm đã hết rồi.

Đan dược không còn, đám người Phong Trần rơi vào tình huống tiến thoát lưỡng nan, Phong Trần nói ra tình hình của những huyết thi này cho những người còn lại, nghe xong bọn họ mặt lại càng khó coi, hắn lại nói tiếp:

-Nhưng có lẽ chúng ta vẫn còn một đường sinh cơ.

-Có lẽ chúng ta đã rơi vào một sát trận, bây giờ ta cần tìm được mắt trận, nếu phá được nó có lẽ sẽ thoát khỏi tình cảnh này.

Đám người nghe mình rơi vào sát trận thì mặt đều trầm xuống, nhưng sau đó nhìn thấy có cơ hội phá giải thì lại lấy lại tinh thần, Ngạo Môn ngay lập tức lên tiếng:

-Trần huynh đệ, vậy giờ chúng ta cần phải làm gì?

Mọi người vừa chém giết huyết thi vừa nghe kế hoạch của Phong Trần, nghe xong mọi người bắt đầu hành động.

-Bắt đầu!

Phong Trần hô lớn, Băng Tâm kéo cung, U băng lực tụ thành đại tiễn, tay nàng thả ra, tên từ cung bay về phía bên trái nàng, mũi tên bắn đi, đi đến đâu huyết thi bị bắn vỡ vụn đến đó, tạo thành một con đường, đúng lúc đó, Thanh Thảo mở ra kết giới, U mộc lực phát ra, hai tay nàng chạm xuống đất, rễ cây từ dưới mọc lên khống chế chân huyết thi hai bên, Ngạo Môn lao về phía con đường do hai nàng tạo ra, Phong Trần thấy vậy, hắn xoay người vác Odachi lên vai, Bách Bộ Phục Sinh Thuật triển khai vọt theo sau, Cốt Vực bị thu lại, hàng rào khô lâu đã biến mất, huyết thi ùa lại, Băng Tâm và Thanh Thảo cũng di chuyển ngay sau lưng Phong Trần.

Phía trước Ngạo Môn cầm cự kiếm tiên phong mở đường máu, Băng Tâm phía sau liên tục bắn tên yểm hộ, Thanh Thảo liên tục thi triển U Mộc Chúc Phúc, tăng cường tốc độ và thể lực cho mọi người, còn Phong Trần như một cái máy quét, tỏa ra nguyên thức lần theo trận văn để tìm kiếm mắt trận. Năm người càng lúc càng tiến sâu vào phía trong, hắn duy trì nguyên thức một thời gian khá lâu rồi, giờ đây đầu hắn cảm thấy vô cùng căng thẳng, nguyên thức bị tiêu hao khi dò đường, U lực cũng bị tiêu hao khá nhiều, Phong Trần cảm tưởng như không gian của Huyết Viên này như vô tận vậy, đi mãi không hết.

Mấy người còn lại cũng đã đến giới hạn rồi, đang rơi vào tuyệt vọng, bất ngờ Phong Trần hô lớn:

-Ngạo Môn, đỡ lấy, còn lại giao cho ta.

Hắn tung Odachi về phía Ngạo Môn, nhìn thấy Odachi đã được đón, Phong Trần trong lòng gầm lên “Diệt Tận Hồi Pháp, Dung Thức”, U lực đang từ không có thuộc tính chuyển sang U ám lực, tốc độ bộc phát vọt qua Ngạo Môn, tiếp nhận chủ công.

Hắc kiếm xuất hiện trên tay, U ám lực bùng nổ, rót thẳng vào thân kiếm, trên thân hắc kiếm ám quang nở rộ, Tiên Sư Kiếm Pháp được thi triển.

Phong Trần đi đến đâu huyết thi bị chặt đầu đến đó, nhìn thấy sự biến hóa này cả bốn người đằng sau há hốc miệng, ba người tốp đầu của Linh Phong Bảng vô cùng bất ngờ, bọn họ đã để ý Trần Y ngay từ ban đầu khi hắn lên đánh với Hỏa Nham rồi, nhưng lúc đó hắn chỉ là một thể tu mà thôi, lúc đó họ đã đánh giá Trần Y rất cao rồi.

Không ngờ chỉ sau ba tháng, người này không chỉ trở thành một U tu mà thực lực lại tiến bộ kinh người như vậy.

Người sốc hơn là Thanh Thảo, Y Phong trước đây có một tuần đã xuất hiện một Phong Trần, với chiến lực có thể sánh ngang với các phong khác. Vậy mà giờ đây nàng đang chứng kiến gì đây, một đệ tử Y Phong nàng mới biết đến lại có chiến lực kinh người như vậy, so với thiên tài của các phong khác còn hơn một bậc.

Phong Trần bên trên còn không biết mình đã làm cho họ bất ngờ đến cỡ nào, hắn bên trên đã tìm được mắt trận, nhìn về phía mắt trận Phong Trần thấy ở đó có một cây đại thụ, cây không có lá, trên cây có hơn mười quả đỏ như máu, huyết quang phát ra liên tục, trên ngọn cây lại có một viên đá màu đỏ, bên trên viên đá trận văn luân chuyển liên tục.

Ở phía bên dưới cây đại thụ bán kính hai mươi mét, bao quanh là một vòng huyết thi dày đặc, muốn tiếp cận đại thụ cần vượt qua bức tường huyết thi kiên cố này, muốn vượt qua thì cần có một công kích đủ lớn để xuyên phá bức tường này.

Nhìn về phía sau, đám người Thanh Thảo đang chống đỡ chật vật, xem ra mọi người cũng không thể giúp được, đang không biết làm sao, bỗng một luồng sáng chạy qua, từ trong nhẫn trữ vật hắn lôi ra một cái bình, đây là cái bình mà Y Thần đưa cho hắn khi lên Linh Phong quyết đấu, từ khi đưa hắn vẫn chưa biết nó là gì, nay rơi vào thế hiểm mới nhớ ra.

Bên trên bình có miếng giấy niêm phong miệng bình, hắn nhìn vào xem, bên trên ghi “thuốc độc chớ uống”, chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, đã thấy đám huyết thi lao thẳng vào, răng nanh há ra, móng vuốt vươn ra với ý định xé xác hắn thành muôn mảnh.

Trong lòng cuồng nộ “con mẹ chúng mày, tao liều với chúng mày”, Phong Trần ném chiếc bình về phía huyết thi, U lực tạo thành một quả cầu bắn thẳng vào bình, “đùng…” một tiếng nổ vang lên, thuốc trong bình cũng từ đó khuếch tán, bột trắng bay đầy trời, rơi lên thân thể huyết thi, nhưng vẫn không có chuyện gì xảy ra, trong lòng hắn lại thốt lên “chết mẹ, không có hiệu quả gì sao”.

Phong Trần định quay lưng bỏ chạy, bất ngờ lại xảy ra, đám huyết thi đang lao tới bỗng thân thể rệu rã, lảo đảo ngã xuống, những tiếng “xèo… xèo....” vang lên, mùi thịt phân hủy bốc lên, hắn nhìn lại thấy đám này đang phân hủy từng phần. Đây chính là thời cơ, Bách Bộ Phục Sinh Thuật triển khai, vọt qua đám hủ thi này nhảy vào vòng bên trong, dậm chân xuống đất bật thẳng lên ngọn cây, vung ra hắc kiếm, chém thẳng vào viên huyết thạch trên ngọn.

Huyết thạch bị hắc kiếm chém, một tiếng “keng…” vang lên, huyết khí bùng nổ định đánh bật hắc kiếm ra, thấy vậy Phong Trần ngay lập tức rót U ám lực vào hắc kiếm, hắc quang đại thịnh, uy lực nhát chém tăng mạnh, một nhát xé tan huyết khí, chém đôi huyết thạch.

Đám người Ngạo Môn đang kiệt sức, không còn sức chiến đấu, bây giờ đang gục xuống, huyết thi đang lao đến, mắt thấy sắp chạm tới, huyết thi như mất hết lực lượng đổ rạp xuống ngay trước mặt.