Huyết Thạch vỡ, huyết thi đổ như ngả rạ, Phong Trần cũng từ trên ngọn cây hạ xuống, lấy tay lau đi mồ hôi trán, trong lòng thở phào “trời ạ, nếu không phá được trận này, tất cả đều tiêu rồi.”
Trận bị phá, huyết vụ cũng từ từ bị tán đi, tầm nhìn lấy lại, nhìn về phía đám người Thanh Thảo, họ kiệt sức ngồi giữa đống huyết thi, mặt ai cũng tái nhợt. Phong Trần tiến về phía họ, hắn lên tiếng:
-Mọi người có sao không?
-Trần Y à, nếu ngươi chậm chút nữa thì chúng ta đã bỏ mạng rồi.
Ngạo Môn ngồi “bịch” xuống đất nói, còn ba người còn lại cũng lắc đầu tỏ ý không sao. Hắn chỉ biết chưng ra vẻ mặt bất đắc dĩ, Phong Trần cũng suýt chết, may có thuốc Y Thần đưa cho, không thì đúng là bỏ mạng lại rồi. Rìu mọi người đi về phía đại thụ, ngồi xuống trị thương, mọi người tự phần mình xem xét, cũng may chỉ là U lực hao kiệt mà thôi, tất cả đều ngồi xuống hồi phục. Mất tròn một ngày mọi người mới hồi phục U lực, phải nói đây đúng là đệ tử tinh anh của tông môn, chỉ cần một ngày là đã có thể hồi phục xong, đổi lại là đệ tử bình thường mất hai ba ngày có lẽ mới xong. Đương nhiên ở đây cũng là một bảo địa, U lực cũng nồng đậm hơn Tiên Sư Môn khá nhiều, đệ tử vào đây không được bảo vật nhưng có thể tu luyện cũng thăng tiến không ít, đúng là đại tông phái. Phong Trần khôi phục xong hắn tỉnh lại trước mọi người nửa ngày, hắn đi xung quanh khám phá, vậy mà ở dưới gốc đại thụ này lại là Cương Kinh Thảo, số lượng lại còn không nhỏ, có bao nhiêu hắn cũng thu hết, hắn và Odachi cùng nhau thu thập cũng được khá nhiều dược liệu.
Còn đám huyết thi này hắn cũng thử dùng Cốt Vực để luyện hóa, không ngờ hắn thực sự có thể luyện hóa được, nhưng hắn cũng chỉ luyện hóa được thêm hơn bảy trăm con huyết thi nữa, cộng với số khô lâu trong Cốt Thư thì vừa tròn nghìn con, cũng không phải hắn không muốn lấy hết số huyết thi này mà không gian trong Cốt Thư chỉ chứa được một nghìn bộ khô lâu mà thôi. Thấy đám người Ngạo Môn đã tỉnh lại Phong Trần cùng Odachi đi tới, hắn lên tiếng:
-Mọi người đã khôi phục xong rồi!
Cả ba người đều gật đầu tỏ vẻ đã khôi phục, giờ họ mới đưa mắt nhìn quanh, thấy có một đống dược liệu trước mắt, mọi người cũng kinh ngạc về độ giàu có của Huyết Quỷ Tông, không chỉ số lượng vô cùng lớn mà còn chủng loại cũng rất phong phú, Phong Trần tiếp tục lên tiếng:
-Số dược liệu này mọi người cứ chia ra đi, phần ta và Odachi đã lấy rồi.
Thấy vậy đám người Ngạo Môn cũng không nói nhiều mà phân chia, đang lúc phân chia Phong Trần lại nói:
-A, trong lúc thu dược liệu, đúng như tin tức ta có ở đây có Cường Mạch Thảo, ta có thu được hơn mười gốc không biết có đủ cho Odachi trị thương không?
Nghe Phong Trần tìm được Cường Mạch Thảo, Odachi vô cùng kích động, hắn đã rất tuyệt vọng khi biết mình không thể tu luyện, giờ đây cơ hội được tái sinh, không kích động sao được, Thanh Thảo cũng vui mừng vì tìm được dược liệu, nàng đáp:
-Mươi gốc sao, đúng là tốt, Cường Mạch Thảo chỉ là hỗ trợ sau khi sinh mạch nên năm cây là đủ.
-Chủ dược là Sinh Mạch Quả, tìm được nó quá khó, nó đã tuyệt tích rồi, nếu còn thì chỉ có những tông môn cổ kia, may ra mới có một hai quả.
Đang có hy vọng, Odachi nghe xong tin này, niềm vui giảm một nửa, thấy vậy Phong Trần nhanh chóng đổi chủ đề:
-Mọi người có ai biết đại thụ này là gì không?
Nhìn theo tay hắn chỉ, ai cũng kinh ngạc nhìn đại thụ này, người kích động nhất là Thanh Thảo, nàng há miệng, mắt trừng lớn, khuôn mặt không thể tin vào mắt mình, đang được Phong Trần rìu, nàng buông tay hắn ra, kích động bước đến chỗ đại thụ, nàng đưa tay lên sờ vào vỏ cây, nàng sờ lên những đường gân hằn lên thân cây, nàng ngắm nhìn lớp vỏ đỏ của nó.
Bỗng nàng quay về phía mọi người rồi nói:
-Có hy vọng rồi, Odachi huynh có hy vọng rồi!
Mọi người vẫn chưa hiểu chuyện gì, Odachi nhìn về phía đại thụ, nhìn lên quả, hắn cũng dần trở nên kích động, Ngạo Môn đang rìu thì thấy Odachi đang run rẩy, Odachi nói về phía Thanh Thảo.
-Thật sao? Sư muội nói thật sao?
Thanh Thảo hướng về Odachi gật đầu, nàng lên tiếng:
-Đúng vậy, đúng như huynh nghĩ.
Mọi người nghe vậy cũng tò mò, hướng mắt về Thanh Thảo không biết nàng đã nghĩ ra được gì, nàng tiếp tục:
-Mọi người có biết vì sao loại dược liệu tốt như thế này tại sao lại bị loại bỏ không!
-Không phải nó khó nuôi, chính vì nó quá dễ nuôi nên mới bị diệt.
-Để nuôi dưỡng Sinh Mạch Thụ người ta chỉ cần cho nó hấp thu máu huyết là được, mà phải là máu huyết của tu luyện giả, máu của tu luyện giả có tu vi càng cao thì cho chất lượng quả càng tốt.
-Chính vì vậy có không ít thế lực săn giết các tu luyện giả để nuôi dưỡng nó, điều này đã gây ra rất nhiều chuyện.
-Như nuôi nhốt tu luyện giả, săn lùng tu luyện giả tán tu để lấy máu, thậm chí còn gây mâu thuẫn thế lực để đứng sau hưởng lợi, vô cùng tàn ác.
-Về sau có một thế lực rất mạnh, họ đã ra tay thanh trừng Sinh Mạch Thụ, tìm và hủy bỏ hết chúng, từ đó những chuyện săn giết tu luyện giả để lấy máu mới chấm dứt.
Sau khi nghe xong mọi người đều kinh sợ, không ngờ một dược liệu vốn dùng để cứu người vậy mà lại vì thế gây ra mưa máu gió tanh, Phong Trần nghĩ “đúng là lòng tham của con người, đã ở địa ngục rồi mà vẫn còn tham!”, cũng phải kinh ngạc trước sức mạnh của thế lực kia, vậy mà có thể tìm và tiêu diệt hết Sinh Mạch Thụ.
Phong Trần nhìn lên cây, lại nhìn Thanh Thảo, rồi hỏi:
-Vậy muốn chữa cho Odachi thì cần bao nhiêu quả?
Odachi cũng hướng mắt nhìn về nàng, Thanh Thảo đáp:
-Với tình trạng của Odachi, huynh ấy chỉ cần một quả là được.
-Nhưng muốn trị thương cho huynh ấy, chúng ta cần y sư cao cấp dẫn dược.
Trên cây có khoảng vài chục Sinh Mạch Quả, Phong Trần suy nghĩ một lát, hắn lại lên tiếng:
-Được bây giờ cứ hái Sinh Mạch Quả xuống đi, có lẽ ta có thể giúp được Odachi, cứ với tình hình này để đợi về môn phái chắc còn không ra khỏi Hấp Huyết Quỷ Tông mất.
-Nhưng ta cần một chút thời gian, trong thời gian này mong mọi người hộ pháp cho ta.
Mọi người nghe tên này có cách giúp Odachi thì đều kinh ngạc, không biết hắn giúp kiểu gì, chỉ có Thanh Thảo ánh mắt lấp lóe nhìn về phía Phong Trần.
Ngạo Môn cũng chỉ biết nghe theo, hắn lên hái hết số Sinh Mạch Quả xuống, hắn hái cả quả thành thục lẫn chưa thành thục, tổng cộng được năm mươi ba quả, có mười ba quả chưa thành thục, mọi người chia đều số quả ra, cả thành thục và chưa, còn ba quả non, mọi người đồng ý đưa nốt cho Phong Trần, hắn giờ mới nhìn kĩ, quả này có hình dạng giống quả xoài mà hắn biết nhưng bên trên lại nổi lên là những đường gân giống như kinh mạch, quả có màu đỏ sẫm nhìn rất kì dị, tuy quả non chỉ được một phần mười dược hiệu nhưng trong những trường hợp khẩn cấp cũng rất quý giá, chia xong Thanh Thảo lên tiếng:
-Muốn tu sửa kinh mạch cần luyện Sinh Mạch Quả thành Sinh Mạch Đan, sau đó cho người đó uống.
-Khi uống cần ngâm mình trong Cường Kinh dịch, do Cường Kinh Thảo chiết xuất ra.
-Cũng may ta cũng có một vài dược liệu để phối hợp với Sinh Mạch Quả điều chế ra Sinh Mạch Đan.
Phong Trần cũng nói tiếp:
-Được vậy nàng phụ trách luyện đan, ta ra kia luyện thứ này.
Nói xong hắn cũng đi ra nơi khác bắt đầu làm chuyện của mình, Ngạo Môn và Băng Tâm cũng chia ra để hộ pháp cho hai người, Odachi ngồi tĩnh tâm để chuẩn bị.
Thanh Thảo nhận Sinh Mạch Quả từ Odachi, nàng nhìn thứ quả trên tay, rồi nhìn về phía Phong Trần, nàng lắc đầu xua đi tạp niệm, lấy ra Thanh Mộc đỉnh, U đồng, và các dược liệu cần thiết, bắt đầu luyện thuốc.
Bên phía ngược lại Phong Trần lấy ra Y Hồn Thuật, đúng vậy hắn sẽ luyện tầng tiếp theo, hắn đã luyện đến ngưng hồn thành ti rồi, tầng này tên là Đa Hồn Dẫn Dược.
Phong Trần ngồi xuống, mở Y Hồn Thuật ra bắt đầu đọc, đọc xong, nhắm mắt tĩnh tâm lại, nguyên hồn theo ý niệm, thực hiện theo khẩu quyết.
Muốn thực hiện được phương pháp này, y sư phải khống chế linh hồn ngưng thành hồn ti, khi đưa hồn ti vào kinh mạch sau đó hồn ti lại tiếp tục được phân thành nhánh nhỏ hơn, để len lỏi vào từng kinh mạch nhỏ hơn, tiếp theo dùng linh hồn đưa thuốc dẫn vào từng kinh mạch từ đó đạt được hiệu quả chữa trị cao nhất. Điều này cần khống chế về linh hồn cực kì tinh diệu và mạnh mẽ.
Phong Trần lấy chính cơ thể của mình ra để luyện tập, Ngưng Hồn hồi lực dần ngưng tụ thành một sợi hồn ti, hồn ti được đưa vào mi tâm, từ mi tâm đi đến mạch đầu tiên, gặp mạch thứ hai hắn cẩn thận phân hồn ti ra thành hai, hồn ti được phân ra lần lượt đi vào các mạch lớn, thực hiện Đa Hồn Dẫn Dược trong các mạch này khá trơn tru, nhưng vấn đề đến ngay sau đó, hồn ti cần phải hoàn chỉnh đi vào các mạch nhỏ, nhưng lực khống chế nguyên hồn của hắn đi đến đó lại chuyển từ di chuyển bên trong lại thành bao quanh bên ngoài các kinh mạch nhỏ, điều này khiến trán hắn bắt đầu đổ ra mồ hôi.
Điều này cũng dễ hiểu, bởi khi dùng Y Hồn Thuật để khám xét thì dùng hồn lực bao quanh bên ngoài kinh mạch và các bộ phận khác nên không đòi hỏi kĩ thuật khống chế linh hồn quá chuẩn xác, ngược lại dùng Đa Hồn Dẫn Dược là dùng hồn ti đi vào bên trong kinh mạch để dẫn thuốc theo kinh mạch thẩm thấu từ trong ra ngoài, do đó đòi hỏi lực khống chế linh hồn rất cao.
Sau hai tiếng vật lộn với cơ thể của chính mình, hắn đã có thể dựa theo kinh mạch trên cơ thể chính mình mà đi hết một lượt. Nếu Y Thần có mặt ở đây nhất định nàng sẽ há hốc miệng, không tin vào những gì mà mình đang nhìn thấy, một người gần như không có ai hướng dẫn lại có thể tu luyện một mạch đột phá từ Ngục giai đến Thông Hồn, còn trong hai tiếng có thể học được Đa Hồn Dẫn Dược, năm đó nàng đã mất tròn một năm để luyện được tầng này, phải biết thiên phú tu hồn của nàng đã làm cho phong chủ đời trước khi mới gặp nàng đã ngay lập tức nhận nàng làm đệ tử chân truyền.
Phong Trần đã đưa hồn ti đi khắp kinh mạch trên cơ thể chính mình, nhưng để cho chắc hắn lại thi triển thêm vài lượt. Đứng bên cạnh, Ngạo Môn thân hình đang hơi run nhẹ, hắn vô thức bước xa ra vài bước, hắn run lên không bởi vì lạnh, hắn run vì uy áp linh hồn của Phong Trần bị phóng thích, Ngạo Môn cảm giác linh hồn hắn như đang đối mặt với một con sông mùa nước lũ vậy, trên sông sóng cuộn nổi bọt trắng, hồn lực như nước lũ cuốn trôi tất cả vật cản đường, con người đứng trước thiên tai thì quá nhỏ bé, vì vậy nỗi sợ là điều đương nhiên.
Bên Thanh Thảo, nàng cũng đang luyện Sinh Mạch Đan, Băng Tâm tuy không hiểu về thuật luyện thuốc nhưng xem Thanh Thảo luyện thuốc, nàng cũng cảm thấy rất lợi hại, mỗi lần Thanh Thảo đánh ra thủ ấn nhìn vô cùng đẹp, vô cùng uyển chuyển, đặc biệt bên cạnh nàng Băng Tâm cảm thấy linh hồn Thanh Thảo rất dồi dào, so với Phong Trần bên kia thì không mạnh mẽ, không dữ dội bằng nhưng nó liên miên, nhẹ nhàng như dòng suối nhỏ thanh mát, tuy nhỏ nhưng rất dồi dào, yên bình nhưng rất huyền bí, so với linh hồn của chính mình thì nàng lại là một dòng suối băng nhỏ, nhìn rất trong nhưng ẩn chứa hàn khí thấu xương.
Luyện tập xong Phong Trần cùng Ngạo Môn cũng tiến lại chỗ Thanh Thảo, hắn muốn xem Thanh Thảo luyện Sinh Mạch Đan, tuy linh hồn lực có thể hắn hơn nàng nhưng so về thuật luyện thuốc hắn chỉ đáng xếp sau mà thôi. Sinh Mạch Đan này là đan dược Ngục giai cao cấp, điều kiện luyện chế nghiêm ngặt hơn Phục Thương Đan quá nhiều, vậy mà trong tay nàng lại nước chảy mây trôi như vậy, Phong Trần phải thốt lên:
-Đúng là đại sư tỷ Y Phong có khác.
Hai người kia nghe vậy cũng phải gật đầu, quá trình luyện đan đã hai ngày, một ngày này một luồng sáng từ Thanh Mộc Đỉnh phóng lên tận trời, đúng lúc này Thanh Thảo liên tiếp kết ấn, một ấn, hai ấn, … bảy ấn. Phong Trần thấy cảnh này hắn ngây người, miệng há hốc, mắt trừng lớn, nàng thật sự làm cho hắn bất ngờ, Thanh Thảo lưu loát đánh bảy ấn vào Sinh Mạch Đan, trong lòng nàng nói: “đan thành!” vỗ vào đỉnh, đan từ trong bay ra, nàng đưa tay bắt lấy, thu lại U lực, nở một nụ cười mãn nguyện.
Nàng nhìn về phía mọi người nói:
-Đã luyện xong.
Thanh Thảo đưa tay ra, lòng bàn tay xuất hiện một viên đan dược, Phong Trần nhìn viên đan này giống hạt quả óc chó, nhưng lại phát ra màu huyết quang, xung quanh ẩn hiện từng hoa văn giống như những đường kinh mạch, Odachi cũng mở mắt, nhìn thấy đan thành hắn cũng rất vui mừng, nhưng Phong Trần vẫn chưa hiểu vì sao Thanh Thảo lại biết cách chia nhỏ phong ấn đan dược, song song với đó hắn thật sự phải thán phục thuật luyện thuốc của nàng, Phong Trần đoán chắc, đây là lần đầu luyện Sinh Mạch Đan, vậy mà ngay đầu tiên nàng đã luyện được, phải biết luyện thuốc lần đầu người có xác suất luyện thành là ba phần mười, điều này lại khẳng định sự ưu tú của nàng, lại thấy nàng lên tiếng:
-Sinh Mạch Đan đã có bây giờ chỉ cần Cường Kinh Dịch.
Nói xong nàng bỏ đan vào hộp rồi đưa cho Odachi, sau đó lấy ra Cường Kinh Thảo, nàng tiếp tục chiết xuất dược dịch. Lại mất khoảng nửa ngày nữa Thanh Thảo dùng năm gốc Cường Kinh Thảo chiết xuất được một bình dược dịch.
Đan đã có, dược dịch đã có Ngạo Môn từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cái bồn, Phong Trần làm theo những gì mà Thanh Thảo nói. Odachi vào trong bồn ngồi, Phong Trần cũng ngồi bên cạnh, Odachi lấy Sinh Mạch Đan bỏ vào miệng, ngay lập tức thuốc tan ra, Phong Trần nắm chắc thời cơ, linh hồn hóa thành hồn ti, chui vào mi tâm Odachi, dùng hồn ti dẫn thuốc xuống kinh mạch.
Odachi lúc này mắt hằn lên những tia máu, gân xanh nổi lên khắp người, hồn ti của Phong Trần đến đâu là Odachi lại phải gánh chịu nỗi đau như xẻ thịt, Phong Trần cảm nhận theo hồn ti đến đâu hắn phải cực kì cẩn thận, hắn mà khống chế linh hồn mạnh một chút thì kinh mạch của Odachi cũng phải chịu tình trạng tệ hơn như rách lớn hơn, thậm chí còn có khả năng đứt luôn, nếu đứt thì vấn đề còn phức tạp hơn nhiều.
Phong Trần cảm thấy khi làm cho Odachi khó hơn khi luyện tập với cơ thể của hắn rất nhiều, trên trán mồ hôi vã ra như tắm, lông mi run run, khuôn mặt lộ ra nét căng thẳng rõ ràng.
Hồn ti dẫn thuốc chạy vào từng mạch lớn, sau đó đến các mạch nhỏ, thuốc đi đến đâu Odachi ngoài chịu nỗi đau xé thịt còn phải chịu đựng cảm giác ngứa ngáy như có hàng triệu con kiến đang gặm nhấm vào vết thương, hắn cắn răng đến bật máu, nắm tay cũng nắm chặt đến rỉ máu, nước trong bồn tắm dần có từng tia máu rỉ ra từ nắm tay của Odachi.
Cùng với nỗi đau đó thuốc được đưa đến chính xác từng kinh mạch, thuốc được thẩm thấu vào từng đường kinh mạch lớn nhỏ, những vết nứt của kinh mạch đang dần sinh ra tân bào, đang từ từ khép lại vết thương, đầu tiên là các vết nứt nhỏ, dần dần những vết lớn cũng được làm đầy.
Cảm nhận được các vết nứt đã được lấp đầy, Phong Trần thu lại hồn lực, hắn mở mắt, cầm Cường Kinh Dịch đổ vào bồn, Thanh Thảo cũng nói với Odachi:
-Từ từ vận chuyển U lực dùng Cường Kinh Dịch làm cho kinh mạch trở nên vững chắc.
Odachi bắt đầu làm theo, từ từ dùng U lực đưa thuốc vào rèn luyện kinh mạch, lúc này chỉ có thể xem Odachi mà thôi, công việc của Phong Trần đã kết thúc, nhìn thấy Phong Trần thu lại hồn lực, Thanh Thảo tiến đến nói: