Dạ Lung

Chương 49: Huyết Viên



Sau tiếng nói đó là một vùng lĩnh vực xám trắng từ phía xa tỏa ra, lĩnh vực vừa ra, những tiếng lách cách cũng được vang lên, từ dưới đất, những bộ xương dần nhô lên, một, ba, mười, toàn bộ chỉ có hai mươi sáu bộ xương xuất hiện, nhận được lệnh chúng lao vào tàn phá đám quỷ thi.

Cốt Vực xuất hiện, áp lực lại tiếp tục được chia ra, Ngạo Môn lúc này đã có được thời gian thở, áp lực giảm mạnh cũng khiến cho Thanh Thảo và Băng Tâm có thể bung hết sức, Băng Vũ được Băng Tâm tung ra nhiều hơn, Thanh Thảo cũng không còn chỉ phòng thủ mà chuyển sang phản công, kết giới hạ xuống, hai tay nàng kết ấn, Mộc Đằng Trói Buộc, quỷ thi trong bán kính năm mươi mét, dưới chân quỷ thi xà đằng mọc lên, quấn quanh chân chúng, trên tay nàng xuất ra một thanh kiếm, thi triển bộ pháp liên tiếp gặt đầu quỷ thi.

Vực Cốt do Phong Trần thi triển liên tục bành trướng, cộng thêm U lực dồi dào, khô lâu bị nổ xong lại tái chiến, khiến cho quỷ thi tiêu hao không ngừng, trong cốt vực hắn cảm thấy có gì đó rất lạ, hắn thử cho linh hồn vào trong Vực Cốt, không ngờ lại mang cho Phong Trần một bất ngờ, hắn cảm nhận được một luồng linh hồn ấn kí ở trong các quỷ thi này, hắn điều động hồn lực thử phá bỏ ấn kí đi, nhận thấy có lực lượng linh hồn tiếp cận nhằm phá bỏ ấn kí, nó chủ động xuất kích, hóa thành một chiếc đầu lâu, định há miệng cắn nuốt linh hồn của Phong Trần, thấy vậy linh hồn hắn hóa thành một thanh đao, vung ra một nhát, xẻ đôi ấn kí, quỷ thi mất đi ấn kí, không còn khống chế tự động gục xuống, Phong Trần nhanh chóng khắc ấn kí của mình vào, quỷ thi trở thành một phần của Vực Cốt. Không ngờ ấn kí này lại mạnh mẽ như vậy, một cái ấn hắn phải mất một phút mới phá được, như nhận ra nếu cứ để thế này thì quỷ thi sẽ bị Phong Trần chiếm lấy hết, vì thế chúng bỏ qua không tấn công những người khác nữa, tập trung vào nơi Phong Trần đang nấp, quỷ thi trở nên hung bạo hơn, tốc độ trở nên điên cuồng hơn, thấy tình cảnh này Phong Trần cũng tê cả da đầu, thái dương giật giật, thấy tình cảnh không xong hắn hô lớn:

-Này các vị mau cứu ta, sử dụng tấn công diện rộng đi…

Nói xong hắn di chuyển đi xa chỗ Odachi nằm, mọi người hiểu ý Phong Trần, Băng Tâm bay lên kéo cung tụ lực, một mũi tên bằng băng lớn được tạo thành, hướng thẳng về con quỷ thi đầu đàn bắn ra. Ngạo Môn tuy chưa hoàn toàn hồi phục hắn vẫn cầm kiếm tụ lực, một kiếm chém về phía quỷ thi, Thanh Thảo hai tay kết ấn, kiếm phát thanh mang, quang mang đại thịnh cắm thẳng kiếm xuống đất, một rễ cây khổng lồ chừng bốn mươi mét nhô lên rồi quật về phía quỷ thi, lần lượt là ba đại chiêu được tung ra, những tiếng “rẹt…”, “vù…”, “đùng…” Phong Trần nhìn thấy mấy người tung ra đại chiêu hướng về phía mình hắn trong lòng thầm niệm liên tục: “đừng trúng...., đừng trúng...., đừng trúng…” vừa niệm vừa nhắm mắt, vừa duy trì Vực Cốt nhìn vô cùng mất hình tượng. Quỷ thi còn khoảng hơn ba trăm con, cộng thêm cả số lượng khô lâu của Phong Trần có và chiếm được, toàn bộ đã bị tiêu diệt. Tiếng răng rắc và hàn khí của băng tan rã tạo ra, nghe vậy Phong Trần mới dần mở mắt ra, một tảng băng đang đứng trước mặt và vỡ nát, bên phải là một cái rãnh, bên trái quỷ thi đều bị cắt đôi. Cốt Thư rơi “bịch…” xuống dưới chân, Cốt Vực cũng tan biến, Phong Trần hé nửa tay che mắt, nhìn thấy khối băng, hai chân vô thức lui về sau, thở phào một cái, mọi người sau khi tung ra đại chiêu vội chạy lại chỗ hắn, nhìn thấy hắn không sao cả ba mới buông xuống tảng đá trong lòng rồi từng người gục xuống, Thanh Thảo đang cảm thấy cạn kiệt sức lực và gục xuống, bất ngờ lại có một lồng ngực ôm nàng vào lòng, thấy vậy Phong Trần nhanh tay đỡ lấy Thanh Thảo, nàng được hắn ôm vào, bên cạnh dù đã rất mệt nhưng Ngạo Môn cũng đỡ lấy tay Băng Tâm, dìu hai người đi đến một tảng đá ngồi xuống, Phong Trần lên tiếng hỏi:

-Thanh Thảo, nàng không sao chứ?

Lúc này trong đầu Thanh Thảo vẫn còn “bùng, bùng”, đây là lần đầu tiên nàng tựa vào lòng của một nam nhân, từ khi vào Tiên Sư Môn đến bây giờ, nàng rất ít khi tiếp xúc với nam nhân, nếu có thì cũng chỉ là các vị sư huynh sư đệ trong Y Phong mà thôi, đa phần là khi đi luyện thuốc tại Y Đường, vậy mà giờ đây nàng lại bị một nam nhân xa lạ ôm, nàng thấy khá lúng túng. Phong Trần thì khác trong mắt hắn mỹ nữ hay xú nữ cũng như nhau cả thôi, đều là khô lâu, nhưng mùi hương trên cơ thể nàng làm hắn thấy thoải mái, nàng có mùi giống như cỏ non mới mọc, thanh mát, tươi mới. Hai người bên cạnh thấy hai người Phong Trần và Thanh Thảo hơi lạ, Ngạo Môn hắng giọng “ẹ hèm…” làm cho cả hai bừng tỉnh, ngại ngùng buông nhau ra, Phong Trần không biểu lộ gì nhưng trong lòng đã đậu xanh rau má chính mình rồi, còn Thanh Thảo gương mặt cũng đỏ lên, ngượng ngùng quay đi, nàng lên tiếng trả lời:

-Ừm…, ta không sao.

Hắn quay sang hỏi hai người kia:

-Còn hai người thì sao?

-Chúng ta không sao, chỉ là tiêu hao quá nhiều U lực thôi, ngồi nghỉ ngơi chút là được.

Nghe Ngạo Môn nói vậy, Phong Trần cũng gật gật đầu rồi lấy ra ba viên Hồi U Đan, nhận lấy đan dược Ngạo Môn và Băng Tâm sử dụng luôn, đan vào miệng Băng Tâm kinh ngạc vì dược hiệu của nó, nàng cảm nhận được nguồn năng lượng lớn hơn Hồi U Đan thường dùng tận năm lần. Dù ngạc nhiên nhưng nàng cũng không hỏi, lúc đưa đan cho Thanh Thảo nàng cũng có chút kinh ngạc, nàng cũng không ngờ ngay cả đan dược của phong chủ mà Trần Y này cũng có, xem ra quan hệ của họ không đơn giản, Phong Trần cũng uống vào Hồi U Đan rồi luyện hóa. Trong lúc đám người Phong Trần đang trị thương và hồi phục, một thân ảnh đang ngồi giữa một huyết trì, người này ngồi xếp bằng, hai tay ôm đầu, miệng rỉ máu tươi, những tiếng gầm gừ kêu lên trong miệng:

-Hừ hừ hừ...., đây là kẻ nào, sao hắn lại có linh hồn cường đại như vậy!

-Năm nghìn quỷ thi của ta lại bị hắn chiếm mất hai trăm con.

-Còn cả những đám kia nữa, tuy chỉ có tu vi U sư sơ kì là cao nhất, nhưng chiến lực của chúng không phải dạng vừa.

-Ta sẽ chuẩn bị cho các ngươi một chút trò chơi thú vị....

-Không được ta phải gia tăng tốc, sớm hoàn thành thôi…

Đám Phong Trần và các thế lực khác không biết đã có thêm một thế lực nữa tham gia vào cuộc chơi này. Phong Trần luyện hóa xong, hắn ra lại chỗ để Odachi, cõng con hàng này lại chỗ Thanh Thảo, đặt tên này xuống, lần lượt Ngạo Môn, Băng Tâm rồi Thanh Thảo đã hồi phục xong, ngoài Ngạo Môn thì hai nàng Băng Tâm và Thanh Thảo lại kinh dị với tốc độ luyện hóa đan dược của Phong Trần, hai nàng đã mất khoảng một tiếng mới luyện hóa xong, tên này chỉ dùng mười phút, đúng là một tên quái vật. Hai nàng đứng lên, lên tiếng:

-Cảm ơn Trần sư huynh đã cứu giúp chúng ta.

-Đúng vậy, không có huynh hai chúng ta đã sớm bỏ mạng rồi.

Nghe được lời cảm ơn của hai người, Phong Trần quả thật thấy hơi ngại, vì hắn thấy cũng không giúp được nhiều, cuối cùng cũng cần ba người giúp đỡ, hắn đáp:

-A, người cần cảm ơn là ta mới đúng, lúc cuối may có mọi người chứ không ta đã bị đám quỷ thi xé xác rồi!

-Thanh Thảo ta cần nàng giúp, nàng xem.

Phong Trần để cho đỡ lúng túng, hắn chỉ vào Odachi chuyển chủ đề, Thanh Thảo thấy vậy cũng đưa mắt nhìn, thấy người đang nằm là Odachi, nhìn qua nàng biết ca này không đơn giản, nàng đưa hồn lực ra, khám xét thân thể, qua xem xét nàng thấy có dấu hiệu của việc vết thương ngoài da và ngoại thương thì là dấu vết mới lành, xem kỹ hơn, nàng nhận thấy kinh mạch toàn thân tuy chưa đứt nhưng chúng lại bị nứt hết, U khí đi qua đường kinh mạch này thì nhất định sẽ bị hao sạch.

Thanh Thảo nhìn lên nói:

-Odachi đã bị nứt hết kinh mạch, nếu không khôi phục được thì sẽ thành phế nhân.

Nghe vậy Phong Trần và Ngạo Môn gật đầu, Băng Tâm thì trong lòng kinh hãi, nàng biết thực lực của Odachi, nàng đã đấu với hắn, thực lực của hắn không thua nàng bao nhiêu, vậy mà giờ đây hắn lại bị kinh mạch rạn vỡ, đứng trước nguy cơ không thể tu luyện, nàng không biết ai có thể làm Odachi thảm đến cỡ này, Thanh Thảo hỏi lại nguyên nhân, Ngạo Môn trực tiếp kể lại trận chiến của cả ba, hai nàng nghe xong cũng phải hít một hơi khí lạnh, các nàng không ngờ Huyết Ma Môn lại có ý đồ như vậy, càng kinh ngạc hơn với thực lực và thủ đoạn của Huyết Hắc, đặc biệt là Huyết Ma, vô cùng tàn nhẫn.

Đã biết nguyên nhân, Thanh Thảo suy nghĩ một chút, xong nàng lên tiếng:

-Đúng là ta có biết cách trị thương cho kiểu này, ta từng đọc một cuốn cổ y, nói về cách chữa kinh mạch vỡ vụn.

Nghe vậy Phong Trần ba người có chút vui mừng, nhưng lại nghe Thanh Thảo nói tiếp:

-Nhưng chỗ ta không có dược thảo, mà nếu có ta cũng không thể làm được.

-Vậy là sao?

Cả ba chưa hiểu ý của Thanh Thảo, hỏi lại nàng, nàng đáp:

-Thứ nhất, yêu cầu về dược liệu cần có Sinh Mạch Quả, dùng để bồi đắp vào chỗ nứt, cần Cường Kinh Thảo để tăng cường độ kinh mạch giúp kinh mạch sinh ra nâng cao độ bền của kinh mạch.

-Thứ hai, yêu cầu y sư có tay nghề cực cao, có thể đưa thuốc dẫn vào chính xác từng kinh mạch, điển hình như Y phong chủ, nàng có Y Hồn Thuật, thuật dung hồn dẫn dược cực chuẩn.

Nói xong hai điều kiện, cả ba người còn lại đều toát mồ hôi hột chưa nói Sinh Mạch Quả và Cường Kinh Thảo đã sớm tuyệt tích, tìm một vị y sư như Y Thần đã là điều rất khó. Suy nghĩ một lúc Phong Trần nói:

-Có cách là tốt rồi, trước hết chúng ta cần đi tìm dược liệu trước, sau đó sẽ tìm người sau.

-Ta nghe nói trong Huyết Viên này có thể có Cường Kinh Thảo, còn về Sinh Mạch Quả thì ta không biết có không.

-Bất quá cứ vào xem sao, biết đâu sẽ có bất ngờ.

Mọi người thấy có lý, cũng đồng ý theo ý kiến của hắn vào Huyết Viên tìm dược liệu, mọi người rất nhanh chóng chuẩn bị tiến vào Huyết Viên.

Vào Huyết Viên một khung cảnh hoàn toàn khác biệt hiện ra trước mắt. Đầu tiên muốn vào được Huyết Viên bọn họ đã phải phá hủy cổng kết giới của Huyết Viên, mất khoảng một tiếng để phá kết giới, kết giới bị phá, một mùi huyết tinh nồng nặc xộc ra, phà vào mặt của đám người, hai nữ thấy vậy hơi nhíu mày, Phong Trần và Ngạo Môn cõng theo Odachi tiến vào, sau đó đến Băng Tâm và Thanh Thảo, đập vào mắt là một khu đất bên trên máu đỏ chảy lênh láng, cảm giác như một cánh đồng lúa nước đến mùa gieo hạt, cánh đồng ngập nước còn ở đây là chìm trong biển máu. Đặt chân xuống Phong Trần ngay cảm nhận được sự tanh tưởi và nhớp nháp từ máu tươi hòa cùng máu lâu ngày, nhưng điều kì lạ là những thảo dược trong này sinh trưởng rất tốt, có những gốc thảo dược đủ loại, đủ hình thù kì lạ, Phong Trần chỉ nhận diện được một vài loại có ghi trong sách mà Y Thần đưa, còn Băng Tâm và Ngạo Môn hai người này không hiểu về y lý nên không thấy có hứng thú gì, họ chỉ thấy ở đây thật quỷ dị. Thanh Thảo thì khác, y lý của nàng vô cùng cao, nàng chỉ nhìn qua đã thấy được một hai loại dược thảo quý hiếm, nàng vội tiến tới những dược thảo này, mắt nàng lúc này long lanh, như một đứa trẻ đã tìm được vật yêu thích, nàng đưa tay khẽ chạm lên chúng, nâng niu chúng, nàng phải thốt lên:

-Woa…, ở nơi này nhiều dược liệu quá, không hổ là vườn thuốc của tông môn lớn.

-Nhìn kìa, Huyết Linh Chi, lại còn có Huyết Mễ, ôi thật nhiều dược liệu quý…

Nhìn thấy sự cuồng si của một y sư đối với dược liệu của Thanh Thảo, Phong Trần chỉ biết bất lực lắc đầu, tự nhiên hắn lại tưởng tượng hình ảnh mà sư tôn như một đứa trẻ khi nhìn thấy đám dược liệu này, không biết nó sẽ thú vị như thế nào, nhưng có lẽ điều đó sẽ không xảy ra. “Thôi không nghĩ nữa, ta phải đi tìm Cường Kinh Thảo trước đã, số lượng mình cần không ít, ít nhất phải cần hai trăm gốc, không biết ở đây có không” đi sâu vào bên trong, tìm kiếm một hồi, tuy chưa tìm dược thứ hắn cần nhưng hắn cũng tiện tay đi đến đâu thu hết dược liệu đến đó, thượng vàng hạ cám thu hết, nói đến vơ vét hắn lại nhớ đến Huyết Thư Lâu, hắn mới thu được hai môn vũ kĩ, còn lại chưa kịp thu đã bị trận chiến với Huyết Ma Môn hủy hết, điều cay nhất là hắn phải tự bạo Huyết Thư, lần này phải bù đắp lại. Nhưng một điều mà làm cho Phong Trần thấy kì lạ, hắn tiến tới chỗ ba người đang khám phá cất tiếng hỏi:

-Mọi người, có thấy điều gì kì lạ không?

Ba người nghe Phong Trần hỏi, đồng loạt quay đầu nhìn hắn, Thanh Thảo nghi vấn lên tiếng:

-Ý sư huynh là sao?

-Đúng vậy kì lạ chỗ nào?

Ngạo Môn cũng nghi hoặc hỏi, Phong Trần đưa mắt nhìn xung quanh rồi hỏi tiếp:

-Mọi người không thấy ở đây được sắp xếp quá chỉnh chu sao?

-Cái này có gì khó hiểu đâu, vườn thuốc nào mà không được sắp xếp cho dễ quản lý chứ?

Người lên tiếng lại là Ngạo Môn, trong vườn thuốc bình thường đương nhiên sẽ được sắp xếp cho dễ quản lý, Phong Trần lại tiếp tục:

-Đối với vườn thuốc hoạt động bình thường thì điều kiện được sắp xếp đương nhiên không có vấn đề.

-Nhưng với Hấp Huyết Quỷ Tông thì khác, một nơi bị diệt hơn nghìn năm, tại sao vẫn có thể giữ được dáng vẻ chỉnh chu này.

Mọi người sau khi nghe Phong Trần nói, tất cả đều cảm thấy lông tóc dựng đứng, gai ốc nổi lên, trong đầu họ xuất hiện suy nghĩ liệu còn thế lực nào khác ngoài sáu thế lực đi vào, vậy nó là gì.