Sau khi thu được Lĩnh vực màu trắng vào vỏ kiếm, Phong Trần cũng ngồi “Bịch..” xuống sàn thở từng ngụm, bây giờ hắn mới cảm nhận được sự quỷ dị của thanh hắc kiếm này, ngoài kiếm khí kì lạ thanh kiếm này lại còn mang khả năng đặc biệt là thu lực lượng. Nhưng nói tốt cũng phải nói xấu, sử dụng khả năng này làm tốn mất hai phần ba U lực của Phong Trần, bây giờ hắn đã cạn kiệt U lực, lôi ra Phục Thương Đan và Hồi U Đan uống vào, khoanh chân ngồi luyện hóa, sau mười phút, U lực trong người đã hồi được một phần ba, kiểm tra lại thân thể, Phong Trần thấy dù bị huyết hàn thay thế vào nhưng hắn cũng không cảm thấy có gì bất thường, hàn huyết cũng không còn lạnh nữa.
Cảm thấy đã ổn, Phong Trần mở mắt, đứng dậy, tiến về phía hai cuốn cốt thư, giờ đây hai cuốn cốt thư không còn phát quang nữa, chúng chỉ còn màu đỏ và màu xám bên ngoài. Cầm hai cuốn cốt thư lên, chưa vội mở ra xem, Phong Trần thu chúng vào nhẫn, tiếp tục tiến lên tầng sáu, vừa lên tầng sáu hắn đã phải choáng ngợp bởi độ rộng lớn của nó, nhìn từ bên ngoài lên nó cũng như một tòa lâu bình thường, nhưng bước lên mới thấy không gian của nó ít nhất phải là gấp đôi tầng năm, nhìn xung quanh thứ hiện ra là một tầng trống rỗng, không có một cái gì chứ đừng nói đến cốt thư.
Ngửa mặt lên trên Phong Trần thấy tầng này bị gọt đi một nửa, để lộ ra quang cảnh bên ngoài là một nền huyết vụ, hắn cảm thấy đây là một nơi khá tốt để luyện tập vũ kĩ, hắn quay vào nguyên thức, nói với tiểu kiếm:
-Này Tiểu kiếm, ta muốn ngươi giúp ta cảnh giới. Ta muốn luyện hai môn vũ kĩ vừa nhận.
Nghe thấy lời Phong Trần nói, tiểu kiếm bên trong hơi rung động tỏ vẻ đồng ý. Thấy vậy Phong Trần mới dám lôi vũ kĩ ra luyện, hắn lấy ra cuốn cốt thư màu đỏ, mở cốt thư ra bên trên vẫn là những quỷ tự, bên trên có ghi Thế Huyết Vực Mộng, hải giai hạ cấp vũ kĩ. Nhìn thấy chỉ là hạ giai vũ kĩ Phong Trần có chút hơi thất vọng, hắn cứ nghĩ theo sự sắp xếp của Huyết Thư Lâu thì đây phải là một vũ kĩ hải giai trung cấp, nhưng tiếp tục đọc hắn lại có được một niềm vui bất ngờ, đây không phải là một môn vũ kĩ bình thường, nó phối hợp với một thứ gọi là Huyết Thư mà cái Huyết Thư này chính là quyển cốt thư màu đỏ này, lần này đúng là hắn đã kiếm được món hời rồi, hai trong một. Cách tu luyện Thế Huyết Vực Mộng là dùng máu để hiến tế cho Huyết Thư, sau đó máu trong Huyết Thư chuyển thành hàn huyết, khi thi triển dùng U lực dẫn hàn huyết ra thành một huyết vực, người vào huyết vực sẽ bị hàn huyết khống chế và bó lại thành kén, từ từ rút máu ra và thay hàn huyết vào, biến sinh linh trong kén thành huyết thi, nhưng điểm yếu của môn vũ kĩ này là nó chỉ điều khiển được thể xác mà thôi, cũng rất dễ bị phá bởi hỏa thuộc tính nếu hỏa thuộc tính đó cao cấp hơn như dị hỏa.
Xem xong đống thông tin được ghi trên Huyết Thư, Phong Trần phải cảm thấy mình rất may mắn khi có được hắc kiếm, nếu không những điểm mạnh về nguyên hồn và nguyên thức của hắn cũng vô dụng. Bỏ qua sự cảm khái này Phong Trần lại vọng vào trong nguyên thức:
-Tiểu kiếm, thứ ngươi thu lại rồi, có thể thả ra được không?
Chờ đợi một hồi, không thấy có phản hồi, Phong Trần biết thứ đã vào túi người thì là của người, muốn lấy đi không dễ. Không mong chờ gì nữa, Phong Trần rạch đầu ngón tay rồi nhỏ máu vào Huyết Thư để nhận chủ, một giọt máu nhỏ lên Huyết Thư, đang từ vô quang, huyết quang lại thắp sáng, một mối liên kết đang hình thành giữa hắn và Huyết Thư, động ý niệm, Phong Trần như tiến vào một không gian, không gian này mùi huyết tinh rất đậm, cảm giác cũng rất lạnh, đúng vậy đây là không gian trong Huyết Thư, nhưng ở đây chỉ còn sót lại những vết máu mà thôi, cũng không thấy có huyết thi. Đang khám phá bên trong thì Phong Trần cảm thấy cơ thể của mình lại xảy ra vấn đề gì đó, rời khỏi không gian Huyết Thư, hắn thấy máu của mình đang bị Huyết Thư cắn nuốt từ lỗ máu trên đầu ngón tay, mặt hắn tái lại, mắt bắt đầu thấy hoa đi, Phong Trần nhanh chóng dùng U lực phong bế lại lỗ máu, từ đó Huyết Thư mới ngừng hút máu. Phong Trần nhìn Huyết Thư trước mặt mà vã ra mồ hôi lớn, hắn nghĩ
“Cái thứ đồ này, không cẩn thận cắn chết chủ nhân lúc nào không biết.”
Bị mất máu cũng khá nhiều, nên mặt tên này nhìn cũng tái đi rất nhiều, lại lôi Phục Thương Đan ra ngồi luyện hóa, luyện hóa xong, mắt hắn mới bình thường trở lại. Thu lại Huyết Thư, lấy ra cốt thư màu xám, mở cốt thư ra, đập vào mắt ghi, Vực Cốt hải giai hạ cấp, đây là một môn vũ kĩ triệu hồi, nó dùng hồn lực và U lực để thi triển, thu thập thi cốt rồi khắc ấn kí lên, sau đó dùng U lực truyền vào Cốt Thư để tạo ra một linh vực, trong lĩnh vực này có thể cường hóa cho khô lâu và tái tạo cho chúng sau khi bị phá hủy, điểm mạnh của vũ kĩ này là còn ấn kí linh hồn và U lực thì trong Cốt Vực khô lâu có thể tái chiến liên tục. Cũng giống Huyết Vực Mộng, Vực Cốt được ghi chép cùng một pháp khí gọi là Cốt Thư, mới vào mà đã gặp được món hời rồi, hắn nhỏ máu nhận chủ Cốt Thư, động ý niệm Phong Trần nhìn vào không gian bên trong Cốt Thư, bên trong là hai mươi sáu bộ khô lâu, những bộ khô lâu này đều rất lâu năm rồi vậy mà không có vẻ gì gọi là mục nát, Phong Trần tiếp tục tỏa ra linh hồn cảm nhận, trên đầu của những bộ khô lâu này lại có một cái ấn kí rất mờ, nếu không dò xét kĩ thì sẽ không thể cảm nhận được, Phong Trần định dùng hồn lực của mình xóa đi hồn ấn kia và khắc lại, nhưng bên ngoài một dao động U lực quen thuộc khiến Phong Trần phải rời khỏi không gian Cốt Thư.
Bên ngoài Huyết Thư Lâu, một cuộc truy đuổi đang diễn ra, cách lâu mười mét có một giọng nói khát máu vang lên:
-Hai bình máu di động kia không chạy nữa sao?
Người cầm đại kiếm, liếm liếm mép môi rỉ máu rồi nói:
-Ha ha ha, ông đây không chạy nữa, các con giời lại đây chơi với ông nào.
Người này nói xong, cùng thanh niên cầm đao Nhật rút đao, lao thẳng vào đám mặc đồ đỏ thẫm, đám mặc đồ đỏ thẫm kia theo hai tên cầm đầu cũng lao vào đánh nhau.
Ở bên trên nhìn xuống, Phong Trần nhận ra hai người đơn độc kia là Ngạo Môn và Sushi Odachi, hắn đoán hai tên này chắc là bị đám áo đỏ kia đuổi đánh, sau đó chạy về phía này, có lẽ là do liên lạc cốt pháp hiện ra có đồng môn ở đây nên muốn vào để tìm giúp đỡ, hắn vẫn muốn quan sát cuộc chiến trước, chưa vội ra tay, có lẽ hắn cũng tin tưởng vào chiến lực của hai tên này.
Bên dưới Ngạo Môn là người xông lên đầu, gương mặt dữ tợn, tiếng cười man rợ vang lên
-Hi hi ha ha ha… ăn kiếm của ta đi....
Sát khí trên người hắn càng tăng mạnh, cơ bắp gồng cứng, gân xanh nổi lên, dấu hiệu của chiến đấu quá sức, nhưng vẫn vung kiếm chém tới một thức trong lòng gầm lên: “Phá Ngục Kiếm Pháp, Đoạn Huyết Hải.” biển máu hiện ra trên nền huyết vụ, Ngạo Môn hai tay nắm chặt cán, vung một kiếm với ý định xẻ đôi huyết hải. Odachi dù mồ hôi chảy xuống nhỏ vào mắt làm mắt trở nên cay,tiếng thở gấp, miệng đắng lỡi khô, hắn cắn răng lao theo sau , thái đao đeo sau hông được tên này rút ra, đao khí cuồng dã như báo săn rình mồi bộc phát, gương mặt lạnh tanh khác với sự bá đạo của Ngạo Môn, đao khí bao phủ đại địa, Ngạo Môn vừa chém ra Đoạn Huyết Hải, từ sau Odachi vọt lên thuận thế lao vào giữa đội hình, trong lòng cũng gầm lên: “Cuồng Phong Đao Pháp, Cuồng Pháp Sát Nhân”.
Phía đối diện theo trang phục Phong Trần nghĩ mấy tên này chắc là đệ tử của Ma Huyết Môn, quả đúng như hắn dự đoán, bên kia, tên mặc áo choàng đỏ tươi hô lớn:
-Ha ha ha ha…, Huyết Hắc ngươi thấy gì không, hai bình máu đòi đánh Ma Huyết Môn chúng ta kìa.
Tên mặc áo choàng đen nghe có người muốn đánh, hắn ngay lập tức nói:
-Vậy thì cho chúng biết thế nào là Ma đi.
Nói xong hai người này cũng thi triển vũ kĩ, tên mặc áo đỏ nhảy lên, U huyết lực bùng nổ, mùi huyết tinh nồng đậm tỏa ra, gương mặt trở nên càng khát máu, hai tay đeo hai găng tay bằng sắt màu đỏ, hắn gào lên:
-Hôm nay ta phải cho Huyết Thiết Thủ tắm máu tươi.
Trong lòng hắn gầm lên: “Cầm Huyết Thủ” tay trái đưa ra trước, tay phải tạo thế móng ưng đưa ra sau tạo thế, đằng sau một cự thủ được ngưng tụ bằng U huyết lực với thế móng ưng vồ về phía lưỡi đao khí vừa chém ra của Ngạo Môn, còn tay trái của tên này hướng đến bắt lấy kiếm của đối thủ. Tên bên dưới cũng không vừa, hắn cũng bứt tốc, tay cầm huyết kiếm lao thẳng tới quỹ đạo di chuyển của Odachi, tên này cũng hô lớn:
-Vậy thì ngươi là của ta, bình máu tươi ngon.
Trong lòng tên áo choàng đen khẽ gầm: “Ẩn Huyết Kiếm” lưỡi kiếm của hắn đang từ màu đen, chuyển sang đỏ rồi biến mất, kiếm biến mất nhưng kiếm khí rất mạnh, trong kiếm khí này cũng làm cho Phong Trần cảm giác rất khó chịu, đây không phải là cảm giác khó chịu do bị kìm nén, mà khó chịu đến từ sự bức bối, vì quá uế tạp, còn các đệ tử Ma Huyết Môn còn lại cũng thi triển vũ kĩ ngập trời hướng về hai người Ngạo Môn và Odachi. Kiếm khí và huyết thủ va chạm, huyết thủ bắt được đại kiếm, cuồng đao và ẩn kiếm đối đầu, “bùm…” kiếm khí bá đạo như không thể ngăn cản mà giờ đây lại bị cự thủ chặn lại, đại kiếm trên tay Ngạo Môn cũng bị Thiết Thủ bắt gọn, Cầm Huyết Thủ theo động tác tay của tên áo choàng đỏ bóp, Đoạn Huyết Hải dễ dàng bị huyết thủ bóp nát, thuận thế tay phải đưa tay nhằm vồ vào yết hầu Ngạo Môn, bên dưới Cuồng Pháp Sát Nhân của Odachi từng đao từng đao đều bị chặn lại và phá giải, vũ kĩ của hai người bị phá một cách rất dễ dàng, đón chờ hai người tiếp theo là hàng loạt những công kích đến từ những đệ tử Ma Huyết Môn còn lại.