Sau một hồi suy nghĩ, thêm sự tác động của Tiểu Minh, Phong Trần hạ quyết định, hắn lên tiếng:
-Được ta sẽ chấp nhận điều kiện này, nhưng không phải ở trong đây.
-Ít nhất ta phải ở một nơi an toàn, được chứ!
Tiểu Minh nghe Phong Trần đồng ý cho mình hấp thu nguyên thức, nó vui lắm, tuy nguyên thức của tên này không cường đại như nơi nó ở trước kia, nhưng tên này có nguyên thức rất khác biệt, nó chưa hiểu vì sao lại đặc biệt như vậy. Đang suy nghĩ miên man, nghe Phong Trần nói tiếp:
-Ta đã đồng ý cho ngươi nguyên thức, vậy giờ ngươi có thể dạy ta Quỷ tự chứ?
Nghe câu hỏi của Phong Trần, Tiểu Minh rời khỏi suy nghĩ, nó nói:
-Được, bây giờ ta sẽ khắc ký ức lên nguyên hồn của ngươi.
Nói xong, Tiểu Minh đưa tay phải lên, dùng ngón trỏ đưa ra phía trước, đầu ngón tay phát sáng, nó liên tục vẽ trên không, theo ánh sáng của ngón tay, một đạo phù văn được hình thành, vẽ xong nó đẩy về phía nguyên hồn, phù văn tiếp xúc với nguyên hồn, trên nguyên hồn dần xảy ra biến hóa, những ký tự lạ đang dần xuất hiện, nó được khắc trực tiếp lên nguyên hồn. Lúc này Phong Trần lại cảm thấy nguyên hồn của mình rất đau đớn, mặt mũi tối sầm, người đứng loạng choạng, mồ hôi trên trán bắt đầu đổ ra, lông mày nhíu lại, tình trạng này kéo dài khoảng hai mươi phút thì biến mất. Phong Trần so sánh lần tiếp nhận Quỷ tự này ngắn hơn so với lần tiếp thu Nhân tự, hắn suy đoán có thể là do đã làm quen với kiểu tiếp nhận theo dạng truyền thừa này một lần rồi, hoặc có thể là do phương pháp của Tiểu Minh cao hơn của Y Thần.
Sau khi được tiếp nhận Quỷ tự Phong Trần ngồi xuống vào thiền để ổn định nguyên hồn, sau mười phút nguyên hồn đã ổn định, lúc này hắn mở mắt, cầm lấy một cuốn cốt thư bên cạnh, mở ra xem. Vẫn là những ký tự kỳ lạ, nhưng giờ đây Phong Trần có thể đọc được những gì trên cốt thư viết, quyển mà hắn cầm có tên Hấp Huyết Công, đây là công pháp ngục cấp hạ phẩm, công pháp phổ thông dành cho các quỷ tu cấp thấp trong tông, công pháp này giúp quỷ tu hút máu của sinh linh khác để tu luyện và gia tăng thực lực. Sau khi xem qua hắn thấy công pháp này không có gì đặc biệt, so với Diệt Tận Hồi Pháp thật sự quá kém, bỏ qua quyển này, Phong Trần lấy vài quyển khác, hắn mở ra xem một lượt, hầu hết ở tầng này toàn là công pháp và vũ kỹ ngục cấp hạ phẩm mà thôi.
Sau khi thấy không có gì đáng lấy hắn tiến về phía cầu thang hướng lên trên, Phong Trần lên trên tầng, bên trên theo kiến trúc con quay không gian tầng hai lớn hơn tầng một, hắn tiến tới cầm một quyển cốt thư, mở ra xem, đây là một môn vũ kỹ tên U Huyết Chưởng, môn vũ kỹ này dùng U huyết lực ngưng tụ thành một bàn tay đẩy về phía đối thủ, người trúng công kích toàn thân dính máu độc, chịu đau đớn sau đó mới từ từ chết đi, vô cùng tàn nhẫn.
Vậy mà đây cũng chỉ được xếp vào hạng ngục cấp trung phẩm mà thôi, hắn lại xem một vài quyển nữa cũng đều là cùng cấp với nhau. Xem một lúc Phong Trần mới để ý, tuy không gian lớn hơn nhưng số lượng cốt thư lại ít hơn tầng một, điều này cũng là hiển nhiên, càng lên cấp cao công pháp hay vũ kỹ càng ít.
Phong Trần tiếp tục đi lên trên, càng lên không gian càng mở rộng, cốt thư càng ít, cấp độ càng cao. Hắn lên đến tầng thứ năm, trên này không gian như một sân bóng đá tiêu chuẩn trong ký ức, nhưng số lượng cốt thư ở đây chỉ còn hai quyển mà thôi, hai quyển cốt thư này đang như chấn giữ mỗi quyển một vùng, một quyển phát ra ánh sáng màu đỏ như máu, mùi huyết tinh rất nồng nặc, quyển còn lại thì ngược với nó, quyển này có ánh sáng màu xám tro tàn, mang khí tức của xương trắng chất cao như núi, hai quyển này tạo ra hai vùng lĩnh vực, chúng đang cố gắng triệt tiêu lực lượng của nhau.
Từ tầng một đến tầng bốn cấp bậc của công pháp và vũ kỹ đã tăng dần, mỗi tầng một tiểu cấp từ ngục cấp hạ phẩm đến hải cấp hạ phẩm, nếu đúng theo cấp bậc chắc ở đây phải là hải cấp trung phẩm, nếu vậy thì Phong Trần lần này kiếm được món hời rồi. Hắn vọng vào nguyên thức hỏi Tiểu Minh.
-Tiểu Minh, ngươi thấy hai cuốn cốt thư này thế nào?
Chờ một hồi, vẫn không thấy Tiểu Minh trả lời lại, hắn trong lòng mắng nó máu chó xối đầu, đến lúc cần thì không thấy đâu, mặc kệ Tiểu Minh, Phong Trần thấy có món hời, chỉ đồ ngốc mới không lấy. Hắn điều động nguyên thức, tỏa ra khắp không gian tầng năm, tất cả đồ vật trong tầng này đều hiện rõ trong đầu hắn, không thấy có bất cứ thứ gì khả nghi, hắn quyết định tiến về phía cốt thư màu đỏ trước, hắn dùng U lực bao quanh toàn thân, từ từ tiến về phía lĩnh vực màu đỏ, nguyên thức được hắn khống chế và lan tỏa ra liên tục để dò xét. Phong Trần bước tới, chân phải bước vào lĩnh vực đỏ, hắn vẫn chưa cảm thấy có gì nguy hiểm, tiếp tục bước nốt chân còn lại vào, lĩnh vực màu đỏ máu đang đối đầu với lĩnh vực màu trắng, đột ngột máu bên trong lĩnh vực sôi lên, nhiệt độ đang âm u lạnh lẽo đột ngột hạ thấp hơn, huyết lực đang triệt tiêu với lĩnh vực xám cũng đột ngột thu lại. Phong Trần vẫn dùng nguyên thức để quan sát, ngay lập tức nhìn thấy và cảm nhận được, hắn nhún chân tung người nhảy ra, đang đà nhảy ra, Phong Trần lại bị một lực lượng kéo chân lại, hắn nhìn xuống thì đã thấy chân mình đã bị máu trong lĩnh vực này dính lại như keo, hắn lại dùng sức lấy hai tay nắm lấy chân kéo lên. Chân kéo lên thì có những thứ như sợi tơ bám chặt lấy rồi kéo xuống, đang dùng tay kéo chân phải thì máu bên dưới lại dần leo lên chân trái, Phong Trần hoảng hốt vội bỏ tay khỏi chân phải, chuyển sang kéo chân trái, ngay khi buông tay, chân phải chạm xuống lĩnh vực máu cũng từ từ leo lên, máu dần quấn lên bắp chân, lên đùi, lên eo, hắn lấy tay luống cuống gạt máu xuống, máu không được làm sạch, trái lại còn bám vào bàn tay, lan đến cổ tay, bắp tay, lên vai, dần lan lên đỉnh đầu, máu trong lĩnh vực bọc Phong Trần lại thành một chiếc kén, sau đó vật ngã kén xuống rồi chậm rãi kéo về phía cốt thư màu đỏ.
Bên trong huyết kén, sau khi bị dòng máu nuốt chửng, Phong Trần cảm giác mình bị rơi xuống một huyết đàm, máu tràn vào miệng, mũi gây cho hắn không thể thở được, máu tràn vào mắt, khiến mắt hắn đỏ ngầu, nhuộm đỏ tầm mắt. Trong khi máu bên ngoài đang tìm cách mãnh liệt để chui vào trong cơ thể thì điều kỳ lạ hơn đã xảy ra, hắn cảm thấy máu trong cơ thể, dòng máu của hắn đang bị rút ra qua từng lỗ chân lông và được thay thế bởi những giọt máu từ bên ngoài, điều này khiến hắn vô cùng hoang mang và hoảng sợ. Hắn liên tục gọi lên trong đầu:
-Tiểu Minh, Tiểu Minh, ngươi đâu rồi…
Những tiếng gọi dồn dập, gấp gáp, nhưng đáp lại với tiếng gọi điên cuồng này là một sự yên lặng, sự yên lặng này không khiến hắn bình tĩnh, ngược lại nó còn là một liều kích thích, làm cho Phong Trần càng thêm hoảng loạn, tim hắn đang đập mãnh liệt hơn, tìm cách đưa máu lên não làm cho hắn tỉnh táo lại. Nhưng không, phản ứng này càng làm cho tình hình thêm tồi tệ, tim co bóp càng nhanh, càng làm cho tốc độ thay máu diễn ra nhanh hơn, khi dòng máu bên ngoài được đưa vào trong cơ thể, máu đi đến đâu hắn cảm thấy cơ thể mình lạnh đến đó. Trong lúc Phong Trần không biết cầu cứu ai, từ trong linh hồn, các câu kệ được khắc trong linh hồn tự động được thắp sáng, chúng được vang lên rất trang nghiêm trong đầu hắn:
“Tâm sinh ngục, tâm sinh quỷ.
Tâm sinh súc, tâm sinh tội.
Tâm sinh tiên, tâm sinh thần.
Tâm ta tĩnh, vạn vật ta sinh.
Tâm ta tịnh, ắt vạn vật hóa không.”
Theo tiếng kệ vang lên, Phong Trần từ trong hoảng loạn dần bình tĩnh lại, tim bắt đầu hạ nhịp, tuy máu vẫn từ ngoài đổ vào, tầm nhìn vẫn bị bao phủ bởi màu máu, thân thể không vì hắn bình tĩnh mà trở nên ấm, nó vẫn bị làm lạnh, ngay bây giờ nếu hắn không làm gì máu hắn chắc chắn sẽ bị cốt thư huyết quang này thay đổi hoàn toàn, hắn cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi hắn bị thay máu, phải nghĩ ra được cách.
Hắn suy nghĩ, muốn đẩy lùi thì tìm thứ khắc chế, mà thứ khắc chế thứ hàn huyết này là gì, đó là hỏa, trong người hắn lại không có hỏa thuộc tính, nếu là hỏa thì đúng là trong người Phong Trần không có nhưng trên người thì có, kiểm tra liên kết nguyên hồn, hắn thấy kết nối với nhẫn trữ vật vẫn còn, Phong Trần quá đỗi vui mừng, nếu nội lực không có thì ta dùng ngoại lực. Từ trong nhẫn, lấy ra mười ba cây châm vừa mới nhận từ Khí Phong, châm vừa ra nhiệt độ xung quanh châm đã tăng lên làm giảm hàn khí xung quanh châm khá nhiều, Phong Trần nhanh chóng dùng mười ba châm này cắm lần lượt tám châm vào tám mạch lớn, ngăn không cho máu lạnh chạy về tim, còn năm cây còn lại lần lượt cắm lên đầu, châm cắm vào ban đầu chặn đứng lại hàn huyết, dẫn nóng lên, cảm giác lạnh thay vào là cảm giác bỏng rát do lửa thiêu đốt. Thấy vậy Phong Trần ngay lập tức dùng U lực của mình làm mao dẫn cho U hỏa lực trên châm, U lực đi tới đâu hàn huyết được làm nóng đến đó, rất nhanh cảm giác lạnh lẽo được xua tan, mười ba châm này không chỉ làm cho hàn huyết trở nên ấm áp mà còn ngăn chặn máu của Phong Trần bị rút ra.
Nguy cơ bị thay máu và trở thành một loại nào đó đã được hóa giải, nhưng hàn huyết bên ngoài vẫn quấn lấy cơ thể của Phong Trần, nếu ở trong kén máu này hắn sẽ bị nhốt cả đời mất, sử dụng U Hỏa Ám Châm không thể thoát ra khỏi đây được, Phong Trần đang lúc rơi vào thế bí, hắn lại nhớ ra thanh hắc kiếm, hắn câu thông với tiểu kiếm trong nguyên thức.
-Tiểu kiếm, ta cần ngươi giúp!
Cái tiểu kiếm này cũng giống như Tiểu Minh, vẫn không trả lời, Phong Trần cũng chỉ biết liều một phen.
-Tiểu kiếm nếu ngươi không giúp ta, ta mà chết ở đây ngươi đừng mơ lấy lại được bản thể của mình.
Nghe thấy lời của Phong Trần, tiểu kiếm có chút dao động, nhận thấy thời cơ đã có, hắn tiếp tục bồi thêm:
-Ta đoán nơi đang giam cầm bản thể của ngươi rất lợi hại, vậy nên nếu ngươi muốn ta giúp thì trước tiên ngươi phải giúp ta mạnh lên.
-Nếu không ngươi cũng chỉ có thể chờ đợi một vị khác có đủ thực lực mà thôi.
Tiểu kiếm trong nguyên thức sau những lời của Phong Trần nói bắt đầu rung động, kiếm ý phát ra, thanh hắc kiếm bị rơi khi Phong Trần bị hàn huyết quấn thân bay lên lơ lửng, hắc kiếm rời vỏ, vỏ kiếm bắt đầu tỏa ra một lực hút, hàn huyết trong lĩnh vực do cốt thư tạo ra lại bị vỏ hút vào, huyết lĩnh vực dần thu nhỏ lại, lớp hàn huyết trên người Phong Trần cũng đang dần mỏng đi.
Lĩnh vực màu đỏ bị vỏ kiếm hút hết, “cạch…” một tiếng va chạm vang lên bên tai Phong Trần, chưa kịp mở mắt, lông tóc trên người đã dựng đứng lên, hắn nhanh chóng vỗ tay xuống đất, thuận thế bật người lên không, một tiếng “bùng…” lại vang lên, Phong Trần trên không mở mắt, xoay người tiếp xuống sàn, nhìn lại chỗ hắn vừa nằm, một lỗ thủng ngay nơi đầu hắn vừa nằm đã xuất hiện, hắn ngước lên nhìn một bộ xương khô đang rút tay lên khỏi lỗ thủng đó. Trong lúc vỏ kiếm thu lĩnh vực đỏ do cốt thư phát ra huyết quang tạo ra thì lĩnh vực màu trắng nhanh chóng bành chướng, không còn phải chống cự với lĩnh vực đỏ nữa, cốt thư màu xám quay sang tấn công kẻ ngoại lai, giờ đây tầng thứ năm đã được bao phủ hoàn toàn bởi lĩnh vực màu trắng, Phong Trần cũng đang nằm trong lĩnh vực này.
Cốt thư màu xám rung lắc dữ dội, từ dưới lĩnh vực màu trắng những bộ khô lâu đang dần trồi lên, như có sự chỉ thị của cốt thư, những bộ khô lâu này lao về phía Phong Trần, tuy không biết chúng muốn làm gì mình, nhưng hắn biết nếu để đám này chạm vào thì không có gì tốt đẹp cả. Phong Trần ngay lập tức sử dụng Bách Bộ Phục Sinh Thuật né tránh, lia mắt nhìn quanh, hắn vừa tránh vừa di chuyển đến chỗ hắc kiếm, cầm lấy hắc kiếm, trong lòng đã có chỗ dựa, Phong Trần vung kiếm chém bay đầu một khô lâu, chém được một con, con tiếp theo lại lao đến, tiếng xương cốt va chạm cùng kiếm vang lên liên tục, Phong Trần cũng không ngờ những bộ xương này lại cứng như vậy, hắn muốn chém gãy xương cũng cần một lực khá lớn, tuy khô lâu không nhiều nhưng muốn tiêu diệt hết chỗ này Phong Trần cũng phải bị lột một lớp da.
Chém giết một hồi hắn thấy rất kỳ lạ, tuy số lượng khô lâu chỉ có hai ba mươi con nhưng sao hắn chém một hồi lại không thấy chúng nó giảm đi, điều này lại làm hắn thấy không thể hiểu nổi, quan sát kỹ hơn, Phong Trần nhận ra vì sao lại không thể tiêu diệt hết đám này. Là do chúng liên tục được tái tạo, mỗi khi Phong Trần dùng hắc kiếm chém đứt xương hoặc đánh vỡ chúng lại được lĩnh vực hấp thụ và tái tạo lại, từ đó tiếp tục gia nhập chiến đấu, khi nhận ra điều này Phong Trần trong lòng mắng “con mẹ mày, mày chơi vậy ai chơi!” hắn chửi vậy cũng đúng, dù hắn có đan giới, nguồn U lực nhiều gấp hai lần tu sĩ cùng cấp nhưng cứ liên tục sử dụng Bách Bộ Phục Sinh Thuật, sớm muộn cũng bị hao hết U lực mà thôi, ai mà biết khi nào cuốn cốt thư kia mới hết lực lượng chứ. Đầu óc Phong Trần lại căng lên mà suy nghĩ cách giải quyết, nếu muốn kết thúc hắn suy nghĩ có ba cách, một đánh tiếp đến bao giờ cốt thư tiêu hao hết lực lượng, cách này không khả thi, cốt thư chưa hao hết thì hắn đã hết U lực rồi, hai là nếu vấn đề quá khó giải quyết ta sẽ trực tiếp giải quyết thứ tạo ra vấn đề, cách này cũng không khả thi, chưa nói hắn có thể phá được cốt thư không nhưng nếu phá được thì mất một môn vũ kỹ hải giai, được không bù mất, không được, còn cách cuối cùng, cắt đứt nguồn tái tạo, phá hủy hoặc không cho khô lâu dung nhập với lĩnh vực. Nghĩ đến đây Phong Trần lấy ra vỏ kiếm truyền vào U lực, đúng như hắn đoán, vỏ kiếm lại tỏa lực hút dữ dội, lực hút nhắm thẳng vào lĩnh vực mà hút, nhận thấy lĩnh vực bị hút mất, cốt thư càng lắc lư dữ dội, muốn thu lại lĩnh vực của mình, nhưng lực hút của vỏ kiếm là rất lớn nên rất nhanh chóng lĩnh vực bị thu hết vào, lĩnh vực không còn, khô lâu cũng biến mất, cốt thư cũng vì thế mà rơi xuống sàn.