Dạ Lung

Chương 47: Kịch Chiến Huyết Ma Môn



“Chết rồi!!!” đây là từ mà Ngạo Môn và Odachi nghĩ đến lúc này, hai tên này trước khi chạy đến và chiến đấu tại đây, bọn hắn đã giao thủ với đám Ma Huyết Môn này từ trước rồi. Odachi và Ngạo Môn hai người này đúng là may mắn, họ được rơi xuống ở gần nhau, hai người này cũng dự định tiến về Huyết Thư Lâu, trên đường đi lại gặp đám Ma Huyết Môn, không biết đám này có thủ đoạn gì mà tập hợp lại với nhau gần như đầy đủ và nhanh như vậy, hai người cũng định tìm đường khác nhưng lại bị một đệ tử mang áo choàng đen phát hiện, với tính cách của hai người này, chạm là la va, đụng là chiến, hai người này khi bị phát hiện đáng ra là nói chuyện nhưng họ đã nghe được bọn chúng lại muốn lấy máu của các đệ tử Tiên Sư Môn để tu luyện, điều này khiến bọn họ vô cùng tức giận nên hai người rút đao ra đánh luôn, thế là hai con hổ lao vào một đám ma tu chém giết.

Không ngờ hai người này đã tính sai, bên Ma Huyết Môn đúng là chỉ toàn là U đồ viên mãn, nhưng có hai tên đều là U sư, tên áo choàng đỏ gọi là Huyết Ma tu vi U sư trung kì, còn tên áo choàng đen gọi là Huyết Hắc tu vi U sư sơ kì, hai người Ngạo Môn đánh nhau một hồi cảm thấy mình bị áp chế nên lựa chọn bỏ chạy, ai ngờ Ma Huyết Môn này truy đuổi quá rát, Odachi vừa chạy vừa lôi liên lạc cốt ra tìm kiếm sự giúp đỡ của đồng môn, rất nhanh chóng liên lạc cốt có phản ứng, phía Huyết Thư Lâu có đồng môn ở đó, vậy mà khi hai người đến đó lại không có người ra tiếp ứng, hai người không muốn chạy nữa nên đánh cược, cược nếu quay lại đánh thì sẽ có người ra trợ giúp nhưng đến giờ vẫn không có ai, xem ra người này không muốn giúp rồi.

Hai người nhắm mắt và chờ đợi cái chết đến, nhưng chờ mãi vẫn chưa có chuyện gì xảy ra, hai người từ từ mở mắt, những công kích bên ngoài đang nhằm vào họ đột nhiên tiêu biến, đám Ma Huyết Môn lại kêu lên những tiếng hoảng loạn và bất ngờ.

-A a a…, đây là thứ gì?

-A...., Ta không thể di chuyển được.

-Cái gì đang quấn trên người ta thế này.

-Là Máu, mau lùi lại.

Huyết Hắc nói lớn, trong khi đó, dù chưa biết điều gì đang xảy ra, hắn và Ma Huyết đã nhanh chóng thoát khỏi khu vực màu máu này, nhưng dù có sự nhắc nhở của Ma Hắc, đệ tử của Ma Huyết Môn phần đông đệ tử có tu vi dưới U đồ viên mãn đều không thể thoát ra, những đệ tử này nhanh chóng bị huyết dịch quấn chặt thành kén và hạ nằm xuống, Ma Huyết nổi nóng hét lớn:

-Là ai, tên nào làm việc này.

Các đệ tử còn lại cũng cảnh giác quét mắt tìm kiếm nhưng vẫn không thấy có người xuất hiện, trong lúc đệ tử Ma Huyết Môn đang tìm kiếm thì hai người Ngạo Môn cũng nhảy lui về phía Huyết Thư Lâu, Huyết Hắc thấy vậy hai tay kết ấn, hắn thầm niệm: “bí pháp Thâu Ma Hồn” hồn lực của tên này tràn ra, quét tất cả các sự vật trong bán kính một trăm mét, hồn lực vừa ra Ngạo Môn và Odachi đã biết lý do vì sao mình lại bị phát hiện, cảm nhận được linh hồn của Huyết Hắc Phong Trần vừa cảm thấy ngạc nhiên và kinh dị, phải biết rằng hắn rất tự tin về mặt nguyên hồn của mình nhưng từ khi vào đây với tu vi thông hồn cảnh trung kì của hắn, nếu tỏa ra hồn lực tại nơi này hắn chỉ có thể tỏa ra khoảng mười mét, vậy mà cái tên Huyết Hắc này lại có thể tỏa ra linh hồn bao phủ đến bán kính một trăm mét, tuy độ tỏa của linh hồn là khá lớn nhưng so nó với linh hồn của Y Thần thì vẫn còn kém.

Bí pháp thi triển, hồn lực lan tỏa, Huyết Hắc đã cảm nhận được dao động linh hồn đến từ tầng sáu Huyết Thư Lâu, hắn nhếch mép, quay sang nói với Huyết Ma:

-Ta bắt được rồi, hắn đang ở trên Huyết Thư Lâu tầng sáu, mau xử lý hắn đi.

Nhận được thông báo của Huyết Hắc, Huyết Ma nở một nụ cười dữ tợn, hắn hét lên:

-Con mẹ nhà ngươi, dám phá hoại chuyện của chúng ta, xem ta cho ngươi biết tay đây.

Huyết Ma đổi tư thế, khom người, hai tay vồ thiết thủ xuống đất, tạo thành tư thế vồ mồi, chân phải đạp xuống đất, móng vuốt cào xuống đất lấy đà chồm người lao thẳng về phía Phong Trần. Sau khi định vị được vị trí của Phong Trần, Huyết Hắc ngay lập tức ngắt bí thuật, hắn ra lệnh cho các đệ tử Ma Huyết Môn.

-Các ngươi mau đi ngăn cản tên cầm cự kiếm kia hỗ trợ cho Huyết Ma đi, tên còn lại để ta.

Nói xong lại cầm kiếm lên lao về phía Odachi đang đứng, các đệ tử còn lại thì lao đến chỗ của Ngạo Môn, nhìn thấy tình cảnh này, Phong Trần đang thi triển Huyết Vực Mộng gào lên:

-Hai người cầm cự cho ta chút thời gian, có cái gì át chủ bài thì ra hết đi.

Thấy đám Huyết Ma Môn đang lao đến, cộng thêm lời Phong Trần nói, hai người Ngạo Môn biết, lần này phải tung hết lực ra, chờ con hàng trên kia xong việc, nếu không thì cả ba đều phải chết. Hai tên này dù có mệt hay nhọc đến kiệt sức rồi nhưng họ cắn răng tung ra át chủ bài của mình. Ngạo Môn búng người về phía trước, máu huyết trong người sôi lên, tim đập “thình thịch...., thình thịch…” mặt từ trắng nhợt trở nên đỏ lự, tiếng hơi thở rít lên từng cơn, kiếm khí quanh người tăng mạnh, bốc lên xé toạc huyết vụ thành một giếng trời, hắn cười điên cuồng rồi gầm lớn:

-Ha hi ha hi ha…, hôm nay ta cho các ngươi xem cái gì mới gọi là địa ngục.

-Xem đây, Phá Ngục Kiếm Pháp, Phạt Thiên!

Gân tay nổi lên, cơ bắp gồng cứng, U lực bùng nổ, truyền vào trong cự kiếm của Ngạo Môn, kiếm trong tay hắn mũi kiếm chĩa xuống đất, thanh cự kiếm lúc đầu dài hai mét, rộng năm mươi xăng ti, U lực chuyển vào thân kiếm biến lớn, bốn mét, tám mét, cuối cùng lên đến mười sáu mét, kiếm khí gào thét vung tay chém thẳng vào đám đệ tử còn lại của Ma Huyết Môn, ánh mắt hắn lúc này nhìn đám đệ tử đó như nhìn những sinh vật thấp hèn, giống lũ dòi bọ ăn xác. Odachi nhìn thấy thế, hắn hạ trọng tâm, đưa kiếm vác lên vai, ánh mắt khóa chặt vào thân ảnh của Huyết Hắc đang lao tới, đao khí bùng nổ rồi chợt tắt, U phong lực quanh người cuốn bụi từ mặt đất lên, cuồng phong gào thét cuồn cuộn, lốc xoáy được tạo ra, bao quanh hắn, tóc dài tung bay theo gió, hai mắt từ từ nhắm lại, đao khí và U phong lực được nén vào trong thân đao, lưỡi đao trên vai dần phát ra quang mang, Odachi lúc này bỗng chợt mở mắt, quang mang trên đao đã đạt đại thịnh, một tiếng nổ “bùng…” thân thể hắn vọt lên trước, rời khỏi lốc xoáy, để lại chỗ đứng một vết chân đạp xuống và nói:

-Cuồng Phong Đao Pháp, Cuồng Đao Nộ Thiên.

Thấy Odachi đang vận thế, Huyết Hắc đang lao đến cũng làm ra hành động, tay cầm kiếm đưa ra phía trước, tay phải cầm kiếm, tay trái lấy hai ngón tay quẹt qua lưỡi kiếm, máu chảy ra chạy dọc lưỡi kiếm, miệng đọc chú ngữ:

-Huyết kiếm tế ma, hắc huyết làm dẫn, ma thần chi nộ, Hắc Ma giáng lâm.

Theo lời chú ngữ đọc hết, huyết kiếm trong tay Huyết Hắc bộc phát quang mang màu đen, quang mang xuyên qua huyết vụ, áp bức phủ xuống, nhắm thẳng đến Odachi, bên trên một hắc thủ to lớn vỗ xuống đầu Odachi bất chấp hắn có đang di chuyển với tốc độ rất nhanh, đại thủ vỗ xuống, áp bức phủ lên người, tuy vậy nhưng Odachi tốc độ không giảm vẫn lao về phía Huyết Hắc.

Bên phía Huyết Ma thấy tất cả đã tung đại chiêu, hắn cũng tung người nhảy lên, U huyết lực bùng nổ, sát khí ngưng đọng, ánh mắt dần biến đỏ, mạch máu màu đỏ hiện lên mặt, hai thiết thủ liên tục kết ấn, tiếng kim loại từ thiết thủ vang lên “keng keng....”, thiết thủ va chạm tóe lửa trên không, miệng niệm chú ngữ, rồi gầm lên:

-Ăn đòn đi, Huyết Ma Quyền.

Sau lưng tên này hiện ra một hư ảnh ma tướng màu máu, thân hình cao cỡ một trăm mét, có khuôn mặt dữ tợn, răng nanh nhô ra rất dài, mắt nhìn trừng trừng về phía Phong Trần, từ trên không Huyết Ma lao thẳng xuống chỗ Phong Trần đang đứng, cùng với đó hư ảnh ma tướng cũng vung tay đấm xuống.

Một chiêu toàn lực Phạt Thiên được tung ra, tất cả đệ tử Huyết Ma Môn dù đã cố gắng hết sức, tung ra hết át chủ bài nhưng một kiếm này vừa ra, thân thể bị cắt đôi, công kích biến tan, mưa máu cùng thi thể ngập trời rơi rụng, tiếng la hét thất thanh khi bị một kiếm chém đôi nghe rất thảm thiết. Bầu trời bị kiếm khí rạch đôi, một thân thể đầy máu, quần áo rách tả tơi đang từ trên rơi xuống, “leng keng…” “bụp....” tiếng kim loại vừa chạm vào đất, ngay sau đó là tiếng thân thể rơi xuống, khói bụi tan đi, cơ thể rách nát của Ngạo Môn hiện ra, hơi thở thoi thóp như muốn bị dập tắt bất cứ lúc nào.

Lao theo sau Odachi là cơn cuồng phong, hắc thủ và cơn lốc va chạm với nhau, khiến kiến trúc vốn đổ nát nay lại bị lật tung lên, thái đao cùng huyết kiếm đụng độ, đao kiếm tóe lửa, bất ngờ bên trong thái đao U phong lực và đao khí hướng về Huyết Hắc mà nổ ra, lông tóc của Huyết Hắc dựng đứng, hắn không ngờ kẻ địch lại có chiêu khó đỡ như vậy, hắn cũng ngay lập tức phản ứng, trước mặt Huyết Hắc và Odachi đã xuất hiện một lá bùa, Huyết Hắc cắn đầu lưỡi phun ra lá bùa một ngụm máu, hắn quyết đoán hô lớn:

-Nổ....

U phong lực và đao khí vừa chạm đến, “bùm…” một tiếng nổ lớn vang lên, sóng xung kích lại tiếp tục làm cho đống đổ nát đã được cuồng phong và hắc thủ lật tung, bị ép thành mảnh nhỏ, U huyết lực, U phong lực cả kiếm khí và đao khí tại nơi phát ra vụ nổ đang hỗn loạn, từ trong vụ nổ có hai thân ảnh bị bắn ra ngoài, một tên trực tiếp va chạm vào một khối kiến trúc rồi ngã xuống, còn một tên bị bắn ra lộn vài vòng trên đất rồi úp mặt xuống đất, cuồng phong và ma tướng cùng lúc đó đều tan biến, áo choàng đen bị rách hết, đầu tóc rũ rượi dựa vào khối kiến trúc, bên còn lại đang nằm trong vũng máu, quần áo cũng bị rách nát. Nhìn lại với tên có áo choàng đen, “khụ khụ....” tiếng ho vang lên, Huyết Hắc đưa tay lên miệng bịt lại, nhìn lại lòng bàn tay một ngụm máu đã nằm ở đó, hắn ngẩng đầu lên nhìn, phía đối diện kẻ thù đang nằm trên một vũng máu, hắn lại nhìn về phía Huyết Ma.

Hư ảnh ma tướng và Huyết Ma tung quyền, quyền kình lao đến, khoảng cách liên tục rút ngắn, U huyết lực đổ xuống khiến Huyết Thư Lâu rung lắc kịch liệt, áp lực phủ xuống người Phong Trần, công kích điên cuồng tiến đến năm mươi mét, hai mươi mét, mười mét công kích tưởng chừng không có gì ngăn cản được, đột nhiên bị chặn lại, Huyết Ma phản ứng đầu tiên, hắn không thể tin nổi vào mắt mình, lần này hắn đã quyết tâm, phải giải quyết chuyện này thật nhanh, vậy nên khi xác nhận được kẻ dở trò, hắn đã ngay lập tức thi triển một trong những chiêu thức mạnh nhất ra, vậy mà giờ đây, chuyện quái gì đang xảy ra, vũ kĩ lại bị chặn đứng, hắn thật sự không thể chấp nhận, Huyết Hắc bên dưới cũng bị tình cảnh này làm cho kinh sợ, bởi hắn biết uy lực của môn vũ kĩ này, hắn đã từng được nếm thử, khi trúng chiêu dù đỡ được nhưng vẫn phải trị thương mất ba tháng, vậy mà tên này lại có thể chặn được, thật là bất thường.

Phong Trần thấy công kích bị chặn lại, một trái tim ở cổ họng lại trở về chỗ cũ, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, U lực đổ vào Huyết Thư càng cuồng bạo, Huyết Vực đẩy nhanh quá trình cắn nuốt và thay máu, hắn ngẩng mặt lên nở một nụ cười với Huyết Ma, nhìn thấy nụ cười này Huyết Ma trong lòng sinh ra một dự cảm không lành, Phong Trần gầm lên:

-Phá!…

Một luồng kiếm khí từ mi tâm của Phong Trần bộc phát, cảm nhận được luồng kiếm khí này Huyết Ma nhanh chóng thu tay lại, kiếm khí vừa xuất, ma tướng liền diệt, xuyên qua ma tướng kiếm khí đánh vào thân thể của Huyết Ma, kiếm khí quét ngang, thiết thủ rạn nứt, Huyết Ma bay ngược, giữa không trung liên tục phun máu, rồi rơi xuống đất, khói bụi bay đi lộ ra một thân ảnh mặc áo choàng đỏ, hai tay rũ xuống nhỏ máu tòng tòng, miệng vương ma huyết, nhìn chật vật vô cùng.