Dạ Lung

Chương 117: Chờ



Phong Trần ở đó cảm nhận được kiếm khí tử quang đang cắt chém không khí, ngoài ra linh hồn cũng vô tình bị lướt qua, trong lòng vô cùng kinh hãi “trời ạ, kiếm khí này còn chém được cả linh hồn!”, hắn lại nhìn về phía Bách Hồn Tuyền, nuốt một ngụm nước bọt, bỗng bên tai vang lên giọng nói trầm thấp:

-Này Tiểu tử!

Nghe vậy, Phong Trần quay sang đã thấy một gương mặt đen giương lên đôi mắt mà nhìn chằm chằm vào mình, tên này giật mình vô thức lùi lại một bước, sau đó ngoái đi ngoái lại, chỉ vào mình e dè nói:

-Ngài…, gọi ta?

Thấy tên này ngơ ngơ, hắc nhân trừng mắt lên, bực bội nói:

-Khốn kiếp, ở đây còn ai tỉnh táo nữa.

-Không gọi ngươi thì gọi ai.

Thực chất trong lúc nữ tử áo tím cùng Tử Ninh nói chuyện, tên này đã dò xét qua linh hồn của tên này vài lần. Trên khuôn mặt đen đúa không biểu lộ gì nhưng trong lòng đã sớm kinh ngạc, hắn vậy mà lại không cảm nhận được linh hồn của tên tiểu tử trước mặt này. Với tu vi linh hồn của hắc nhân dù đã chết rất nhiều năm nhưng có chí bảo bên người, thực lực không bằng lúc còn sống nhưng cũng tuyệt đối không thể nào lại bị một tên hậu bối qua mặt.

Vậy mà trên Danh Hồn Bi, tên này lại trực tiếp xóa sạch những người từ hạng ba trở xuống. Điều này chứng minh, tên này thật sự không đơn giản, U tu chỉ là U sư sơ kỳ nhưng lại một mạch đi đến đây, trước uy thế của Bất Tử Thân Hồn vậy mà vẫn có thể đứng được, “có lẽ ngươi chính là người ta chờ”. Phong Trần từng bước đến gần hắc nhân, sau mặt nạ ánh mắt hắn vẫn bình thường, nhưng trong lòng đã rất căng thẳng rồi. Đi đến nơi, hắc nhân dùng ánh mắt dò xét mà nhìn, hắn nói:

-Ừm…, Không tệ, nhân tộc không ngờ lại có người như ngươi.

Thân phận nhân tộc ngay lập tức bị vạch trần, ánh mắt Phong Trần co rút, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, nghe hắc nhân nói tiếp:

-Ngươi không phải sợ, ngươi đã đọc phù điêu trước cửa, nên cũng đã biết ta là nhân loại.

-Đúng là nhân loại có nhiều loại người rất đáng ghét, nhưng ngươi yên tâm, chí ít là ở đây ta sẽ không giết ngươi hay đại loại như đoạt xá.

Nghe được chỗ mấu chốt, trong lòng Phong Trần coi như tảng đá đè nặng vơi đi quá nửa. Hắc nhân cảm nhận được tên này trước mặt đã thoải mái hơn, hắn lên tiếng hỏi:

-Ừm…, Ngươi có biết tại sao ta lại ở nơi này không?

Phong Trần hơi chút suy nghĩ, rồi trả lời:

-Như phù điêu ngài đã nói, để tìm người báo thù cho đức vua của ngài.

Nghe vậy, hắc nhân gật gật đầu, lại nghe Phong Trần nói tiếp:

-Nhưng chỉ vì tìm người báo thù, ngài trong những năm qua đã gặp vô số kẻ mạnh, nhưng ngài vẫn chưa rời đi.

-Có lẽ ngài đang chờ!

Nghe Phong Trần nói, hắc nhân có chút kinh ngạc nhìn hắn.

-Chờ!

Phong Trần vẫn tiếp tục:

-Những người đi vào trong nơi này, mỗi cửa ải đều là để lấy mạng, nhưng vẫn luôn có người đi ra ngoài được.

-Không nghi ngờ đó là do ngài đang chờ, chờ một sự kiện, chờ thứ gì, hay là chờ một người nào đó!

Những lời này của Phong Trần làm hắc nhân sững lại một chút, sau đó hắn cười, cười một cách rất sảng khoái.

-Ha ha ha ha ha....

-Hay, nói rất hay, nói rất đúng.

Hắc Nhân nhìn vào hắn nói tiếp:

-Ngươi nói không sai, ta đúng là đang chờ, mà đúng là chờ một người.

Nghe vậy Phong Trần đưa ánh mắt tò mò nhìn lấy hắc nhân, chỉ thấy hắn tiếp tục:

-Ta ở đây đã không biết đã qua bao nhiêu năm, ta biết ngoài kia chắc chắn đã thay đổi, nhục thân ta đã hóa thành đất bùn, người thân đã mất, đất nước không còn.

-Thời gian vô tình, chìm trong cô độc, ta đã sớm muốn rời đi.

-Nhưng ngươi có biết vì sao ta ở lại không?

Thấy vậy Phong Trần hơi chút suy nghĩ, hắn lắc đầu, hỏi lại:

-Vì sao vậy?

Hắc Nhân lại chỉ vào nữ tử áo tím, lên tiếng:

-Bởi ta cũng giống nàng!

Lại nhìn ánh mắt nghi hoặc của Phong Trần, giọng hắn đanh lại:

-Tuy ta không phải người lương thiện, nhưng ta rất ghét kẻ lừa dối, nên chúng ta sẽ thẳng thắn với nhau.

-Ta ở đây đúng là vì tìm truyền nhân, nhưng không phải là kế thừa và phát triển y bát, mà để giúp ta báo thù.

Phong Trần nghe thế, cũng vô thức nhắc lại:

-Báo thù!?

Hắc nhân gật đầu nói tiếp:

-Đúng, Ngươi nghĩ xem, ta một nhân tộc, tại sao lại xuất hiện tại khu vực do ma tộc chiếm đóng?

Như đã đoán ra, ánh mắt Phong Trần lấp lóe, hắc nhân tiếp tục:

-Như Ngươi suy đoán, ta là bị địch nhân đuổi giết, đến nơi này đã chút hơi tàn, dùng chút hơi tàn tự lập mộ cho bản thân, cũng lưu lại truyền thừa tại đây.

-Chờ Người phù hợp, đến nhận truyền thừa, giúp ta báo thù.

Nghe xong Phong Trần rơi vào im lặng, hắn biết mình đã bị nhắm tới, nhưng liệu có nên từ chối hay không. Liệu nhận rồi có nên báo thù giúp hắc nhân hay không, “còn một việc nếu nhận truyền thừa, những thứ trong nguyên thức liệu có bị bại lộ hay không?” sau một hồi suy nghĩ Phong Trần lại nghe được lời hắc nhân lên tiếng:

-Giờ đây gặp ngươi là đã có duyên, vậy phần cơ duyên này ngươi có muốn nhận không?

Lời này vừa ra Phong Trần lại rơi vào trầm mặc, thấy vậy hắc nhân cũng không vội thúc giục, cứ đứng bên cạnh chờ đợi. Một lát sau, Phong Trần mở miệng:

-Tiền bối tại sao lại chọn ta?

Hắc nhân hơi ngẩn ra, tiếp tục lại mang ánh mắt như nhìn kẻ ngốc nhìn lấy Phong Trần, hắn hẩy hẩy mặt về phía những người đang nằm bên cạnh Bách Hồn Tuyền.

-Ngươi thấy bọn họ còn tiếp nhận nổi truyền thừa không?

Phong Trần bị hỏi, hắn ngượng ngùng hắng giọng, sau đó tiếp tục nêu thắc mắc của mình.

Nếu huyết hải thâm thù vậy, tại sao không muốn tự tay báo thù sao?

Lần này ánh mắt châm chọc đã biến mất, hắn nói:

-Ta biết ngươi đang nghĩ gì, ngươi nghĩ sao ta không đoạt xá đúng không?

Bị đoán đúng, Phong Trần im lặng không nói gì, hắc nhân lên tiếng:

-Cái thứ đoạt xá trong suy nghĩ của ngươi nó thật sự không đơn giản, ngay cả một kẻ có tu vi U vương như ta lúc mới chết đoạt xá cũng chưa chắc đã thành công.

Nghe được cấp bậc của hắc nhân lúc còn sống là một U vương, trong lòng Phong Trần đã sớm lật sóng rồi, hắn vô thức rùng mình. Hắc nhân tiếp tục:

-Huống gì bây giờ ta chỉ còn là một tàn hồn, sau khi đoạt xá tiềm lực suy giảm, muốn tiến thêm trên con đường tu luyện là điều gần như tuyệt đối không thể.

-Với mục đích của ta là báo thù mà không phải sống tiếp, vậy nên cái này ngươi khỏi lo.

-Còn gì thắc mắc không?

Được lời giải đáp của hắc nhân, tinh thần Phong Trần thả lỏng không ít. Hắn lắc lắc đầu, mở miệng:

-Thắc mắc thì không còn, nhưng ta có một thỉnh cầu.

Vừa nói hắn vừa gỡ vải bố trên lưng đặt xuống.

-Sau khi ta nhận truyền thừa, ngài có thể giúp ta cứu nàng không?

Phong Trần chỉ vào Âm Thất mà nói, hắc nhân nhìn nữ tử bên dưới, rồi lại nhìn hắn nói:

-Nàng là người thương của ngươi ư?

Phong Trần bị hỏi như vậy, sau Ma Diện gương mặt hơi đỏ lên, vội vàng đáp:

-Không không, không, nàng kh....

Không để Phong Trần nói hết, hắc nhân vẻ mặt như đã hiểu ý, hắn nói:

-Thôi được, dù nàng bị thương khá nặng, nhưng các ngươi đã bảo vệ linh hồn của nàng không tồi, cứ để nàng cho ta.

Được hắc nhân nhận lời cứu người, tảng đá trong lòng hắn lại được đặt xuống thêm một phần.

-Được rồi, tuy ta đã chọn ngươi làm truyền nhân, nhưng chưa chắc ngươi đã tiếp nhận nổi.

Những lời này khiến Phong Trần khó hiểu nhìn hắc nhân, hắc nhân tiến gần hắn đưa tay lên đầu, nói:

-Ta Cần kiểm tra linh hồn của ngươi, xem....

Vừa nói, hồn lực từ lòng bàn tay hắc nhân tràn ra, lúc này Phong Trần chỉ thấy linh hồn mình như có một ngọn lửa đang bao bọc lấy nó. Đây đúng là ngọn lửa mà lúc trước đã thiêu đốt linh hồn hắn, nhưng giờ đây nó lại chỉ nhu hòa như một ngọn lửa ấm áp trong ngày đông lạnh giá. Đang dò giở, ánh mắt hắc nhân co rút, “bùm…” như một quả bom nổ trong đầu hắn, trong lòng vô cùng kinh hãi, trên mặt bình tĩnh, từ từ rút tay lại, giọng nói cũng bình tĩnh cất lên:

-Ngươi đang ở cảnh giới linh hồn nào?

Nghe vậy Phong Trần bây giờ lại đưa ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, nhìn hắc nhân, hắn bình thường đáp:

-Hải hồn cảnh sơ kỳ.

Nhận được sự xác minh, trong lòng hắc nhân đã gầm lên “chuyện, chuyện quái gì đang xảy ra vậy. Hải hồn cảnh sơ kỳ lại có cường độ linh hồn cứng như đá vậy sao? Đã vậy hồn lực lại còn tinh thuần không chút tì vết!”, “mẹ kiếp đến mình một cường giả Địa hồn cảnh trung kỳ khi còn sống cũng không có hồn lực tinh khiết bậc này.” trong lòng đã sớm sóng giận biển gầm, ngoài mặt vẫn giữ chấn định hỏi:

-Ngươi có sư phụ không? Sư phụ của ngươi hồn lực ở mức độ nào?

-Câu hỏi làm cho Phong Trần cảm giác có gì không đúng “sao tự nhiên hỏi về sư tôn rồi, không phải ta nhận truyền thừa sao, hỏi nàng làm gì?” tuy kỳ quái nhưng hắn vẫn trả lời:

-Ta có sư tôn, nàng cũng khá lợi hại, nhưng chắc chắn không bằng ngài.

Phong Trần ngừng lại, lại bổ sung thêm:

-Kể cả ngài khi còn sống hay bây giờ, nàng cũng vẫn không bằng.

Hắc Nhân nghe lời nhận xét của Phong Trần xong, lần đầu tiên nghe lời khen khiến hắn cảm thấy khó chịu như vậy. Hắn nghĩ “nếu tên này là đệ tử của thế lực lớn hay đại năng, thì với linh hồn này không có gì bất ngờ. Có khi hy vọng báo thù cũng được đảm bảo thêm một phần.” chưa kịp sung sướng, hắn đã bị làm cho hoài nghi nhân sinh, hắn vội vàng hỏi:

-Thế Ngươi đến từ thế lực nào?

Phong Trần nhíu nhíu mày, giọng điệu lộ chút vẻ kỳ quái trả lời:

-Thế lực sao… Tiên Sư Môn.

Nghe được cái tên, đầu óc hắc nhân điên cuồng lục lọi, nhưng rất tiếc trong kí ức của hắn thật sự không có cái tên này, hắn như nghĩ thông điều gì, ánh mắt lóe sáng. Hắc nhân nhanh chóng nở nụ cười thúc giục:

-Ừm …, Thôi được rồi.

-Ta đã kiểm tra xong, chúng ta bắt đầu đi.

Phong Trần vẻ mặt không hiểu mà hắc nhân, hắn cứ vậy mà bị đẩy xuống Bách Hồn Tuyền, nghe hắc nhân lên tiếng:

-Bắt đầu!

Hắc Nhân phất tay một cái, Trấn Hồn Trụ đã lơ lửng trên đầu Phong Trần, hắc nhân hai tay bắt lấy ấn quyết, đánh về phía Trấn Hồn Trụ, cùng với đó hắn hét lên:

-Mau Đùng hồn lực tiến vào.

Được lệnh của hắc nhân, Phong Trần đang ngồi thiền dưới lòng Bách Mộng Tuyền, linh hồn lực như thủy triều từ mi tâm tiến vào Trấn Hồn Trụ, hắc nhân sau khi thấy vậy cũng ngừng tay. Hắn hướng mắt đến Âm Thất đang nằm dưới đất, sau đó lại nhìn về phía còn lại, chậm rãi nói:

-Gặp nhau là có duyên, ta sẽ đưa cho các ngươi một hồi tạo hóa.

Hắc nhân vẫy tay, đám người nằm trên đất lần lượt được xếp thẳng hàng, tất cả cộng lại những người ở đây có mười người trừ Âm Thất, trên tay hắc nhân lam hỏa ô sắc bùng cháy, Bách Hồn Thủy lấy từ Bách Hồn Tuyền, từng nhánh của Đinh Lãng Thảo cũng theo động tác của hắn mà tới. Rất nhanh chúng đã được hắc nhân luyện thành dược dịch, sau đó chia đều ra cho mười người uống.

Làm xong chuyện này, hắc nhân nhìn lấy Âm Thất, ánh mắt lóe lên lam quang, Bách Hồn Thủy được điều động quấn quanh thân thể nàng, hắc nhân hai tay kết lấy ấn quyết, lam hỏa lại một lần nữa bùng cháy, hư ảnh hắc cự nhân sau lưng hắc nhân lại hiện ra, hắc nhân cũng từ từ bay lên, hắn nhắm mắt lại, tự mình lẩm bẩm:

-Bệ hạ, ta sắp được gặp ngài rồi!

Trong lúc hắc nhân hành động, Phong Trần cũng làm theo chỉ dẫn của hắn, vừa bước xuống Bách Hồn Tuyền, toàn thân run rẩy, linh hồn thư sướng, những vết bỏng do lam hỏa đốt nhanh chóng được chữa lành. Phong Trần tiếp tục truyền hồn lực vào Trấn Hồn Trụ, hồn lực truyền vào rất nhanh, cảm giác Phong Trần có gì đó không ổn, hắn lập tức mở mắt.

Nào đâu Bách Hồn Tuyền thanh mát, nào đâu Đinh Lãng Thảo huyền diệu, đập vào mắt là một không gian hoàn toàn xa lạ, bóng tối bao trùm, tình cảnh này khiến Phong Trần cảm giác rất ngột ngạt và cô đơn. “Bùng…” đang hoang mang không biết đây là đâu, dưới chân đột ngột xuất hiện một vòng hỏa hoàn do lam hỏa ô sắc tạo thành, như hiệu ứng lây chuyền, hỏa hoàn lấy hắn làm tâm, tiếp tục hiện ra những vòng tròn đồng tâm, mười bốn vòng liên tiếp tạo ra.

Chưa dừng lại ở đó, trong không gian tĩnh lặng này, những tiếng “phì phò…” trầm thấp vang lên, Phong Trần cố lấy lại bình tĩnh, hắn cố gắng đưa mắt nhìn xung quanh với hy vọng tìm được thứ để giải thích cho âm thanh này. Nhưng rơi vào tầm mắt hoàn toàn là một khoảng không vô định, một hồi không thấy được gì, hắn đã từ bỏ, ngồi xuống tại chỗ, nghĩ đến muốn dùng nguyên thức để dò xét. Bất ngờ cảm giác lạnh gáy kéo đến, từ hư không một đôi cự nhãn hắc bạch phân minh đang nhìn chằm chằm lấy hắn.