Dạ Lung

Chương 116: Huyết Linh Cự Sa



-A a a…, đừng đuổi theo nữa, ta có làm gì các ngươi đâu, ta bị kéo vào đây mà.

Kim Phúc khắp người dán kín phù lục vừa chạy vừa la um xùm, trên tay cầm một cái túi vải, tay còn liên tục móc ra Hỏa Bạo Phù ném về sau. Đằng sau liên tục vang lên tiếng nổ “đùng đùng...”, tiếng cát “sào sạc…” cùng tiếng “rít gào…” phẫn nộ của người cát. Sau lưng Kim lão vẫn cứ vang lên, Hỏa Bạo Phù được ném trúng tay, đầu, vai. Trên thân người cát bị nổ nát bấy, nhưng cũng rất nhanh những bộ phận bị nổ đó được khôi phục.

Trên trán Kim Phúc lúc này đã rịn ra từng giọt mồ hôi bằng hạt đậu, nhưng chúng rất nhanh đã bị nhiệt độ ở nơi này làm cho bốc hơi mất. Đang trong lúc chạy, bỗng nhiên lão ngừng không la hét, tay sờ vào túi vải, chiếc túi như không đáy ngày thường giờ đây lại không còn thấy phù nữa. Sắc mặt Kim Phúc biến đổi, mở túi nhìn vào, gương mặt lão lúc này trở thành màu xanh xám. Trong cái nghèo lại còn gặp cái eo, tốc độ của lão đang nhanh như xé gió, giờ đây cũng đã giảm mạnh, chưa dừng lại ở đó, thể lực vốn dồi dào cũng theo đó mà giảm xuống.

Nhìn xuống người, phù lục được lão dán lên thân lúc này cũng đã ảm đạm, gương mặt Kim Phúc lại càng thêm phần khó coi.

-Con mẹ nhà các ngươi, tại sao lại hết hiệu lực vào lúc này chứ!

Lão ngửa đầu lên trời gào lớn, nhưng điều này cũng không ngăn được sự ảm đạm từ phù lục trên thân. Trong lòng lão cũng điên cuồng mắng chửi: “Mẹ kiếp tên khốn nào thiết kế ra nơi quái quỷ này vậy, khóa chặt linh hồn của ta, khiến các phù lục lợi hại trở thành đống giấy lộn! Ta hận ngươi!!” Lại một lần nữa nhìn đống phù lục trong nhẫn trữ vật, sắc mặt đã trở nên cực kì tồi tệ. Hơi thở Kim Phúc đã trở nên dồn dập, những tiếng “hồng hộc…” vang lên, cảm giác cổ họng đã khô khốc. Hắn cắn răng, dừng lại, quay đầu nhìn, một cự nhân cao hơn năm mét “ầm ầm ầm…” đang lao về phía lão.

Nhìn thấy tình cảnh này, Kim Phúc vẻ mặt tức giận gầm lên, tiếng nói như gió rít chói tai lọt qua từng kẽ răng:

-Là các ngươi ép ta, vậy thì hãy chịu đựng sự phẫn nộ của thần linh đi.

Quanh thân Kim Phúc lúc này gió cát rít gào, U Kim lực bùng nổ, tu vi U Tông sơ kì cũng bộc phát mà ra. Kim bào theo gió cát mà tung bay, một vệt huyết quang lóe lên, trên tay Kim lão, một tấm phù lục màu huyết sắc hiện ra. Gương mặt xanh trắng của Kim Phúc từ xanh trắng sớm đã chuyển thành vẻ mặt đầy kiêu ngạo, từ trong miệng lão phun ra một ngụm máu, nhuộm thẳng vào tấm phù lục trên tay. Phù lục tiếp xúc với máu, từ trên tay nó bay vọt ra trước mặt. Phù lục lại phát ra màu huyết quang quỷ dị, sau đó U Kim lực cũng được Kim Phúc rót vào tấm phù trước mặt, tấm phù như được kích thích mà rung lên liên hồi. Huyết quang cũng được U Kim lực từ Kim lão rót vào mà thêm phần chói mắt.

Cảnh tượng này không khiến con người cát kia sợ hãi, ngược lại nó còn xông đến, vung ra năm đấm thẳng vào người Kim Phúc. Thấy vậy lão nở một nụ cười nhạt, sau đó rót nốt lượng U Kim lực cuối cùng vào huyết phù, rồi một tay ấn thẳng tấm phù đang tỏa huyết quang xuống đất. Tấm phù được tay phải lão vùi xuống lớp cát, cùng lúc đó cự thủ ép luồng không khí khô nóng làm mắt Kim lão dần biến dạng, lão nhìn lấy tình cảnh này, trong ánh mắt không dâng lên nổi một tia sợ hãi, ngược lại còn nở một nụ cười khinh thường.

-Xuất hiện đi.

-Huyết Linh Cự Sa!

Theo lời Kim Phúc kết thúc, “Rầm rầm rầm....” mặt đất rung chuyển dữ dội, đối diện với cự thủ của người cát, từ bên dưới một cánh tay màu máu trồi lên, đúng lúc đầu của người cát khổng lồ vừa tới, “đùng…” một quyền, đầu cát nổ tung, đi theo cánh tay đó là một cơ thể to lớn trồi lên.

Thân ảnh đó từ bên dưới trồi lên lộ diện hoàn toàn, thân cao mười mét, như một tòa núi nhỏ đứng sừng sững, toàn thân là huyết sa tạo thành, trên thân còn có các phù văn hắc sắc ẩn hiện. Dường như cảm nhận được sự xuất hiện của dị loại, mấy tên người cát từ xa cùng nhau chạy lại, khi chúng rời đi, nhìn lại sẽ như ẩn như hiện tại chỗ rời đi là những cái bọc màu trắng.

Đám người cát khổng lồ lao về phía thân ảnh cự nhân huyết sa, nó nhìn thấy lũ người cát chỉ bằng một nửa, Huyết Linh Cự Sa ngửa đầu gầm lên giận dữ “gào…” lao đến vung tay đập tới, huyết thủ như kìm sắt kẹp chặt đầu người cát khổng lồ mà vặn, đầu bị vặn mất nhưng chúng vẫn như thiêu thân lao vào. Huyết Linh Cự Sa dựa vào ưu thế hình thể chiếm cứ tuyệt đối chiến trường, nó liên tục vung tay đập nát từng cự nhân cát, thế công không thể ngăn cản, chỉ thoáng chốc đã diệt một nửa số người cát khổng lồ.

Kim lão ngồi bệt xuống cát, nhìn thấy cảnh này gương mặt tái nhợt của lão lại nở một nụ cười đắc thắng. Kim Phúc thở ra một hơi:

-Hừ! Dám chơi với ta, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào mới là cự nhân.

Trên chiến trường huyết sắc cự nhân vẫn chiếm thế thượng phong, nó diệt được hai phần ba số cự nhân, Kim Phúc đang quan sát chiến trường, lông mày bất chợt nhíu lại. Lão thấy Huyết Linh Cự Sa liên tục tiêu diệt được hoàng sắc cự nhân, nhưng điều kì lạ, số lượng của chúng lại không giảm nữa. Quan sát thêm một lúc, lão thấy ngay chỗ hoàng sắc cự nhân bị tiêu diệt, rất nhanh chóng một cự nhân mới lại được cát bồi lên. Nhìn kĩ hơn, ánh mắt của lão liền co rút lại, sống lưng bất chợt khí lạnh từ dưới kéo lên đỉnh đầu, hoàng sắc cự nhân không những được khôi phục lại, mà chúng còn lớn thêm một vòng không nhỏ.

Nhận ra điều này, Kim lão hai tay định kết ấn gọi nó về. Nhưng một sự việc làm cho lão ngừng tay lại, hắn lại nhận ra hoàng sắc cự nhân sau khi bị diệt nó lại không tiếp tục tái sinh nữa. Cho đến khi huyết sắc cự nhân nghiền nát con hoàng sắc cự nhân cuối cùng, Kim lão lúc này mới thả lỏng, nhưng những tiếng “ầm ầm...” đằng sau vẫn vang lên, quay ra nhìn, lão thấy Tử Ninh và Lục phu nhân đang bị ba con hoàng sắc cự nhân vây khốn. Kim Phúc hai tay kết lấy ấn quyết muốn triệu hồi Huyết Linh Cự Sa về giúp đỡ, nhưng trong lòng lão, một cỗ bất an mãnh liệt dâng lên. Như chứng thực cho nỗi bất an đó, “rầm rầm rầm rầm rầm…”

Đất trời biến sắc, mặt đất chấn động, gió lốc cuộn trào, cát bay ngập trời, khiến Phong Trần đang chạy cũng bị lảo đảo mà vấp ngã. Cơ thể to lớn vững chắc như núi của huyết sắc cự nhân cũng bị lung lay đứng không vững, lại một cánh tay từ dưới nền cát vàng trồi lên, lần này là cự thủ màu vàng sậm, cự thủ rất nhanh đã bắt lấy cổ của huyết sắc cự nhân. Huyết Linh Cự Sa bị cự thủ nắm chặt, dần dần được nó nhấc rời khỏi mặt đất, cùng theo đó từng bộ phận cũng dần lộ ra, đầu, ngực, eo, cuối cùng là hai chân.

Thân hình toàn thân màu đất, khổng lồ như sơn nhạc ngự trị giữa sa mạc, tiếp theo hoàng thổ cự nhân một tay quật thẳng Huyết Linh Cự Sa xuống, “đùng…”, “uỳnh…”, cát bay tung tóe, bụi bay mịt mù, huyết sắc cự nhân lộ ra đang nằm dưới một hố cát to lớn. Hoàng thổ cự nhân lao đến đè thẳng lên ngực Huyết Linh Cự Sa, sau đó cự thủ như vũ bão giáng thẳng vào đầu huyết sắc cự nhân. Đầu huyết sắc cự nhân bị đấm từng mảng từng mảng huyết sa văng ra khắp nơi, hai tay hoàng thổ cự nhân vung lên, nện thẳng xuống đầu, “ầm…” đầu của Huyết Linh Cự Sa nổ tung, huyết sa cũng theo đó mà văng ra tán loạn.

Song quyền tán thủ kết thúc, hoàng thổ cự nhân từ từ đứng dậy, đầu quay lại, ánh mắt như có hồn nhìn về phía Kim lão. Đang đứng thẳng, huyết sắc cự nhân bên cạnh muốn đứng dậy chiến đấu, đang đứng bên cạnh, hoàng thổ cự nhân mắt vẫn nhìn về Kim Phúc, đại cước nâng lên cao, một đạp như núi đổ nện xuống, lồng ngực huyết sắc cự nhân như bị thiên chùy nện xuống “rầm....”, “răng rắc…”, tiếng vỡ vụn vang lên, “ầm ầm ầm…” lồng ngực như tường thành xụp đổ mà xuống. Bên trong lồng ngực Huyết Linh Cự Sa, một tấm phù lục đang tỏa ra huyết quang dần dần ảm đạm, đột nhiên bị một bàn chân vô tình giẫm nát, huyết quang dập tắt, phù văn tan vỡ.

Ở đằng xa màn này Kim lão tận mắt chứng kiến, ngay lúc phù lục bị nghiền nát, “phốc…” Kim Phúc một ngụm máu tươi phun ra, máu từ khóe miệng rơi xuống mặt đất, hòa cùng cát vàng. Dưới chân hoàng thổ cự nhân, một mảnh huyết sa cũng hiện ra. Cảnh này khiến ánh mắt Kim Phúc trở nên thất thần, miệng lão liên tục lẩm bẩm:

-Thua, thua, vậy là thua rồi!

Hoàng thổ cự nhân không vì vậy mà chậm trễ, những tiếng “rầm rập…” vang lên, thân hình to lớn lao về phía Kim Phúc, trên thân tỏa ra khí tức không thể ngăn cản.

Từ đằng xa, Phong Trần như điên lao về phía Kim lão, cổ họng khô khốc, tim đập loạn xạ, trong lòng thầm hô “hỏng bét!”. Bách Bộ Phục Sinh Thuật thi triển đến cực hạn, Ám Tốc Điệp lại càng thêm tốc độ, cát bụi bị gió cuốn bụi mù, tiếng cát va vào Ma Diện kêu “lộp bộp..”. Phong Trần hóa thành một vệt đen giữa mênh mông cát vàng. Kim lão mặc kệ cho cát bụi vùi lấp chính bản thân, lão dường như không hề quan tâm đến môi trường xung quanh, trong mắt lão niềm kiêu hãnh dường như đã bị nghiền nát.

Trước mặt hoàng thổ cự nhân vung nắm đấm thẳng về phía Kim Phúc, cự thủ to lớn ép cho không khí xung quanh nổ vang, không khí khô nóng như được nén lại, khiến ngay cả Phong Trần đang chạy cũng phải chậm lại một nhịp. Gương mặt Phong Trần sau lớp mặt nạ biến sắc, hàm răng nghiến nát, trong lòng quyết tâm “Hy vọng lão đừng làm ta uổng phí!” Lật tay một cái, trong tay Biên Huyết Kiếm đã biến mất, thay vào đó là một thứ màu trắng xuất hiện. Nhìn lấy thứ trong tay, lòng Phong Trần như bị rỉ máu, “Ta cho ngươi về với người anh em của ngươi đây!” nắm chặt Cốt Thư trong tay, vung tay ném về phía trước, một lần nữa U Huyết lực bùng nổ, bước chân theo đó mà mở rộng, hai chân dậm nhảy, vừa lúc Cốt Thư rơi vừa tầm, chân phải bùng nổ sức mạnh, “thủngggg....” một âm thanh trầm thấp vang lên.

Cốt Thư như đạn pháo nhắm thẳng vào đầu hoàng thổ cự nhân mà tới, “vụttttt....” lại một nét mực màu trắng được vẽ ra.