Dạ Lung

Chương 115: Mộ Cổ



Phong Trần và Lục Thiến tiến đến, trước mặt bốn người là một cánh cửa làm bằng hắc thạch, cửa rất lớn, cao mười mét, bên trên còn có khắc bích họa. Nhìn cửa đá, Phong Trần không khỏi tò mò, bởi bên trên cửa đá không chỉ khắc tranh, mà dường như còn khắc một số văn tự kỳ lạ, hắn nhìn lại thấy đây không phải Ma tự, nhìn lại có chút giống chữ do nhân loại để lại. Nhưng Phong Trần hoàn toàn không hiểu được ở trên đây viết cái gì. Nhìn sang thì thấy Kim lão cứ sờ sờ vuốt vuốt lấy những ký tự đó, Lục phu nhân bên cạnh không nhịn được mà hỏi:

-Kim lão. Lão biết đây là thứ gì sao?

Ánh mắt Kim Phúc vẫn dán chặt lên cửa đá, lão gật gật rồi lại lắc lắc đầu, thấy vậy Phong Trần và hai người còn lại đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu, Lục Thiến lại tiếp tục:

-Này, lão làm vậy là có ý gì chứ?

Kim lão không nhìn mọi người, lão nói:

-Ta biết đây là thứ gì, nhưng ta không hiểu sao nó lại xuất hiện ở đây.

Tử Ninh cũng thấy sốt ruột, nàng cũng mở miệng nghi hoặc:

-Tiền bối nói vậy là cớ làm sao?

Kim Phúc vẫn xem họa bích, vừa xem giọng lão có chút kích động nói:

-Đây không đơn giản là một cửa đá thông thường, mà đây còn là một cuốn tự truyện.

“Tự truyện...” ba người đồng thanh đáp lại, sau đó lại nhìn về phía Kim Phúc, lão nói tiếp:

-Đúng vậy, vừa nãy Lục phu nhân đã nói về lai lịch của Phệ Thi Trùng, nàng có nhắc đến nền văn minh Nile.

-Thực ra Nile là nền văn minh của nhân loại, họ đã biến mất khỏi U Hỏa Tinh khoảng năm nghìn năm, không ai biết họ đi đâu, những dấu vết của họ chỉ tìm được ở một số thư tịch cổ.

-Nhưng chúng cũng rất rời rạc, vậy mà ở đây lại còn được ghi lại một cuộc đời gần như hoàn chỉnh của một vị vua.

-Trên đây là những bức tranh ghi lại cuộc đời của một vị vua của nền văn minh Nile, từ lúc ông ta chào đời, khi lên ngôi, và cuối cùng dường như ông ta bị cái gì đó tước đi mất một thứ gì.

Nói đến đây thì Kim lão lại ngừng lại, một lúc lâu lão không nói gì, thấy vậy Lục phu nhân một lần nữa không nhịn được mà hướng về Kim lão gọi:

-Này, này lão già, ngẩn người ra làm gì, nói tiếp đi chứ.

Đang rơi vào trầm tư suy nghĩ, bị gọi tỉnh, Kim lão ậm ừ nói tiếp:

-Ừm…, phần tranh đã hết, phần Nile tự có viết: “Ta Nile tướng, bề tôi trung thành của bệ hạ, nay đã thoát thân, nhưng bị trọng thương, tại đây ta để lại thần thủy và thần dược, hậu bối có duyên ta xin trao tặng, nếu có thể hãy thay ta báo thù cho bệ hạ tôn quý của ta, ngài Menes vĩ đại.”

Nghe xong lời giải mã của Kim lão, mọi người đã biết được nguồn gốc của Bách Hồn Thủy và Đinh Lãng Thảo. Phong Trần hơi chú ý suy nghĩ, hắn lên tiếng hỏi:

-Kim lão tiền bối, nguồn gốc thì chúng ta đã biết, vậy ở đây có ghi cách mở cửa đá không ạ?

Tên này đã hỏi đúng trọng tâm rồi, ánh mắt hai người còn lại cùng lúc nhìn về phía Kim Phúc. Kim lão vẻ mặt bất đắc dĩ lên tiếng:

-Ở đây không có ghi cách mở cửa.

Đang lúc mọi người cảm thấy không thấu, “ầm ầm ầm”, bất ngờ cửa đá từ từ mở ra, tất cả cùng nhau phản ứng, tự động kéo giãn khoảng cách với cửa đá. Ánh sáng sau cửa làm cho cả khe hẹp dần dần lộ ra, chúng làm mọi người nheo mắt lại. Bỗng Phong Trần tay đang che mắt, trong lòng một cảm giác nguy hiểm xộc thẳng lên não, “rẹt, rẹt, rẹt, rẹt…” từ bên trong cửa đá, tiếng vải bị không khí ma sát vang lên, một cuộn quấn nhấc bổng hai chân Phong Trần lên, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, hắn đã thấy cả ba người kia cũng vậy, sau đó cả bốn bị lôi vào bên trong.

Chưa kịp hoàn hồn, “rầm…” cửa đá tự động đóng lại, một cảm giác khô nóng như liệt hỏa ập thẳng vào mặt.

Cùng với đó là tiếng gió rít gào vang lên bên tai, Phong Trần ngay lập tức lấy lại tinh thần, Biên Huyết Kiếm đỏ rực xuất hiện trên tay, gập người về phía trước vung kiếm chém đứt vải lụa trói buộc dưới chân, lộn một vòng rồi đáp xuống. Lúc này bên tai lại vang lên tiếng vải bị xé rách, đôi chân tiếp xúc xuống bên dưới khiến Phong Trần mất vài nhịp để ổn định lại thân hình. Nhìn xuống dưới chân, một mảnh cát vàng hiện ra, đôi chân giờ đây cũng bị hắn chôn vùi quá nửa bàn.

Nhìn lên phía trên, ngoài đám người Tử Ninh đi cùng đã thoát khỏi khống chế, còn xuất hiện thêm một đám người nữa. Nhìn kĩ lại thì đúng là đám người đi trước, chưa kịp thở dốc, dưới chân, vải trắng như quỷ mị trồi lên muốn tiếp tục quấn lấy chân hắn. Nguy cơ cận kề, Phong Trần nhảy ra chỗ khác mà tránh né, bước chân chưa vững, lại tiếp tục từ dưới trồi lên, Bách Bộ Phục Sinh Thuật triển khai, lại một lần nữa tên này thoát trói buộc trong gang tấc.

Chưa kịp đứng vững, những tiếng “ầm…, ầm…” đã vang lên, mặt đất theo đó mà rung chuyển. Nhìn lên ánh mắt Phong Trần co rụt, chỉ thấy nền cát trước mặt như có thứ gì đó mọc lên, chẳng mấy chốc một con người cát đã hiện ra. Toàn thân bao phủ cát vàng, thân cao năm mét, rất nhanh hai tay đã vung lên nắm đấm, đập thẳng về phía đầu Phong Trần. Tên này U lực bùng nổ, tu vi U sư sơ kì bộc phát, dưới chân U ám lực gia trì rất nhanh đã né được song quyền. Nhìn lại chỗ vừa đứng, giờ đây đã biến thành cái hố rộng hai mét, chưa kịp thở dốc, bên tai vang lên tiếng “vù…, vù…” xé gió, nhìn sang đã thấy cự thủ bằng cát từ hai bên trái phải ép lại như muốn đập hắn thành bánh kẹp, nhún người Phong Trần lộn về phía sau. Hai tay vỗ vào nhau, cát nổ bắn tung tóe, chân chưa chạm đất, tóc gáy hắn dựng đứng, xoay vòng trên không. Đập vào mặt qua lớp mặt nạ, Phong Trần vẫn cảm nhận được một luồng không khí khô nóng ép thẳng vào mặt.

Theo bản năng Biên Huyết Kiếm đưa ngang trước ngực, “binh…” tiếng kêu thanh thúy vang lên, cự phủ hoàng sa vỗ thẳng vào ngực Phong Trần, “phốc…” sau lớp mặt nạ tên này miệng vương tiên huyết, người như quả bóng bị đập bay về phía đối diện. Lộn nhào trên không vài vòng, chân cắm xuống đất cố giữ mình không ngã. Sắc mặt Phong Trần trắng bệch, cơn đau từ ngực kéo đến làm hắn thấy khó thở vô cùng. “Mẹ kiếp đây là thứ quỷ gì vậy?”, tên này định quay sang hỏi Kim lão, thì thấy lão già này trên thân đã dán kín phù lục, đang vừa chạy vừa la hét:

-Đừng đuổi theo ta nữa, ta không phải là kẻ đào mộ mà, buông tha cho ta đi.

Nhìn qua Tử Ninh cùng Lục phu nhân, hai nàng cũng không khá hơn là bao, hai người cũng bị hai con người cát vây lấy. Người cát không để cho Phong Trần nghỉ ngơi, cả ba con đều gầm lên “gào…” rồi “ầm…, ầm…” lao tới, tên này U huyết lực ầm ầm phá thể mà ra, rót thẳng vào Biên Huyết Kiếm. Huyết kiếm được U huyết lực truyền vào, hưng phấn rung lên từng đợt, huyết quang từ thân kiếm phát ra càng thêm rực rỡ, trong lòng Phong Trần cũng gầm lên: “Để ta xem huyết kiếm của ta sắc hay nắm đấm của ngươi cứng.”

Mắt thấy quyền đầu đấm thẳng đến mặt, Phong Trần nhanh chóng hạ thân, luồn xuống dưới chân của người cát, U lực bùng nổ, cơ bắp gồng cứng, lưỡi kiếm huyết sắc ngọt lịm chém đứt chân phải, chân phải vốn cứng như đá, giờ đây lại như cột cát rệu rã mà ụp đổ. Cơ thể to lớn bị chân phải mất đi, lẽ dĩ nhiên với thân xác cao lớn ấy mất trụ mà đổ “rầm…”, Phong Trần thấy vậy sau mặt nạ cũng nở một nụ cười. Nhưng nụ cười đang nở được một nửa, lập tức như đóng băng mà đông cứng lại. Hình nhân bằng cát vừa mới đổ sụp kia giờ đây lại đang dần dần trồi lên, lại một người cát khác xuất hiện trước mặt. Chưa dừng lại, khi thấy hình nhân này, hắn sau lưng mồ hôi lạnh đã ướt đẫm, hình nhân này không chỉ là xuất hiện lại mà nó còn lớn hơn một vòng, cao hơn một cái đầu.

Phong Trần nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, trong lòng đã sớm mắng chửi “cái quỷ gì mà cơ duyên chứ, có mà đang đi chịu chết thì có.”, nhìn ra sau lưng, Âm Thất được bọc trong vải bố, hắn trong lòng nói: “Này nàng với Âm Nhất kia có thù giết cha sao, nếu không chắc chắn nàng ta sẽ không để tỷ muội của mình đi vào chỗ chết như vậy.”

Thực ra Âm Nhất không hề biết ở nơi này lại nguy hiểm thế này, nếu nàng ta biết, cho dù Bách Hồn Thủy và Đinh Lãng Thảo có quý đến đâu, nàng ta nhất định sẽ không để hai người đi nộp mạng. Mắt thấy ba con người cát thi nhau đuổi theo mình, Phong Trần quay đầu trực tiếp bỏ chạy, “nếu vật lý không được thì ta chơi linh hồn” nghĩ đến đây tên này nở nụ cười gian xảo. Nhưng rất nhanh hắn lại một lần nữa nụ cười cứng đờ, sắc mặt đen như đít nồi, bởi khi Phong Trần định đưa hồn lực ra tiến hành rà xét. Bỗng dưng hồn lực không thể thoát ra ngoài, vừa định đưa hồn lực ra, nó như đâm sầm vào một bức tường vậy, Phong Trần đã cố gắng đột phá nhưng không hề có tác dụng.

Tình hình này khiến hắn hoảng rồi, hắn gấp gáp vọng vào nguyên thức: “Huyết Thực, chuyện gì đã xảy ra, tại sao hồn lực của ta lại không thể ngoại phóng?”, rất nhanh âm thanh Huyết Thực đã vang lên: “Chủ nhân, thiếp thân cảm nhận được một cỗ lực lượng vô cùng quỷ dị, chính nó đã ngăn không cho hồn lực ngoại phóng!”. Nghe vậy Phong Trần gương mặt càng thêm khó coi, hắn lại lên tiếng: “Vậy ngươi có cách nào giải quyết không?” lập tức nàng đáp: “Thiếp thân hoàn toàn không thể giúp gì được cho ngài.”

Tránh né những đòn đánh từ người cát, đang chạy, “bụp…” tên này ngã úp thẳng mặt xuống đất, cũng may hắn đeo Ma diện, chứ không giờ đây đã ngậm đầy miệng cát rồi. Rất nhanh hắn bật người đứng dậy, quay lại đang định bụng chửi thề, nhìn xuống dưới chân, hắn thấy vùi trong đống cát vàng lại lộ ra một ít vải trắng. Thấy vậy Phong Trần lấy chân đá đá xem nó là cái gì, ai ngờ cảm giác cứ thấy sai sai, hắn vung chân đá ra một đợt kình phong.

Cát bụi thổi bay, lộ ra là một thứ gì đó được quấn bằng vải trắng, nhìn kĩ Phong Trần mới nhận ra đây là một cái xác. Đang định mở ra, “ầm…, ầm…, ầm…” mặt đất dưới chân rung động, ngẩng đầu lên, một bàn chân to lớn đã một cước giẫm thẳng xuống đầu. Sống lưng lạnh toát, hai chân không do dự nhảy sang bên trái, vừa thoát được một kiếp, hơi thở dồn dập chưa kịp thở, đã là một cú đấm khác lao đến, Bách Bộ Phục Sinh Thuật tiếp tục phát huy, vừa chạy Phong Trần vừa tìm kiếm. Đã xác định, hắn lao thẳng về chỗ đó.