Dạ Lung

Chương 114: Dưỡng Cổ Bảo Hạp - Mắc Nợ



Cả bốn người đều bị vây hãm, Phong Trần hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra với những người còn lại. Nhưng đó cũng không phải điều mà hắn quan tâm lúc này, cầm Biên Huyết Kiếm trong tay, đôi mắt vẫn nhắm chặt, dưới chân chất nhầy đang sôi lên sùng sục, huyết khí cùng kiếm khí trên người quyện vào nhau, bốc lên ngùn ngụt, U Huyết lực bùng nổ, hắn liên tục rót vào trong kiếm.

Kiếm trên tay bắt đầu ngân vang: “Đinh đinh đinh…” huyết sắc của kiếm càng thêm rực rỡ. Phía đối diện dường như cảm nhận được huyết khí bốc lên từ cơ thể của Phong Trần, đám côn trùng này càng thêm điên cuồng, ngay cả khi cảm nhận được một luồng kiếm khí sắc nhọn, bọn chúng vẫn bất chấp mà lao đến. Những tiếng “vò, vò...”, “cạch cạch cạch…” càng trở nên dồn dập, đã cảm nhận được thời cơ, đôi mắt nhắm nghiền của Phong Trần mở ra, vạn trùng như cơn lũ lục quang kéo đến mà nhấn chìm lấy hắn. Ánh mắt như vạn tiễn phá quân mà nhìn về phía cơn sóng trùng lục quang. Cổ tay xoay một cái, trong lòng Phong Trần gầm lên:

- Chét!

“Rẹt…” Kiếm khí cùng U Huyết lực hóa thành huyết mãng, kiếm khí trực tiếp đâm thẳng về trước, nó hóa thành những cây kiếm châm xuyên thủng hàng vạn con côn trùng trước mặt. Kiếm khí đi qua, vạn trùng hóa thành bọt máu. Trong hang đá tối đen, những tiếng “ầm ầm ầm…” như sấm vang lên, cùng với đó là kiếm khí không gì cản nổi nghiền nát tất cả, cơn lũ vạn trùng lục quang hung tợn như bị kiếm triều nuốt chửng. Bên trong đồng tử Hắc Luân, lục quang trong mắt cũng theo đó mà biến mất. “Rầm…” một tiếng đổ sụp vang lên, bóng tối vừa khôi phục, bỗng từ cuối đường hầm, một tia sáng đang le lói hiện ra. Phong Trần nhìn thấy ánh sáng, trong đầu ngay lập tức nghĩ đó là lối ra.

Chưa kịp vui mừng, cảm giác suy yếu đã kéo đến, một chân khuỵu xuống dưới đất, Biên Huyết Kiếm cũng được chống xuống đất. Một nhát kiếm này khiến một nửa lượng U lực trong đan giới bị vơi đi, việc liên tục thi triển Luân Hồi Nhãn cũng làm cho nguyên hồn bị tiêu hao. Phong Trần lấy ra Hồi U Đan bỏ vào miệng luyện hóa, rất nhanh chóng U lực được bù đắp, đã thấy được ánh sáng hy vọng, hắn cũng không muốn phải ở lại cái nơi vừa u tối vừa hôi hám này.

Cõng theo Âm Thất, Phong Trần bì bõm lội trong đống chất nhầy khi hạ gục đám côn trùng, chịu đựng qua một đoạn đường dài, hắn cuối cùng cũng thấy được lối ra. Tên này nhanh chóng tiến về chỗ đó, khoảnh khắc bước ra khỏi đường hầm, ánh sáng làm Phong Trần nheo lại đôi mắt, sau một lúc hắn mới từ từ mà mở ra. Chưa kịp nhìn rõ, hắn đã nghe thấy tiếng của thiếu nữ vang lên:

- A, Huyết Dị, rốt cuộc cuối cùng ngươi cũng ra rồi!

Sau lớp mặt nạ, Phong Trần lông mày hơi nhíu lại, nghe được giọng nói này có chút quen, mở ra đôi mắt, người đang đứng trước mặt lại là Tử Ninh. Hắn có chút bất ngờ, chưa kịp nói gì, giọng nói của một lão giả đằng sau cũng vang lên:

- Huyết tiểu hữu, tiểu hữu thế này là có chút chậm chạp rồi.

- Xem ra không bằng cái thân già này rồi.

Tên này nhìn ra phía sau Tử Ninh thì thấy một lão giả khoác kim bào đang ngồi trên một tảng đá, bên cạnh là mỹ phụ lục y, “đây không phải là Kim lão cùng Lục phu nhân sao?” câu hỏi này ngay lập tức xuất hiện trong đầu. Chỉ thấy Kim lão nhìn thấy hắn rồi vẫy vẫy tay, còn Lục phu nhân thì chỉ khẽ gật đầu. Thấy Phong Trần hơi ngẩn người, Tử Ninh khua khua tay trước mặt, gọi:

- Này này này, ngươi có nghe ta nói gì không vậy!

Phong Trần bị nàng gọi cho tỉnh, hắn hơi hắng giọng cho bớt ngượng, đáp:

- A, Tử Ninh cô nương, Kim lão, Lục phu nhân.

- Ra là mọi người đều ở đây.

Nghe tên này đáp lại, Tử Ninh gật đầu, tay nàng đưa lên bịt lấy mũi ngọc rồi hỏi tiếp:

- Ừm..., ngươi ở trong đó gặp phải thứ gì lợi hại lắm sao?

- Sao trông ngươi khổ sở như thế này.

Phong Trần nghe Tử Ninh hỏi, lúc này mới cúi xuống nhìn lại mình. Nhìn quần áo trên người dính đầy chất lỏng nhầy nhụa, lại thêm mùi hôi gay mũi như chuột chết bốc lên, Phong Trần suýt chút nôn ra. Hắn nhìn lấy mọi người, cất tiếng cười gượng rồi nói:

- Trong đó ta gặp một ít côn trùng, số lượng có chút hơi nhiều nên mất chút thời gian dọn dẹp.

Nghe vậy, thiếu nữ tử y vẫn tay che mũi, nàng hơi nhíu mày rồi hỏi:

- Vậy nó trông như thế nào, ngươi có nhìn rõ không?

Thấy biểu hiện của nàng, Phong Trần nghĩ: “Có lẽ nàng ta sẽ biết lai lịch của đám côn trùng này.” Hắn lật tay phải ra, một cái xác côn trùng bị chém thành đôi hiện ra. Trên tay là một con côn trùng nhìn rất giống ruồi trong ký ức của Phong Trần, nhưng điều làm hắn kinh ngạc không chỉ là kích thước mà là bộ hàm của nó. Thân hình nó lớn cỡ ngón chân cái, vậy mà nguyên bộ hàm đã chiếm đến một phần ba tổng thể. Bộ hàm chia thành bốn cái răng rất linh hoạt, chúng vô cùng cứng chắc, không trách khi đỡ đợt tấn công đầu tiên cánh tay Phong Trần lại bị làm cho tê dại, như chặn một loạt đạn bắn.

Cả ba người còn lại nhìn sinh vật bị chém đôi trên tay, chất lỏng màu xanh nhầy nhụa bốc mùi chuột chết. Tử Ninh lại lắc đầu, nàng lên tiếng:

- Ừm..., thứ này thì ta không biết rồi.

Người từ nãy đến giờ chưa nói chuyện, giờ đây lại mở miệng:

- Là Phệ Thi Trùng!

Nghe vậy, đồng loạt mọi người nhìn về phía mỹ phụ lục y, Lục phu nhân mặt vẫn như thường, nàng bình tĩnh giải thích:

- Phệ Thi Trùng, có xuất xứ từ nền văn minh Nile, người Nile dùng chúng để canh giữ lăng mộ cho những vị vua của họ.

- Nghe nói người bị chúng cắn phải, chỉ trong ít lâu cơ thể sẽ tự phân hủy, biến thành dịch lỏng.

Vừa nói nàng vừa chỉ vào cái vòi nhỏ qua khe của bốn chiếc răng, nàng nói tiếp:

- Sau đó chúng dùng cái đó để hút dịch, mà dịch đó cũng là....

Nghe đến đây mọi người đều biết nàng ta đang nói là cái dịch nào, cả Tử Ninh và Kim lão nhảy bật lại phía sau, hai người mặt nhìn rất khó coi, như tránh ôn dịch mà nhìn lấy Phong Trần. Nhưng Lục phu nhân lại dùng ánh mắt kỳ quái nhìn lấy hắn, như nghĩ ra điều gì đó, Phong Trần hướng về phía Lục Thiến hỏi:

- Ơ..., nhưng sao ta lại không bị làm sao?

- Thậm chí sau khi tiêu diệt Phệ Thi Trùng này ta còn lội qua thứ chất nhầy này mà đi.

Khuôn mặt của Lục phu nhân càng thêm trầm ngâm, còn hai người kia đã sớm chết lặng. Thứ chỉ bị dính một chút là bị biến thành nước, vậy mà hắn còn lội qua để đi, đây là thứ quái vật gì vậy. Nói đến bị cắn, Phong Trần mới thấy eo mình có chút đau, hắn vén lấy áo của mình lên, hai con Phệ Thi Trùng đang cắn lấy eo của hắn, chúng ra sức phun ra dịch thể, thấy vậy Phong Trần cầm tay gỡ cả hai ra, bên trên vết cắn, vết thương đang tỏa ra một làn khói xanh lục. Nhìn kỹ hơn phần chất nhầy màu xanh lục trong miệng Lục Thiến, thứ đáng ra phải ăn mòn và khiến thân thể tên này phải thối rữa và hóa thành dịch, vậy mà giờ đây nó đang bị máu của Phong Trần từ từ bao trùm mà nuốt chửng.

Đúng vậy, chính xác là nuốt chửng, tuy vùng da xung quanh vết cắn trong vòng bán kính năm xăng-ti-mét đã biến thành màu xanh, nhưng sau khi gỡ hai con Phệ Thi Trùng ra, vùng màu xanh này đã dần chuyển về trạng thái bình thường. Ba người nhìn thấy cảnh này sớm đã chết lặng, miệng há hốc. Nhìn hai con ruồi trên tay, Phong Trần sau mặt nạ gương mặt có chút đăm chiêu, nghĩ: “Vứt bọn này đi thì hời cho người, giết thì phí, lại không muốn lộ ra Hắc Kiếm trước mắt đám người này. Phải làm sao bây giờ?” Trong lúc Phong Trần đang chìm vào suy nghĩ, người rời khỏi trạng thái chấn kinh đầu tiên lại là mỹ phụ lục y, khôi phục thần sắc, Lục Thiến lên tiếng:

- Huyết công tử, chúng ta gặp nhau ở đây xem ra cũng có duyên, ở đây ta có một thứ, có thể sẽ giúp ích cho công tử.

Nói xong nàng từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một chiếc hộp gỗ, chỉ thấy đây là một chiếc hộp gỗ rất tinh xảo, nó nhỏ nằm gọn trên tay nàng, trên hộp lại tỏa ra mùi hương hoa cỏ. Chưa kịp để nàng nói, một tiếng kinh hô đã vang lên:

- A, Dưỡng Cổ Bảo Hạp, vậy mà thật sự là Dưỡng Cổ Bảo Hạp!

Kim Phúc kích động phi đến, muốn cầm lấy hộp gỗ trong tay Lục Thiến, nhưng bị nàng tránh được, không lấy được gương mặt lão trở nên vô cùng đáng thương nhìn lấy nàng, thấy lão già này làm ra bộ mặt kinh tởm vậy, cả Lục phu nhân và Tử Ninh cùng chưng ra vẻ mặt ghê tởm nhìn lão. Đến Phong Trần nhìn thấy cũng suýt chút nôn khan, không để ý đến lão, Lục Thiến tiếp tục:

- Đúng vậy, đây đúng là Dưỡng Cổ Bảo Hạp, thứ này công dụng như tên, dùng để dưỡng cổ, lai lịch cũng không nhỏ.

- Bảo hạp này do một vị trùng sư nổi tiếng thời thượng cổ chế tạo, hắn dùng gỗ của một loài cây rất đặc biệt, ngâm trong mật của ngàn loài hoa kịch độc, sau đó mới tạo ra bảo hạp, dùng để nuôi dưỡng cổ trùng.

- Bên trong tạo ra một không gian nuôi cổ, có thể chứa đến vạn con. Năm đó hắn một người, một hạp xông vào hoàng cung của một đất nước, với tu vi U Tông viên mãn hắn muốn giết tên hoàng đế đã diệt môn toàn tộc, cuối cùng vẫn không giết được, bị vây công đến chết, nhưng nhiêu đó cũng đủ làm chấn động cả một lục địa.

- Về sau hậu sinh gọi hắn là Vạn Cổ Lão Ma.

“Hít...” Phong Trần hít vào một ngụm khí lạnh, hắn khiếp sợ khi nghe có người dám đường đường chính chính vào hoàng cung đòi chém giết hoàng đế. Với hiểu biết hạn hẹp của mình, hắn không biết người đứng đầu một đất nước phải mạnh cỡ nào, nhưng hắn đã từng gặp qua một vị trong ngục của Luyến phủ, vị đó chắc chắn không thể nào là một vị quân chủ. Chưa là quân chủ mà đã có thực lực cỡ tiện tay diệt cả vạn tên như mình, vậy mà người kia dám một mình đi vào hoàng cung, lại còn bị vây công mới chết.

Nhìn lấy hộp gỗ trên tay Lục Thiến, Phong Trần không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt. Lại nhìn lấy nàng, tên này lên tiếng:

- Vậy phu nhân muốn gì ở ta?

Lục Thiến mỉm cười hài lòng nhìn lấy Phong Trần, nàng tiếp tục:

- Như ta đã nói, gặp công tử tại đây là chúng ta đã có duyên.

- Ta có thể tặng Dưỡng Cổ Bảo Hạp cho công tử, đổi lại công tử sẽ giúp ta một việc.

- Nếu được, ta ngay lập tức sẽ dâng hai tay lên tặng ngươi.

Nghe vậy Phong Trần nhìn lấy bảo hạp rồi lại nhìn lấy Lục phu nhân, Tử Ninh cùng Kim lão cũng nhìn lấy hai người, một lát sau, Phong Trần phá vỡ sự im lặng.

- Có chuyện gì, Lục phu nhân hãy nói ra, nếu ta giúp được thì sẽ không từ chối.

Vẻ mặt Lục phu nhân đang bình thường, lại trở nên cực kỳ nghiêm túc, nàng nói:

- Ta có một cô cháu gái, nó bị trúng một loại độc giống với dịch nhầy của Phệ Thi Trùng, ta muốn công tử đến nhà giúp ta trị bệnh.

Nghe xong cả ba đều ngớ người ra, Phong Trần nhìn lấy Lục Thiến rồi lên tiếng:

- A, cái này..., Lục cô nương bị bệnh, ngươi phải mời y sư chứ, sao phu nhân lại mời ta?

Mỹ phụ lục y vẻ mặt bất đắc dĩ thở dài, nàng nói:

- Con bé bị trúng độc, ta đã mời rất nhiều y sư, nhưng toàn bộ đều lắc đầu bỏ đi.

- Nay ta thấy công tử không bị Phệ Thi Trùng hóa lỏng, mắt thấy có hy vọng, nên mới mời công tử đến cứu chữa.

- Con bé là đứa cháu ta nhìn lớn lên từ nhỏ, ta không nỡ nhìn nó cứ vậy mà ra đi trước mắt mình.

- Công tử có thể giúp ta cứu nó chứ?

Nghe Lục phu nhân kể, không khí bỗng trở nên vi diệu, hai người Tử Ninh cùng Kim lão tâm trạng cũng trùng xuống. Phong Trần suy nghĩ một lúc, giọng hắn cũng trở nên cảm thông:

- Ta cũng muốn giúp phu nhân cứu Lục cô nương, nhưng ta không phải y sư, chưa chắc đã giúp được gì.

- Vậy nên...

Không để Phong Trần nói hết, Lục Thiến đã nhanh chóng nói:

- Không sao, ta cũng chỉ cần công tử đi một chuyến, không chữa được cũng không sao.

- Chữa được thì con bé mạng chưa tận, không chữa được thì đó là ý trời.

- Cảm ơn Huyết công tử.

Phong Trần chưa kịp phản ứng, Lục phu nhân đã nhét Dưỡng Cổ Bảo Hạp vào tay, thấy vậy hắn ngỡ ngàng trước hành động của nàng, hắn nghĩ: “Đây là bị ép nhận đồ sao?” Sau mặt nạ, khóe miệng giật giật, cuối cùng tặc lưỡi ngập ngừng nói:

- Vậy được, nếu phu nhân đã nói vậy, ta sẽ đi xem thử, sẽ cố gắng giúp Lục cô nương giải độc.

Nói xong hắn đã thấy hai con trùng trong tay đã sớm ngọ nguậy từ khi bảo hạp xuất hiện, Phong Trần thả chúng ra, rất nhanh chóng chúng đã lao đến bảo hạp. Dưỡng Cổ Bảo Hạp mở ra, hai con Phệ Thi Trùng tự động chui vào rồi đóng lại, thấy vậy Phong Trần cũng thu lại bảo hạp rồi hướng về Lục phu nhân nói:

- Vậy khi nào chúng ta đi vậy?

Lục Thiến nghe thấy tên này hỏi, nàng đáp:

- Ngay khi kết thúc bí cảnh.

Nghe vậy Phong Trần hơi chút suy nghĩ mà đáp:

- Vậy thì không được rồi, sau bí cảnh ta vẫn còn một vài việc cần làm.

- Nhanh nhất chắc cũng phải hai ba tháng sau.

Câu trả lời khiến Lục Thiến cau mày, nàng do dự một chút rồi nói:

- Thôi được, nếu công tử đã bận không đến được, chậm nhất sáu tháng sau hãy đến.

Nói rồi lấy ra một chiếc châm cài tóc hoa trà màu lục đưa cho hắn, nàng tiếp tục:

- Đây là tín vật, cầm theo nó, trên đó có khắc nơi công tử cần tới.

Nhìn lấy châm ngọc, Phong Trần lật tay cất vào nhẫn trữ vật, trong lúc hai người nói chuyện, Kim Phúc và Tử Ninh đã rà soát xung quanh. Bỗng tiếng Tử Ninh vang lên:

- Hai người mau lại đây.