Dạ Lung

Chương 118: Bí Cảnh Dị Biến



Sau khi được hắc nhân cho uống dược dịch, đám người Oán Binh cùng Lục Thiến rất nhanh đã tỉnh lại, Trành Hổ lắc lắc đầu, mở mắt ra, một khung cảnh hoàn toàn khác lạ, hắn phải dụi dụi mắt vài cái, cuối cùng lên tiếng:

-Ủa, Đây là đâu vậy?

Lần lượt những người khác tỉnh dậy, trên mặt viết đầy là vẻ mặt không biết chuyện gì đã xảy ra. Trong đó cũng có người rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, Oán Binh rất nhanh đã phản ứng lại, hắn cảm nhận được linh hồn của mình đã bị thứ hỏa diễm nào đó thiêu đốt, nhưng ngay sau đó đã được trị thương. Hắn nhớ lại, lúc vượt qua đường hầm, đến bích họa, tất cả đang nghiên cứu xem chúng vẽ cái gì, sau đó và đã không còn sau đó nữa, tỉnh dậy đã ở đây rồi.

Oán Binh ánh mắt hướng về phía Phong Trần, ánh mắt híp lại, “tên này rốt cuộc là kẻ nào, hắn vậy mà nhận được truyền thừa”, sở dĩ hắn biết Phong Trần đang tiếp nhận truyền thừa là vì tên này đã nhờ trưởng bối thôi diễn, mới biết truyền thừa này liên quan đến một ngọn lửa, mà hiện tại Phong Trần thân còn đang chìm trong hồn tuyền, lam hỏa quấn quanh, nghĩ bằng đầu gối cũng biết đó là gì. Oán Binh lại đưa mắt nhìn về phía Tử Ninh chân mày nhíu lại “nàng ta lại là ai?”, “ở đây có hai truyền thừa sao?”.

Lục Thiến cũng không ngờ hai người này được lựa chọn, trước lúc nàng ngất đi, chứng kiến một màn phong hoa tuyệt đại của nữ tử áo tim đó, nàng đoán Tử Ninh nhận truyền thừa là của nữ tử đó, còn về Phong Trần, nàng chỉ nghĩ được lý do duy nhất là đứng đầu Danh Hồn Bi mà thôi. Kim Phúc cũng như vậy, vốn nghĩ mình chắc chắn chết, ai ngờ lại không chết, linh hồn lại còn đến được Bách Mộng Tuyền, sờ được vào Đinh Lãng Thảo. Mộng Trầm Mị ánh mắt có chút ngạc nhiên nhìn về phía Phong Trần “là hắn!”, tâm trạng nàng có chút phức tạp.

Mộc Khôi Đào tiên về phía Bách Hồn Tuyền, hắn kích động hô lên:

-A…, Đây, đây chính là Bách Mộng Tuyền.

-Còn có cả Đinh Lãng Thảo nữa này, muội thấy không Mị Nhi!

Nhìn Mộc Khôi Đào đang cạnh hồn tuyền vẫy tay với mình, Mộng Trầm Mị ánh mắt rời khỏi người Phong Trần cũng tiến đến, đưa tay vớt lên hồn thủy, vừa chạm vào nàng đã cảm thấy linh hồn mình đang rục rịch. Nhìn thấy hai người Phong Trần và Tử Ninh trực tiếp ngâm mình xuống dòng suối, Phệ Ma Da cũng từ trên nhảy xuống muốn đắm mình trong hồn thủy mà tu luyện. Nhưng đời không như mơ, tên này từ trên bờ nhảy thẳng xuống dưới, “binh…” một tiếng một màn kết giới hiện ra khiến hắn như đâm đầu xuống đất, đầu óc choáng váng, toàn thân lơ lửng trên dòng suối.

Nhìn thấy cảnh này mọi người đều cười ra thành tiếng, Trành Hổ lớn tiếng nói:

-Ma Da huynh, tên huynh là Ma Da chứ không phải ma khô đâu mà nằm phơi bụng ra đó.

Nghe vậy mọi người cười càng thêm sảng khoái. Bỗng một thanh âm như từ cửu u vang lên bên tai:

-Linh hồn pháp thân - Bất Tử Thân Hồn.

-Hiện!

Tất cả mọi người quay sang, đưa mắt nhìn lên, một thân ảnh màu đen đang hư phù trên không. “Ầm ầm ầm…” sau lưng hắc nhân, một hư ảnh cao mười lăm mét, giống y như đúc hiện ra. Toàn thân hư ảnh phát ra khí tức khiến đám người ở dưới linh hồn run lẩy bẩy. Chưa dừng lại ở đó, hắc nhân hai tay nhanh chóng kết ấn, miệng niệm chú ngữ:

-Sinh tử luân hồi, thiên địa đồng sinh.

-Thân ta là dẫn, hồn tức quy lai.

-Bí Thuật Thân Hồn - Tái Sinh!

Lời chú vừa dứt, hồn lực khủng bố của hắc nhân điên cuồng bị rút ra, chúng truyền vào quyền trượng trên tay hư ảnh to lớn kia. Quyền trượng to lớn lúc này được hắc nhân rót hồn lực vào, “bùng…” một ngọn lửa màu lam quang ô sắc bùng cháy dữ dội. Qua vài hơi thở, hắc nhân ngừng cung cấp hồn lực, thân ảnh của hắn lúc này cũng mờ đi trông thấy, hắc nhân vươn tay chỉ về phía Âm Thất, đằng sau hư ảnh cũng làm ra điều tương tự, hư ảnh đem quyền trượng chĩa vào nàng. Một cột sáng lam quang ô sắc từ đầu quyền trượng chiếu thẳng lên người, hồn lực tinh khiết trực tiếp rót vào cơ thể Âm Thất, trên không toàn thân nàng trở nên căng cứng, trên khuôn mặt đôi lông mày lá liễu đang cau lại dần giãn ra, bờ mi run run cũng trở nên yên tĩnh.

Một màn này diễn ra, những người dưới đất trợn mắt há hốc mồm, đặc biệt là Lục Thiến và Kim Phúc, hai người không hiểu tại sao tên hắc nhân lại cứu cô nương này.

Bông có tiếng người thất thanh la lên:

-A...., Mọi người nhìn....

-Hồn...., hồn tuyền đang cạn…

Thấy vậy, tất cả nhìn lại, quả nhiên nước trong hồn tuyền đang dần vơi đi, tốc độ ngay càng nhanh.

-Ở Kia....

-Là Bọn họ....

Lại có người phát hiện ra điều gì, chỉ thấy quanh người Phong Trần và Tử Ninh, lúc này đã tạo thành hai xoáy nước, hồn thủy được hai người điên cuồng hấp thu. Rất nhanh đã có người lấy lại tinh thần, trực tiếp ngồi xuống tuôn ra hồn lực, đã nhận được bài học của Phệ Ma Da, bọn họ không cố nhảy xuống hồn tuyền tu luyện, họ thử dùng hồn lực thử lấy hồn thủy ở gần bờ suối. Quả nhiên là lấy được hồn thủy, vậy là tất cả đều tranh thủ ngồi xuống tu luyện.

Phủ Thành chủ ngoài cửa Bách Mộng Cốc, lôi vân trên cao kéo đến ngày càng nhiều, gió lộng rít gào đất trời biến sắc. Sau mạn che mặt, gương mặt Âm Nhất trở nên vô cùng khó coi, sau khi trở lại quán trọ, nàng từ miệng bà chủ nói biết được sự nguy hiểm bên trong bí cảnh này ghê gớm đến cỡ nào. Nàng nói “ngay cả cao thủ hải hồn cảnh, sau khi vào rồi cũng không thể ra ngoài.” mà trường hợp nàykhông chỉ có một mà đã có vài chục cái.

Sau khi biết tin, Âm Nhất ngay lập tức đã chạy đến đây túc trực, liên tục là tiếng nghị luận vang lên bên tai:

-Cái…, cái này là…, có chuyện gì đã xảy ra?

-Tại sao lại có lôi vân tại đây?

-Mẹ Kiếp lão tử đang ôm lão bà ngủ, hộ vệ chạy vào báo tại phủ thành chủ có biến, còn chưa xỏ được giày đã phải lao đến đây.

Người vừa nói là một lão giả mặc y xam, quần áo xộc xệch, chân giày chân không, tay đang xỏ nốt chiếc còn lại. Nhưng cũng có những người vẫn giữ được bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn lôi vân vẫn vũ, sấm sét đì đùng, y phục bị gió quấn mà vẫn không chút lay động. Điển hình như lão giả y xám, ông lão tử y, bỗng có một người hùng hùng hổ hổ chạy đến chỗ này, đại trưởng lão Trành Ma Môn thấy vậy vội tiến lên hành lễ:

-Môn chủ!

Chỉ thấy người đến trên thân khoác là một tấm da sư tử màu hoàng kim, gương mặt dữ tợn, cơ bắp cuồn cuộn. Hiển nhiên đây là cha của Trành Hổ, môn chủ Trành Sư, gật đầu với đại trưởng lão, hướng về Bách Mộc thành chủ nói:

-Chuyện này là…, chuyện gì đã xảy ra?

-Bách Thành chủ ta cần một lời giải thích.

Bách Mộc cũng đang quan sát dị biến, hắn thấy có gì đang hỗn loạn, quay sang vừa nghe xong lời Trành Sư nói, một tên thuộc hạ đã chạy vào, tên này quỳ một chân xuống báo cáo:

-Báo cáo thành chủ, Trành Sư môn chủ xông qua cửa, bọn thuộc hạ không thể cản nổi, xin thành chủ trách phạt.

Nghe xong báo cáo, Bách Mộc nhìn lấy tên binh lính đang quỳ, rồi lại nhìn Trành Sư nói:

-Ừm…, ta đã biết, ngươi lui xuống đi.

Theo động tác phất tay của Bách Mộc, tên lính kia lui ra, Bách Mộc lại hướng về phía Trành Sư hành lễ chào, sau đó lên tiếng:

-Trành môn chủ, ta biết Trành thiếu chủ ở bên trong đó, ngươi nóng nảy là chuyện bình thường, chuyện ngươi xông vào phủ ta không nói gì.

-Còn việc bên ngoài bí cảnh có dị tượng thế này, đây là lần đầu tiên xảy ra, ngay cả ta cũng không biết đây là có chuyện gì.

Nghe vậy Trành Sư không những không nguôi giận, ngược lại còn vểnh râu lên gầm thét:

-Bách Mộc! Ngươi nói vậy là có ý gì?

-Bí cảnh ở trong phủ thành chủ, giờ đây chỉ một câu không biết là phủi sạch quan hệ sao?

-Ngươi xem lão tử là đồ ngốc luôn rồi à!

Bị Trành Sư quát vào mặt, Bách Mộc sắc mặt đen lại, “con mẹ nhà ngươi, ta mở ra bí cảnh, các ngươi ép ta cho danh ngạch vào, giờ xảy ra chuyện lại bắt ta ra chịu tội!” nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng hắn vẫn bình tĩnh đáp:

-Trành môn chủ không thể nói ta như vậy được.

-Trước khi vào bí cảnh, ta đã thông báo cho tất cả, đi vào bí cảnh, sinh tử tự chịu.

-Ta không hề cưỡng ép.

Nói xong, ánh mắt Bách Mộc bất ngờ trở nên lạnh lùng, khí thế trên người tản mạn mà ra, tu vi U tông hiển lộ.

-Nếu Trành môn chủ cứ nắm mãi không buông, vậy thì đừng trách Bách mỗ trở mặt.

Tất cả mọi người có mặt đều bị khí thế của Bách Mộc chấn cho lui lại, sắc mặt trở nên đột biến, Trành Sư không sợ, hừ lạnh, cũng bộc phát U lực ngạnh kháng. Bầu không khí dần trở nên giương cung bạt kiếm, lúc này một giọng nói ồm ồm lên tiếng:

-Trành Môn chủ và Bách Thành chủ xin bớt nóng giận.

-Có gì cứ từ từ mà nói, lũ trẻ ở trong chưa rõ sống chết, vậy mà ở ngoài chúng ta đã đánh nhau rồi, như vậy sẽ không hay, không hay....

Chỉ thấy đây là một trung niên nam tử, dung mạo giống Phệ Ma Da đến bảy phần, tên này là Phệ Ma, cha của Phệ Ma Da. Được Phệ Ma đứng ra dàn xếp, những người còn lại cũng lên tiếng, cuối cùng cả hai thu lại U lực, không còn cò kè. Đúng lúc này, lôi vân trên trời trở nên bạo động “đùng...., đùng...., đùng....” từ thiên không bổ nhào xuống Bách Hồn Cốc, tam lôi phá đỉnh, đất đá bắn tung tóe.

Bên trong bí cảnh đang ngồi tu luyện, bất ngờ “ầm…, ầm...., ầm…” ba tiếng nổ vang lên, đám người Lục Thiến mở mắt. Từ chỗ ba người Phong Trần, Tử Ninh và Âm Thất, ba cột sáng phóng lên tận trời, cùng với đó là tiếng hét của cả ba “a a a....”. Một lát sau, quang trụ tán đi, ở phía hai luồng quang trụ lam sắc và tử sắc lộ ra là hai người lơ lửng trên không Phong Trần và Tử Ninh, hồn lực tỏa ra mênh mông như biển, sóng cuộn thủy gầm, khiến người khiếp sợ.

Tất cả đều bị khi thế trên người của cả hai chấn kinh, ngay cả người có cảnh giới linh hồn cao nhất trong bọn họ là Oán Binh cũng ẩn ẩn cảm thấy áp lực, dù hồn lực cũng được tăng lên sau khi luyện hóa hồn thủy không ít. Phong Trần không để ý đến ánh mắt của mọi người, quang trụ lam sắc ô quang tản đi, Âm Thất được hắc nhân thả người xuống đất, Phong Trần lao đến đỡ nàng ôm vào, hắc nhân hạ xuống nói:

-Nàng đã không sao rồi, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là ổn.

Phong Trần nhìn gương mặt xinh đẹp của Âm Thất, lại hướng về phía hắc nhân đáp:

-Cảm ơn ngài!

Lời vừa dứt, bên tai đã vang lên giọng nói của Tử Ninh.

-Tiểu nữ cảm ơn tiền bối đã cho mượn hồn tuyền!

Hắc nhân nghe vậy quay sang đã thấy Tử Ninh hành lễ, hắn lên tiếng:

-Không cần cảm ơn, tất cả là do nàng ấy ban cho ngươi!

Vừa nói hắc nhân vừa chỉ vào trường kiếm trên tay nàng, hắn nói tiếp:

-Sau này cố gắng đừng để phụ tấm lòng của nàng là được.

Tử Ninh nghe vậy cũng hành lễ đáp:

-Tiểu nữ nhất định không phụ sự kỳ vọng của ngài ấy.

Nàng vuốt ve thân kiếm âm thầm nói “từ nay ta là chủ nhân mới của ngươi, ta đặt tên cho ngươi là Tưởng Lan”. Kiếm này là bội kiếm của nữ tử áo tím, nay nàng giúp Tử Ninh nhận truyền thừa hoàn chỉnh, nàng cũng dứt khoát thi triển bí thuật khiến một tia tàn hồn của mình trở thành kiếm linh. Pháp khí ở U Hỏa Tinh chia làm hai loại, một loại không linh và một loại hữu linh.

Hai loại này sự khác biệt là cực kì lớn, không linh sẽ do chủ nhân tùy ý phát động, chỉ cần vật liệu đủ là có thể chế tạo, đa phần pháp khí đều là loại này. Mà hữu linh thì khác, pháp khí lúc này được coi là bạn đồng hành, tâm ý tương thông, có thể tự chủ hành động. Khí linh không thể tự tạo, chỉ có chủ nhân sử dụng ý chí nuôi dưỡng pháp khí, thời gian đủ lâu, ở một tỷ lệ rất nhỏ mới sinh ra linh chí, từ đó mới tạo thành tiền khí linh. Sau đó chủ nhân tiếp tục bồi dưỡng thì mới tạo được một khí linh hoàn chỉnh. Pháp khí có khí linh, hoàn toàn áp đảo trước pháp khí không linh.

Tử Ninh vừa nói xong, hắc nhân giọng nói đã vang vọng:

-Được rồi, các người đã tỉnh vậy hãy trở về đi, trước khi đi, ta sẽ cho các ngươi một phần lễ.

Hắc nhân chưa dứt lời, hắn đã phất tay, trên tay mỗi người đều là vài gốc Đinh Lãng Thảo, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, quanh thân bọn họ lam hỏa đã bừng lên, lam hỏa nhấn chìm tầm mắt, tất cả biến mất, trong không gian chỉ còn Phong Trần và hắc nhân ở lại.