Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 324



 

“Tần Dao suy nghĩ kỹ một chút về tính khả thi của việc này, Kiều Khiết người này điều kiện gia đình tốt, miệng mồm vụng về, dễ đắc tội với người khác nhưng cũng không phải là không có ưu điểm, ưu điểm trực quan nhất chính là cái gã này dám yêu dám hận, không có tâm kế gì, cũng chẳng có não, nói chuyện thẳng thừng, ngược lại không lo cô ta giở thủ đoạn.”

 

Cái loại tính cách kiêu ngạo này nếu dùng tốt thì cũng rất dễ dỗ dành, cô ta cũng không phải thật sự cứng rắn đến thế, nếu không thì tại sao hai vợ chồng này đến giờ vẫn chưa ly hôn?

 

Kiều Khiết người này chính là làm bộ làm tịch, cần dỗ dành, so với những người như Trương Thế Hồng thì dễ đối phó hơn nhiều, nói với cô ta vài câu lọt tai là có thể dỗ dành cô ta xoay mòng mòng rồi.

 

Kiều Khiết người này nếu dùng tốt thì cũng là một con d.a.o sắc bén đấy.

 

Tần Dao chuẩn bị đi đo thử độ hảo cảm của Kiều Khiết đối với cô một chút, cô chủ động gõ cửa nhà Kiều Khiết, nói với cô ta về chuyện công việc, Kiều Khiết vội vàng mời cô vào nhà ngồi, “Giám đốc Tần, nào, chuyện công việc không cần vội vàng nói, nào, ngồi bên này đi, tôi đi pha trà cho cô."

 

“Uống trà xong chúng ta từ từ nói."

 

Tần Dao bất động thanh sắc chạm vào cổ tay cô ta một cái.

 

【Độ hảo cảm của cô ta đối với bạn là 66 (Cô ta cảm thấy bạn rất có mắt nhìn!)】

 

Tần Dao:

 

“..."

 

Chương 147 Hai chương gộp làm một

 

Yêu hận của con người đúng là kỳ diệu thật, Tần Dao cũng không ngờ độ hảo cảm của Kiều Khiết đối với cô vậy mà có tận sáu mươi sáu, cái này đã ở mức đạt yêu cầu rồi, đương nhiên cô cũng tin rằng nếu lúc này từ chối cô ta thì cái độ hảo cảm này chắc chắn sẽ tụt dốc không phanh.

 

Từ đó có thể thấy Kiều Khiết là một người vô cùng cảm tính, yêu hận tùy tâm, trong đầu toàn là ảo tưởng, chỉ dựa vào ảo tưởng của chính mình thôi đã tràn đầy hảo cảm đối với cô rồi.

 

Người bình thường đại khái đều là như vậy.

 

“Uống loại bình thường là được rồi."

 

Tần Dao ngồi trước bàn, quan sát nhà Kiều Khiết, bọn họ ở cùng một tòa nhà, căn phòng cũng đại khái là cùng một kiểu bố cục như vậy nhưng có chút phương vị khác nhau, vị trí nhà vệ sinh và nhà bếp không giống nhau.

 

Nhà Kiều Khiết mặc dù có dọn dẹp qua nhưng cũng thấy khá bừa bộn, trong cả cái tầng này chỉ có nhà cô ta là không có con cái vậy mà lại chất một đống đồ đạc linh tinh, ban hành lang lộn xộn không chịu nổi, duy chỉ có một bồn hẹ do Mạnh Tiên trồng là phát triển tốt.

 

Kiều Khiết không thích ăn hẹ, một lòng muốn làm cho chậu hẹ này ch-ết đi nên không thường xuyên tưới nước cho nó, ngược lại đi chăm sóc những hoa hoa cỏ cỏ khác do mình nuôi, lâu dần hẹ lại sống tốt vô cùng, còn những hoa cỏ khác đều bị Kiều Khiết tưới cho ch-ết hết rồi.

 

Đối mặt với chậu hẹ duy nhất không bị trống không này, Kiều Khiết cũng hết cách rồi, dù sao thì bày ở bệ cửa sổ cũng làm cho trong nhà thêm chút màu xanh, nếu không thì trơ trụi ra trông xấu biết bao nhiêu?

 

“Thế nào mà được, tôi đi lấy loại trà tốt nhất, có muốn thử cà phê không?"

 

“Không cần đâu, trà là được rồi."

 

Kiều Khiết pha trà mang tới, quan sát Tần Dao đang ngồi bên cửa sổ, cô mặc một bộ váy áo màu nhã nhặn, ngũ quan xinh đẹp nhưng không tỏ ra hung hăng lấn lướt, một đôi mắt đẹp lại càng sáng rỡ hút hồn, khiến người ta không kìm lòng được mà bị thu hút.

 

Từ sớm đã biết Tần Dao sinh ra đã xinh đẹp, duy chỉ có khi nhìn ở khoảng cách gần như thế này mới biết cô không chỉ có ngũ quan diện mạo đẹp mà làn da lại càng căng mọng nước, hồng nhuận đầy đặn, không hề có chút khô héo nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghĩ tới những bí quyết làm đẹp nhỏ mà mình nhìn thấy trên tờ kỳ san đời sống, Kiều Khiết nghĩ thầm Tần Dao bảo dưỡng tốt như thế này chắc chắn là đã dùng những phương pháp đó rồi, hèn gì mà lại đẹp đến thế.

 

“Cô thực sự muốn đến tòa soạn làm việc à, mấy cái vị trí đó không hề nhẹ nhàng đâu, chủ yếu là nghe điện thoại, nghe điện thoại của độc giả, còn phải có ngữ khí tốt, giao tiếp với độc giả, ghi chép yêu cầu của độc giả...

 

Ở vị trí này thì không được tùy tiện nổi nóng đâu, phải mang lại cho độc giả sự ấm áp như mùa xuân đấy."

 

Kiều Khiết lập tức nói:

 

“Chẳng phải chính là sự ấm áp như mùa xuân sao?

 

Tôi làm được!"

 

“Người chúng ta đều ở tỉnh Quảng rồi, đừng nói là sự ấm áp như mùa xuân, sự ấm áp như mùa đông tôi cũng làm được."

 

Tần Dao:

 

“..."

 

Cô cố gắng nhịn cười, đột nhiên phát hiện ra một ưu điểm của Kiều Khiết, có lẽ cái gã này còn có thể biên soạn chuyện cười nữa, hiện tại đang lo tư liệu cho chuyên mục chuyện cười hài hước ở dưới tờ kỳ san ít quá, hay là cho Kiều Khiết nghĩ ra vài cái xem sao.

 

Cái gã này đúng là lời nói ra cũng làm người ta kinh ngạc.

 

So với hạng người cười d.a.o găm trong nụ cười như Trương Thế Hồng thì đối phó với Kiều Khiết cũng dễ thôi, mặc dù não bộ không nhanh nhạy nhưng cũng chẳng có ác tâm gì.

 

Trương Thế Hồng người này tinh ranh lắm, dù có nói thế nào đi chăng nữa cô ta cũng là làm việc hời hợt, nghĩ cách để đối phó cho qua chuyện; còn như Kiều Khiết thế này thì đội cho cô ta vài cái mũ cao cao, biết đâu lại vui vẻ ra sức làm việc cũng nên.

 

“Thành thôi, Kiều Khiết, tôi tin tưởng cô, cô tới thử xem sao, cô nhất định phải làm cho thật tốt đấy nhé, nếu như cô có thể làm tốt việc này thì tòa soạn chúng ta sẽ trao cho cô giải thưởng nhân viên xuất sắc đấy."

 

“Đúng rồi, so với những người khác thì hình tượng của cô tốt, giọng nói ngọt ngào, lại có văn hóa, cô ở trong điện thoại nhất định không được làm mất mặt tòa soạn chúng ta, nhất định phải ôn hòa khách sáo đấy nhé."

 

“Đồng chí Kiều à, cô giỏi giang như thế này, cô giúp tôi giám sát giám sát những người khác một chút nữa nhé, ai ngữ khí không tốt thì cô giúp tôi nhắc nhở cô ấy một chút."

 

Kiều Khiết hớn hở vội vàng nói:

 

“Được được được, cô cứ yên tâm, những việc này cứ bao trọn gói trên người tôi!"

 

“Tôi chắc chắn sẽ giúp cô giám sát tốt, ai dám nghe điện thoại mà ngữ khí không tốt nổi nóng là tôi giúp cô mắng cô ta ngay."

 

Tần Dao gật gật đầu, cô nhịn cười, trong lòng nghĩ thầm cô giám sát tốt bản thân cô là được rồi, muốn lừa con lừa làm việc tốt thì phải treo một củ cà rốt trước mặt nó.

 

Từ nhà Kiều Khiết đi ra, Tần Dao lại đến nhà Giang Mai Diệp, đến nhà Giang Mai Diệp không cần chọn thời gian, ngoài việc đi ra ngoài mua rau ra thì Giang Mai Diệp cả ngày đều ở nhà trông con, những đứa trẻ lớn hơn đã đi học rồi, đứa nhỏ hơn còn phải trông nom thêm chút nữa, đã biết đi rồi nhưng chưa được vững vàng cho lắm.

 

Nhà bọn họ có thể nói là nhà ồn ào nhất trong cả cái tòa nhà này, năm đứa trẻ, cho dù mỗi đứa nói một câu thôi là đã loạn thành một nồi cháo rồi, giọng trẻ con vừa thé vừa ch.ói tai, tạo ra những tiếng loảng xoảng, cũng chính vì vậy mà chồng cô ấy không thích về nhà, chê ồn, thường là ở bên ngoài đến tận khuya mới lững thững về nhà ngủ một giấc, được vợ hầu hạ đi ngủ.

 

Chồng làm một người buông tay mặc kệ mọi việc, tất cả gánh nặng trong nhà đều đè nặng lên vai Giang Mai Diệp, cho dù là như vậy, mấy đứa trẻ không hề tôn trọng Giang Mai Diệp mà ngược lại còn chê bai cô ấy tính tình xấu, chê cô ấy vô dụng, cả cái nhà này toàn dựa vào bố nuôi nấng, mà bố là một quân nhân lợi hại.